Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 58: Giải thích đi?
Biên tập: @cohoala
–
Cho đến tận khi về đến khu nhà.
Tô Đồ vẫn cảm thấy toàn thân nóng ran.
Bởi vì ai kia chẳng coi lời nói của cô ra gì.
Đã bảo không cần tiễn, lý do cũng đã bịa sẵn rồi, vậy mà anh vẫn bám sát không rời bước xuống lầu.
Cửa xe vừa đóng, anh đã ấn cô xuống ghế sau, dốc sức vắt kiệt chút vị nho cuối cùng trên môi cô, rồi cứ thế hôn không biết bao lâu.
Mãi cho đến khi tài xế gọi hộ đến nơi.
Suốt quãng đường sau đó, cô phải đối mặt với ánh mắt kỳ lạ của tài xế qua gương chiếu hậu, loại ánh mắt như đang cân nhắc xem có nên báo cảnh sát hay không, nhìn cô đang mềm nhũn nằm lười trên người ai kia, thỉnh thoảng còn phát ra những tiếng th* d*c đáng nghi.
Lúc xuống xe, nếu không phải cô nhanh tay lẹ mắt, thái độ đủ kiên quyết, trực tiếp bảo tài xế lái xe đưa anh về luôn rồi lập tức sập cửa, chạy trốn vào sảnh thang máy như chạy nạn…
Thì lúc này người đi lên lầu chắc chắn không chỉ có mình cô.
Cô thở hổn hển, chưa bao giờ cô cảm thấy nóng như vậy giữa mùa đông thế này.
Vừa ra khỏi thang máy, cô rảo bước nhanh về phía cửa nhà, muốn mau chóng mở tủ lạnh xem có thức uống lạnh nào không, nếu có rượu và đá viên thì càng tốt.
Kết quả vừa mở cửa nhà, cô lại bất thình lình bị đám bong bóng màu xám dày đặc đang đung đưa trên trần nhà làm cho giật mình!
“A—”
Tiếng kêu thất thanh vang dội hành lang yên tĩnh.
Khiến dãy đèn cảm ứng âm thanh liên tục bật sáng “tách tách”.
Tô Đồ mở to mắt: “…”
Tim cô suýt chút nữa thì nhảy ra khỏi lồng ngực.
Dù đã biết đó là cái gì, cô vẫn thẫn thờ mất một lúc lâu.
Cho đến khi liên tưởng đến sợi dây chuyền giá trên trời trong ngăn kéo, cô mới bật cười vì tức, thầm nghĩ đây có lẽ cũng là một phương pháp chống trộm gián tiếp.
Tên trộm nào mà từng thấy cảnh tượng này chứ?
Chỉ cần lỡ miệng hét lên một tiếng, không chạy cũng phải chạy.
Cô cắn môi với vẻ mặt vi diệu.
Lúc này Tô Đồ mới bật đèn trần, bước vào nhà đến bên tủ lạnh, bên trong chỉ còn hai chai nước khoáng còn sót lại từ mùa hè năm ngoái.
Cô uống tạm vài ngụm nước.
Dù sao cũng xoa dịu được phần nào sự nóng nảy và kinh hãi.
Sau đó cô mò điện thoại ra, phát hiện tin nhắn chưa đọc đã tăng vọt lên mức 99+.
Trong đầu cô lại thoáng qua hình ảnh trong phòng chiếu phim u tối, điện thoại của cả hai thỉnh thoảng lại rung lên.
Cô sốt ruột vỗ vai anh, mãi một lúc sau anh mới chịu rút ra một tia thần trí, cụp mắt lấy điện thoại ra, nhưng chẳng thèm hỏi ý kiến cô mà thẳng tay ngắt âm lượng.
Chưa đầy hai giây.
Đôi môi mỏng mềm mại nóng bỏng ấy lại một lần nữa phủ xuống…
Tô Đồ đứng bên bàn ăn, tay cầm chai nước đá nhưng cả người như lại đặt mình trong ngọn lửa ngột ngạt sắp nghẹt thở ấy.
Nhiệt độ cơ thể vừa giảm xuống bỗng chốc tăng vọt.
Đôi môi cũng rùng mình một cái, chẳng rõ là vì lạnh hay vì nóng.
