Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 59

Trước Tiếp

CHƯƠNG 59: Quấy rối

Biên tập: @cohoala

Phòng họp sạch sẽ, bàn trắng ghế xám, được thiết kế theo phong cách tối giản thoải mái. Thế nhưng lúc này, ba luồng từ trường đối chọi trong im lặng khiến bầu không khí trở nên có chút giương cung bạt kiếm.

Chưa bàn đến chuyện khác, về phương diện chuyên môn, Trình Hoài quả thực được coi là nhân vật kiệt xuất trong giới. Nhiều năm qua tác phẩm phong phú, bản lý lịch đẹp đến mức cả ngành kiến trúc đều nghe danh.

Càng miễn bàn đó còn là mối tình đầu của Tô Đồ.

Tuy trông có vẻ không mấy dễ gần, nhưng đúng là anh ta mang vẻ cao quý nho nhã như lời đồn, còn đeo một cặp kính trắng.

Điều này vô tình khiến người ta cảm giác ngay cả lúc phát hỏa, anh ta cũng thuộc kiểu ngụy quân tử hoặc bệnh kiều, nghĩ thôi cũng thấy có chút thú vị…

Vì thế, khoảnh khắc anh ta đại giá quang lâm đến văn phòng vài phút trước, dĩ nhiên đã nhận được không ít sự chú ý và những tiếng trầm trồ.

Để rồi đến khi Thời Thuật bước vào cửa sau đó, trên mặt mọi người đều hiện lên các mức độ chột dạ và hoảng loạn khác nhau.

Lúc này, cả đám đang đảo mắt loạn xạ, cố gắng lấp l**m: “Chuyện này… chuyện này hơi đắn đo chút đấy… cũng là lẽ thường tình của con người mà nhỉ?”

“Giống như muốn nam thần biến thành chồng vậy, chẳng lẽ vì tôi có chồng rồi mà không cho tôi mơ mộng nữa sao?”

“Và mơ mộng thì cũng chỉ là mơ mộng thôi, chồng thì không thể thực sự đổi được, nên trái tim của tôi chắc chắn vẫn thuộc về đội trưởng Thời! Chỉ là thỉnh thoảng khó tránh khỏi có chút lơ là mà thôi…”

Chỉ có Đào Khuynh Thanh không phải người trong ngành nên không có kính lọc gì với Trình Hoài, thậm chí còn chẳng biết anh ta là ai.

Vì vậy, lập trường của cô nàng vô cùng rõ ràng: “Được thôi, lát nữa tôi sẽ đi báo với đội trưởng Thời ở đây có ba kẻ phản bội. Sau này lễ đính hôn, kết hôn, tiệc đầy tháng thì không cần mời nữa nhé.”

“!”

Triệu Toàn lập tức: “Kỹ sư Trình sao mà so được với đội trưởng Thời chứ! Đầu tiên là chiều cao đã kém một đoạn rồi!”

Trần Duy Chu tiếp lời: “Thứ hai là vóc dáng chắc chắn đội trưởng Thời đỉnh hơn!”

Nguyệt Gia chỉ cần liên tưởng một chút, cảm thấy chẳng cần bổ sung thêm: “Thế là đủ rồi nhỉ?”

Bức tượng David sống.

Chẳng lẽ bấy nhiêu còn chưa đủ để giải thích vấn đề sao?

Đào Khuynh Thanh hừ nhẹ một tiếng, lúc này mới quay lại nhìn phòng họp.

Trong lòng thầm nhủ thật may mắn, nếu không phải cô cơ trí, tối qua vừa nhận được lịch trình đã lập tức gửi cho Thời Thuật, thì hôm nay chân tường này chẳng phải thực sự bị cạy đổ rồi sao?

Tuy nhiên, Tô Đồ hoàn toàn không biết gì về chuyện đó.

Lúc này trông có vẻ khá khổ mệnh.

Giá như cô biết anh đã biết, thì ban nãy cô đã không nói dối kiểu tự cho là vẹn toàn để rồi rơi vào cảnh tuyệt vọng thế này, bị áp lực tra hỏi từ hai phía trái phải:

– Ý gì đây?

– Giải thích đi?

Cô im lặng ngồi giữa hai người, giống như một nghi phạm trên ghế bị cáo, vô cùng mịt mờ về vận mệnh của mình.

