Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 63

Trước Tiếp

CHƯƠNG 63: Nhịp tim.

Biên tập: @cohoala

Theo kế hoạch tập luyện thích nghi sau kỳ nghỉ, cường độ tuần đầu tiên được kiểm soát ở mức 50%-60% so với trước khi nghỉ, sau đó mỗi tuần tăng thêm 10%-15% cho đến khi khôi phục lại mức cao nhất.

Đồng thời, vận động viên cần được kiểm tra sinh lý hàng ngày để đánh giá xem cơ thể có thích ứng với cường độ hiện tại hay không và kịp thời điều chỉnh.

Giai đoạn chuyển giao giữa tuần đầu tiên và tuần thứ hai sau khi trở lại tập luyện chính là lúc các số liệu dễ biến động và thiếu ổn định nhất.

Vì vậy, dù hôm nay là ngày nghỉ, việc giám sát sinh lý hàng ngày vẫn là bắt buộc.

Sau khi ngủ dậy.

Mọi người tập trung theo thông báo, xếp hàng chờ kiểm tra.

Đó là một buổi sáng rất đỗi bình thường, bình thường đến mức hơi nhàm chán, thế là không biết ai đó bỗng nảy ra ý hay, hô lớn một câu: “Ơ, kia chẳng phải là chị dâu sao? Tối qua chị ấy không về à?”

Thời Thuật theo bản năng quay đầu lại.

Đúng lúc đó, ngón tay của bác sĩ đội vừa đặt lên động mạch quay của anh, đồng tử lập tức giãn ra vì kinh ngạc!

Nhưng bác sĩ vẫn giữ vững phong thái chuyên nghiệp, nén lòng chờ đủ 15 giây.

Rất nhanh, mấy tên thích gây chuyện đã vây quanh, ai nấy đều mang vẻ mặt phấn khích kiểu xem kịch vui không sợ chuyện lớn: “Bao nhiêu, bao nhiêu?”

“Phá mốc 100 chưa!”

“Có khi nào phải đưa đi bảo hành lại từ đầu không?”

Bác sĩ đội vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra, chỉ tỏ vẻ chuyện rất nghiêm trọng, bàng hoàng lẩm bẩm: “…26.”

“Trời oi—”

“15 giây 26, vậy một phút là… 104?”

“Đội trưởng đội bơi lội quốc gia mà nhịp tim lúc nghỉ ngơi buổi sáng là 104??”

“Haha tôi chết mất! Đúng là nhục mà hahahahaha——”

Thông thường, nhịp tim khi nghỉ ngơi của vận động viên phổ biến trong khoảng 30-50, Thời Thuật thậm chí thường xuyên duy trì ở mức 30 suốt nhiều năm.

Mà khi nhịp tim nghỉ ngơi buổi sáng tăng 10% so với bình thường, buổi tập cường độ cao ngày hôm đó đã phải tạm dừng, huống chi là từ hơn 30 vọt lên 104? Tăng hơn 200% luôn rồi?!

Bác sĩ đội phát hoảng, hoàn toàn không nghe thấy tiếng cười nhạo xung quanh, lập tức ấn tay lên động mạch đo lại lần nữa, kết quả vẫn không khác là bao! Ông vội vàng ngẩng đầu hỏi: “Có phải hôm qua tập quá sức không? Có thấy chỗ nào khó chịu không?”

“Đi đi đi, mau đi theo tôi kiểm tra kỹ lại!”

“Hahahahaha——”

Mấy người bên cạnh cười đến mức sắp rụng cả đầu. Thấy chuyện sắp rùm beng lên, họ mới vội vàng ôm bụng, vừa cười vừa giải thích với bác sĩ: “Không sao, thực sự không sao đâu ạ hahaha…”

“Chỉ là tâm trạng đội trưởng không tốt thôi, mấy người tụi em chăm sóc chút là hết ngay ấy mà!”

“Đúng, đúng, đúng!”

Thường Dương nịnh nọt bê một chiếc ghế tới: “Anh đứng có mệt không? Mau ngồi xuống nghỉ xíu cho hạ nhiệt.”

Theo kiểu pháp bất trách chúng, bình thường họ khá sợ anh, nhưng khi tất cả cùng nháo lên, mọi người chỉ có thể miễn cưỡng đóng góp một phần sức lực nhỏ bé của mình.

Rất nhanh, có hai người cùng ấn vai để anh ngồi xuống.

Hai người bóp vai.

Hai người bóp chân.

