Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 60

Trước Tiếp

CHƯƠNG 60: Đã nói rồi.

Biên tập: @cohoala

Tô Đồ năm nay cũng 26 tuổi rồi.

Lẽ ra đây là cái tuổi đang bước vào độ chín chắn.

Cảm xúc ổn định.

Cuộc sống bình lặng.

Thỉnh thoảng gặp vài chuyện thú vị nho nhỏ, thầm cười một mình, đăng lên Weibo, đó đã là lúc cảm xúc phập phồng nhất rồi.

Có lẽ là do tình cảm nhạt nhẽo, cũng có thể là ít trải nghiệm, cô thường không thể đồng cảm với những khoảnh khắc đỏ mặt tim đập nhanh, cứ ngỡ đó là sự tô vẽ của phim ảnh, hoặc đơn giản chỉ là chuyện không liên quan đến mình.

Vậy mà trong khoảng thời gian ngắn ngủi chưa đầy nửa năm này.

Cô liên tục rơi vào những tình cảnh thẹn thùng bối rối mà ngay cả năm 16 tuổi cô cũng chưa từng trải qua.

Tiếng hò reo dưới lầu càng lớn dần.

Xuyên qua lớp gỗ văn phòng chất lượng không cao, âm thanh lờ mờ truyền vào từ khe cửa.

Tô Đồ đã trở về văn phòng, khuôn mặt đỏ bừng vùi sâu trong lòng bàn tay. Trong đầu cô cứ quẩn quanh câu hỏi lúc nãy mọi người kích động chặn đường hỏi: “Có phải hai người đã ở bên nhau rồi không?”

Và câu trả lời không chút do dự của anh: “Sắp rồi.”

Sắp rồi.

Sao lại có người nói năng bừa bãi, không biết ngượng như thế chứ.

Sao lại có thể khẳng định chắc nịch rằng chiều hướng của sự việc nhất định sẽ phát triển theo ý muốn của mình như vậy?

Thế nhưng, dù lòng cô có không phục, cũng chẳng thể nào phản bác.

Giống như con mồi đã rơi vào bẫy, phản kháng chẳng có tác dụng gì, chỉ có thể im lặng chờ đợi sự sắp xếp của thợ săn.

Cô khẽ thở hắt ra một hơi, sau khi dịu lại đôi chút, lại không nén nổi vẻ thấp thỏm, không biết anh rốt cuộc đã đi làm gì, nhưng đã có thể dự cảm được một sự điên rồ nào đó.

Dẫu sao, đó cũng là người có thể không chút do dự giao ra toàn bộ gia sản khi chưa có được bất cứ thứ gì trong tay.

Còn chuyện gì mà anh không làm ra được nữa chứ?

Cô không tưởng tượng nổi, tâm trạng vì thế càng thêm rạo rực.

Chỉnh sửa bản vẽ một lúc, cô lại phải nhìn ra ngoài cửa sổ một cái.

Cảm giác luôn bận rộn, nhưng mấy tiếng trôi qua, ngay cả một bản thảo phương án tử tế cô cũng chưa mài giũa xong.

Nhận ra nếu còn kéo dài nữa sẽ lại phải thức trắng đêm, cô vội vỗ vỗ trán, ép bản thân tỉnh táo lại một chút.

Hiệu suất của bên Phú Nhã đúng là không phải hư danh.

Sáng sớm nay cô đã nhận được một tệp tài liệu dự án, đến giờ thậm chí còn chưa kịp xem, bên kia đã lại đến hỏi lịch trình cụ thể của cô để tiện cân đối xem mỗi tháng cô có thể nhận tối đa bao nhiêu dự án.

Tối đa.

Cái người nào đó thật là…

Thời gian riêng tư dính lấy nhau chưa đủ, bây giờ đến cả thời gian làm việc cũng muốn chiệm trọn hết sao?

Cô mím môi, nhất thời muốn nhắn lại: “Mấy tháng tới đều không có thời gian, vì có thể sẽ có một dự án văn phòng quy mô lớn cần thực hiện.”