Khổ nỗi các vị thẩm phán đều công bằng, chẳng ai có ý định nương tay, khiến cô bị nhìn đến mức căng thẳng cực độ.  Trong đầu cô bỗng lóe lên một cái cớ.

Cô kín đáo duỗi chân, đá nhẹ vào người bên trái, ra hiệu anh hợp tác một chút.

Sau đó cô mới ngẩng đầu nhìn sang bên phải, khẽ giải thích: “Đây là trợ lý…” nhỏ.

Khụ.

Khựng lại một chút, rồi sửa lời: “Trợ lý! Là trợ lý.”

Kiểu trợ lý mưu mô leo lên giường ấy…

Nghĩ đến câu này, cô bỗng thấy thẹn thùng, động tác đẩy máy tính qua cũng trở nên luống cuống: “Cái đó… “

“Anh ghi biên bản cuộc họp đi.”

Trợ lý thì thôi đi.

Còn trợ lý nhỏ?

Trình Hoài hiện rõ vẻ mặt “câu này mà cô cũng nói ra được à”. Toàn thân anh ta khó chịu, lời nói ra tự nhiên chẳng hay ho gì: “Giờ ngành thể thao sa sút đến thế rồi sao? Rảnh rỗi đến mức phải tới đây làm trợ lý cho cô à?”

Dù sao đây cũng là công việc, Tô Đồ biết hôm nay mình sắp xếp không chu đáo, nên dù anh ta bắt đầu có ý định công kích cá nhân, thần sắc cô vẫn coi là ôn hòa.

Thậm chí còn mang vẻ khuyến khích: “Anh cũng có thể mà.”

Ngành kiến trúc cũng chẳng khởi sắc là bao.

Nếu không thì anh ta đã chẳng bận rộn với kiến trúc mà lòng vẫn tơ tưởng đến nội thất, giờ lại còn lo lắng sang cả chuyện thể thao.

Trình Hoài: “…”

Cô tưởng mình đối phó thế là ổn rồi, ít nhất là chặn họng được mấy lời định mượn gió bẻ măng của anh ta.

Nhưng người bên cạnh chẳng hiểu sao cũng có vẻ không hài lòng, ánh mắt nhìn cô càng thêm dò xét. Anh đặt một tay lên mép máy tính, gõ gõ đầy vẻ cảnh cáo, như thể đang nói:

Anh ta cũng có thể?

Tô Đồ mở to mắt, lập tức đổi giọng: “Hay là… hay là thôi đi.”

Cách dùng từ cũng cực kỳ giữ khoảng cách: “Có lẽ anh vẫn nên bận rộn một chút thì tốt hơn, cống hiến nhiều hơn cho sự nghiệp kiến trúc!”

Với lại trợ lý của tôi đã đủ dùng rồi.

Trợ lý nhỏ cũng vậy…

Không khí bên cạnh lúc này mới dịu đi đôi chút.

Nhưng áp lực phía đối diện rõ ràng lại thấp xuống không ít.

Tâng bốc mà giống như đang liếc mắt đưa tình, cư nhiên coi anh ta là công cụ để tán tỉnh nhau, lông mày Trình Hoài càng cau chặt: “Tôi thật sự nghi ngờ không biết cái văn phòng này của cô làm sao mà mở ra được.”

Không cầu tiến, không làm đúng chuyên môn.

Bàn phương án mà bên cạnh cũng phải dắt theo đàn ông.

Gấp gáp muốn chứng minh điều gì với anh ta đến thế sao?

Tô Đồ không muốn tranh cãi: “Xin lỗi, vậy giờ chúng ta sẽ bắt đầu đối chiếu phương án.”

Trình Hoài cười khẩy, bày tỏ sự nghi ngờ sâu sắc: “Đối chiếu thế nào?”

Tô Đồ chỉ vào màn hình, nghiêm túc nói: “Xem ảnh hiệu ứng sau khi chỉnh sửa có đạt được kỳ vọng của anh không.”

Trình Hoài lại như nghe thấy chuyện nực cười: “Với thái độ này à?”

“……….”

