Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 57

Trước Tiếp

CHƯƠNG 57: Ngọt lắm

Biên tập: @cohoala

Bữa tiệc dưới lầu đang vào lúc cao trào.

Mỗi khi đến đoạn phấn khích, tiếng người, tiếng nhạc và tiếng nhảy nhót lại rộ lên, náo nhiệt đến mức khiến cả tòa kiến trúc như cùng chìm vào cơn cuồng hoan, rung chuyển ngầm trong đêm đông se lạnh.

Trong phòng chiếu phim lại rất yên tĩnh.

Lớp bông cách âm đã ngăn chặn hoàn toàn sự ồn ào bên ngoài.

Bộ phim phát ngẫu nhiên chẳng biết đã tiến triển đến đâu. Để nhận biết có ai đang lại gần hay không, ngay từ đầu Tô Đồ đã để âm lượng rất thấp.

Vì vậy, trong không gian kín mít ấy, chỉ còn lại những bản nhạc nhẹ nhàng trôi chảy, tô điểm cho những quầng sáng mờ ảo, cùng nhau họa nên bóng dáng của hai con người đang ôm nhau khăng khít.

Tô Đồ mím chặt môi, mang theo chút run rẩy, vòng tay qua cổ anh, nghiêng người phủ lên làn môi mỏng lạnh lùng phía trước.

Cảm giác nhận được lại mềm mại và ấm áp đến bất ngờ.

Đầu óc giống như bị bỏng, đột ngột rơi vào trạng thái trống rỗng, cô chỉ có thể cảm nhận được mạch đập truyền từ lòng bàn tay, đang từng nhịp, từng nhịp đập mạnh mẽ và dồn dập.

Thế là ngón tay càng thêm tê dại.

Cơ thể sau khi căng cứng đến cực hạn đã hiện ra một trạng thái mềm nhũn mất lực, khiến cả người cô trông như đang phải chịu đựng một sự giày vò cực lớn.

Cuối cùng, không kìm nén được tiếng th* d*c, cô đột ngột rút lui với gương mặt nóng bừng.

Ánh mắt cô hoảng loạn, hàng mi cụp xuống thật nhanh, không dám nhìn vào mắt anh. Khóe mắt thoáng thấy yết hầu sắc sảo của anh khẽ di chuyển một nhịp trầm chậm, cô sợ hãi cuống cuồng buông tay, ấn vào vai anh định vùng vẫy thoát thân.

Nhưng cơ thể cô lại bị kẹt chặt giữa lồng ngực và đôi chân anh không một kẽ hở. Cánh tay vòng qua eo cô săn chắc và đầy lực, bàn tay lớn nâng sau gáy cô khẽ nhấn một cái, kéo tầm mắt đang hoảng hốt của cô trở lại.

Buộc phải đối diện với đôi mắt ngày càng thâm trầm, đã viết đầy sự xâm chiếm ấy.

Tô Đồ chấn động cả tâm hồn lẫn thể xác, đồng tử giãn ra hết mức, ngay cả thở cũng không dám thở mạnh.

Giống như một con thỏ đi lạc vào hang sói.

Lúc nhận ra nguy hiểm thì đôi chân đã mềm nhũn không thể cử động nổi nữa.

Cô chỉ có thể đứng hình tại chỗ, để mặc cho mãnh thú đã bị khơi dậy bản năng săn mồi từng bước tiến lại gần mình.

Cho đến khi chóp mũi chạm nhau, hơi ấm vừa tan đi lại quay trở về nơi khóe môi.

Anh rất dịu dàng, rất kiên nhẫn.

Giống như lửa nhỏ ninh chậm, mang theo ý vị dò xét, khẽ khàng chạm khít một hồi rồi mới khàn giọng dỗ dành: “Thở đi.”

Hơi thở nóng hổi phả bên môi, cô không kìm được mà rùng mình một cái, trong mắt chợt dâng lên một tầng sương nước, nhìn anh ướt át như sắp khóc đến nơi: “……”

Trông càng thêm ngon lành.

Ánh mắt Thời Thuật tối dần, anh cũng không ép buộc.

