Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 61

Trước Tiếp

CHƯƠNG 61: Chờ nhận.

Biên tập: @cohoala

Kỳ nghỉ vừa kết thúc, mục tiêu chính của việc tập luyện là để kích hoạt sự thích nghi, dần dần khôi phục các chức năng cơ thể.

Thông thường sẽ áp dụng các kế hoạch tập luyện khoa học như tăng dần cường độ. Cường độ của tuần đầu tiên về cơ bản được kiểm soát ở mức 50-60% so với mức trước kỳ nghỉ, sau đó sẽ tăng dần hàng tuần dựa trên tình hình thích nghi.

Nhưng dù là vậy, cơ thể trong giai đoạn hồi phục sau một thời gian dài nghỉ ngơi vẫn sẽ xuất hiện các hiện tượng phản ứng do chưa thích nghi với cường độ vận động, dẫn đến các mức độ đau nhức cơ bắp, khả năng chịu đựng tim phổi không đủ khác nhau.

Sau một ngày tập luyện, sắc mặt ai nấy đều khó coi.

Dù có cố lết được đến giờ ăn thì thực sự cũng chẳng có cảm giác ngon miệng gì, nhưng vẫn phải ăn đúng giờ để đảm bảo hồi phục thể lực, từ đó tiếp tục cho ngày tập luyện thứ hai.

Thời Thuật thì vốn luôn duy trì cường độ vận động. Ngày thường nếu không có kế hoạch đặc biệt, từ lúc ngủ dậy đến trưa, theo lệ anh đều ở trong phòng gym hoặc hồ bơi.

Vì vậy, việc thích nghi đối với anh khá dễ dàng.

Nhưng lúc này, sắc mặt anh vẫn không mấy tốt đẹp.

Một phần là vì gương mặt thường ngày không có cảm xúc.

Mặt khác là vì khóe môi bên trái của anh bỗng xuất hiện một vết thương, cộng thêm khí chất lạnh lùng nghiêm nghị vốn có khiến cả người trông càng thêm hung dữ.

Suốt cả ngày trời không ai dám bắt chuyện, chỉ có Ngạn Thiêm Khải là vô tri vô giác, vả lại lúc này đồ ăn thực sự nhạt nhẽo như sáp, nếu không tìm chủ đề nào đó để nói thì cậu ta nuốt không trôi.

Cậu ta bèn hỏi thăm một câu khá quan tâm: “Anh, thời tiết thế này mà sao anh vẫn bị nhiệt miệng thế? Lát nữa em tìm bác sĩ đội lấy ít thuốc cho anh nhé?”

Thời Thuật liếc cậu ta một cái, trong đầu thoáng qua khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng vì bị hôn quá mức, và cánh cửa phòng đóng sầm ngay sau khi anh bị đuổi ra lần thứ hai.

Tâm trạng không được tốt lắm.

Anh cũng chẳng có ý định giải thích.

Thấy vậy, lập tức có người phản bác: “Cậu ngốc à! Đã bảo thời tiết này rồi, ai mà bị nhiệt nữa? Nhìn là biết không cẩn thận va quệt vào đâu rồi, có lấy thì phải lấy thuốc mỡ chứ.”

Chủ đề được mở ra, mọi người bắt đầu tự do phát biểu: “Ơ? Sao tôi nhìn như bị nhiễm trùng thế nhỉ?”

“Chắc là trước đó mọc cái gì rồi…”

Tóm lại.

Cả nhóm người nhao nhao bàn tán hồi lâu, nhưng chẳng một ai đoán trúng tim đen.

Còn Thời Thuật vừa không có tâm trí đâu mà giải đáp, cũng chẳng có tâm lý khoe khoang kỳ quặc gì, anh cảm thấy hơi ồn và thực sự ăn không trôi nữa.

Không lâu sau, anh bưng khay thức ăn đứng dậy, im lặng rời đi.

Đợi anh đi xa, Thường Dương, người nãy giờ vẫn im lặng, mới đánh bạo lên tiếng: “… Có mỗi mình tôi cảm thấy đó giống như vết thương bị người ta cắn ra không?”

“Xì~”

Có người xua tay: “Nghĩ gì thế, ai mà dám cắn anh ấy chứ? Không muốn sống nữa à? Với lại có chuyện gì mà cứ phải dùng đến miệng mới…”

“Trời ơi—”

Có người phản ứng lại: “Không lẽ là— chị dâu cắn??”

