Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 56: h*m m**n chiếm hữu
Biên tập: @cohoala
–
Nói ra những lời đó lúc bấy giờ thì không thấy gì, nhưng vừa gửi đi xong, Tô Đồ bỗng có cảm giác như mình đang đóng phim điệp viên, ừm… hoặc có lẽ giống trò trốn tìm hơn.
Nhưng tóm lại là…
Không được để bị bắt quá dễ dàng.
Cô bưng ly rượu, nhìn quanh một lượt.
Xung quanh đèn hoa rực rỡ, người đi như dệt, tầm mắt kéo dài theo hành lang có thể thấy những không gian giải trí khép kín nối tiếp nhau.
Nếu tùy tiện chui vào một căn phòng, mượn vật dụng trang trí che chắn, có lẽ nhất thời anh cũng chẳng tìm ra được.
Thế nhưng cô dường như không có nhiều kiên nhẫn lắm.
Thật mâu thuẫn.
Cô không muốn anh tìm thấy quá nhanh, nhưng cũng không hy vọng anh phải tìm quá lâu.
Cuối cùng, cô chậm rãi tách khỏi đám đông, đi lên thêm một tầng.
Rồi lại một tầng nữa.
Vốn dĩ cô định lên sân thượng xem cảnh đêm nay thế nào.
Nhưng cửa ngăn vừa mở ra, gió lạnh lùa vào dữ dội, chỉ trong một giây đã đẩy lùi bước chân cô. Cô nhanh chóng lùi lại hành lang, tình cờ phát hiện bên cạnh có một phòng chiếu phim.
Bên trong không một bóng người.
Đã lên đến tầng thượng, cô cũng lười đi xuống lại.
Bèn đẩy cửa bước vào trong rồi đóng lại.
Bên trong chỉ có một bộ sofa da đặt hơi xa bàn trà.
Cô đặt ly rượu lên bàn, ngồi bệt xuống thảm lông cừu mềm mại phía trước. Màn hình máy chiếu đã hạ xuống, cô ngả người ra sau, vừa vặn dùng sofa làm điểm tựa.
Cảm thấy chỗ này khá ổn, cô thư thái cầm điều khiển, chọn đại một bộ phim, sau đó nhàn nhã tựa vào sofa vừa xem phim vừa đợi người.
Thỉnh thoảng cô lại nâng ly nhấp một ngụm, rồi quay đầu nhìn ra cửa.
Chẳng biết anh có thực sự đang đi tìm không.
Bộ phim đã vào phần cao trào, ly rượu cũng sắp cạn đáy mà vẫn chưa thấy bóng dáng anh đâu.
Kiên nhẫn của cô thực sự rất kém, nhất là khi đang ôm mong cầu chờ đợi, thời gian trôi qua, cô vô thức đặt ra giới hạn trong lòng.
Chờ thêm tối đa ba phút, hai phút, một phút nữa thôi.
Cùng lắm là đến khi uống hết ly này…
“Cạch—”
Khóa cửa đột nhiên hạ xuống, luồng khí theo đó chuyển động.
Tô Đồ không quay đầu lại, nhưng sống lưng đột ngột cứng đờ.
Tiếng bước chân bên tai trầm ổn, khí thế xâm chiếm cùng thân hình cao lớn tạo thành một từ trường như một bức tường thành không thể lay chuyển, trong nháy mắt đã chiếm trọn khu vực bên cạnh cô.
Thời Thuật khuỵu gối ngồi xuống, đôi chân dài không có chỗ duỗi đành tì sát vào bàn trà, dễ dàng khiến không gian giữa họ trở nên tối tăm và chật hẹp.
Đôi mắt đen thâm trầm, nhìn chằm chằm một cách trắng trợn vào làn môi đỏ còn vương hơi rượu của cô.
Đầy đặn, mọng nước và ngọt ngào.
Giống như một trái nho sắp chín.
“Uống rượu à?” Anh khàn giọng hỏi.
“……….”
Hơi thở cô khẽ nghẹn lại, cánh môi hơi run run: “Ừm…”
Giống như một con thỏ nghịch ngợm, giây trước còn thách thức từ xa, giây sau đã vì bị bắt quả tang mà run rẩy, nhưng vẫn cố làm ra vẻ hung hăng: “Không, không được sao?”
Anh không chút do dự: “Được.”
