Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 62

Trước Tiếp

CHƯƠNG 62: Che chở người mình.

Biên tập: @cohoala

Trong mắt Tô Đồ, bạn trai mình cái gì cũng tốt, điều duy nhất khiến cô thấy khó xử chính là anh rất hay suy nghĩ lung tung, mà nghĩ xong lại cứ nghẹn trong lòng không chịu nói ra.

Giống như nuôi bệnh để thành họa.

Rõ ràng ban đầu chỉ là chuyện nhỏ, cuối cùng anh lại luôn có bản lĩnh nén nó thành một việc lớn.

Vì vậy, hiện tại mỗi khi có chuyện gì xảy ra, phản ứng đầu tiên của cô đều là che giấu trước, nếu có thể giải quyết trong im lặng thì cố gắng đừng để anh biết.

Bao gồm cả sự xa cách trong mấy ngày qua, về bản chất cũng là vì lý do này.

Dù hai ngày đầu cô cố tình không nghe các cuộc gọi video.

Nhưng thực tế chỉ sau đó hai ngày, mọi chuyện đã trở thành thân bất do kỷ.

Bởi vì dự án bất động sản do Phú Nhã kết nối đã được xác nhận, mà vô số ý tưởng trong giai đoạn sơ khai đều cần đôi bên trao đổi cường độ cao để mài giũa, buổi tối lại chính là thời gian cao điểm để họp hành.

Phía đối tác dự án không giống như các chủ nhà cá nhân, họ tìm bạn là bất kể lúc nào, bất kể nơi đâu. Một cuộc họp trôi qua là vài tiếng đồng hồ, mà cô với tư cách là bên tiếp nhận, không thể nói “Mọi người cứ tiếp tục, tôi đi nghe điện thoại đã” được đúng không?

Chưa kể dự án trong tay cô vốn đã không ít.

Các bên điều phối không xong khiến cô thực sự đầu tắt mặt tối.

Anh vì ý tốt mà giới thiệu dự án cho cô, cuối cùng lại vô tính khiến cô bị kiệt sức, chuyện này cô vừa không thể nói thẳng, cũng chẳng có thời gian để nói.

Đến thứ Sáu, cô lại đụng phải lịch trình đối chiếu với Trình Hoài.

Trong hợp đồng ghi rõ, thời hạn bản vẽ bối cảnh là 7 ngày.

Nếu có điều chỉnh thay đổi thì sẽ gia hạn tương ứng.

Thứ Sáu tuần trước đối chiếu hiệu ứng xong, sau khi sửa đổi, đến thứ Sáu tuần này chính là thời hạn cuối cùng ghi trong hợp đồng.

Nếu không chủ động đối chiếu, cô sẽ bị coi là vi phạm hợp đồng.

Vốn dĩ cô tưởng, theo cục diện không vui vẻ gì ở lần trước, anh ta kiểu gì cũng phải cho cô một bài học, như là nghiêm khắc từ chối hoặc cố tình trì hoãn.

Thế thì cô cũng có thể danh chính ngôn thuận bận nốt việc trong tay rồi mới tính cách ứng phó.

Ngờ đâu bên kia lại đồng ý ngay lập tức.

Hẹn vào 6 giờ 30 phút tối thứ Sáu tại một nhà hàng gần văn phòng.

Suy đi tính lại.

Cuối cùng cô vẫn không báo cáo, và cảm thấy xác suất cao là sau này cũng sẽ không báo cáo nữa.

Bởi vì bất kể anh có biết hay không, công việc vẫn phải xử lý như vậy, hà tất phải làm anh thêm bực mình.

Hơn nữa mấy ngày nay hai người vốn đã ít giao tiếp.

Mỗi ngày chỉ nói được vài câu mà còn lãng phí thời gian để nói chuyện này thì thật không sáng suốt chút nào.

Hạ quyết tâm xong, cô thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra ngoài.

Kết quả vừa xuống lầu, Đào Khuynh Thanh đã hớn hở đứng dậy đi theo: “Anh rể nói rồi, sau này chị theo dự án này, đều để em đi cùng.”

“………….”

Tô Đồ đứng hình tại chỗ hồi lâu mới ngờ vực hỏi: “Anh rể?”