“Có phải chị dâu hay không thì vẫn chưa biết?”

“Chẳng phải trước đó anh ấy bảo đang theo đuổi người ta sao!”

“Thế cậu nhìn cái bộ dạng đó của anh ấy giống như đã theo đuổi được rồi à?”

“Nhìn thì giống chưa theo đuổi được, cuống quá nên đè người ta vào cửa cưỡng hôn, kết quả bị cắn ngược lại một phát, rồi còn bị tát cho một cái, cuối cùng bị đuổi thẳng cổ: Cút ra ngoài—”

“Thảm quá…”

“Chẳng trách cả ngày hôm nay cứ vác cái bộ mặt dục cầu bất mãn, đáng sợ thật…”

“Nhưng mà nói thật nhé, có phải các cậu ngứa mắt anh ấy lâu rồi không? Sao càng đoán, tôi lại càng thấy có cảm giác sảng khoái như được hả giận thế này?”

“Hì hì, thế cậu cứ nói xem cậu có thấy sướng không?”

“Chắc chắn rồi— ít nhiều cũng có một chút hahahaha…”

…………..

Buổi tập thể lực tối kết thúc.

Khi trở về ký túc xá đã hơn 8 giờ tối.

Thời Thuật đóng cửa lại, gọi một cuộc video, sau đó kéo ghế ngồi xuống. Nhưng điện thoại phát ra tiếng “ting”, hiển thị cuộc gọi đã bị từ chối.

Anh ngẩn ra, đánh máy hỏi: [Em đang làm gì thế?]

Giờ này thường cô đã về đến nhà, nghe điện thoại chắc là thuận tiện. Còn nếu đang có hẹn với khách hàng ở ngoài, anh càng cần phải xác nhận tình hình.

Đợi một lát, anh định gọi tiếp thì đối phương trực tiếp trả lời: [Tăng ca]

Nghĩa là cô đang ở nhà nhưng không muốn nghe máy.

Thời Thuật: [….]

Anh tự biết mình đuối lý nên không ép buộc: [Có thể tạm dừng một lát được không?]

Dù làm phiền người khác làm việc là không tốt, nhưng anh chỉ muốn mở video để nhìn một chút, thậm chí không cần chiếm mất thời gian riêng của cô, chỉ cần đặt điện thoại sang một bên là được.

Cô lại rất có nguyên tắc: [Không được]

Sau đó, cô còn gửi cho anh một ảnh chụp màn hình tin nhắn, là nhân viên kinh doanh của Phú Nhã đang cùng cô chốt các chi tiết nghiệp vụ.

Không có lời giải thích nào, nhưng ý tứ rất rõ ràng: Em vốn dĩ có thời gian, nhưng anh tìm cho em bao nhiêu việc thế này, không xử lý sao được?

Nhưng ý định ban đầu của anh là muốn chiếm dụng thời gian cô dành cho người khác, chứ không phải thời gian của chính mình. Tâm trạng anh đột nhiên thấy có chút oan ức: [Tô Đồ]

Mỗi lần anh gọi tên cô, sắc mặt nếu không phải là bất lực thì cũng là do dự.

Đại loại là muốn cô nghe theo ý mình, nhưng lại chẳng có cách nào đối phó với cô, nên chỉ có thể gọi một tiếng như vậy để xem có tác dụng không.

Về bản chất thì…

Thực ra chẳng khác gì làm nũng.

Nghĩ đến đây, Tô Đồ nhất thời không nhịn được cười, càng thêm cố ý: [Gì vậy?]

Anh đanh mặt: [Cho anh nhìn em một cái.]

Cô tiếp tục giả ngốc: [Nhìn em làm gì?]

Thời Thuật: […]

Thực ra anh cũng không nói rõ được, chỉ là cảm thấy không chắc chắn, không có nhiều cảm giác thực tế, đặc biệt là sau khi cưỡng ép người ta gật đầu rồi lại bị đuổi ra khỏi nhà vì đối phương thẹn quá hóa giận.

Dù chắc chắn cô sẽ không đổi ý, nhưng anh vẫn luôn có nỗi lo như vậy, cần một sự xác nhận tiến thêm một bước.