Để xem ai đó sẽ phản ứng ra sao.

Đúng lúc này, cửa văn phòng vang lên tiếng gõ: “Cộc cộc—”

Cô không ngẩng đầu lên, vừa đánh máy vừa nói: “Vào đi.”

Một bóng người cao lớn nhanh chóng phủ xuống trước mặt.

Trong không gian hẹp của tầng hai, áp lực mạnh mẽ đã đạt đến mức không thể phớt lờ.

Cô khựng lại, ánh mắt chạm nhau, gương mặt không tự chủ hiện lên chút mờ mịt.

Cô liếc nhìn đồng hồ, lơ đãng nói: “… Em chưa tan làm.”

Thời Thuật trầm giọng “ừ” một tiếng, hơi cúi người, vòng ra sau bàn làm việc, đưa tay dịch chuyển chiếc ghế tròn trong góc, ngồi xuống đối diện nghiêng với cô.

Tô Đồ: “…”

Khoảng cách lập tức kéo gần.

Vì chiếc ghế tròn khá thấp, hai người gần như ở trạng thái nhìn thẳng nhau.

Kể từ sau nụ hôn đó, anh trở nên đặc biệt bám người, luôn tìm cách gần gũi cô hết mức có thể, ánh mắt cũng cố ý hoặc vô tình dừng lại trên môi cô.

Trong phòng họp lúc nãy là vậy, giờ cũng thế.

Trong phút chốc, mùi hương nam tính mạnh mẽ và trực tiếp khiến sống lưng cô cứng đờ, vô thức nín thở, ngơ ngẩn nhìn gương mặt sâu sắc đang ngày càng áp sát.

Cô thầm nghĩ anh đúng là có tố chất làm trợ lý nhỏ bí mật thật đấy, đang làm việc mà cứ lặng lẽ sáp lại gần như thế này…

Giây tiếp theo, giọng nói lạnh lùng phả vào mặt cô: “Không có thời gian?”

Hàng mi cô run rẩy: “… Hả?”

Theo bản năng nhìn về phía màn hình, lướt thấy những chữ mình mới đánh được một nửa, cô lập tức trợn tròn mắt.

Khựng lại nửa giây, đầu ngón tay dứt khoát nhấn phím xoá, đánh ra chữ gì thì xóa sạch chữ đó, rồi nhanh chóng xem lại lịch trình mới nhất, ước tính một con số đại khái, lập tức chấn chỉnh thái độ, gõ chữ trả lời người ta.

Làm xong những việc này, cô mới cảnh giác quay mắt lại, im lặng thỉnh thị: Như vậy được chưa?

Hèn nhát đến mức chính cô cũng thấy nhục nhã.

Thời Thuật có vẻ tạm hài lòng, anh giữ lấy sau gáy cô, như một phần thưởng, hôn nhẹ vào khóe môi cô: “Có thể tan làm sớm không?”

Hơi thở vương bên môi: “Lát nữa sẽ tắc đường đấy.”

Tô Đồ khựng lại: “…”

Vậy là bây giờ ngay cả hôn cũng không cần hỏi ý kiến cô nữa phải không?

Nhưng miệng cô lại chỉ phát ra một tiếng “ồ”.

Đầu óc mụ mị, ngay cả việc mình còn bao nhiêu công việc cũng không thể cân nhắc nổi, cứ thế đầy vẻ d*c v*ng mà đứng dậy đi theo người ta.

Cuối cùng vẫn tắc đường.

Giờ cao điểm chiều tối ở thành phố A thực sự gây chấn động, nhà hàng lại đặt ở khu vực ven sông trung tâm thành phố, đi lại khó khăn, đậu xe cũng không dễ dàng.

Đi đi dừng dừng suốt quãng đường, cuối cùng khi đi thang máy tốc độ cao lên đến nhà hàng Tây ở tầng cao trăm mét thì đã là 7 giờ tối.

