Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 55: Lấy may
Biên tập: @cohoala
–
Khi hoàng hôn còn đang nhập nhòe chưa tắt hẳn, trước cổng biệt thự đã đậu một dãy xe sang. Bên trong là hồ bơi, bàn chơi game, tiệc buffet nhẹ và rượu vang đỏ, cùng với những nhóm người đang cười đùa, oẳn tù tì uống rượu rải rác khắp nơi.
Trông không giống một buổi tiệc sinh nhật cho lắm.
Giống như họ chỉ mượn một cái cớ để tụ tập và nhảy nhót ở đây thôi.
Dưới hồ bơi nước ấm có vài người đang thả mình, giữa đêm khuya vẫn đeo vòng cổ và kính râm. Thấy Hàn Dật đi ra, họ ngẩng đầu gọi với lên: “Này, không phải nói anh trai cậu đêm nay cũng tới sao? Sao giờ này vẫn chưa thấy người đâu.”
Hàn Dật cúi xuống liếc một cái, không nhịn được mắng: “Lát nữa bớt nói nhảm trước mặt anh ấy đi, cẩn thận bị lôi ra ngoài chôn sống tại chỗ đấy!”
Mọi năm vào ngày sinh nhật, anh cũng chỉ đại khái như vậy, tìm bừa một địa điểm, gọi vài người đến chơi cho vui, tuyệt đối không bao giờ gọi Thời Thuật đến để phá hỏng bầu không khí.
Tất nhiên, Thời Thuật cũng chẳng bao giờ thèm đến.
Năm nay thấy đường tình duyên của anh họ mình trắc trở, Hàn Dật thuận miệng hỏi một câu có muốn dẫn người theo cùng không, cũng không ngờ anh lại không từ chối. Kết quả cuối cùng ngược lại khiến chính Hàn Dật lại thấy hơi căng thẳng.
Cảm giác như đang đem đời tư của mình ra diễn trước mặt người lớn, chỗ nào cũng thấy không tự nhiên.
Anh tịch thu điếu thuốc của người đàn ông dưới hồ bơi rồi vội vã chạy ra ngoài, tìm thấy chính chủ trước một dàn xe sang đậu lộn xộn.
Chưa kịp nói câu nào, một chiếc chìa khóa đã ném thẳng vào người kèm theo một mệnh lệnh: “Đỗ cho cẩn thận.”
Coi chủ nhân buổi tiệc như nhân viên đỗ xe.
Nói xong, Thời Thuật dắt tay người bên cạnh đi thẳng vào trong.
Hàn Dật nghiến răng, định mở miệng mắng trả thì đột nhiên dưới ánh trăng mờ ảo, anh nhìn thấy hai bàn tay đang nắm chặt lấy nhau… là lòng bàn tay hay cổ tay nhỉ?
Anh nhéo mạnh vào đùi một cái, đau đến ch** n**c mắt.
Nhìn kỹ lại lần nữa.
Người đã vào trong mất rồi…
Gần tám giờ rồi.
Cả hai vẫn chưa ăn tối.
Thời Thuật phớt lờ những ánh mắt xung quanh, dắt cô thẳng vào nhà hàng. Phía ngoài toàn là đồ ăn nguội, chỉ ở đây mới có thức ăn nóng đã được dặn chuẩn bị trước.
Trong nhà hàng đã có khá nhiều người ngồi, vài người trong số đó thấy Tô Đồ thì mắt sáng lên: “Sư phụ—”
“Sư phụ!”
“Chị Tô Tô!”
“Cuối cùng chị cũng tới rồi—”
Tô Đồ ngẩn ra: “Sao các em lại ở đây?”
Triệu Toàn: “Sếp Hàn mời tụi em tới mà.”
Trần Duy Chu: “Tụi em tới nửa ngày rồi.”
Nguyệt Gia: “Nhưng vì hai ông này mặc đồ trông giống nhân viên bán bảo hiểm quá, nên không dám ra ngoài.”
Đào Khuynh Thanh: “Đành phải ở lì trong này thôi.”
Tô Đồ ngước mắt nhìn: “Ôi—”
Đúng là vậy thật…
Áo vét, sơ mi, cà vạt, không thiếu thứ gì.
Triệu Toàn: “Sư phụ!”