“……….”
Cô không biết rằng, thực ra anh rất thích dáng vẻ cô khi uống rượu. Rất sống động, còn biết chủ động tìm anh, gọi điện cho anh, bày tỏ mọi cảm xúc một cách trực quan nhất.
Lúc buồn bã.
Lúc hoạt bát.
Cô sẽ ôm anh, cọ vào người anh.
Cần anh.
Dù cho khoảnh khắc mọi thứ đổ dồn về phía anh đó hoàn toàn không thuộc về anh.
Nhưng thì đã sao.
Cứ giành lấy là được.
Anh cụp mắt, cánh tay dài vòng qua sofa, thuần thục kéo cô vào lòng, rồi liếc nhìn chút rượu đỏ và trắng còn sót lại trên bàn: “Đây là phần thưởng của anh?”
Tô Đồ định vùng vẫy nhưng bị câu hỏi làm cho nghẹn lời: “…”
Lấy cocktail làm phần thưởng cho vận động viên, mà chính mình còn uống sạch phân nửa, cô đúng là thiên tài.
“Ừm…”
Cô vờ như không có chuyện gì, thản nhiên nói: “Ai bảo anh tìm chậm thế, hết giờ rồi.”
Dù sao xét về kết quả.
Anh không lấy được giải thưởng thì nó là cái gì cũng không quan trọng nữa.
Thời Thuật không giận, chỉ siết chặt cánh tay, đặt cằm lên vai cô: “Sợ em trốn không kỹ. Nên đợi một lát mới tìm.”
Vai Tô Đồ trĩu xuống: “…”
Nghĩ thầm cô đâu có thực sự muốn trốn, vả lại cái thói quen chẳng nói chẳng rằng đã tùy tiện ghé sát thế này của anh, bao giờ mới sửa được đây?
Cuối cùng cô chỉ cựa quậy, không tự nhiên vỗ vào tay anh: “Anh thả lỏng ra chút đi.”
Lần nào anh ôm cô cũng quá chặt.
Không biết có phải do tâm lý không, nhưng rõ ràng lần nào cô cũng cảm thấy hơi khó thở.
Nhưng anh hoàn toàn để ngoài tai.
Còn thuận thế nắm luôn bàn tay cô vừa tự dâng tận cửa vào lòng bàn tay mình.
Sắc mặt Tô Đồ ngưng trệ, vành tai kéo xuống tận cổ đều đỏ rực, cô cố rút tay ra một cách vô ích.
Rõ ràng đang mặc quần áo mùa đông dày dặn, vậy mà cô cứ như quay lại khách sạn đêm qua, áo choàng tắm lỏng lẻo, da thịt kề sát, đến lòng bàn chân cũng vô thức cuộn lại.
Nhưng hiện giờ anh đâu có phát sốt…
Không đúng.
Kể cả có phát sốt đi nữa, thì việc anh ôm mình khăng khít thế này có liên quan tất yếu gì không?
Cô đỏ bừng mặt, định quay đầu lại chất vấn nhưng lại không dám cử động loạn, cuối cùng đành nghiêm túc nhìn vào màn hình máy chiếu, gắt gỏng một câu rất nghiêm túc: “Có ai nói là anh thực sự rất bám người không?”
Thời Thuật lúc này mới ngẩn ra, nhìn đôi hàng mi rung rinh của cô, gò má đỏ bừng như sắp ngất vì tức, anh thẫn thờ đáp: “Bây giờ có rồi.”
“………..”
Hiện giờ anh đã biết, ý nghĩa sâu xa của kiểu câu này thực chất là một sự khẳng định:
– Có ai nói là anh thực sự siêu cấp mạnh mẽ không!
– Có ai nói là anh thực sự rất bám người không?
Mạnh mẽ, bám người, đều là dáng vẻ của anh mà cô thích.
Nên kiên trì giữ vững.
Anh hiểu ngay lập tức, sức hút khi ôm người càng trở nên đương nhiên hơn. Ánh mắt anh hạ xuống, nhìn thấy làn môi đỏ vừa rồi còn vương vệt rượu, giờ đã nóng đến mức khô khốc.
Anh không khỏi tò mò: “Ly này tên là gì?”
Tô Đồ đúng là thấy khát, bị nhắc nhở như vậy, cô bèn dùng bàn tay phải duy nhất còn tự do cầm lấy ly rượu trên bàn, uống cạn chỗ còn lại.