Ngoài cửa sổ, đèn hoa rực rỡ bắt đầu lên ngôi, những tòa cao ốc hiện đại bên kia sông san sát nhau, những màn hình LED khổng lồ chạy dọc các tòa nhà thỉnh thoảng lại hiện lên tên của ai đó trong một màn tỏ tình.

Ngược lại, ánh đèn trong phòng có vẻ hơi thưa thớt, chỉ có những quầng sáng vàng nhạt cực kỳ yếu ớt điểm xuyết giữa các bàn ăn, khiến cả nhà hàng trong không gian trầm tối được tôn lên thêm phần đẳng cấp.

Trong những dịp như thế này, bất kể nam hay nữ đều ăn mặc rất thanh lịch và trang trọng, xung quanh lan tỏa hương thơm của hoa tươi và nước hoa đầy tinh tế.

Tỏ tình hay cầu hôn ở đây là những tình tiết hết sức bình thường.

Không có gì sáng tạo.

Nhưng ít nhất sẽ không sai sót.

Tô Đồ cảm thấy như vậy không có vấn đề gì, khi phục vụ mang đến một bó hoa hồng Rhodes dáng cao cổ điển rực rỡ, mặt cô cũng ửng hồng đầy hợp cảnh.

Cô mím môi, giữ vẻ thâm trầm mà nhận lấy.

Màu đỏ sẫm của nhạc Jazz trầm lặng, chất liệu nhung độc đáo và những đường viền sóng uốn lượn dễ dàng khiến ánh nhìn dừng lại. Nếu cô nhớ không lầm, ngôn ngữ của loài hoa này là:

Yêu em mỗi ngày.

Tim cô đập nhanh dần, không dám ngắm nghía quá lâu, nhanh chóng đặt sang một bên, nhấm nháp chút thức ăn trong đĩa và nói: “Sao lại tặng hoa nữa?”

Không phải trách móc.

Chỉ là sáng nay cô vừa nhận được một bó cúc nhỏ còn chưa kịp tỉa tót c*m v** bình đã lại tặng hoa mới, có hơi lãng phí.

Thời Thuật lại nói: “Khác nhau. Sáng nay là vì em thích.”

Cô chớp mắt: “Vậy còn bó này?”

Anh nhìn cô nói: “Là lễ nghi.”

“………….”

Bao gồm cả nhà hàng này, sắp xếp vào tối nay, phần lớn cũng chỉ đóng vai trò là một phần của nghi thức.

Cô có thể không cần quá coi trọng,

Nhưng anh thì không thể không chuẩn bị.

Bởi vì thích hay không.

Phải trải nghiệm qua rồi mới có thể xác định được.

Tô Đồ thẹn thùng “ồ” một tiếng, thấy đến đây là đủ rồi.

Bởi vì mặc dù cô chỉ thuận miệng bịa ra câu bảo ‘anh đi chuẩn bị’ để đuổi anh đi, nhưng lời đó dù sao cũng là cô nói, nên bây giờ sự lễ nghi này coi như là cô tự đòi cho mình.

Vậy thì thực ra chỉ cần có ý tứ là được rồi.

Trái lại, nếu to hơn nữa sẽ trở nên hơi ngượng ngùng.

Nhưng Thời Thuật rõ ràng không hời hợt như cô nghĩ, thấy cô ăn gần xong, anh lại lấy từ trong túi ra một chiếc hộp nhung, im lặng đẩy qua.

Tô Đồ sững người: “…”

Chỉ nhìn kích thước hộp là biết, không cần phải mở ra: “Sao lại mua vòng tay nữa?”

Chiếc hộp tương tự, ở nhà đã có tròn 8 cái rồi.

Trước đây là lúc còn đang chiến tranh lạnh, anh sốt sắng mua nhiều như thế thì thôi, giờ lại là sao đây?

Định mở tiệm trang sức à?

Nhưng trong mắt Thời Thuật, những cái trước đây thực ra là mua để cô nhận lại quà, cho anh cơ hội lần nữa, bản chất là để xin lỗi.