Chỉ cắn nhẹ lên cánh môi cô, nhẹ nhàng như đang thưởng thức một món mỹ vị.

Đúng là anh đã nếm được chút vị trái cây, nhưng chưa đủ chân thực.

Lúc này anh mới nâng cằm cô lên, đầu lưỡi tách mở răng môi, tiến vào khám phá một hồi, cuối cùng mới trong nhịp thở dồn dập nếm ra được hương nho nồng nàn thơm ngát hơn.

Chẳng biết có phải do vương chút hơi men hay không mà nó vô thức khiến người ta có chút mê muội, đắm chìm.

Lại như gây nghiện.

Lực ngày càng sâu hơn.

“Ưm…”

Tô Đồ mở to mắt, cổ không ngừng ngửa lên, cổ họng không kìm được tiếng nức nở, ngón tay luống cuống túm lấy vai anh, nhịp tim nhanh đến mức sắp vọt ra ngoài.

Giống như chết đuối, lại giống như bị đặt trên lửa thiêu.

Vừa phải chịu đựng sự va đập của sóng biển, vừa bị hơi nóng không ngừng nung nấu.

Nước mắt lưng tròng, gò má cô nóng bừng.

Răng môi cô trong lúc không hay biết đã bị hơi thở xa lạ và mạnh mẽ chiếm lĩnh từng tấc một.

Đẩy không ra, mà chịu cũng không nổi.

Cho đến khi gần như ngạt thở, sức mạnh đáng sợ mang tính hủy diệt ấy mới chịu lùi lại một chút, nhưng cũng chỉ vừa đủ để cho cô không gian hít thở khó khăn.

Như thể hài lòng với sự hợp tác của cô, cũng yêu thích hương vị này đến mức không tài nào thỏa mãn được, anh vẫn dán sát vào khóe môi cô: “Ly này tên là gì?”

Hơi thở nóng bỏng. Giọng nói mơ hồ, trầm đục, còn mang theo một chút tiếng th* d*c.

Sự k*ch th*ch khiến Tô Đồ run bắn người, giọt nước trong mắt cứ thế lăn xuống: “……”

Cổ họng không còn khô nữa.

Nhưng nhịp thở quá dồn dập, đại não một mảnh mịt mờ, cô căn bản không thể phát ra tiếng, cũng không biết nên nói gì. Một hồi lâu sau, cô chỉ có thể nhìn anh một cách cứng nhắc và thẫn thờ như thế.

Phản ứng quá đỗi lạ lẫm, không giống như đã lâu không tiếp xúc, mà ngược lại giống như lần đầu tiên. Đến nỗi có một khoảnh khắc, Thời Thuật thực sự muốn hỏi cô.

Em đã từng hôn bao giờ chưa?

Cuối cùng, vì có khả năng cao sẽ nhận được một câu trả lời không mấy lọt tai, anh đành im lặng bỏ qua. Tuy nhiên, đôi mắt đen vẫn hiện rõ vẻ u ám vì những hình ảnh vừa lướt qua trong đầu.

Anh cần phải tăng cường nổ lực, tiếp tục chiếm đoạt lại từ trên người cô.

Đầu ngón tay khẽ vuốt đi vệt nước mắt.

Anh c*n m** d*** của cô, m*n tr*n với ý vị không rõ ràng, trầm giọng hỏi lại: “Hửm? Tên là gì.”

Tô Đồ chớp mắt liên tục: “……..”

Cô không biết anh đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy xung quanh đột nhiên trở nên nguy hiểm hơn, rốt cuộc cô cũng run rẩy bờ môi, khó khăn lên tiếng: “Ham, h*m m**n chiếm hữu.”

Ánh mắt anh khựng lại một nhịp, như đang cảm nhận sự tương đồng giữa cái tên này và hương vị vừa nếm trải. Một lát sau, anh lại quấn lấy lưỡi cô, hỏi trong sự ẩm ướt: “Pha cho anh à?”

Cổ cô ngửa ra sau, thần sắc dần trở nên bất lực: “…….”