Trần Duy Chu: “Quá đáng thật đấy!”
Tô Đồ vội vàng nín cười: “Xin lỗi, xin lỗi.”
Cô quay nhìn lại.
Thời Thuật đã kéo hai chiếc ghế trống cạnh nhau ra, một tay đặt lên lưng ghế, ánh mắt nhìn thẳng vào cô.
Cô mím môi, đến tận lúc này trong lòng vẫn thấy hơi lúng túng.
Nếu không phải vì biết nếu mình không mở cửa, tám phần là anh lại đứng trước cửa phòng mình đến sáng, thì ban nãy cô thực sự đã không muốn tới.
Lòng bàn tay cô đổ mồ hôi, cô hơi quay mặt đi chỗ khác rồi mới khép vạt áo khoác ngồi xuống.
Tuy nhiên, chỉ hai giây sau, cô lại lần nữa mất đi tự do.
Buổi tiệc náo nhiệt, bên ngoài đông người, trong nhà hàng cũng không ít. Dư Nguyên Nguyên cũng ở đó, cộng thêm Hàn Dật vừa cầm chìa khóa xe quay lại, cả hội dễ dàng ngồi kín một bàn lớn.
Mọi người chào hỏi nhau xong liền không khách sáo mà tiếp tục tán gẫu sôi nổi.
Chỉ có Hàn Dật là luôn nhìn chằm chằm sang phía đối diện với vẻ nghi hoặc, nét mặt có chút kỳ quái, lập tức bị Dư Nguyên Nguyên không nương tay tặng cho một cái tát: “Làm trộm đấy à?”
“Không phải!” Hàn Dật kêu lên một tiếng, lập tức ghé sát tai cô báo cáo.
Một lát sau, anh nhận lại được một lời đánh giá còn không nương tình hơn: “Cậu ấy á?”
Một người đến cả nội y gợi cảm còn chẳng biết dùng.
“………..”
Hàn Dật trầm tư nửa giây rồi bày tỏ sự đồng tình sâu sắc: “Cũng đúng!”
Phía bên kia bàn ăn.
Từ lúc Tô Đồ ngồi xuống lại bắt đầu căng thẳng, cô đang cầm thìa lẳng lặng húp canh. Đào Khuynh Thanh bỗng xích lại gần: “Chị Tô Tô, hai ngày nay chị đi đâu vậy? Mấy lần em tìm chị đều không thấy.”
Cô ngẩng mắt, biên độ cử động rất nhỏ như đang cố giữ thăng bằng điều gì đó, dừng lại một chút mới nói: “Đi công tác.”
“Đi công tác?”
Dư Nguyên Nguyên nghe thấy liền sững người, không khỏi nhìn về phía Thời Thuật: “Vậy còn anh?”
Nếu nhớ không lầm.
Người này hai ngày qua dường như cũng không có ở đây, mấy lần ra lệnh đều là truyền đạt từ xa.
Thời Thuật tựa lưng vào ghế.
Đầu ngón tay chậm rãi m*n tr*n điều gì đó bên dưới, vẻ mặt không đổi: “Đi công tác cùng.”
“Khụ—”
Tô Đồ sặc một cái, không kìm được quay đầu nhìn anh.
Trong mắt Dư Nguyên Nguyên, phản ứng này đại khái tương đương với: Anh đang nói nhảm cái gì thế? Lập tức cô bày ra vẻ mặt anh cũng biết tự dát vàng lên mặt mình đấy rồi nói: “Vậy là đi với tư cách gì? Thư ký nhỏ? Cái kiểu mưu đồ leo lên giường sếp ấy hả?”
“Khụ khụ—”
Tô Đồ lại sặc lần nữa, không tin nổi nhìn sang phía đối diện, mặt đã đỏ bừng.
Trong mắt Dư Nguyên Nguyên, đó là biểu cảm: Sao cô lại biết được?!!
Dư Nguyên Nguyên tặc lưỡi một tiếng, vẻ mặt như chị em đều hiểu cả mà, rồi quay sang vạch trần: “Theo đuổi người ta thì nói đại đi, còn đặt điều đi cùng công tác? Thư ký nhỏ mà ở cạnh sếp lâu như vậy thì đáng lẽ phải thăng cấp lâu rồi chứ.”