Hơn nữa lúc đó vội vàng, mua cũng hơi chóng vánh, cơ bản là trong tiệm có gì thì lấy cái đó, không đủ thận trọng, cũng không hợp để dùng tỏ tình.

Hơn nữa.

Chẳng phải cho đến nay cô vẫn chưa từng đeo bất kỳ cái nào trong số đó sao?

Điều đó chứng tỏ anh làm vẫn chưa đủ tốt, vẫn chưa thể thực sự khiến cô hài lòng.

Nên mãi vẫn không thay thế được chuỗi hạt trên tay cô.

Anh vốn tưởng lần này sẽ được, nhưng nhìn phản ứng của cô lúc này, lòng anh lại không chắc chắn lắm, cuối cùng chỉ nói: “Cái này đặt cùng lúc với mấy cái trước, hôm nay mới về. Nhận lấy đi.”

Tô Đồ cũng không biết anh rốt cuộc đang làm cái gì, rõ ràng chỉ cần mở miệng hỏi một câu cô có đồng ý hay không là được, vậy mà cứ phải dọn sạch tiệm trang sức từng chút một như thế này.

Lúc trưa anh nói đi chuẩn bị, cô vốn dĩ còn tưởng hôm nay kiểu gì cũng nghe được một hai câu thẳng thắn hơn, giờ xem ra, đây căn bản là một gã trai thẳng thối tha chỉ biết ném tiền.

Có thể nghĩ đến việc đưa cô đến nhà hàng tình nhân, dùng một bó hồng để biểu đạt “Yêu em”, có lẽ đã là lời trần thuật thẳng thắn nhất của anh rồi.

Cô đanh mặt lại, không dám nuôi thêm những kỳ vọng vớ vẩn nào nữa.

Vì không chừng anh sẽ hiểu lầm rằng cô còn cần thêm mười tám cái vòng tay nữa, rồi đưa cô đi trung tâm thương mại chọn ngay tại chỗ.

Im lặng đối mắt một lúc, cuối cùng cô đành nhận lấy để bày tỏ ý nguyện của mình.

Sau đó cô đá anh một cái dưới gầm bàn, nghiêm túc cảnh báo: “Lần sau không được mua nữa đâu đấy!”

Rời khỏi nhà hàng, lái xe trở về khu nhà.

Gần 10 giờ tối.

Ngày mai anh còn có việc phải bận, Tô Đồ định để anh về sớm một chút cho kịp thu dọn đồ đạc, lúc đi đỡ vội vàng.

Thời Thuật vẫn bám sát không rời, vừa xuống xe đã nắm lấy tay cô, cùng đi về phía sảnh thang máy: “Đưa em lên lầu.”

Thái độ cứng rắn.

Bước chân cũng hơi vội.

Có cảm giác thời gian cấp bách nhưng công việc vẫn chưa xong.

Không tránh khỏi khiến người ta liên tưởng…

Nghi thức kết thúc, nhưng nãy giờ luôn ở nơi công cộng nên làm gì cũng không tiện.

Bây giờ cuối cùng cũng về rồi, nhưng thời gian không còn sớm, nên càng phải tranh thủ…

Gò má Tô Đồ nóng ran, bị động bước theo.

Thú thực, mặc dù cuối bữa tối có chút chuyện ngoài ý muốn, cô cũng chẳng có gì không hài lòng, và thực tế là ngay cả khi không có những thứ đó, ý muốn của cô cũng sẽ không thay đổi.

Thế nhưng khi cửa phòng mở ra.

Cả người cô bỗng chốc đứng hình.

Cô ngơ ngẩn nhìn cái ổ nhỏ vốn dĩ bừa bộn hàng ngày của mình, lúc này đang được dọn dẹp vô cùng ngăn nắp.

Giữa không gian đó là những bó hoa và cánh hoa Rhodes được trang trí tinh tế, cùng với những chiếc đèn ngủ hình nến, dải lụa mềm mại trong suốt, tất cả tạo nên một khu vườn hoa hồng nhỏ tràn ngập hương thơm.