Giống như vừa trải qua thiên tai mới biết thiên nhiên chứa đựng sức mạnh kinh hoàng nhường nào, cô cứng đờ, run rẩy.

Anh đỡ lấy đầu cô, lại hôn thêm một cái nữa.

“Ưm…”

Cô mở to mắt, theo bản năng túm chặt vai anh.

Muốn trả lời, nhưng môi đã bị chặn đứng.

Cuối cùng chỉ còn những tiếng nức nở nghẹn ngào trong sự giao hòa của tân dịch, biến tất cả âm thanh phát ra từ cổ họng thành một sự truy đuổi như đang đáp lại.

Phải.

Cho anh đấy.

Tất cả đều là của anh.

Hơi thở cô rất loạn, lại bị hôn đến mức toàn thân nhũn ra, tim đập ngày càng nhanh, da thịt cũng nóng như sắp bốc cháy.

Thế nhưng từ đầu đến cuối, cô không hề có ý định từ chối.

Cô biết, anh đã nhìn chằm chằm vào môi cô suốt cả buổi tối. Từ lúc bắt đầu nắm tay, từ lúc bắt đầu phát sốt, thậm chí là từ rất lâu trước đó, anh đã luôn, luôn nghĩ về chuyện này.

Bởi vì anh sắp đi rồi, có thể là mười ngày nửa tháng, có thể phải chờ đến tận sau năm mới.

Anh không được gặp cô, mà bên cạnh cô lại có người đang nhìn chằm chằm như hổ đói.

Trong lòng anh cảm thấy bất an, nên mới đem gấp bội số quà tặng trả lại, mới vội vàng đưa cô đi gặp bên kinh doanh, mới cưỡng ép nắm tay cô không rời một khắc, mới giống như lúc này, gấp rút tìm kiếm sự bình yên nơi cô.

Nếu có thể, anh muốn nhiều hơn một chút, rồi lại thêm một chút nữa.

Nhưng ngay cả khi đã như vậy, anh vẫn chưa từng nói một câu yêu cầu cô phải tránh xa người khác.

Bởi vì anh không đủ tự tin vào vị trí của mình trong lòng cô, cũng sợ cô khó xử, không muốn ép cô phải đưa ra bất kỳ lựa chọn gian khổ nào.

Động tác của anh không gấp gáp, nhưng rất thâm trầm, giống như con người anh vậy.

Như một bộ phim quay chậm.

Tinh tế, dày nặng và sâu sắc.

Sau khi đã quen, thực ra cảm giác rất dễ chịu.

Nụ hôn quấn quýt liên tục được đẩy sâu thêm.

Thế là trong đêm tối như nước, dưới ánh sáng và bóng đổ luân chuyển.

Chỉ còn lại tiếng th* d*c đầy tình ý, tiếng nước quấn quýt mật thiết, và đôi khi là những tiếng r*n r* kìm nén không tự chủ được tràn ra từ cổ họng…

“Vãi! Hai người này rốt cuộc biến đi đâu rồi?”

Hàn Dật mặt đầy vẻ sốt ruột đặt điện thoại xuống: “Tin nhắn không trả lời, điện thoại cũng không nghe, không lẽ đã lăn lộn với nhau luôn rồi!?”

Dư Nguyên Nguyên mở cửa sân thượng ngó ra ngoài một cái: “Thôi đi, anh ấy mà có bản lĩnh đó thì tối nay đã chẳng thèm tới đây.”

Không thấy ai, cô ấy lại lùi vào hỏi: “Chuyện không phải đã làm xong hết rồi sao, anh còn tìm anh ấy làm gì?”

Hàn Dật cười: “Hừ.”

Biểu cảm bỗng trở nên hơi mờ ám: “Anh nghĩ là dù gì đến cũng đã thì đến rồi, tìm cô Tô uống hai ly, lỡ lát nữa có say xỉn thì dưới lầu cũng có phòng mà——”

Chưa kịp nói hết đã bị véo tai lôi đi.

Dư Nguyên Nguyên bực mình lườm anh ta: “Anh muốn chết hả! Định làm chuyện vi phạm pháp luật gì đấy?!”