“Hì hì~”

Đào Khuynh Thanh chỉ chờ phản ứng này: “Em gọi chị là chị, gọi bạn trai chị không phải anh rể thì là gì? Sao nào, có phải rất hợp lý không?”

Chưa đợi cô bày tỏ thái độ, Triệu Toàn lại hào hứng: “Thế bọn em phải gọi là gì?”

Trần Duy Chu suy nghĩ một chút: “Chồng của sư phụ? Thầy?”

Nguyệt Gia vẻ mặt chê bai: “Nghe lạ quá, cứ gọi anh rể không được sao?”

Đào Khuynh Thanh cũng chê bai không kém, giữ vững lập trường vạch rõ ranh giới: “Ba người phản bội các người, anh rể cái gì, cứ gọi Đội trưởng Thời cho tôi!”

“Gì chứ, bọn em rõ ràng cũng rất kiên định mà!”

“Đúng thế! Hôm đó chẳng qua chỉ nói miệng thôi…”

Mọi người còn đang tranh luận, Tô Đồ bỗng nhận ra điều gì đó, lập tức ngắt lời: “Anh ấy biết tối nay chị đi đâu sao?”

Đào Khuynh Thanh ngẩn ra: “Chắc chắn rồi ạ.”

“………….”

Từ lúc cô bị tai nạn nằm viện, Thời Thuật giúp xử lý công việc trở đi, mỗi tuần khi lịch trình cập nhật, Đào Khuynh Thanh đều thuận tay gửi cho anh.

Cô nàng tưởng đó là chuyện ngầm hiểu giữa hai người nên không hỏi ý kiến riêng nữa, nhưng nhìn tình hình này: “Có gì không đúng sao chị?”

Đến tận lúc này, Tô Đồ mới biết lần trước mình bị bắt quả tang như thế nào, và cùng một sự cố, cô lại phạm phải lần thứ hai liên tiếp.

Trong lòng cô nhói lên một cái, nhưng sau đó lại thấy như vậy cũng tốt.

Nếu anh đã biết mà còn để Đào Khuynh Thanh đi cùng mình, thì việc cô chấp nhận sự sắp xếp này coi như là đã bày tỏ thái độ rồi.

Hơn nữa có người đi cùng cũng là một cách vẹn cả đôi đường.

“Không có gì.”

Cô hoàn hồn: “Đi thôi.”

18:25.

Tô Đồ theo thói quen đến sớm một chút.

Trình Hoài đã đợi sẵn trong phòng bao, thấy cô dắt theo một người, mặt anh ta lộ rõ vẻ không vui: “Bây giờ cũng bắt đầu ra vẻ rồi sao?”

Tô Đồ nghe vậy thì đứng khựng lại, ra dáng “nếu không hợp lý thì tôi không ngồi nữa”, thái độ cũng rất cứng rắn: “Đối chiếu phương án với anh có quy định là không được dắt theo ai sao?”

Thông thường nhà thiết kế ra ngoài đều có một hai trợ lý bên cạnh, vừa để giữ thể diện, thỉnh thoảng có việc cũng có người giúp một tay, đây là chuyện hết sức bình thường.

Chỉ là cô không có thói quen đó, thường chỉ khi đi đo đạc nhà mới dắt người theo. Cô suýt thì quên mất rằng đây cũng là một cách tránh hiềm nghi hợp tình hợp lý.

Biết rõ cô lại đang đối đầu với mình, nhưng Trình Hoài không có lý do thỏa đáng để phản bác.

Anh ta như muốn thử thách lòng thành của cô, vẻ mặt thờ ơ tựa vào lưng ghế, nhìn cô đứng như bị phạt một hồi rồi mới miễn cưỡng nói: “Định cứ đứng thế mà nói chuyện à?”

Rất thiếu lịch sự.

Lại mang theo kiểu dò xét phân chia đẳng cấp.

Nhưng hiểu được đây là ý muốn nói chuyện tiếp, Tô Đồ cũng không đáp lời, chỉ nghiêng đầu ra hiệu cho Đào Khuynh Thanh cùng ngồi xuống.

Phía sau, trán Đào Khuynh Thanh đã đầy những vạch đen.

Đúng là làm màu…

Rốt cuộc là ai ra vẻ, trong lòng không tự biết sao. Thật không hiểu mấy người ở văn phòng rốt cuộc bị cái gì mà lại có cái kính lọc thần thánh với loại người này nữa.