“Còn anh? Đến giờ đã nắm được tay chưa?”
Đầu ngón tay Tô Đồ run lên, như bị bắt quả tang, cô theo bản năng muốn rụt tay lại.
Tuy nhiên, lực tay đang giữ lấy cô trông thì lỏng lẻo nhưng thực chất không để cho cô một đường lùi nào. Nghe vậy anh cũng chẳng hề bận tâm, sắc mặt tự nhiên chuyển những ngón tay thon nhỏ trong lòng bàn tay mình sang bên trái, để trống tay phải ra tiếp tục gắp thức ăn cho cô.
Đợi khi đặt đũa xuống, đổi lại tay phải để nắm lấy tay cô, thấy cô vẫn bướng bỉnh nhìn mình, anh mới khó hiểu nheo mắt lại, như thể đang hỏi ngược lại:
Chưa nắm sao?
Ánh mắt thản nhiên.
Hoàn toàn như không hiểu câu hỏi chất vấn “rốt cuộc khi nào anh mới chịu buông ra” trong mắt cô.
Tô Đồ thẹn thùng quay đi: “…”
Cô trả đũa bằng cách đá anh một cái dưới gầm bàn.
Cô cảm thấy tần suất mình đá anh dạo này ngày càng dày đặc, nhưng xét về hiệu quả, dường như chẳng những không giúp cô hạ hỏa mà còn khiến tâm trạng anh thêm thoải mái.
Hình như bị ăn một đá như vậy, đối với anh lại là một sự ngầm cho phép của cô.
Giống như lúc này.
Cái đá này tương đương với: Thôi bỏ đi, tùy anh đấy!
Thời Thuật nhìn dáng vẻ thỏa hiệp đầy vẻ phó mặc của cô, không khỏi nhướng mày.
Tâm trạng quả thực rất tốt.
Thế nhưng nội tâm của những người còn lại:
– Anh ấy rốt cuộc đang sướng cái gì vậy??
– Còn nữa, sao tự nhiên cô Tô lại đỏ mặt một cách kỳ quái thế??
Không hiểu nổi.
Thôi cũng lười quản.
Mọi người quay lại tiếp tục ăn uống, vài người ăn no rồi thì chạy ra ngoài, vài người chơi mệt rồi lại vào ăn. Nhóm Triệu Toàn cuối cùng cũng không nhịn được, cởi áo khoác và cà vạt ra rồi kéo nhau ra ngoài tìm niềm vui.
Hàn Dật và Dư Nguyên Nguyên thì vẫn ở lại.
Tô Đồ ăn tối không nhiều, khi cô vừa đặt đũa xuống thì vài người khác bên cạnh vốn nãy giờ im lặng bắt đầu bắt chuyện với cô.
Đến lúc này cô mới biết, hóa ra đây đều là nhân viên kinh doanh của tập đoàn Phú Nhã.
Và cũng chính lúc này, Hàn Dật mới đứng ra kết nối: “Mấy người này năng lực nghiệp vụ khỏi phải bàn, nếu cô Tô có dự án nào vừa mắt thì cứ việc đề cập với họ.”
“Tuy không dám đảm bảo thành công 100%, nhưng chúng tôi hợp tác với không ít công ty bất động sản, năng lực giúp cô giành lấy vài dự án thì vẫn có.”
“Cô cũng đừng thấy áp lực, đây là công việc của họ, đàm phán thành công họ cũng có thêm hoa hồng, trong lòng ai cũng sẵn lòng lắm.”
Tô Đồ nghe xong, ngẩn ngơ nhìn người bên cạnh.
Lúc này cô mới bất tri bất giác hiểu ra tại sao anh lại muốn cô cùng đi tới đây.
Rõ ràng theo tính cách của anh.
Giờ này đáng lẽ nên tranh thủ thời gian để ở riêng với cô mới đúng.
Bởi vì dù miệng không nói ra, nhưng trong lòng anh vẫn không muốn cô hợp tác với Trình Hoài, nên mới dùng cách này để chứng minh rằng, cô muốn dự án nào, anh đều có thể giúp cô giành lấy.
Thậm chí để bầu không khí bớt căng thẳng, anh còn mời cả các đồng nghiệp cùng đến.