 Anh ta vừa mới chuyển trọng tâm sự nghiệp về trong nước, cả hai bên đều có việc cần xử lý, đương nhiên là rất bận. Đi công tác chỉ có thể chọn cuối tuần, đối chiếu phương án cũng chỉ có thể tranh thủ giờ nghỉ trưa.

Anh ta đã cất công dành thời gian đến đây, cô lại dắt theo người đàn ông khác làm mặt lạnh với anh ta?

Đâu phải anh ta không thấy khó chịu. Sự nhẫn nại cũng có giới hạn: “Nếu cô chỉ có thể làm việc với thái độ này, dự án của Quán Thịnh tôi không thể giao cho cô!”

“……….”

Ngụ ý là.

Căn nhà đó cô cũng đừng mong có được.

Tô Đồ lúc này mới sững người, nhưng chưa chắc đã cảm thấy mình cần phản tỉnh. Cô không hiểu: “Thái độ của tôi làm sao?”

“Anh có thể bỏ qua chính sự lúc họp hành, đột ngột kéo tôi đi công tác, còn tôi mang theo trợ lý khi họp thì lại là thái độ có vấn đề sao?”

Trình Hoài cao giọng: “Tôi kéo cô đi công tác khiến cô bực mình lắm sao?”

Tô Đồ cau mày: “Anh tự nghĩ xem?”

Lúc này anh ta mới liếc nhìn người bên cạnh cô, đầy vẻ khinh miệt và không thèm để mắt tới: “Cho nên cô đây là đang cố ý chọc tức tôi?”

“……….”

Hôm qua ở sân bay là vậy.

Hôm nay cũng vậy.

Mỗi lần anh ta vừa định mềm mỏng một chút thì cô lại được nước lấn tới.

Đợi anh ta năm sáu năm, giờ lại khăng khăng nói vì gặp loại người như anh ta nên mới thất vọng về đàn ông, thế đây là cái gì?

Sớm không yêu muộn không yêu, đúng lúc anh ta quay về thì lại gặp được đối tượng phù hợp sao?

Năng lực chuyên môn chẳng thấy tiến bộ chút nào.

Trò lạt mềm buộc chặt thì lại có thừa.

Tô Đồ câm nín hồi lâu, hoàn toàn không hiểu nổi mạch não của anh ta cấu tạo kiểu gì. Trong lúc nhất thời, ngay cả việc đính chính cũng trở nên nhợt nhạt: “Có phải là anh nghĩ hơi nhiều rồi không?”

“Đối với tôi, anh thực sự chỉ là khách hàng thôi mà.” Thậm chí ngay cả mối quan hệ này, cô cũng là bị ép buộc.

Mặt Trình Hoài xanh mét, cũng không thể ngồi tiếp được nữa: “Vậy thì đợi khi nào cô chấn chỉnh lại thái độ đối với khách hàng rồi hãy đến tìm tôi bàn công việc!”

Phòng họp rơi vào im lặng.

Tô Đồ cảm thấy tam quan của mình vừa bị đập nát rồi ghép lại lần nữa, vẫn chưa kịp hoàn hồn.

Đang yên đang lành bàn phương án.

Bàn không thành thì thôi, sao lại có thể suy diễn ra bao nhiêu thứ linh tinh rắc rối thế này?

Mà người bên cạnh vẫn giữ nguyên vẻ mặt dò xét đó, im lặng không nói gì nhìn cô chằm chằm, như thể đang đợi cô tỉnh táo lại rồi tự giác khai báo với anh.

Ánh mắt đó nhìn đến mức khiến chút chột dạ còn sót lại của cô biến thành bực bội: “Anh muốn nói gì?”

Phải.

Giấu giếm không báo cáo là cô sai.

Nhưng nhìn kết quả hiện tại, chẳng phải anh không đến thì tốt hơn sao?

Hơn nữa họ đã đến mức độ đó rồi, nếu anh còn không phân biệt được cô là thực lòng muốn gần gũi với anh hay vì cố ý chọc tức người khác mới làm vậy, còn bắt cô phải giải thích, thì cô cảm thấy giữa hai người chẳng còn gì để nói nữa.

Đằng nào nói anh cũng chẳng tin.

Cần gì phải làm điều thừa thải.

Vì thế cả người cô trông vừa uất ức vừa bướng bỉnh.

Miệng thì hỏi: Anh muốn nói gì?