Như bị trúng tà.
Cô uống thêm vài ngụm nước nữa mới gắng gượng bình tĩnh lại, ngồi xuống bàn làm việc.
Cô đăng nhập WeChat, bắt đầu kiểm tra tin nhắn.
Đi công tác từ thứ sáu đến giờ mới có ba ngày, trong đó có hai ngày cuối tuần nên khối lượng công việc tồn đọng thực ra vẫn ổn, chủ yếu là mấy việc vặt cần trao đổi.
Nhưng nếu không phản hồi kịp thời, tiến độ cũng có thể bị trì hoãn tương ứng.
Cô không trì hoãn nữa, lần lượt kiểm tra, đối chiếu bản vẽ và hiệu ứng, sau khi xác nhận thì chỉnh sửa câu trả lời.
Tiện tay cập nhật luôn lịch trình làm việc cho tuần tới và gửi cho Đào Khuynh Thanh.
Làm xong những việc này, khi ngẩng đầu lên khỏi máy tính, cô vẫn chưa kịp thích nghi nên lại bị giật mình lần nữa.
Giữa đêm khuya khoắt.
Nhìn đám bóng bay đó còn rợn người hơn ban ngày nhiều.
Theo bản năng, cô muốn dọn hết chúng đi, nhưng cô không với tới, cũng chẳng có chỗ nào để cất.
Hơn nữa, khi nghĩ đến việc chỉ vài ngày nữa thôi, khi chúng xì hơi hết thì sẽ tự động co lại rồi rơi xuống, trả lại sự sạch sẽ cho trần nhà, cô bỗng nảy sinh một cảm giác không nỡ kỳ lạ…
Giống như chủ của chúng vậy.
Anh không cần cố ý làm khó cô, vì sự tồn tại của chúng vốn dĩ đã là một sự làm khó rồi.
Cô ngửa đầu nhìn đám phân thân không thể ngó lơ này.
Giây trước còn nghĩ cách thu dọn, giây sau vì biết cảnh tượng này sẽ không kéo dài lâu nên cô mở điện thoại, chụp liên tiếp mấy tấm.
Sau đó, cô miễn cưỡng đăng lên Weibo với khóe môi cong cong:
– Đồ trai thẳng thối tha!
Ngón tay lướt xuống dưới, đột ngột hiện ra tấm ảnh ngực trần đeo dây chuyền cô photoshop từ mấy tháng trước kèm dòng trạng thái cũ. Sắc mặt cô bỗng khựng lại:
“………..”
Hồi đó cô không nghĩ nhiều, chỉ thấy dáng người anh đẹp, rất hợp với kiểu khoe dáng gợi cảm này nên nhất thời nổi hứng mơ tưởng chút thôi.
Nhưng bây giờ…
Hình như cô…
Thực sự có khả năng…
Cùng lúc đó, trong đầu cô lại hiện lên dự đoán của Dư Nguyên Nguyên ở cửa phòng chiếu phim, và cả việc ban nãy hôn lâu như thế, ngoài việc người anh rất nóng ra thì quả thực anh cũng không có phản ứng gì khác…
Không lẽ… Có vấn đề gì thật đấy chứ?
Cô chớp mắt, khi kịp phản ứng lại thì ngón tay đã gõ một chuỗi câu hỏi thể hiện sự quan tâm cao độ đến sức khỏe của ai đó trên màn hình.
Nếu gặp bài đăng khoa học nào hữu ích, cô còn giữ tâm thế học hỏi mà nhấn thích và lưu lại.
–
Sau khi xe vào hầm gửi xe.
Thời Thuật nhắm mắt ngồi ở ghế sau thêm một lúc, thả lỏng tâm trí, một mình chìm đắm trong dư vị tình tứ chưa tan trong không gian kín mít này.
Khó mà nói là anh đang kìm nén hay đang nhớ lại điều gì.
Khả năng tự chủ của anh vốn luôn ổn định, nhưng hôm nay cứ lơ lửng không lên không xuống.
Đến khi hơi thở mùi trà trắng cuối cùng trên đầu ngón tay tan biến hết, anh mới đẩy cửa xuống xe, lên lầu tắm rửa.