Nhưng từ lúc anh biết về dự án ở thành phố H đến giờ, cũng chỉ mới có vẻn vẹn hai ngày thôi.
Hai ngày.
Trong tình trạng gần như không rời cô nửa bước, anh đã suy nghĩ và sắp xếp xong xuôi những việc này.
Nhưng anh không biết.
Thứ cô thực sự cần, vốn không phải là dự án.
Tô Đồ bỗng thấy có gì đó nghẹn ở cổ họng, không biết phải đáp lại tâm ý ngày càng nặng sâu này thế nào, thậm chí ngay cả sự thật trực tiếp nhất cô cũng không thể nói ra.
Điều duy nhất có thể chắc chắn là anh nhất định sẽ không muốn bị cô từ chối.
Cuối cùng cô chỉ giữ kín tâm tư, nén lại những cảm xúc hỗn độn trong lòng, thuận thế mở điện thoại thêm WeChat của mọi người, sau đó mượn cớ đi vệ sinh để đứng dậy rời khỏi nhà hàng.
Cô thấy khó tả thành lời tâm trạng lúc này.
Dường như có chút áp lực, vì có người quá bận tâm đến cô.
Lại giống như thấy rất đủ đầy, bởi vì có người bận tâm đến cô như vậy.
Vì vậy lúc này, cô vừa cần hít thở để giải tỏa áp lực, vừa cần ức chế nhịp tim đang đập có phần mãnh liệt, một cảm giác rất mâu thuẫn.
Nếu phải tóm gọn lại, đại khái là, hơi muốn uống rượu rồi.
Trong những dịp như thế này, rượu champagne và rượu vang đỏ bày sẵn khắp nơi, nhưng cô bỗng nổi hứng muốn tự mình pha chế một ly.
Rất nhanh cô đã xuyên qua đám đông ồn ào và tiếng nhạc, đi thẳng lên quầy pha chế ở tầng hai. Đối diện với đủ loại nguyên liệu pha chế rực rỡ, cô suy nghĩ ngắn ngủi rồi dứt khoát chọn ra vài loại cần thiết.
Trộn đều Vodka, Tequila và nước nho, lấy một chiếc ly chứa đầy đá, rót nước uống Vitamin C đến tám phần đầy, sau đó từ từ đổ hỗn hợp rượu vào.
Chẳng mấy chốc, một ly cocktail đặc chế phân tầng đỏ trắng rực rỡ đã hoàn thành.
Cô nâng ly nếm thử một ngụm, có chút bất ngờ.
Hóa ra cô cũng có khiếu, không hề bị hỏng.
Cùng lúc đó, điện thoại “ting” một tiếng có tin nhắn đến.
Khóe môi cô cong lên, chẳng cần đoán cũng biết là ai. Cô nhấp thêm một ngụm nữa rồi mới thong thả mở khóa.
Thời Thuật: [Ở đâu]
Tô Đồ biết rõ còn hỏi: [Làm gì]
Anh trả lời rất nhanh: [Tìm em]
Cô vẫn giả bộ không hiểu: [Tìm tôi làm gì]
Thời Thuật: […]
Nắm tay, ôm, hay là hôn?
Cô nghĩ ít nhất anh cũng phải nói ra một thứ, nhưng lát sau, anh chỉ nói: [Em biết mà]
Tô Đồ “chậc” lưỡi một tiếng, rõ ràng là không hài lòng lắm.
Cũng đến lúc này cô mới đột nhiên phát hiện ra, mặc dù anh đã làm bao nhiêu việc mà ngay cả trong mơ cô cũng thấy có chút quá viển vông, nhưng ngoài miệng thực sự chưa bao giờ nói ra một câu nào.
Thế là cô bỗng muốn đối mặt hỏi anh một chút, rốt cuộc là do anh đơn thuần là người giỏi chịu đựng, hay là đơn thuần vì ngại ngùng?
Và nếu cô khích một chút, liệu anh có nói ra được không?
Nghĩ đoạn, cô liếc nhìn ly cocktail trên bàn, càng thấy nó hợp với anh.
Dù anh không uống được, nhưng cũng không ngăn cản cô dùng nó làm phần thưởng: [Vậy anh tìm đi]
[Tìm thấy có thưởng]