Nhưng trong thời gian huấn luyện khép kín, anh không ra ngoài được, điều lớn nhất có thể làm chỉ là gọi video. Huống hồ ngay cả việc này cũng không có nhiều thời gian để vòng vo.

Bởi vì vận động viên cần sinh hoạt điều độ, nghỉ ngơi buổi tối cũng quan trọng như tập luyện ban ngày, mà anh thì vừa mới kết thúc buổi tập, đến giờ vẫn chưa kịp tắm rửa.

Thời Thuật: [Anh sắp đến giờ nghỉ ngơi rồi.]

Đợi nửa ngày, Tô Đồ nhận được một câu nhắc nhở khô khan như vậy, nhìn mà không khỏi thấy khó hiểu: “…”

Trong tình huống bình thường, lúc này chẳng phải nên nói: “Anh nhớ em nên muốn nhìn em” sao?

“Anh sắp đến giờ nghỉ ngơi rồi” là có ý gì?

Đe dọa à?

Muốn nhìn thì nhanh lên.

Không nhìn là không được nhìn nữa?

Rất tốt.

Cô thuận theo lời anh: [Vậy anh nghỉ ngơi sớm đi.]

Và làm theo một cách trôi chảy: [Chúc anh ngủ ngon.]

Thời Thuật: [….]

Ngạn Thiêm Khải vừa bước vào cửa đã thấy anh ngồi đó nhìn điện thoại với áp suất thấp cực độ, ngay cả khi cậu ta lại gần dòm ngó một hồi anh cũng không phát hiện ra.

Mãi đến khi điện thoại tự động tắt ngóm màn hình, anh mới như sực tỉnh, tùy tiện ném lên bàn, sau đó nhướng mắt, nhìn qua với vẻ không cảm xúc.

“Ha…”

Bị bắt quả tang nhìn trộm, Ngạn Thiêm Khải lập tức gãi đầu, kiếm chuyện để nói: “À thì, chị d… Tô, cô Tô không thèm để ý đến anh nữa à?”

Hồi chiều lúc mọi người bàn tán, thực ra cậu ta vẫn chưa tin lắm, nhưng giờ xem ra, anh trai mình hình như không biết cách theo đuổi người khác thật…

Còn vết thương kia, chẳng lẽ thực sự là cưỡng hôn không thành…

Cậu ta không tài nào tưởng tượng nổi.

Anh mình lại có thể làm ra chuyện như vậy!

Đồng thời cậu ta cũng có chút khổ sở, không biết nên khuyên anh thế nào là không được, và phải làm gì mới có thể giúp được anh.

Nghĩ không ra.

Biện pháp duy nhất là chỉ có thể đi tìm người khác cùng bàn bạc.

Thế là ngày hôm sau.

Khắp căn cứ bắt đầu lan truyền không dưới tám phiên bản câu chuyện về một người nào đó hao tâm tổn trí nhưng vẫn không có được tình yêu, cuối cùng thân tâm đều tổn thương, lầm lũi rời cuộc chơi, chỉ có thể vùi đầu vào những buổi tập luyện không ngừng nghỉ để tự chữa lành vết thương lòng…

Hôm nay Tô Đồ thực sự rất bận.

Và không có gì bất ngờ, thời gian tới cô sẽ chỉ càng bận hơn.

Bởi lịch trình vốn đã không mấy thong thả, thời gian qua lại có nhiều sự việc đột xuất khiến công việc bị trì trệ nhất định.

Hai ngày nay vì lo lắng ai đó nghĩ nhiều, cô còn nhận thêm một dự án bất động sản do bên kinh doanh đẩy qua.

Đến đây là đã có chút xoay xở không kịp rồi.

Anh còn giao cả việc trang trí nhà cửa vào tay cô.

Buổi sáng còn chưa ngủ dậy, kỹ sư Tào đã gọi điện, bảo cô hôm nay rút thời gian qua công trình một chuyến để kiểm tra phần gỗ.

Chuyện thì không phức tạp, nhưng chiều cô đã có hẹn, đợi xử lý xong mới chạy qua thì trời đã gần tối mịt.

Đứng ở bên trong, tâm trạng cô cũng có chút phức tạp.

Đặc biệt là khi vòng qua phòng ngủ chính, trong đầu gần như lập tức thoáng qua câu nói: “Sau này phòng ngủ chính là của em, còn anh ở đâu thì tùy em quyết định.”