Nhiệt độ nước không cao, mãi không tụ được bao nhiêu hơi nước, nhưng cơ bắp dưới tác động kép của sự bồn chồn và dòng nước lại căng phồng cực độ.
Trong chiếc gương toàn thân sáng loáng nơi góc tường.
Hình ảnh cơ thể phản chiếu lại với những khối cơ săn chắc, mượt mà nhưng lại đầy vẻ kìm nén, nhẫn nhịn.
Hàng mi dài của anh rủ xuống, trong đầu anh hiện lên hình ảnh cô với ánh lệ trong mắt, ôm lấy anh th* d*c đầy bất lực, hình ảnh ấy cứ rung động theo từng chuyển động của anh.
Nhưng vòng tay anh vẫn rất trống trải, trên người cũng chẳng lưu lại được hơi ấm mềm mại nào của cô.
Dần dần, anh như bị nước lạnh dội thấu, cảm giác tẻ nhạt bao trùm.
Cuối cùng anh thở dài một tiếng, quấn chiếc áo choàng tắm một cách vô ích.
Trở lại phòng ngủ của mình.
Anh cụp mắt mở điện thoại, liếc thấy phía trên là mười mấy nội dung nhấn thích đầy ẩn ý.
Đôi mắt vốn đang trầm lặng bỗng co rụt lại, thoáng qua một tia nguy hiểm
……………
Bên kia.
Tô Đồ đang ôm điện thoại, chăm chú đắm mình trong biển cả tri thức thì đột ngột màn hình hiện lên cửa sổ cuộc gọi video.
Cô giật mình suýt chút nữa ném bay cái điện thoại đi!
Trong lúc chưa kịp hoàn hồn, theo bản năng cô định từ chối, nhưng nhìn thời gian đã là rạng sáng rồi, anh vẫn chưa ngủ sao?
Lại còn gọi video trực tiếp?
Không chắc là có chuyện gì xảy ra không.
Do dự một lát, cô vùi nửa khuôn mặt vào trong chăn, vươn tay nhấn nghe.
Bên kia không bật đèn, chỉ có một chút ánh sáng từ màn hình điện thoại phản chiếu mờ ảo đường nét khuôn mặt anh.
Hình như anh đang tựa vào đầu giường, sắc mặt căng thẳng, trông có vẻ khá khó chịu.
Cô ngẩn ra, nhớ ra tối qua anh còn phát sốt, tối nay cũng coi như có uống chút rượu, và vừa rồi người anh thực sự rất nóng.
Cô lập tức kéo chăn xuống: “Anh sao thế? Không khỏe à?”
Thời Thuật cau mày, giọng rất khàn: “Ừ.”
Tô Đồ thấy anh hình như cầm điện thoại không vững, hình ảnh hơi rung, cô liền ngồi bật dậy trên giường: “Lại sốt lại à? Có cần đi bệnh viện không?”
Cô ngủ muộn, đầu giường thường bật một chiếc đèn ngủ, nên Thời Thuật có thể nhìn thấy rõ khuôn mặt nhỏ nhắn sinh động của cô, đôi mắt sáng rực, cánh môi hơi mở, đang nhìn mình đầy lo lắng.
Hiểu một cách mơ hồ thì…
Nó rất giống với nỗi đau đớn.
“Không sốt.”
Giọng anh càng trầm xuống, hình ảnh theo đó càng rung hơn.
Tô Đồ nhíu mày: “Vậy bị làm sao?”
Chẳng biết có phải vì trời tối quá không, trông anh thực sự rất khó chịu.
Qua màn hình, anh cũng cảm thấy có chút không thỏa lòng, tông giọng như đang thở dài: “Ngủ không được.”
“Mất ngủ à?” Cô chớp mắt.
Dù chỉ “uống” một chút, nhưng nghĩ đến việc anh chắc không có tửu lượng, cô thuận thế đoán: “Vì uống rượu sao? Bị tim đập nhanh à?”
Thời Thuật cũng không phủ nhận: “Ừ.”
Tô Đồ chưa từng gặp tình huống này, thần sắc lại trở nên mờ mịt: “Vậy phải làm sao?”