Hồi lâu sau, cô mới thẫn thờ quay lại: “Anh, làm gì vậy…”

Thời Thuật cụp mắt: “Em bảo anh chuẩn bị mà.”

“Vậy còn những thứ lúc nãy?”

“Tự anh chuẩn bị thêm.”

“………….”

Nói cách khác.

Vốn dĩ anh đã có chuẩn bị rồi, nhưng vì lời cô nói mà anh lại chuẩn bị thêm một phần nữa.

Mặt Tô Đồ đầy vẻ mờ mịt, cũng không nói rõ được cảm giác cụ thể trong lòng.

Bởi vì chưa từng có ai coi một câu nói bâng quơ của cô là thật như vậy: “Nhưng anh bày biện thế này, em còn ở thế nào được?”

Cô phải sống ở đây, dù có cẩn thận đến đâu cũng chắc chắn sẽ làm hỏng những đồ trang trí này.

Mà cô chỉ nghĩ vậy thôi đã thấy có chút không nỡ rồi.

Thời Thuật lại nói: “Không ở được thì về nhà với anh.”

Tô Đồ sững sờ: “Cái gì?”

Vốn dĩ anh không nghĩ quá nhiều, chỉ muốn chọn một địa điểm thích hợp, mua một bó hoa, một món quà, rồi đàng hoàng tỏ tình với cô, xác nhận mối quan hệ.

Nhưng sau buổi trưa, sau khi xác nhận vẫn còn người đàn ông khác có ý đồ với cô, anh lại cảm thấy chỉ cầu sự đàng hoàng ổn thỏa thôi là chưa đủ, anh cần sự chắc chắn không sai sót, sự chu toàn tuyệt đối.

Anh nhanh chóng cúi người, ôm eo nhấc bổng cô lên, bước qua những khóm hoa hồng, nhẹ nhàng đặt cô lên bàn làm việc.

Sau đó, một tay vòng sau eo cô trong tư thế ôm vây, tay kia lấy ra một túi hồ sơ trên bàn, lôi từng thứ bên trong ra và nói:

“Anh đã hỏi kỹ sư Tào rồi, phần thi công thô đến tháng sau cơ bản là xong, đồ nội thất lớn anh cũng đã đặt gần hết rồi, đến đúng hạn sẽ giao đến tận nơi, sau đó tìm công ty chuyên nghiệp khử formaldehyde, muộn nhất là sau Tết có thể dọn vào ở.”

“Đây là các giấy tờ liên quan đến nhà, chìa khóa, các đơn đặt hàng vật liệu, và một chiếc thẻ ngân hàng chuyên dùng để thanh toán tiền trang trí, không có mật khẩu.”

“Anh vốn định đợi xử lý xong xuôi hết mới nói với em, nhưng em biết đấy, anh sắp phải quay lại huấn luyện rồi, sau này có vật liệu giao đến, điện thoại có thể không nghe kịp, cũng không thể lúc nào cũng ra ngoài đối chiếu được, nên những việc sau này giao lại cho em nhé?”

“Còn về việc sang tên, hôm nay không kịp nữa, nhưng giấy chứng nhận bất động sản cũng ở đây, đợi lúc nào rảnh chúng ta sẽ cùng đi làm.”

“Ngôi nhà là do em thiết kế, phong cách chắc em sẽ thích, cũng nghe theo em, làm ba phòng khép kín, sau này phòng ngủ chính là của em, còn anh ở đâu thì tùy em quyết định, được không?”

Rõ ràng một câu “thích” cũng không nói.

Nhưng dường như mỗi chữ đều đang biểu đạt ý nghĩa vượt xa cả sự yêu thích.

Đến mức cả người Tô Đồ đều ngây dại, bắt đầu không phân biệt nổi đây rốt cuộc là tỏ tình hay là cầu hôn nữa, chỉ có thể trầm giọng hỏi anh: “Vậy…. anh muốn như thế nào?”

“Ở bên nhau.”

Anh trả lời không chút do dự, ôm chặt lấy cô.

—Được.