Cũng đến lúc này cô mới muộn màng nhận ra.

Hình như mình lại bị lừa rồi.

Nói thì hay lắm.

Tùy em quyết định.

Nhưng thực sự đến lúc đó, nếu cô không cho anh vào phòng ngủ chính, anh thật sự sẽ nghe lời cô sao?

Giống như việc tỏ tình hôm qua vậy, nhìn thì có vẻ như đang hỏi ý nguyện của cô, nhưng thực tế thì làm gì có chỗ nào cho cô từ chối?

Chỉ chần chừ một lát là đã bị đè ra đó đe dọa.

Cứ ngỡ trước đó bị anh hôn khá thoải mái, hóa ra là người ta vẫn luôn kiềm chế. Đến lúc muốn hôn đến chết đi sống lại thì dù cô có thêm hai cái phổi nữa chắc cũng không nhịn thở bằng anh được.

Nếu không phải cuối cùng cô thực sự không thở nổi, vì phản ứng tự nhiên cộng với run rẩy mà lỡ cắn mạnh một phát, thì hôm nay chưa chắc cô đã xuất hiện được ở đây đâu.

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, cú đó đúng là cắn hơi mạnh thật.

Tối qua ánh sáng tối như vậy mà nhìn đã thấy khá đáng sợ rồi.

Cuối cùng, cô đuổi anh đi thực ra cũng một phần là vì lỡ tay làm một vố lớn, sợ bị truy cứu trách nhiệm tại chỗ…

Bao gồm cả việc tối nay từ chối cuộc gọi video.

Thực ra cũng một nửa là cố ý, một nửa là chột dạ.

Cô sợ anh chỉ vào môi mình.

Rồi nghiêm túc hỏi cô định tính sao.

Thôi thì cứ dập tắt vấn đề ngay từ trong trứng nước, bảo anh đi ngủ sớm cho rảnh nợ. Dù sao anh vốn cũng không có nhiều thời gian, sinh hoạt điều độ cũng thực sự quan trọng.

Mà cô cũng thực sự nên tăng ca rồi.

Nếu không xử lý hết đống dự án trên tay, e là không lâu nữa tiền tiết kiệm của cô sẽ biến hết thành tiền bồi thường hợp đồng mất.

Thức gần nửa đêm.

Sáng hôm sau đến văn phòng, tinh thần cô hơi mơ màng.

Khi bị mọi người truy hỏi về diễn biến sau câu “Sắp rồi” hôm nọ, cô cũng chỉ rất cam chịu mà khẳng định:

Phải phải phải.

Đều giống như anh ấy nói.

Rồi như một hồn ma, leo lại lên tầng hai tiếp tục làm việc.

Nhưng rất nhanh, Triệu Toàn đã quăng một đường link vào nhóm và @ cô: [Sư phụ mau xem!]

Máy tính đang đăng nhập WeChat, cô tùy tiện bấm vào, thấy đó là một đường link Weibo.

Người đăng là Ngạn Thiêm Khải, nhưng 9 tấm ảnh bên dưới đều là Thời Thuật.

Nhìn như ảnh chụp lén, khoảng cách không cao, đứng cũng hơi xa.

Hình ảnh khá đời thường, chẳng hạn như đang uống nước bên hồ bơi, tập luyện ở khu thể lực, ăn cơm trong căng tin, hay đơn thuần chỉ là đi trên đường.

Nhưng không ngoại lệ, tấm nào cũng chỉ có một mình anh lẻ loi.

Ngoài ra còn có một tấm cận cảnh như thể người chụp đã bất chấp tính mạng để chụp.

Không biết có phải do ngâm nước lâu không mà vết thương ở môi dưới nhìn vẫn tươi rói và rướm máu. Khoảnh khắc anh đột ngột quay đầu lại, ánh mắt đen thẫm mang theo áp lực nặng nề.

Nhìn qua là biết tâm trạng cực kỳ tệ, thậm chí còn có chút hung tàn, dường như đã dọa người chụp một phen.

Tay run nên chất lượng ảnh hơi mờ.

Chắc vì là mạng xã hội nên không tiện phát biểu bừa bãi, dòng trạng thái chỉ có duy nhất một emoji thở dài.

Nhưng bầu không khí mà cả bài đăng tạo ra chắc chắn là hình ảnh một người đàn ông cô đơn, đáng thương, đang chờ được nhận nuôi.