Rõ ràng đều là tinh anh xã hội đi theo lộ trình lạnh lùng xa cách…

Nhưng so ra, Thời Thuật chẳng phải là khiêm tốn và hòa nhã hơn nhiều sao!

May mà mắt Tô Đồ tinh tường, sớm đã dứt khoát với người này và đưa ra lựa chọn đúng đắn, nếu không để cô phải gọi loại người này là anh rể…

Cô ấy thà chọn nghỉ việc còn hơn!

Trình Hoài không biết cô nàng đang nghĩ gì, chỉ liếc mắt một cái rồi tự động xếp cô nàng vào loại “nếu ở văn phòng của mình thì đã bị đuổi không biết bao nhiêu lần”.

Anh ta dứt khoát coi cô nàng như phông nền, giơ tay bảo phục vụ lên món.

Tô Đồ đã mở máy tính, đẩy ra giữa bàn, đi thẳng vào vấn đề: “Xem bản vẽ trước đi.”

Trình Hoài ngước mắt: “Cô gấp thế sao?”

Tô Đồ bình thản: “Món chưa lên, vừa hay có thời gian.”

“Có thời gian, nhưng cũng phải có tâm trạng chứ?”

Trình Hoài cười nhạt: “Lúc ăn mà bàn công việc, lát nữa còn nuốt nổi không?”

Thế thì sao anh lại hẹn vào giờ cơm?

Tô Đồ thầm nghĩ.

Rõ ràng lúc trước còn nói rất chính nghĩa là chỉ cần đi tiếp xúc dự án ở thành phố H thì tuyệt đối không làm trễ nải phương án văn phòng của cô.

Vậy mà lại liên tục nuốt lời hai lần, hết lần này đến lần khác chiếm dụng lịch trình vốn đã rất dày đặc của cô.

Lại còn gián tiếp khiến ai đó cả ngày suy nghĩ lung tung, tâm trạng u ám, rồi nén thành một vấn đề lớn, dỗ cũng chẳng dễ dỗ nữa.

Cô cau mày.

Im lặng một hồi, cuối cùng cô vẫn gập máy tính lại, kiên nhẫn đợi đến khi cơm nước lên bàn mới nói một câu không rõ ý vị: “Tôi có thể hỏi một chút, dự án Quán Thịnh bàn đến đâu rồi không?”

Trình Hoài khựng lại: “…”

Hơi bất ngờ trước sự thay đổi thái độ của cô, nhưng anh ta cũng có chút nghi ngờ: “Giờ muốn làm rồi sao?”

Trước đây dâng tận mắt mà cô còn làm như anh ta đang ép buộc cô vậy.

Bây giờ biết điều rồi?

Cuối cùng cũng hiểu rõ ai đang cầu xin ai rồi sao?

Tô Đồ không đáp.

Cô chỉ thuận theo suy nghĩ của anh ta: “Tôi còn có thể làm không?”

Và anh ta chính là như vậy, rõ ràng đã sắp xếp xong xuôi và cũng chẳng có ý định bỏ qua, nhưng khi người ta ngoan ngoãn cắn câu rồi thì lại phải duy trì cái nhìn bề trên, như một vị phán quan: “Bây giờ biết gấp rồi sao? Mấy ngày trước làm gì rồi.”

Có lẽ anh ta tận hưởng quá trình chinh phục người khác.

Nếu không được nghe vài câu cầu khẩn thì sao thể hiện được anh ta chinh phục thành công đến nhường nào.

Ánh mắt Tô Đồ bình tĩnh, để anh ta chìm đắm một lúc rồi mới thành thật trả lời: “Xem các dự án cũ.”

Đồng thời nhắc nhở đầy ấm áp: “Anh biết dự án Quán Thịnh quy mô lớn thế nào mà. Nếu anh vẫn quyết định để tôi làm, tôi buộc phải xem hết các dự án trong tay mới có thể dành thời gian tập trung vào dự án đó.”

“Mà các dự án hiện có của tôi, dĩ nhiên bao gồm cả văn phòng của anh nữa.”

Nói tóm lại, muốn cô làm dự án mới thì trước tiên phải phối hợp đẩy nhanh dự án cũ.

Nếu không, cô sẽ không có thời gian tiếp xúc dự án mới.