Sau đó cô đặt ly xuống cái “keng——”, nhìn vào những khối rắn duy nhất còn sót lại trong ly, đáp: “Tên là đá viên.”
Thời Thuật: “…”
Ly này cô pha bằng hai loại rượu nền, độ cồn chắc chắn không dưới 30 độ. Lúc này men rượu từ từ ngấm lên, tuy không đến mức say nhưng cũng khiến thần kinh não bộ có chút biến đổi.
Nhìn những hình ảnh phim đang trôi qua, nương theo sự xao động khi cầm lên rồi đặt xuống ly rượu, cô mơ hồ nhớ lại, thực ra đêm giao thừa đó, trong tâm trí cô từng tồn tại hình ảnh một nhân vật, chỉ là rất mờ mịt, nhìn mãi không rõ.
Vì thế, bao gồm cả những phân đoạn đứt quãng, mờ ảo sau đó, cô thực sự không phân biệt nổi cái nào là thật, cái nào là giả.
Thời Thuật nhận ra cô đang thẫn thờ, bèn ngồi thẳng dậy một chút, nghiêng người nhìn cô: “Sao vậy?”
Tô Đồ lúc này mới nhận thấy, ngay cả khi đây là chuyện giữa hai người, cô vẫn biết quá ít, thậm chí phần lớn đều là phỏng đoán từ đoạn video mà anh chàng bartender quay lại.
Mà cô không hỏi.
Anh cũng chưa bao giờ nói.
Cô mím môi, nghĩ rằng anh ở phương diện này đúng là chẳng tự giác chút nào, lời âu yếm không biết nói, lời hay ý đẹp cũng không xong, muốn biết gì toàn phải để cô tự hỏi: “Đêm giao thừa đó, anh đã đến đón tôi đúng không?”
Thời Thuật khựng lại, cũng không thấy quá bất ngờ.
Lúc nhìn cô uống rượu ban nãy, thứ anh nghĩ đến thực ra cũng là đêm đó: “Ừ.”
Cô lại hỏi: “Nhận được điện thoại của tôi là đến ngay?”
Anh gật đầu: “Ừm.”
Cô như đang kiểm tra lịch trình: “Hơn bốn tiếng đồng hồ, anh đi từ đâu tới?”
Anh thành thật nói: “Thành phố Q.”
Cô sững sờ: “…”
Kỳ huấn luyện mùa đông năm ngoái có vài ngày nghỉ Tết, anh vốn không muốn bận rộn đi lại, nhưng có vài hoạt động thương mại tồn đọng cần xử lý, nên anh vẫn bay từ thành phố K sang đó.
May mà đã bay sang, nếu không dù có cho anh cả đêm cũng không tài nào kịp lái xe từ thành phố K về.
Lúc đó anh đã ngủ rồi, đột ngột nhận được điện thoại của cô, nghe thấy giọng nói của cô, cả người anh thực ra đều mụ mẫm, hoàn toàn dựa vào bản năng mà bật dậy mặc quần áo.
Nhanh chóng mượn một chiếc xe, rồi cứ thế nóng lòng lao đi trong đêm để trở về.
Tô Đồ có chút tiếc nuối vì đã không được thấy dáng vẻ rối loạn của anh đêm đó.
Cũng có chút thẹn thùng, vì hóa ra chuyện đó lại là do mình.
Hồi lâu sau, cô mới ổn định lại nhịp tim đang mất cân bằng, tiếp tục hỏi: “Nhưng làm sao anh biết tôi ở đâu?”
Thời Thuật nói: “Tôi hỏi em đấy.”
Cô mở to mắt, có chút không tin nổi: “Anh hỏi mà tôi nói luôn sao?”
“Ừm.”
Thực lòng mà nói, giờ nghĩ lại anh cũng thấy hơi khó tin.
Bởi vì tính phòng bị thường ngày của cô thực sự rất mạnh, bất kể là ai muốn thực sự tiếp cận cô gần như đều không có cửa.
Nhưng đêm đó anh hỏi.
Cô liền đáp ngay.
Có lẽ chính cô cũng không biết, mỗi khi uống rượu xong, lòng cô đều có chút chột dạ, như thể biết làm vậy là sai nên phải ngoan ngoãn nhận lỗi thì mới có khả năng được tha thứ.