Nhưng Thời Thuật nghe ra được, đó chắc chắn là: Anh dám nói một câu thử xem?

Thế nhưng anh vừa mới nhận được lời hứa từ nay về sau sẽ báo cáo lịch trình, hôm nay mới lần đầu kiểm chứng đã bị đuổi đi, chẳng lẽ anh không có quyền hỏi han một chút sao?

Hơn nữa—

Anh gõ gõ vào chiếc máy tính đã tắt ngóm màn hình, hỏi đầy ẩn ý: “Trợ lý?”

“………….”

Tô Đồ lúc này mới sững lại, não bộ bỗng chốc đơ ra vì thoáng qua mấy đoạn hình ảnh nhạy cảm: “Nếu, nếu không nói thế thì em nói được gì?”

Ban nãy là trong công việc mà.

Nhắc đến quan hệ cá nhân có hợp không?

Vả lại, cho đến giờ anh đã nói câu nào như “thích em” hay “có muốn ở bên nhau không” chưa?

Nên dù có trả lời lại, cô cùng lắm cũng chỉ có thể nói là quan hệ bạn bè từng hôn nhau một cái thôi chứ gì?

Thời Thuật gật đầu.

Như thể cảm thấy những gì mình giành được vẫn còn xa mới đủ, anh chuyển hướng hỏi: “Lần sau bao giờ bàn giao tiếp?”

Hàng mi Tô Đồ run lên: “Làm gì?”

Thời Thuật không nói gì.

Anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô.

Nhưng vì đã có dự đoán nên cô theo bản năng trở nên căng thẳng: “Anh đừng có gây rối nữa!”

Thời Thuật ngẩn ra: “Anh gây rối?”

Cô biết nói thế có lẽ không đúng lắm, nhưng đại ý chính là như vậy: “Chẳng lẽ không phải sao? Anh biết là mình sắp phải quay lại huấn luyện rồi không, còn muốn tạo bất ngờ kiểu này à? Điều kiện cho phép không?”

“Với lại nếu anh đến, giống như ban nãy, anh nghĩ anh ta có khả năng chốt phương án với em không? Nếu cứ không chốt được thì phải kéo dài mãi, càng không thể kết thúc nhanh được.”

Nghĩ đến đây, cô không nhịn được mà mỉa mai: “Thủ đoạn chính anh từng dùng, lúc đó anh nghĩ gì chẳng lẽ trong lòng anh không rõ sao?”

Không được huỷ đơn.

Cô sắp dị ứng với bốn chữ này rồi đây.

Thời Thuật sững lại. Nhưng anh chẳng thấy hổ thẹn là bao.

Hồi đó anh đúng là có ý đồ xấu thật, vậy thì suy ra: “Nói cách khác, anh ta đúng là có ý đồ với em.”

Nếu không, làm sao lại dùng thủ đoạn giống hệt anh.

Tô Đồ: “…”

Mặc dù Trình Hoài thể hiện ra phần lớn là sự chán ghét, nhưng về điểm này, cô quả thực không thể phủ nhận.

Thời Thuật cũng chẳng sợ tranh giành, nếu không phải vì đã có ấn tượng đầu tiên thì bản thân việc cạnh tranh chính là điều anh giỏi nhất.

Chỉ là anh không có nhiều thời gian, nên một số việc bắt buộc phải tranh thủ làm nhanh.

Anh cụp mi, nhìn thêm một lát rồi mới đưa tay nâng cằm cô lên, cúi người ghé sát.

Làn môi mỏng chạm khẽ lên gò má.

Tô Đồ đột ngột mở to mắt: “…”

Cô nhìn thấy qua lớp vách ngăn kính, bốn bóng người luôn theo dõi bên trong lần lượt nhảy dựng lên khỏi bàn làm việc, rồi chen nhau tiến lại gần thêm một đoạn.

Muốn lại gần nhưng sợ phá hỏng bầu không khí, họ chỉ có thể bịt miệng hét thầm, rồi vội vàng cầm điện thoại lên chụp ảnh…

Hơi ấm lưu luyến trong chốc lát.

Thời Thuật mới nới lỏng khoảng cách, ngón tay dài khẽ xoa vành tai cô, chậm rãi nói một câu: “Anh đi chuẩn bị đây, tan làm anh qua đón em.”

Trước Tiếp