Đồng thời, họ bắt đầu công tác tư vấn tâm lý đầy tính nhân văn: “Anh thấy khá hơn chút nào chưa?”

“Cảm xúc đã có thể khơi gợi lại chưa?”

“Nào, học theo em, cười một cái xem nào.”

Thấy anh vùng vẫy, họ lập tức lôi người phía sau ra: “Anh phối hợp chút đi! Nếu không hoàn thành nhiệm vụ, tụi em biết ăn nói sao với chị dâu?”

“Chị ấy mà biết bao nhiêu người tụi em cũng không chăm sóc nổi anh, chắc chị ấy lo lắng lắm.”

“Chẳng lẽ anh muốn chị ấy ngày nào cũng không yên lòng, ngày nào cũng lặn lội đường xá xa xôi chạy đến đây, đứng ở cổng với anh rồi moa~ moa~ moa~”

“Ha…”

Cuối cùngThời Thuật cũng bật cười vì tức, anh không nhịn được mà đứng phắt dậy, quát một câu chẳng chút uy nghiêm: “Cút!”

Cuối cùng cũng đợi được đến ngày nghỉ, Tô Đồ hiếm hoi mới được ngủ một giấc đến tận trưa. Cô trở mình, lim dim mắt mở khóa điện thoại, khung chat ghim trên đầu quả nhiên đã hiển thị tin nhắn chưa đọc.

Như thể canh đúng lúc vậy, anh vừa mới gửi được vài phút: [Em dậy chưa?]

Cô không nhịn được mà cong môi, dùng một tay gõ chữ: [Chưa.]

Gửi đi được hai giây.

Cuộc gọi video đã gọi đến.

Tô Đồ: “…”

Mặc dù là vậy…

Nhưng bình thường nhìn vẻ bề ngoài thực sự không nhận ra, lúc anh yêu vào lại có nhu cầu cao đến thế.

Tối qua vừa mới gặp xong, lúc về nhà cũng đã gọi video một lần, dù lúc đó khá muộn, nói chuyện không lâu đã đi ngủ.

Nhưng hiện tại đúng là cô mới vừa mở mắt, vẫn còn đang nằm trên giường cho tỉnh táo, thế mà video đã lại tới rồi.

Nhưng biết làm sao đây.

Vẫn phải nghe thôi.

Đầu ngón tay cô chạm nhẹ, trên màn hình nhanh chóng hiện ra một gương mặt góc cạnh ở góc độ gần. Chắc là anh đang ngồi trên sân tập, có thể thấy thời tiết hôm nay khá đẹp, trời xanh mây trắng, còn có ánh nắng dìu dịu và làn gió nhẹ.

Điều đó làm cho đôi lông mày và ánh mắt sâu thẳm của anh càng thêm thanh thoát, rạng rỡ.

Còn ở đầu màn hình bên này, rèm cửa vẫn chưa kéo, trong phòng vẫn là một màu tối om. Người nằm trên giường mắt nhắm mắt mở, lộ ra vẻ lười biếng, trên mặt thấp thoáng chút ửng hồng chưa tan của giấc ngủ sáng và một chút vẻ thẹn thùng.

Trông cô không được tỉnh táo lắm nhưng lại vô cùng sống động.

Giống như một sinh vật nhỏ cuộn tròn trong bụi cỏ, chỉ thò cái đầu xù xì ra nhìn quanh một cách cảnh giác, khiến người ta không nhịn được muốn đưa tay tóm lấy, ôm chặt vào lòng.

Nhìn cô hoảng hốt vùng vẫy cho đến khi yếu thế mà thỏa hiệp.

Tô Đồ không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy ánh mắt tĩnh lặng của đối phương có chút nguy hiểm, vì thế giọng nói mang theo chút thử dò xét: “Sao anh không nói gì?”

Làn môi khẽ mấp máy, má hơi phồng lên.

Trong mắt Thời Thuật, thật khó để nói đó là đang phản kháng hay là đang nũng nịu.

Dường như anh vẫn còn cảm nhận được hơi thở mềm mại tản ra nơi khóe môi.

Yết hầu anh khẽ chuyển động như đang kìm nén điều gì đó, một lúc sau mới đột ngột nhắc tới: “Nhà cửa sửa sang thế nào rồi?”

Tô Đồ khựng lại: “…”

Cô luôn cảm thấy câu nói này không đơn thuần chỉ là nghĩa đen, có lẽ anh đang nhắc khéo câu “ở nhà đợi anh” tối qua của cô, như thể đang xác nhận xem mình có nghe nhầm không, hay là cô có hối hận hay không vậy.