Tô Đồ thấy cách diễn đạt của mình không có vấn đề gì.

Đây là đàm phán.

Nhưng Trình Hoài không biết nghe nhầm ở đâu, chỉ cảm thấy cô đang lo lắng không lấy được dự án nên mới sốt sắng ngửa bài ở đây, hối thúc anh ta mau chóng kết thúc dự án cũ để sớm bước vào đấu trường danh lợi mà anh ta đã dọn sẵn cho cô.

Nhưng thái độ này lại quá không biết điều.

Giống như không sợ gì cả.

Chắc chắn anh ta nhất định sẽ giao dự án cho cô vậy.

Anh ta có cảm giác hơi bị nắm thóp, nhưng không nghi ngờ gì, điều này lại khiến anh ta thấy khá hưởng thụ.

Không ai là không thích cảm giác được người khác dựa dẫm, nếu cô đã nhận rõ tình hình, anh ta hà tất phải so đo nhiều: “Yên tâm, không chạy mất của cô đâu.”

Tô Đồ đại khái cũng thấu hiểu trạng thái tâm lý của anh ta.

Sự tự tin mù quáng tác oai tác quái, luôn thúc đẩy một sự tự tin mù quáng, khiến anh ta cảm thấy dường như tất cả mọi người đều đã quy phục mình.

Cô gật đầu, cũng không có ý định làm phiền.

Tưởng đến đây là có thể bắt đầu vào chủ đề chính, cô vừa định mở máy tính, anh ta lại nói: “Cuối tháng có một bữa tiệc tối trong ngành, nếu rảnh thì cùng đi.”

Giọng điệu như đang ban ơn.

Có ý rằng đã cho cô hời rồi thì cho thêm chút nữa cũng chẳng sao.

Tô Đồ lộ vẻ thắc mắc: “…”

Trình Hoài cũng không ngạc nhiên, dù sao với địa vị của cái phòng làm việc nhỏ bé của cô, chưa nghe nói đến hoạt động tầm cỡ này là chuyện bình thường.

Anh ta nhanh chóng giải thích: “Những người đến đều là có kinh nghiệm lâu năm trong ngành, còn có không ít cựu sinh viên nổi tiếng của đại học A. Dù chỉ là đến góp mặt, tiện tay kiếm vài tấm danh thiếp cũng đủ để nâng tầm cái phòng làm việc nhỏ của cô rồi.”

Câu nào cũng là ban ơn.

Mà câu nào cũng tỏ vẻ coi thường cô.

Nếu cô từ chối, xác suất cao sẽ bị coi là kẻ không biết tốt xấu.

Tô Đồ dường như đã hiểu, cô thử dịch lại một chút: “Ý anh là, tôi phải đồng ý tham gia bữa tiệc này, anh mới có thể giao dự án Quán Thịnh cho tôi sao?”

Trình Hoài: “…”

Có những lời, nếu phân tích quá kỹ, đặc biệt là sự phân tích thốt ra từ miệng cô, luôn trở nên đặc biệt chói tai.

Cứ như thể anh ta tốt bụng trải đường cho cô mà còn phải dùng một cái lợi khác để dỗ cô vui vẻ vậy.

Ngay lập tức từ ban ơn biến thành nịnh hót.

Nhưng lấy tư cách gì chứ?

Anh ta đâu phải là người theo đuổi cô.

Trình Hoài phản bác: “Không thể là mời cùng lúc sao?”

Tô Đồ vẫn nghi ngại: “Là mời sao?”

Anh ta nhíu mày, cảm thấy cô lại không biết tốt xấu: “Nếu không thì sao? Chẳng lẽ là tôi cầu xin cô đi cùng chắc?”

Cô gật đầu, hỏi một cách khách quan: “Đã là mời, vậy tôi chắc hẳn có quyền từ chối, đúng không?”

Sắc mặt anh ta cứng đờ: “…”

“Đùa thôi.”

Tô Đồ thấy đủ thì dừng, không tiếp tục làm mất mặt anh ta nữa: “Dĩ nhiên tôi biết anh là vì quan tâm, đại phát từ bi muốn dẫn tôi đi mở mang tầm mắt. Tôi sẽ về kiểm tra lại lịch trình và cân nhắc nghiêm túc. Giờ thì, có thể quay lại chuyện chính, đối chiếu phương án được chưa?”