Giây đầu tiên khi thính giác tiếp nhận, trong đầu cô đã nảy ra chữ này.

Nhưng con người đôi khi thực sự rất tham lam.

Rõ ràng những gì nhận được đã vượt xa kỳ vọng, nhưng vẫn không nhịn được muốn nhiều hơn một chút, muốn nghe thử giọng nói chính trực như thế này khi dùng để nói lời tình tứ sẽ có cảm giác ra sao.

“Có phải anh quên mất điều gì đó rồi không?” Cô túm lấy vạt áo anh, nhỏ nhẹ gợi ý.

“Cái gì?” Ánh mắt anh khựng lại.

“Anh tự nghĩ đi.”

Có thể ở bên em không?

Phía trước chẳng phải nên có một câu nữa sao?

Thời Thuật có chút bị làm khó, không chắc chắn việc tỏ tình liệu có cần nghi thức gì nữa không, nhưng nếu bây giờ mới chuẩn bị thì thời gian càng không đủ để tiêu xài.

Anh chỉ có thể ngập ngừng hỏi cô: “Thời gian không còn nhiều nữa, em nói thẳng ra được không?”

Bảo anh nói “Anh thích em” – câu này làm sao có thể nói thẳng ra được chứ!

Tai Tô Đồ nóng bừng, theo quán tính đá anh một cái: “Tự mà nghĩ.”

Thời Thuật giữ lấy eo cô, kéo mạnh cô lại gần, thần sắc đã có chút cấp thiết: “Tô Đồ.”

“………….”

Phòng khách không bật đèn, chỉ có chút ánh sáng từ những chiếc đèn nến đặt giữa những khóm hoa truyền lại, vàng vọt, yếu ớt.

Nó làm nổi bật những đường nét vốn dĩ lạnh lùng của anh thêm phần nghiêm nghị.

Nếu là lần đầu gặp, chắc chắn cô sẽ bị dọa cho chạy mất dép.

Thế nhưng khi biết anh thực ra chẳng có cách nào đối phó với mình, cô lại nảy sinh ý định trêu chọc, cố ý nói: “Nghĩ cũng không thèm nghĩ lấy một chút, có phải anh hết kiên nhẫn rồi không?”

Thời Thuật khựng lại một nhịp, không phủ nhận: “Ừ. Hết rồi.”

Tô Đồ sững sờ: “…”

Hàng mi anh rủ xuống, nhìn chằm chằm vào dáng vẻ hơi bối rối của cô, hơi thở vương bên môi đã lộ ra vẻ nguy hiểm: “Em có biết anh đã chờ ngày này bao lâu rồi không?”

“Trước khi quyết định tiến về phía em, anh thậm chí có thể không ôm bất cứ hy vọng nào. Thế nhưng Tô Đồ, em đã đến tìm anh, em khóc lóc đến tìm anh, nói với anh rằng em không còn nhà nữa. Từ ngày đó, anh đã luôn nghĩ làm thế nào để cho em một mái nhà, em mới có thể cam tâm tình nguyện dọn vào ở.”

“Anh cũng tưởng mình có thể đợi, đợi mọi thứ chuẩn bị sẵn sàng. Nhưng bây giờ anh đột nhiên có chút không hiểu, thế nào mới tính là chuẩn bị sẵn sàng? Và sự chờ đợi của anh rốt cuộc là đang mưu tính cho bản thân mình, hay là đang tạo cơ hội cho người khác?”

Anh luôn cảm thấy phải đợi cô cam tâm tình nguyện, phải đợi mình thay thế hoàn toàn chuỗi hạt đó, phải chiếm trọn vẹn toàn bộ linh hồn cô thì mới đủ tư cách hỏi cô có muốn đến bên cạnh mình không.

Cho đến khi cô suýt chút nữa gạt anh ra ngoài cuộc chơi, cho đến khi anh bắt gặp ánh mắt hổ đói của người khác, anh mới sâu sắc nhận ra rằng cứ tranh thủ chiếm lấy trước rồi tính sau cũng chẳng phải là không có cách.

