Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 54: Mạnh mẽ, lại có phần trẻ con
Biên tập: @cohoala
–
Đi công tác kéo dài hai ngày.
Khi trở về nhà, cảm giác dường như đã có chút khác biệt.
Dù bầu trời vẫn là bầu trời đó, cảnh vật vẫn là cảnh vật đó.
Nhưng khoảnh khắc máy bay hạ cánh, nhìn thấy dòng người nhanh chóng lấp đầy lối đi, tâm trạng Tô Đồ không tránh khỏi bị ảnh hưởng, đột nhiên cô thấy nhớ chiếc ghế sofa nhỏ ở nhà vô cùng.
Thời Thuật cũng vậy, từ lúc lên máy bay ở thành phố H, anh cứ vô thức muốn nắm tay cô.
Nhưng không may là vừa vào khoang máy bay, họ đã gặp phải vài người hâm mộ bơi lội reo hò vây quanh, kích động hỏi xem có thể xin chữ ký và chụp ảnh chung không.
Lúc đó, Tô Đồ gần như không suy nghĩ mà hất tay anh ra ngay lập tức, trưng ra bộ mặt hoàn toàn không quen biết, dứt khoát bàn giao anh cho người hâm mộ.
Suốt cả hành trình sau đó, không biết là vì cô thật sự thấy ảnh hưởng không tốt, hay đơn giản là không muốn cho anh toại nguyện, mà hai tay cô luôn rất bận rộn, không phải chuẩn bị dùng bữa thì cũng là đang nghiên cứu mấy trò chơi ngoại tuyến trong trạng thái ngắt mạng.
Anh cứ ngỡ xuống máy bay là sẽ ổn.
Thế nhưng vừa bước vào sảnh sân bay, những đầu ngón tay khó khăn lắm mới chạm được vào nhau lại bị cô đút ngay vào túi áo.
Anh nhíu mày nhìn sang, nhưng lại đúng ý đồ của cô. Tô Đồ mắt cong thành hình trăng khuyết, chỉ vào một “người mẫu nam tinh anh” trên biển quảng cáo xe hơi khổng lồ phía trước.
Tiếc nuối nói: “Có phải anh thấy xuống máy bay rồi thì không ai nhận ra mình nữa không?”
Thời Thuật: “…”
Bỗng nhiên Tô Đồ nổi hứng, rõ ràng người đang ở ngay bên cạnh, nhưng cô cứ phải xuýt xoa trước những tấm biển quảng cáo thỉnh thoảng xuất hiện: “Lại là anh kìa~”
Đi dạo một mạch đến bãi đậu xe, đột nhiên nhìn thấy chiếc xe địa hình màu đen nổi bật, cô mới sực nhớ ra mình vẫn chưa biết làm cách nào mà anh tìm được khách sạn nơi cô ở.
Cô định mở miệng hỏi, nhưng khóe mắt lại thoáng thấy một sắc đen đỏ ở ghế sau.
Cô nghiêng đầu nhìn qua, phát hiện đó là một bó hoa hồng Black Baccara được gói theo phong cách cổ điển tinh tế.
Cô sững người mất hai giây.
Nhận ra đó là cái gì, ánh mắt đang xao động bỗng chốc khựng lại: “…”
Thời Thuật đã ngồi vào ghế lái, nhìn theo tầm mắt của cô, anh cũng khựng lại như thể vừa sực nhớ ra điều gì. Quá trình định sẵn đột nhiên bị phơi bày khiến anh nhất thời không biết phản ứng như thế nào.
Một lúc sau, yết hầu anh khẽ di chuyển, giải thích một cách không mấy thành thạo: “Vốn định tặng em. Không còn tươi nữa rồi, để lần sau vậy.”
“À…”
Tô Đồ đầu óc mụ mẫm, cũng có chút không tự nhiên.
Giống như vô tình lạc vào hiện trường cầu hôn được chuẩn bị trước, tuy không cố ý nhưng vẫn làm rối loạn nhịp điệu. Cô muốn giả vờ bình tĩnh, tỏ thái độ như chuyện này chẳng có gì to tát, rồi tán gẫu để làm dịu sự ngượng ngùng.
Nhưng cuối cùng cô chỉ thốt ra được một câu: “Mua từ hôm kia à?”
Càng xấu hổ hơn…
Cứ như đang mỉa mai ai đó hôm kia định tỏ tình nhưng không thành vậy…
Thời Thuật đặt tay lên vô lăng.
Liếc nhìn cô một cái đầy ẩn ý cảnh cáo.
Tô Đồ lập tức mím chặt môi, nhanh chóng giả vờ như bị cảnh vật thu hút, kìm lại nụ cười nhìn ra ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng vẫn bướng bỉnh lầm bầm:.
Chẳng trách hôm đó đưa mình đến nơi là đi thẳng luôn.
Chắc không phải vội vàng đi trang trí hiện trường đấy chứ?
Tiếc quá.
Không dùng đến rồi.
Nghĩ đến đây, cô lại thấy tò mò.
Lần sau cụ thể là khi nào?
Suy nghĩ một lát, cô lại lén lút liếc mắt nhìn lại, vừa định phán đoán xem khả năng dò hỏi được thông tin từ mặt anh là bao nhiêu thì đột nhiên nghe anh nói: “Tối nay em có thời gian không?”
Tô Đồ ngẩn người: “… Hả?”