………………

Cho đến khi chốt xong phương án và rời khỏi nhà hàng, Đào Khuynh Thanh vẫn còn ngơ ngác.

Cả khuôn mặt cô nàng hiện rõ biểu cảm “người đó có bị bệnh không vậy”, thắc mắc hỏi: “Chị Tô Tô, rốt cuộc anh ta có ý gì thế?”

“Sao đối chiếu ảnh phương án mà cứ một lúc lại lôi dự án khác vào, rồi lại tiệc tối gì đó.”

“Nói năng cũng rất kỳ lạ, cảm giác như muốn chị đi, nhưng lại như không hẳn là muốn vậy.”

Bao gồm cả thái độ đối với chị ấy nữa.

Rõ ràng là rất coi thường, nhưng lại không ngừng chìa cành ô liu ra, kiểu không nhận không được ấy.

Đã muộn rồi, Tô Đồ định vị địa chỉ nhà Đào Khuynh Thanh, lái xe ra khỏi bãi đỗ, nói không cảm xúc: “Anh ta muốn chị đi. Lại muốn chị phải cầu xin anh ta, chủ động để anh ta dắt đi.”

“Tại sao?”

Đào Khuynh Thanh vẫn thấy khó hiểu: “Muốn chị đi thì cứ nói thẳng ra, chân thành một chút không tốt sao?”

Chuyện vốn tốt đẹp mà cứ phải làm như đe dọa.

Ai mà thèm cảm kích anh ta chứ?

Tô Đồ mỉm cười.

Cô không nói gì.

Có lẽ người bề trên khi cúi đầu thật khó để thực sự buông bỏ lòng tự trọng.

Cô cũng không hiểu nổi, mà cũng chẳng thay đổi được gì, nên sớm đã đường ai nấy đi, biết điều rút lui rồi.

Đào Khuynh Thanh do dự một hồi, vẫn không nhịn được nói: “Vậy chị thật sự định đi sao? Còn cái dự án gì đó nữa, thật sự phải làm sao? Anh rể sẽ không vui đâu.”

Dù cô ấy không hiểu mạch não của Trình Hoài, nhưng cũng rất dễ nhận ra anh ta muốn thông qua việc tiếp xúc ngày càng nhiều để tiếp tục ràng buộc với Tô Đồ, cho đến khi trói chặt người lại mới thôi.

Chuyện này đừng nói là Thời Thuật, ngay cả cô ấy cũng thấy chướng mắt!

Ánh mắt Tô Đồ hơi tối lại, trong đầu thoáng qua cuộc gọi video vừa bị bỏ lỡ vì để chế độ im lặng lúc ở bàn ăn.

Im lặng một lát, cô chỉ nói: “Chuyện tối nay, tạm thời đừng nói với anh ấy.”

Đào Khuynh Thanh: “…”

Liên tục mấy ngày, Tô Đồ chưa bao giờ về nhà trước 10 giờ.

Mà giờ đó, Thời Thuật gần như đã ngủ rồi.

Cô không biết anh đã ngủ chưa, nhưng lý trí hiểu rõ không nên tùy tiện làm phiền, và vì bận rộn nên cô vẫn kiềm chế khá tốt.

Thế nhưng đêm về xem lại những tấm ảnh lẻ loi của anh, nhìn vết thương trên khóe môi anh, nghĩ đến tâm trạng của anh khi biết cô tối nay đang làm gì mà vẫn không gọi được video…

Cảm xúc của cô đột nhiên dâng trào.

Đột nhiên cô không thể kìm nén được nữa, muốn gặp anh ngay lập tức.

Dù lý trí bảo cô rằng.

Làm vậy là không đúng.

Hôm sau cô vẫn dậy thật sớm, hoàn thành hết công việc buổi chiều, rồi bất chấp tất cả lái xe qua đó.

Như thể đang cố tình che giấu điều gì đó.

Không thương lượng trước, cũng không tra cứu trên mạng xem huấn luyện đóng kín rốt cuộc là có nghĩa gì.

Cô chỉ đơn giản là rất muốn gặp anh.

Đến nơi chưa được 6 giờ, vẫn còn một khoảng thời gian nữa mới kết thúc tập luyện.