“Phải, anh hết kiên nhẫn rồi.”

Anh đỡ lấy sau gáy cô, để hơi thở càng thêm áp sát, từ đó cắn lấy cánh môi cô: “Không chỉ hết, mà thậm chí còn muốn thu hồi lại sự kiên nhẫn trong quá khứ, thậm chí không hiểu nổi bản thân mình trước đây rốt cuộc đang chờ đợi cái gì, em hiểu không?”

Tô Đồ bị ép phải ngửa đầu, nhìn đôi lông mày và ánh mắt lạnh lùng nghiêm nghị vô cớ trước mặt, vô thức bắt đầu căng thẳng: “Anh, anh hung dữ cái gì chứ…”

Cô chỉ là muốn nghe anh nói một câu thích thôi mà.

Có nói là không đồng ý đâu.

Cô hoàn toàn không biết tại sao lại rơi vào cục diện như bây giờ, giống như cừu vào miệng cọp, không nghe lời là sẽ bị ăn thịt vậy.

Ánh mắt Thời Thuật trầm xuống: “Hung dữ sao?”

Cô luôn cảm thấy anh hung dữ, từ lúc gặp nhau ở phòng trà đã bắt đầu sợ anh, nhưng cô không biết rằng anh đã dành tất cả sự mềm mỏng cho cô rồi. Nếu như vậy mà cô vẫn thấy hung dữ: “Vậy thì hết cách rồi.”

Không rõ là nhận ra sự chờ đợi vô nghĩa đến nhường nào, hay là thời gian còn lại thực sự quá ngắn ngủi, hơi thở lảng vảng của anh đột nhiên trở nên trực diện.

Bờ môi mỏng phủ xuống.

Trong nháy mắt đã xông vào kẽ răng, nghiền ngẫm m*t cắn, quấn quýt lấy lưỡi cô.

“Ưm…”

Tô Đồ đột ngột mở to mắt, cả người bị luồng khí đáng sợ bất thình lình bao trùm và thâm nhập. Bàn tay lớn trói buộc sau lưng mang theo áp lực mạnh mẽ không thể kháng cự, hết lần này đến lần khác siết chặt, m*n tr*n.

Cảm giác tê dại lan tỏa từ sau gáy, truyền thẳng đến các dây thần kinh tận cùng, đột ngột dấy lên một cơn run rẩy.

Khi kịp phản ứng lại, bên tai đã tràn ngập tiếng nước quấn quýt mật thiết và liên tục, cùng với tiếng nức nở như cầu xin thoát ra từ cổ họng cô trong khi cô không ngừng ngửa cổ, vùng vẫy vì cảm giác như bị nung nóng: “Thời… Thời Thuật—”

Lúc này anh mới nới lỏng đôi chút, nhưng hơi thở nóng hổi vẫn quẩn quanh bên môi, ngay cả sự chạm vào cũng như mang theo lời cảnh cáo: “Nói được đi. Nói là em đồng ý rồi.”

“Được… được…”

Đôi mắt cô ngân ngấn nước, dù bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, hơi thở không thông, cô cũng không dám có chút do dự nào nữa: “Em đồng ý… đồng ý ưm—”

Cứ ngỡ như vậy là có thể được buông tha, nhưng dáng vẻ mềm yếu vô trợ, đôi mắt đỏ hoe th* d*c yếu ớt của cô trong mắt anh lại trở thành một loại tồn tại dung túng và chìm đắm.

Thế là đôi môi mỏng lại rời đi rồi quay lại, xoay chuyển chiếm đoạt càng lúc càng thành thục, khiến tiếng th* d*c càng thêm dồn dập.

Trong nhịp tim loạn lạc, cô còn nghe thấy tiếng r*n r* khó nghe của chính mình lẫn trong nụ hôn nồng cháy và quấn quýt, càng lúc càng dày đặc khó nói. Cuối cùng, cô đỏ bừng mặt, nghiến răng đột ngột cắn anh một cái.

“Xuýttt—”

Trước Tiếp