Sau đó, mới có khả năng được người ta dắt về nhà.
Cô muốn về nhà.
Nên anh vừa hỏi, cô liền ngoan ngoãn trả lời.
Cô hơi thất thần: “Nhưng mà, lỡ như lúc tôi say tôi trả lời sai, hoặc là cố ý lừa anh thì sao?”
Đây đúng là chuyện cô có thể làm ra được.
Tưởng đối phương là kẻ lừa đảo nên cố ý dắt mũi người ta đi một vòng.
Thời Thuật chỉ nói: “Lúc đó tôi không nghĩ nhiều như vậy.”
Tô Đồ: “…”
Hai người ngồi đối diện nhau, khoảng cách không còn quá gần nữa.
Thời Thuật cũng nghe ra cô đang muốn nghe kể chuyện, bèn đưa tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lên đùi mình, hào phóng nói: “Còn gì muốn biết nữa không?”
Cơ bắp săn chắc, lồng ngực ấm áp.
Khác hoàn toàn với cảm giác của thảm lông hay sofa.
Cả người Tô Đồ cứng đờ, hai tay nắm chặt lấy vai anh, có chút không đỡ nổi tư thế thân mật mới mẻ này, nhưng cô cũng hiểu đây giống như tiền thưởng cho việc nghe kể chuyện vậy.
Nghe xong mà không trả thì là cô không biết điều rồi.
Vả lại cô thực sự vẫn còn câu hỏi muốn hỏi, chỉ là vì không biết còn phải trả giá bằng gì nên trở nên thận trọng hơn: “Đêm đó, tôi cứ luôn miệng nói mình không còn nhà nữa sao?”
Thời Thuật đỡ sau gáy cô, đầu ngón tay chậm rãi m*n tr*n: “Ừ.”
Cảm giác tê dại khó tả.
Lực trên tay cô càng siết chặt, cố kìm nén sự run rẩy: “Vậy, anh có trả lời tôi gì không?”
Cho đến tận bây giờ, cô thực sự không chắc phân cảnh nhớ lại sau đó là mơ, là tưởng tượng, hay là sự thật.
Muốn biết.
Cô chỉ có thể dấn thân vào hiểm nguy thế này để xác nhận với anh.
Mà ánh mắt anh nhìn cô luôn giống như khi nhìn về vạch đích trong trận đấu, luôn giữ vững một tinh thần thắng thua, sự chiếm hữu và vẻ quyết tâm phải đạt được ở mức độ cao nhất.
Anh càng không thèm che giấu ý đồ của mình, siết chặt lấy cô nói: “Em có muốn tôi không?”
Tô Đồ rùng mình một cái: “…”
Thực sự nghe thấy rồi, cô lại giống như bị một chiếc bánh từ trên trời rơi xuống đè bẹp, căn bản không chịu nổi, chỉ cảm thấy trong người một trận nóng ran, hơi thở và nhịp tim đều rất loạn.
Theo bản năng cô quay mặt đi, muốn rời xa nguồn nhiệt, trốn ra ngoài hít thở không khí.
Nhưng bàn tay lớn đang giữ lấy cổ cô dễ dàng kéo tầm mắt cô trở lại, rồi tiếp tục trong khoảng cách có thể nghe thấy hơi thở này, nhìn thẳng vào cô mà nói: “Tô Đồ.”
“Em có muốn tôi không?”
Giống hệt đêm hôm đó.
Một câu thứ hai không thay đổi.
Nhưng cô nghe ra được, lúc này không còn là trả lời câu hỏi nữa.
Mà là anh muốn xác nhận ngay bây giờ, câu trả lời mà đêm đó anh đã không nhận được.
Em có muốn tôi không?
Đồng tử Tô Đồ giãn ra, mép môi mấp máy, rõ ràng vừa mới uống hết một ly rượu mà cổ họng vẫn khô khốc cực độ, không nói nên lời, lại còn phải đối diện với sự hung mãnh như dã thú bao vây con mồi ở cự ly gần thế này.
Chạy không thoát.
Muốn giải thoát, dường như chỉ còn lại một cách.
Giống như bản năng mong cầu sự sống, mặt cô căng cứng, ngón tay run rẩy ôm lấy cổ anh.
Đột nhiên, cô ghé sát tới.