Đậu xe ở đối diện đường, cô xuống xe đi về phía cổng căn cứ, muốn hỏi xem có thể xin thăm không, hoặc sau khi kết thúc tập luyện, vận động viên có thể ra ngoài một lát không.

Kết quả còn chưa kịp mở lời, bảo vệ đã nhìn cô với vẻ cảnh giác, chỉ vào hai rào chắn ở cửa nghiêm giọng quát: “Chỗ này không được tùy tiện lại gần!”

Rồi xua tay bảo cô mau chóng rời đi.

Cô chưa bao giờ đến những nơi như thế này, nhưng trước đây từng nghe bà ngoại kể, có người họ hàng lái xe vào núi chơi, vô tình lạc vào căn cứ quân sự, ngay lập tức bị súng chỉ vào đầu, bị bắt như gián điệp.

Cuối cùng bị khám xét tra hỏi đủ điều, lúc ra ngoài người đó sợ đến ngây dại.

Cô không biết câu chuyện đó thật giả thế nào, nhưng nhìn hàng rào trang nghiêm sừng sững lúc này, lòng cô cũng tỉnh táo lại đôi chút.

Hiểu rằng đây không phải nơi có thể đùa giỡn, càng không cho phép cô tùy tiện làm càn.

Hào hứng tràn trề giờ đây tan biến.

Khổ nỗi càng lại gần, ý nghĩ lại càng sâu sắc.

Biết rõ anh ở ngay bên trong, chỉ cách có một chút xíu thôi mà sao cũng không gặp được.

Cảm giác đó thực sự chẳng dễ chịu gì.

Quay lại xe, tâm trạng cô lập tức xuống dốc, cũng không biết có nên tiếp tục ở lại đây không, chỉ có thể mù quáng nhìn ra ngoài cửa sổ, rồi nhìn điện thoại.

Chờ trời tối, chờ anh gọi đến.

Muốn hỏi xem nếu cô để đồ ở chỗ bảo vệ, lát nữa anh có thể ra lấy không.

Nhưng khi video được kết nối, nhìn vết thương vốn dĩ vẫn còn mới trong ấn tượng của mình giờ đã chuyển biến tốt và đóng vảy, mà trong 5 ngày đó cô không hề có chút hiện diện nào.

Cô lại không nhịn được, vẫn muốn tận mắt nhìn thấy, dù chỉ là nhìn nhau qua một khoảng cách.

“Em đang ở cổng căn cứ.” Cô nói.

Vừa dứt lời.

Ánh mắt anh khựng lại, hình ảnh video bắt đầu rung lắc dữ dội, từ ký túc xá đến hành lang, từ trong nhà ra ngoài trời.

Nhận ra anh dường như đang chạy ra ngoài, Tô Đồ cũng rối bời theo, cô nhìn quanh rồi vội vàng lái xe vào chỗ đậu phía trước, xuống xe bắt đầu chạy ngược lại.

Chạy được vài bước phát hiện đồ chưa cầm, cô lại quay lại xe lấy.

Lúc đi đến cổng căn cứ, anh vừa nói chuyện xong với bảo vệ, vừa quay đầu đã lao ra khỏi màn đêm, hướng về phía cô.

Anh chỉ mặc một chiếc áo nỉ mỏng, bị gió thổi phồng lên.

“Sao anh không mặc áo khoác…”

Cô khẽ nhíu mày, chưa nói dứt câu, cả người đã bị một cánh tay mạnh mẽ vớt lấy, va mạnh vào lồng ngực rộng lớn.

Ngay sau đó, mùi hương mát lạnh xông vào mũi.

Nhiệt độ cơ thể, nhịp tim và lực tay đang siết chặt.

Bao trọn các giác quan.

Trên đường vắng lặng, gió lạnh thổi qua sau lưng.

Nhưng trước ngực lại là một khoảng ấm áp.

Không biết có phải vì xa cách quá lâu không mà sự chạm vào đột ngột khiến cả hai đều có chút thẫn thờ.

Hồi lâu sau, Tô Đồ mới nhớ ra đưa tay ôm lại anh, cũng dùng lực, khiến hai nhịp tim vốn đã áp sát vào nhau càng thêm mãnh liệt.

Giọng cô nghẹn lại trong lòng anh: “Anh không lạnh sao?”