Đúng là…

Được hời còn khoe mẽ!

Cô mím môi, cố ý giả ngốc: “Chẳng phải anh có trong nhóm sao?”

Mỗi dự án đều có nhóm trao đổi tương ứng, trong đó có chủ nhà, nhà thiết kế, đội thi công. Cơ bản cứ vài ngày, khi việc sửa chữa có tiến triển nhất định, kỹ sư Tào đều sẽ gửi hình ảnh thực tế tại công trình vào nhóm.

Anh không thể không thấy, vậy mà còn cố tình hỏi một câu như vậy.

Thời Thuật cũng không phủ nhận: “Ừm.”

Tâm trí anh dĩ nhiên cần sự xác nhận. Bởi cho đến tận lúc anh giao chìa khóa vào tay cô, cô vẫn chưa thực sự đồng ý muốn dọn vào ở, phần lớn chỉ vì việc đã đến tay nên đành tạm thời chấp nhận mà thôi.

Tối qua cô lại tự phát nói ra một câu dịu dàng như vậy, đến giờ anh vẫn không nỡ bỏ qua.

Anh không chắc đó là vì muốn dỗ dành hay là thật lòng, nhưng không nghi ngờ gì nữa, anh muốn nhân cơ hội này biến nó thành sự thật, cũng thực sự đã không còn chờ nổi, muốn biết cảm giác được cô ở nhà chờ mình sẽ như thế nào.

“Còn nội thất vải thì sao? Có phải cũng nên bắt đầu xem dần rồi không?” Anh hỏi.

Dù đồ nội thất lớn đã chốt rồi.

Nhưng những thứ như thảm, rèm, ga trải giường, vỏ gối, cho đến bàn chải, cốc đánh răng, khăn tắm, dép đi trong nhà, những món đồ mềm và đồ dùng gia đình này cho đến nay vẫn chưa được đưa vào danh sách.

Tô Đồ nghe mà có chút thẫn thờ: “…”

Hoàn toàn không hiểu tại sao mình mới bắt đầu yêu đương mà đã phải thảo luận đến chuyện sống chung rồi. Sắc mặt cô không khỏi có chút né tránh, thầm xoa xoa mặt nói: “Mấy cái đó hình như, cũng không gấp nhỉ.”

Phần trang trí còn chưa xong đã phải bắt đầu đi chọn bàn chải với ga giường.

Có phải hơi quá đà rồi không?

Thời Thuật lại nói: “Gấp.”

“………….”

Việc sửa nhà phiền phức, có rất nhiều thứ phải mua, mà thời gian của anh lại không tự do, lịch trình mấy tháng tới cơ bản đều là huấn luyện.

Nếu lúc rảnh không kịp thời lựa chọn, đợi đến khi huấn luyện kết thúc mới thong thả suy nghĩ thì ngày chuyển nhà chẳng biết sẽ lùi đến bao giờ.

Mà bây giờ anh đã muốn tóm lấy cái kén nhỏ đang rúc trong chăn trên màn hình kia mang về ngôi nhà thuộc về riêng hai người họ rồi.

Sau đó, sẽ không còn bất kỳ biến cố nào nữa.

Tô Đồ luôn thấy anh không biết nói lời tình tứ.

Nhưng cô lại luôn bị những lời nói ngắn gọn, nghiêm túc của anh làm cho đỏ mặt.

Đồng tình không được, từ chối cũng không xong.

Cô hoàn toàn không biết phải xoay xở như thế nào.

Bí bách hồi lâu, cô mới chợt lóe lên một ý nghĩ, thuận theo lời anh mà nói: “Vậy anh cứ tự chọn đồ của mình trước đi là được mà.”

Thời Thuật: “?”

Trong bóng tối, đôi mắt cô sáng rực, đuôi mắt cong nhẹ, rõ ràng là một bộ dạng hiền lành ngoan ngoãn, nhưng lại mang chút ý đồ xấu: “Chẳng phải nói phòng ngủ chính thuộc về em sao?”

Thời Thuật: “…”

Tâm trạng cô thoải mái, cũng rất rộng rãi: “Vậy hai phòng còn lại anh cứ tùy ý chọn đi, thích cái gì cũng có thể tự mua trước.”

“…”

Dù sao thời gian của cô cũng khá tự do, đợi khi nào chuẩn bị tâm lý xong, hoặc kéo dài đến bước không thể kéo thêm được nữa thì vẫn hoàn toàn kịp.

Mà nếu anh dám phản bác.