“Aaaa—”

Hàn Dật bị lôi đi năm mét mới cứu được lỗ tai mình, đau đến mức dựa vào cửa phòng chiếu phim xoa xoa liên tục: “Không phải! Anh không định phạm pháp!”

“Chẳng phải hai người họ có liên hệ là vì trước đó cô Tô uống say hay sao! Anh chỉ nghĩ nếu say thêm lần nữa, chẳng phải cậu ấy sẽ có cơ hội nắm bắt, kiểu gì cũng phải tranh lấy một cái danh phận trước đã chứ!”

“Hơn nữa, nếu cậu ấy thực sự làm được chuyện đó thì trước đây đã làm rồi! Còn cần anh ở đây tốn công làm gì nữa chứ!?”

Cũng đúng…

Lúc này Dư Nguyên Nguyên mới có chút áy náy xúm lại giúp anh ta xoa tai, nhưng nói đi cũng phải nói lại: “Không phải anh ấy thích cô Tô lâu rồi à?”

Hàn Dật cúi người: “Ừ, thì sao?”

Dư Nguyên Nguyên mở to mắt như nhìn thấu thiên cơ: “Nên là trước đây cô Tô đã say đến mức đó rồi! Mà anh ấy vẫn có thể làm tới mức chẳng làm gì cả? Không lẽ là phương diện kia có vấn đề gì đấy?!”

“……….”

Hàn Dật nghe câu này, phản ứng đầu tiên là làm đàn ông thật khó.

Làm cũng không xong, mà không làm cũng không xong!

Nhưng rất nhanh, tam quan của anh ta đã bị câu nói tiếp theo hoàn toàn chinh phục: “Nếu không thì một vận động viên đang độ hormone hừng hực như thế, sao đến tuổi này vẫn còn là trai tân! Không có nhu cầu gì sao?!”

“…………!”

Hàn Dật như bị sét đánh ngang tai, dường như đã tận mắt nhìn thấy tương lai con cháu nhà họ Thời!

Mặc dù nhà họ cũng không có yêu cầu bắt buộc phải nối dõi tông đường, nhưng giữa việc không có yêu cầu và không có năng lực, hai chuyện này…

Thân hình anh ta lảo đảo, cánh tay chạm vào tay nắm cửa.

Cánh cửa phòng bỗng nhiên mở toang.

Theo quán tính lùi lại hai bước, vừa mới đứng vững thì cả người anh ta đã vỡ vụn tại chỗ.

Xong đời rồi…

Sẽ bị giết người diệt khẩu mất…

Anh ta mặt đầy vẻ kinh hoàng, vốn dĩ tưởng là như thế.

Nhưng hai người đang ngồi cạnh nhau trong phòng chiếu phim lại dường như hoàn toàn không nghe thấy gì, ánh mắt vẫn tập trung vào màn hình, đến một cái liếc mắt cũng chẳng buồn ban phát.

Ngược lại, Dư Nguyên Nguyên bình tĩnh hơn nhiều. Thấy người đều ở bên trong, cô cũng bước vào, vốn dĩ định bảo anh ta tìm bác sĩ mà khám xem sao, nhưng nghĩ lại thì vẫn nên giữ chút thể diện cho người ta trước mặt Tô Đồ.

Cô ấy bèn ngồi xuống sofa, nhìn hai người trên thảm, tiện miệng hỏi một câu: “Xem gì thế?”

Mà chăm chú vậy.

Nãy giờ chẳng thèm nhúc nhích lấy một cái.

Cả hai người luôn.

Có một cảm giác cứng nhắc kỳ quái không nói nên lời.

“Phim.”

Người nói là Thời Thuật.

Giọng có chút khàn, và chẳng mấy vui vẻ gì, mang theo vẻ lạnh lùng vì bị phá hỏng chuyện tốt.

“?”

Dư Nguyên Nguyên mặt đầy dấu chấm hỏi: “Chẳng lẽ xem cái khác à? Tôi hỏi là phim gì cơ mà!”

Với lại, cái gã này thế mà lại trả lời câu hỏi của cô?