Yết hầu anh khẽ di chuyển.
Dừng một lát, anh mới kìm nén nói: “Đừng tắt máy.”
Tô Đồ: “…”
Sau cơn căng thẳng, cô lại muộn màng cảm thấy đỏ mặt, thầm nghĩ cái bản lĩnh bám người của anh đúng là càng lúc càng đạt đến mức thượng thừa.
Không biết còn tưởng cô là liều thuốc giải nào đó không bằng.
Phát sốt ôm cô thì khỏi, tim đập nhanh nhìn cô cũng khỏi sao?
Cuối cùng cô chỉ mím môi, có chút ngượng ngùng nói: “Vậy anh ngủ nhanh đi, em cũng tắt đèn đây.”
Thời Thuật: “Được.”
Cô đặt điện thoại bên gối, thấy sau khi tắt đèn thì chất lượng hình ảnh cũng tương đương bên kia, chỉ còn lại chút đường nét.
Lúc này mới yên tâm kéo chăn, để lộ nửa mặt để ngủ.
Sau khi yên tĩnh lại, cô mới nghe thấy bên kia cứ có tiếng sột soạt, như đang đạp chăn, tiếng động không lớn nhưng kéo dài rất lâu.
Chẳng biết anh đang làm gì, nhưng nó lại có tác dụng trợ ngủ một cách kỳ lạ.
Mí mắt dần nặng trĩu, khi sắp mất đi ý thức, cô hình như mơ hồ nghe thấy ai đó gọi một tiếng.
“Đồ Đồ.”
Cô mơ màng, cũng chẳng biết mình có phát ra tiếng không: “Ừm…”
Lại một lúc lâu sau, trong tiếng thở đều đặn, mới mơ màng truyền đến một câu cực kỳ khàn đặc.
“Biết tại sao em có thể chạy thoát được không.”
–
11 giờ sáng ngày hôm sau.
Khi chuông báo thức vang lên, cuộc gọi video đã ngắt.
Tô Đồ dụi mắt, thấy thời gian ngắt cuộc gọi là 5 giờ sáng, trong lòng bỗng thấy hơi bất mãn.
Anh bảo đừng tắt.
Kết quả bản thân vừa dậy, không cần nữa là trực tiếp ngắt luôn.
Cô bĩu môi, mắt không thấy tâm không phiền, đặt điện thoại xuống rồi bò dậy khỏi giường.
Hai mươi phút thu dọn xong xuôi, đang định xách túi ra cửa, cô lại nghĩ đến việc hôm nay là ngày cuối cùng của ai kia…
Mặc dù không nói phải làm gì, hay có làm gì không, nhưng chẳng lẽ lại không lộ mặt lấy một cái?
Cuối cùng cô vẫn quay trở lại, trang điểm nhẹ một chút, thay một bộ áo len kiểu Pháp và áo khoác thoải mái.
Lúc xỏ bốt ra khỏi cửa thì đã hơi muộn.
Vội vã mở cửa phòng.
Ngẩng đầu lên lại thấy người nọ đã đứng ở cửa.
Vẫn là trang phục thường ngày, áo đen giày trắng, sạch sẽ gọn gàng, toát lên khí chất riêng biệt.
Thế nên trông anh có vẻ hơi lạc quẻ với bó hoa cúc nhỏ đang cầm trên tay.
Tô Đồ theo bản năng hỏi: “Đến từ lúc nào thế?”
Thời Thuật thành thật đáp: “Nửa tiếng trước.”
Đúng là quý thời gian như vàng.
Thường ngày cũng tầm giờ đó là cô ra khỏi cửa mà.
Chẳng hiểu sao cô thấy hơi khó chịu, hỏi: “Sao không vào nhà?”
Đâu phải là không có mật khẩu đâu.
Nhưng anh lại nói: “Hôm nay không giống.”
Cô ngẩn ra: “…”
Khác chỗ nào chứ?
Cô cũng chẳng tiện hỏi thêm.
Thời Thuật cũng không nói gì nữa.
Chỉ đưa bó hoa cúc ra, rồi tự nhiên nắm lấy tay cô, cùng nhau đi về phía thang máy.
Đầu ngón tay ấm áp, đầu mũi ngửi thấy mùi hoa… thối.