Thì chẳng khác nào thừa nhận những lời anh thề thốt với cô hôm đó hoàn toàn là đang lừa cô!

Thời Thuật bị nói trúng tim đen nên im lặng một hồi, quả thực là có chút làm khó anh, nhưng ngay khi cô bắt đầu nảy sinh sự đắc ý vì kiểm soát được tình hình, anh bỗng dưng nghĩ ra gì đó.

Sau đó anh khẽ nhướn mi, thản nhiên hỏi: “Nhưng hai phòng đó chẳng phải là phòng trẻ em sao?”

Tô Đồ nghẹn lời: “…”

Cả người cô cứng đờ.

Trong lúc mơ hồ, cô dường như nhớ lại lúc mình nghiêm túc khuyên anh nên làm một lần cho xong, sửa từ một phòng thành ba phòng, lúc đó hình như cô còn trêu chọc một câu: Cổ anh đỏ quá kìa.

Lúc này cô hoàn toàn mang dáng vẻ bị gậy ông đập lưng ông, gò má đỏ bừng lên trong nháy mắt.

Cô mấp máy môi nhưng không biết nói gì.

Một hồi lâu sau mới như thẹn quá hóa giận mà thốt ra một câu: “Vậy thì anh ngủ ở phòng khách đi!”

Nói xong cũng chẳng thèm quan tâm phản ứng của anh thế nào.

Ngón tay ấn loạn xạ mấy cái rồi kết thúc cuộc gọi.

Sau đó cả người nóng bừng, cô trở mình, nằm ngửa trên giường từ từ thở hắt ra.

Nghĩ đi nghĩ lại thấy vẫn có gì đó sai sai…

Cô bảo anh đi ngủ phòng khách, chẳng phải là thừa nhận hai phòng kia đúng là phòng trẻ em sao?

Mà trẻ em…

Thì từ đâu ra chứ?

Sắc mặt cô đỏ bừng, ngay lập tức bộ não thuần khiết bị xâm chiếm bởi hàng loạt hình ảnh không lành mạnh như dây đeo ngực kim loại, nội y ren, vẽ lên cơ thể… 

Cuối cùng giống như đã vi phạm sắc giới, chỉ cần nằm trên giường – cái nơi thị phi này thôi cũng có cảm giác cực kỳ tội lỗi.

Rất nhanh cô lại đỏ mặt vì xấu hổ.

Cô tung chăn đứng dậy, mở cửa phòng, chuẩn bị ra ngoài để lấy lại bình tĩnh!

Bước ra khỏi phòng.

Sắc mặt cô bất ngờ sững lại.

Mấy ngày nay quá bận, cô hoàn toàn không màng đến việc vệ sinh nhà cửa, cũng vì mỗi ngày đều ở trong đó nên cảm nhận về những thay đổi xung quanh không sâu sắc lắm.

Cho đến tận lúc này, khi đột ngột muốn tìm một khu vực thanh tịnh chút, cô mới phát hiện những quả bóng bay trên đầu đều đã xì hơi ở các mức độ khác nhau, cái thì lơ lửng giữa không trung, cái thì đã rơi xuống đất.

Mà những bông hồng dưới đất cũng khô héo không đồng đều, cả bó thì còn miễn cưỡng đứng vững tại chỗ, nhưng những cánh hoa vụn vặt thì đã rơi loạn tùm lum.

Vì vậy bây giờ cả phòng khách, bất kể là trên trần, giữa không trung hay dưới mặt đất, đều bị chiếm cứ kín mít.

Điểm khác biệt là lúc mới trang trí tinh tế bao nhiêu thì bây giờ trông bừa bộn bấy nhiêu.

Cô ngẩn ngơ đứng yên một lúc.

Sau khi phản ứng lại, cô muốn tranh thủ dọn dẹp.

Nhưng vừa nghĩ đến việc sau khi tất cả trở lại như cũ, những dấu vết mà ai đó để lại sẽ hoàn toàn biến mất khỏi ngôi nhà này, mà lần sau anh xuất hiện chẳng biết là khi nào…

Động tác cô bỗng nhiên khựng lại.

Chẳng hiểu sao cô cảm thấy có chút không nỡ.

Cùng lúc đó, điện thoại lại rung lên một cái.

Cô cúi xuống mở khóa, tưởng anh vẫn định truy hỏi chuyện vừa rồi.

Cuối cùng lại chỉ thấy một câu giản dị mà đời thường: [Bữa trưa ở cửa nhé.]

Trước Tiếp