Còn việc để ai nhận.

Thì người hiểu tự nhiên sẽ hiểu.

Tô Đồ xem xong từng tấm, sắc mặt lập tức trở nên phức tạp.

Mặt cô hơi nóng, cũng có chút bối rối.

Vết thương quả nhiên rất nghiêm trọng.

Nếu không biết rõ chuyện gì đã xảy ra, chắc cô sẽ nghi ngờ có phải anh bị chó cắn không…

Có thể thấy Ngạn Thiêm Khải chắc là muốn giúp gây chú ý để cô thấy thương hại anh.

Nhưng với tư cách là “thủ phạm”, cảm xúc hiện tại của cô chắc chắn là…

Càng chột dạ hơn.

Vài ngày sau đó.

Sự tương tác giữa hai người có chút xa lạ.

Vì đều bận rộn nên thời gian không khớp nhau.

Thường là sáng anh thức dậy gửi một tin nhắn, đến trưa cô mới trả lời, mà anh thì lại vừa hay chuẩn bị nghỉ trưa.

Đến tối, thời gian dư dả hơn một chút, anh đều sẽ thử gọi video trước, nhưng không ngoại lệ đều bị từ chối. Lý do thường là đang tăng ca, thỉnh thoảng là chưa xong việc còn ở bên ngoài.

Sau đó dù có nhắn tin thì thực ra cũng chẳng nói được mấy câu.

Một phần là thời gian không nhiều, một phần là anh cũng không có chủ đề phù hợp.

Rõ ràng là quan hệ yêu đương, lại ở cùng một thành phố.

Nhưng trạng thái còn xa hơn lúc trước.

Vì thế liên tiếp mấy ngày, tâm trạng của Thời Thuật vô cùng thấp thỏm và ảm đạm.

Cuối cùng cũng đợi được đến thứ Bảy, vì ngày hôm sau được nghỉ nên thời gian buổi tối tương đối tự do hơn. Anh thầm nghĩ hôm nay dù có phải đợi đến bao giờ cũng nhất định phải gọi được video mới thôi.

Ngờ đâu vừa về ký túc xá, mới gọi đi được vài giây đã thấy trực tiếp được kết nối.

Bất ngờ đến mức trên mặt anh hiện lên vẻ ngẩn ngơ rõ rệt, một lát sau mới phản ứng lại: “… Vẫn chưa về à em?”

Khung cảnh là ở trên xe.

Không bật đèn, đường nét có chút mờ nhạt, cũng không nhìn ra vẻ mệt mỏi.

Tô Đồ gật đầu: “Ừm.”

Giọng nói rất nhẹ, ánh mắt cũng hơi đảo.

Trạng thái có chút kỳ lạ nhưng lại đột nhiên nghe video, hàng mi Thời Thuật khẽ run: “Vẫn còn khách hàng cần gặp sao?”

Tô Đồ ngẫm nghĩ: “Coi như là vậy đi.”

“…………..”

Hình ảnh đứng hình một lát, Tô Đồ lúc này mới nhìn rõ tình trạng vết thương của anh: “Còn đau không?”

Đã đóng vảy rồi mới nhớ ra mà hỏi thăm, đúng là có chút hời hợt.

Thời Thuật nhíu mày, vô cớ có một dự cảm không lành: “Không đau. Sắp khỏi rồi.”

Tô Đồ “ồ” một tiếng buồn bã, lại hỏi: “Vậy anh còn cần băng cá nhân nữa không?”

Thời Thuật không hiểu: “Cái gì?”

Tô Đồ mím môi, nhìn những rào chắn trang nghiêm chỉnh tề ngoài cửa sổ, trong lòng cũng có chút thấp thỏm. Cô không biết mình làm thế này có đúng không, do dự thêm một lát mới thấp giọng nói: “Em đang ở cổng căn cứ.”

Thời Thuật: “…”

Mỗi tối sau khi tập luyện xong anh đều rời đi rất sớm.

Ngạn Thiêm Khải vừa mới từ bên ngoài về đã thấy anh lại đột ngột đứng dậy, ngay cả áo khoác cũng không mặc, nắm chặt điện thoại sải bước ra ngoài.

“Anh đi đâu thế…”

Lời chưa dứt.

Bóng người đã sắp biến mất ở cuối hành lang.

Trước Tiếp