“Không lạnh.”

Thời Thuật giữ lấy sau gáy cô, những sợi tóc mềm mại luồn qua kẽ tay, mùi trà trắng thoang thoảng tản ra nơi đầu mũi.

Nhưng cho đến tận bây giờ anh vẫn thấy như không chân thật, vô thức lại ôm chặt cô thêm chút nữa.

Có lúc Tô Đồ cảm thấy hơi khó thở.

Nhưng mâu thuẫn là cô cũng không muốn anh buông ra.

Giống như bỏ mặc chú chó nhỏ một mình ở nhà 5 ngày không màng tới, giờ bị anh quấn lấy như một phản ứng k*ch th*ch, lòng cô thực ra cũng chẳng dễ chịu gì.

Cô cũng muốn gần gũi với anh để bù đắp cho sự lơ là của mình: “Xin lỗi anh.”

Thời Thuật khựng lại: “…”

Lúc này mới nới lỏng tay, chuyển sang nâng mặt cô lên, im lặng nhìn chăm chú.

Như thể không thích câu nói này.

Bất kể nó mang ý nghĩa áy náy hay tự trách.

Tô Đồ ngẩng đầu, mượn ánh trăng thưa thớt mới tận mắt nhìn thấy vết thương trên khóe môi anh, thực tế hơn nhiều so với trong video, dường như sắp tróc vảy rồi.

Cô vô thức đưa tay lên, không rõ là quấy rối hay an ủi mà gẩy gẩy hai cái: “Đau không?”

Thời Thuật để mặc cô nghịch ngợm, như quên mất vài phút trước mình vừa mới trả lời câu hỏi này, lập tức thay đổi giọng điệu: “Ừm, đau.”

Đuôi mắt cụp xuống.

Giọng nói cũng trầm nhạt.

Dáng vẻ của anh như thiếu sự quan tâm.

Tô Đồ đặt tay lên vai anh, cười khúc khích.

Nhưng vẫn bị anh ôm, cô chỉ có thể nghiêng đầu ra hiệu: “Băng cá nhân ở trong túi ấy.”

Thời Thuật thuận thế lấy ra, thấy một hộp nhỏ băng cá nhân trang trí hình thỏ hồng hoạt hình, thần sắc bỗng khựng lại.

Tô Đồ cong môi: “Thích không?”

Anh hoàn hồn, biểu cảm không thay đổi: “Anh thích.”

Cô bất mãn tặc lưỡi: “Nhưng trông anh chẳng có vẻ gì là thích cả.”

Anh cẩn thận cất món đồ vào túi, lại nói lần nữa: “Anh thích.”

“Thật sao?”

“Ừm.”

Đôi mắt Tô Đồ cong cong như vầng trăng khuyết, cô vòng tay đang ôm eo anh lại, giơ chiếc túi trong tay lên: “Được rồi, vậy thì cái này cũng tặng cho anh luôn.”

Thời Thuật nhận lấy, vẫn duy trì tư thế một tay ôm eo cô, tay kia dễ dàng mở bọc.

Rất nhanh đã thấy một chiếc bình nước dung tích lớn, nền màu trắng trong, thân bình in hình một con thỏ mặt đỏ đang ngoan ngoãn ôm bình nước uống.

Tô Đồ bắt chước tư thế của nó, hai tay ôm lấy eo anh, má hơi nóng, nhìn anh nói: “Vốn định mang chút đồ cho anh, nhưng tìm một vòng thấy đồ ăn không được, đồ mặc cũng không dùng tới, nghĩ đi nghĩ lại chỉ có thể mua bình nước thôi.”

Sau đó hỏi: “Anh thích không?”

Thời Thuật cất đồ đi y như vậy, không một chút do dự: “Thích.”

Sau đó anh lại nâng mặt cô lên, nhìn quầng thâm dưới mắt cô và vẻ mệt mỏi vẫn thấy rõ trong đêm tối, thần sắc lại tối sầm xuống: “Gần đây em bận lắm sao?”

Tô Đồ sững lại, ánh mắt hơi đảo: “… Cũng bình thường thôi.”

Trên lịch trình dù có phần lớn các đầu việc, nhưng thực tế có rất nhiều cuộc họp đột xuất không có trên đó.

Anh vẫn thông qua những thay đổi lịch trình thường xuyên mà suy luận ra được không ít.