Chẳng phải bình thường luôn kiệm lời như vàng sao?

Thời Thuật thực sự không muốn nói chuyện, cũng chẳng có tâm trạng nào.

Nhưng những ngón tay thon nhỏ trong lòng bàn tay anh lại động đậy một cái, thúc giục anh trả lời.

Bởi vì hơi thở của cô vẫn còn rất nhanh, ngay cả việc kiểm soát hơi thở cũng có chút khó khăn, đừng nói là phát âm bình thường.

Nhưng nếu anh không nói thì cô sẽ phải trả lời.

Thời Thuật đành đanh mặt lại, nói thêm câu: “Tự nhìn đi.”

Dư Nguyên Nguyên: “…”

Đúng là miệng chó không mọc được ngà voi!

Tuy nhiên bây giờ cô lại có chút hiểu tại sao tính khí anh lại thối đến vậy rồi.

Thậm chí đã đạt đến mức độ đồng cảm.

Thế là cô rộng lượng không thèm chấp nhặt với anh nữa, quay sang nhìn Hàn Dật vẫn còn trong trạng thái kinh hoàng, vỗ vỗ vào chỗ sofa bên cạnh: “Còn đứng đờ ra đó làm gì, ngồi đi.”

Cô ấy cũng muốn xem rốt cuộc là bộ phim gì.

Mà khiến hai người kia xem đến mê mẩn như vậy.

Thế nhưng mười phút trôi qua…

Đây là cái tình tiết Mary Sue cũ rích nát bươm gì thế này??

Đang chẳng hiểu ra làm sao.

Bên phía Tô Đồ, cuối cùng cô cũng rút được tay ra khỏi ch* k*n đáo, run rẩy chống tay lên thảm đứng dậy. Trong ánh sáng tối tăm, thấp thoáng có thể thấy vệt đỏ chưa tan trên gò má: “Ờm thì…”

Cánh môi cô cũng vẫn còn hơi tê dại: “Tôi, tôi đi trước đây.”

Thời Thuật ngẩng đầu: “Anh đưa em về.”

Vừa định đứng dậy đã lập tức bị khước từ một cách dứt khoát: “Không cần đâu!”

Thời Thuật ngẩn ra: “Tại sao?”

Dư Nguyên Nguyên cũng ngẩn người: “Phải đó, tại sao?”

Hàn Dật dị thường sao chép lại y chang: “Phải đó, tại sao?”

Tô Đồ nghẹn lời: “…”

Nhìn vào mắt anh, nhịp tim của cô vừa mới bình tình lại bắt đầu đập nhanh.

Cô muốn làm anh yên tâm là thật, nhưng mới có hai ngày, ngủ cũng ngủ chung rồi, hôn cũng hôn rồi, nếu bây giờ anh lại về cùng cô nữa, anh còn muốn làm gì?

Nhất là trong tình cảnh vừa bị nghi ngờ là phương diện kia có vấn đề…

Vẻ mặt cô cứng đờ, sắc mặt bỗng chốc đỏ lựng.

Không biết phải giải thích thế nào.

Nhưng ba đôi mắt đều đang nhìn chằm chằm mình, cô buộc phải trả lời. Khóe mắt lướt qua ly rượu trên bàn trà, cô lập tức buột miệng thốt ra: “Bởi vì—”

“Anh ấy uống rượu rồi!”

Thời Thuật ngẩn ra: “…”

Răng môi trong nháy mắt cảm thấy một vị ngọt hậu.

Dư Nguyên Nguyên trợn tròn mắt: “Anh uống rượu à?!”

Hàn Dật càng không thể tin nổi: “Cái gì? Cậu uống rượu à?!”

“Xì—”

Thời Thuật cười ngắn ngủi một tiếng, sự bực bội vì bị phá hỏng chuyện tốt tan biến sạch sẽ. Làn môi mỏng nhếch lên, anh nhìn gương mặt nhỏ nhắn đỏ bừng trước mặt, đầy ẩn ý nói: “Ừm. Uống rồi”

Vị nho.

Ngọt lắm.

Trước Tiếp