Tô Đồ bỗng chốc né xa ra một chút, cũng không hiểu nổi tại sao mình lại thích những việc mâu thuẫn này, nhưng rõ ràng cô cũng không thể tự đi chỉ trích gu thẩm mỹ của chính mình.
Thế là cô cứ im hơi lặng tiếng như vậy, âm thầm cong môi, để mặc cho người ta dắt mình đi.
Cho đến khi xe dừng trước văn phòng làm việc.
Thấy anh có vẻ muốn cùng mình lên lầu, cô mới muộn màng nhớ ra điều gì đó mà đột nhiên bắt đầu căng thẳng.
“Ờ thì…”
Cô vội vàng giữ người lại: “Anh cũng muốn lên trên sao?”
Thời Thuật dừng bước, cụp mắt nhìn cô.
Không nói lời nào.
Nhưng ánh mắt lại có chút trực diện, khiến cô cảm thấy dường như anh đã biết gì đó rồi.
Nhưng vô lý nha.
Đêm qua Trình Hoài mới nhắn tin bảo hôm nay qua nghiệm thu hiệu quả, chuyện này cô còn chưa báo cáo với anh mà.
Dù trước đó đã hứa là sẽ báo cáo…
Nhưng ngày mai anh đã bắt đầu huấn luyện đóng kín rồi, vốn dĩ anh đã vì bất an mà làm một đống chuyện hơi quá khích, nếu vào thời điểm này còn nói mấy chuyện đó với anh, thì đúng là cố ý tìm k*ch th*ch rồi.
Nghĩ bụng dù sao cũng chỉ là nghiệm thu bình thường, trao đổi ở văn phòng là xong, vả lại mọi người đều ở đó, không thể xảy ra chuyện gì.
Nên sau khi cân nhắc kỹ lưỡng, cô quyết định đuổi anh đi trước.
Ánh mắt cô đảo quanh, gò má cũng hơi nóng lên, vì cô chưa bao giờ nói những lời như vậy: “Chẳng phải nói buổi tối sẽ cùng đi ăn sao, hay là anh đi chuẩn bị trước đi? Đợi em làm xong sẽ đi tìm anh.”
“Ở đây thì em sợ mình không thể tập trung làm việc được.”
Thời Thuật nheo mắt lại.
Cũng không rõ cảm giác cụ thể trong lòng khi nghe câu nói này là gì.
Thực ra anh chẳng cần biết cụ thể chuyện gì, chỉ cần nghe câu nói mang chút ý vị làm nũng này là đủ để khẳng định có chuyện bất thường rồi.
Cuối cùng anh vẫn gật đầu đồng ý: “Được.”
Lúc này Tô Đồ mới thở phào nhẹ nhõm, cố tỏ ra bình tĩnh chào tạm biệt anh rồi nhanh chóng đi thang máy lên lầu.
Cô vào thẳng phòng họp bắt đầu sắp xếp hồ sơ báo cáo.
Nửa tiếng sau.
Trình Hoài đến đúng giờ.
Cô dẫn anh ta vào phòng họp, mở PPT định đi thẳng vào vấn đề chính.
Trong lòng cô còn nghĩ phải đánh nhanh thắng nhanh, nếu thuận lợi thì một tiếng là xong, mình cũng không cần phải nơm nớp lo sợ ai đó đột ngột quay lại…
Rồi cửa văn phòng đột nhiên bị mở ra từ bên ngoài—
Cô cứ thế đờ người ra nhìn cái người vừa hứa với mình là sẽ rời đi, đang thong dong bước vào văn phòng, rồi bước vào phòng họp, kéo chiếc ghế cạnh cô ra.
Và im lặng ngồi xuống.
Trình Hoài vốn đã có thành kiến với cô, đụng phải cảnh tượng công tư bất phân thế này, tự nhiên không thể chịu đựng được: “Ý gì đây?”
Thời Thuật không lên tiếng.
Nhưng ánh mắt cũng vậy, mang theo sự dò hỏi đặt lên người cô: Giải thích đi?
Tô Đồ: “…”
———————–
Lời của tác giả: Hoa cúc nhỏ có mùi hơi thối một chút.