Chỉ khi kế hoạch ban đầu không hoàn thành.

Thì lịch trình mới cần điều chỉnh liên tục.

Thời Thuật nghiêm túc nói: “Anh đã nói với bên kinh doanh rồi, tạm thời đừng dồn thêm dự án cho em nữa, đợi sau này em thực sự cần thì hãy đề xuất với họ bất cứ lúc nào.”

Tô Đồ mím môi: “… Vâng.”

Anh cụp mắt, điểm nhìn của ánh mắt dần trở nên cụ thể: “Vậy sau này, em có thể nghe điện thoại được chưa?”

Hàng mi cô chớp liên tục: “… Được.”

Cảm nhận được hơi thở đang dần áp sát, Tô Đồ đỏ bừng mặt, khẽ rụt lại một chút, ngón tay nắm lấy vạt áo anh, trầm giọng nhắc nhở: “Bây giờ đang ở ngoài mà.”

Nhưng trông không có vẻ gì là thực sự muốn từ chối, cô còn hơi đón ý mà kiễng chân lên.

“Đừng chen…”

“Đừng chen đừng chen…”

“Cẩn thận chút coi! Này này này——”

Phía sau bỗng vang lên hàng loạt tiếng thì thầm, rồi nhanh chóng lớn dần.

Hai người đang ôm nhau nhìn về nơi phát ra âm thanh đó.

Đúng lúc thấy bảy tám thành viên to con của đội, vì đứng không đúng vị trí mà lần lượt bị đùn ra khỏi góc tường, thậm chí có hai người ngã lăn ra đất.

Chưa kịp bò dậy, họ đã bắt đầu gãi đầu cười xòa một cách rất thức thời: “Ha, ha ha…”

Lúc này gọi “anh” rõ ràng là vô dụng rồi, nhận ra điều đó, mọi người lập tức đồng thanh nhao nhao kêu cứu:

“Chị dâu!”

“Chị dâu!”

“Chào chị dâu——”

“Chị dâu xin lỗi, chúng em không nhìn thấy gì hết!”

Tưởng rằng làm vậy có thể đánh thức lương tâm của ai đó.

Ngờ đâu lông mày Thời Thuật càng nhíu chặt hơn, sắc mặt còn lạnh lùng hơn cả lúc vừa bị bắt quả tang.

Bởi vì anh không chắc cô có phản cảm với cách gọi này không, dù sao mỗi người là một cá thể độc lập, cô có tên riêng, chưa chắc đã muốn bị gọi là người của ai đó.

Anh quay người lại định nói chuyện, nhưng vạt áo đã bị nắm lấy.

“Chào mọi người.” Cô nói.

“………” Anh đột ngột quay đầu lại.

Gò má Tô Đồ nóng ran, giọng nói hơi run rẩy như đang lấy hết can đảm để nói, nếu không bên kia khó lòng nghe rõ: “Dạo này tâm trạng anh ấy không được tốt lắm, có thể nhờ mọi người giúp tôi chăm sóc anh ấy một chút được không?”

Thời Thuật lập tức ngẩn ngơ: “…”

Bài đăng Weibo hai hôm trước cô đã thấy trong vòng bạn bè, những bình luận thẳng thừng bên dưới khiến cô ít nhiều cũng biết mấy ngày nay anh ở căn cứ bị bàn tán thế nào.

Lúc này cô cũng muốn mượn cơ hội này để bảo vệ người của mình.

Phía đối diện cũng ngây người hồi lâu, rồi đột ngột có người phản ứng lại: “Chăm… chăm sóc phải không ạ? Dĩ nhiên là được chứ——”

“Em cực kỳ biết chăm sóc người khác luôn! Xách túi xách giày việc gì cũng thành thạo!”

“Em còn lợi hại hơn! Đừng nói chăm sóc, bảo em làm ấm giường cũng được luôn ạ…”

“Cảm ơn.”

Lúc nàyTô Đồ mới quay lại, nhìn người vẫn chưa hoàn hồn trước mặt.

Cô đưa tay móc lấy cổ anh, ngẩng đầu hôn một cái lên khóe môi anh, rồi khẽ dặn dò: “Tập luyện cho tốt nhé, em ở nhà đợi anh.”

Trước Tiếp