Nhanh, nhanh vậy sao?
Đang trên cao tốc sân bay, Thời Thuật chỉ liếc nhanh qua một cái rồi lại nhìn thẳng phía trước: “Sinh nhật Hàn Dật. Có thời gian thì cùng đi.”
Sinh nhật?
Tô Đồ đứng hình thấy rõ, trong lòng lại dâng lên một chút hụt hẫng. Lời định nói lại nuốt ngược vào trong, cô vô cảm hỏi vặn lại: “Nếu không có thời gian thì sao?”
Thời Thuật không chút do dự: “Thì cùng không đi.”
Tô Đồ: “…”
Dù nghe cũng khá lọt tai.
Nhưng thực ra cũng không nhất thiết phải chọn đội kiểu này.
Cô mím môi nghĩ ngợi rồi nói: “Anh đi một mình đi, tôi đi không tiện, cũng chưa chuẩn bị quà.”
Anh đáp ngay: “Tôi cũng chưa chuẩn bị.”
“………..”
Sao nghe như còn có chút tự hào thế nhỉ?
Thời Thuật thấy cô vẫn đang phân vân, bèn vươn cánh tay dài ra, chớp lấy thời cơ nắm lấy bàn tay đang buông thõng trước mặt cô, thuận thế thu vào lòng bàn tay mình, khẽ bóp nhẹ hai cái.
Tô Đồ đột nhiên ngẩng đầu, nhìn thấy những đốt ngón tay của mình gần như biến mất trong bàn tay rộng lớn của anh, gò má lại bắt đầu nóng bừng.
Trong phút chốc cô không nhớ nổi anh bắt đầu trở nên không kiêng nể gì như thế này từ khi nào?
Bây giờ ôm, nắm tay, thậm chí là…
Đều mặc định không cần sự đồng ý của cô nữa sao?
Nghĩ vậy, cô bỗng nhiên không cam chịu yếu thế mà vùng vẫy một chút. Vừa ngẩng cổ lên định bảo anh làm vậy là không đúng, thì anh đột nhiên kiểm tra đột xuất: “Biết tôi còn mấy ngày nữa là tập trung huấn luyện lại không?”
Động tác của Tô Đồ khựng lại: “…”
Trong lòng vô thức trả lời, Hai ngày.
Chỉ còn hai ngày nữa là anh sẽ bắt đầu kỳ huấn luyện mùa đông kéo dài vài tháng.
Trong thời gian đó không biết anh có thể về được không.
Anh nhìn vào mắt cô, lực trong tay càng siết chặt: “Tôi không còn thời gian nữa rồi, Tô Đồ.”
Ngụ ý chính là:
Anh không muốn dành thời gian riêng cho bất kỳ ai khác ngoài em nữa.
Tim cô đập loạn nhịp, không khỏi thẩn thờ.
Sau đó cô dường như quên cả việc vùng vẫy, vành tai đỏ rực, lên tiếng thỏa hiệp: “… Biết rồi.”
–
Chiều tối hôm qua, tiệm 4S đã thông báo xe đã sửa xong, yêu cầu đến lấy sớm.
Thời Thuật lái xe thẳng đến đó.
Làm xong thủ tục, lấy xe ra đã là ba giờ chiều.
Mà nếu tối nay chắc chắn tham gia tiệc sinh nhật thì kiểu gì cũng phải chuẩn bị quà, rồi về nhà thu xếp một chút.
Thời gian gấp gáp, lòng bàn tay nắm nhau quá lâu cũng bắt đầu đổ mồ hôi.
Tô Đồ có ý muốn đuổi anh đi, nên đã từ chối lời đề nghị đưa cô về một chuyến. Cô bảo anh cũng nên về thay quần áo trước, thu xếp xong rồi đến tìm cô là được.
Thời Thuật không biết đang nghĩ gì.
Suy nghĩ ngắn ngủi một lát rồi không từ chối.
Tô Đồ cũng không nghĩ nhiều, ngồi vào ghế lái rồi chạy thẳng đến trung tâm thương mại gần đó.
Cô tranh thủ chọn quà rồi vội vàng về nhà.
Quét vân tay mở khóa, đẩy cửa phòng ra.
Theo quán tính bước vào một bước, cô bỗng giật mình vì trước mắt tối sầm lại. Cô lờ mờ nhìn thấy trên trần nhà đầy rẫy những bóng đen chằng chịt, giống như một đàn chim đang ẩn nấp.
Do bị tiếng mở cửa làm động, trong tích tắc, tất cả đều lay động theo luồng không khí lưu thông.
“A—”
Tô Đồ sợ hãi kêu lên, túi đựng máy tính rơi xuống đất. Cô quay người định chạy ra ngoài thì thị giác đột nhiên trở nên rõ ràng hơn.
Cô mở to mắt, kinh hãi quay đầu lại.
Lúc này cô mới phát hiện đó dường như là cả một trần nhà… bóng bay?
Vẻ mặt cô đờ đẫn, nhận ra đây có lẽ chính là hiện trường vụ án tỏ tình không thành của ai đó hôm kia. Cô mới run rẩy bước vào trong hai bước.
Đóng cửa phòng lại, cô vẫn còn chưa hoàn hồn nhìn những chú Sói Xám xếp hàng ngay ngắn, cái nọ sát cái kia lấp đầy trần nhà phòng khách. Tâm trạng thực sự có chút…
Không nói thành lời.
Cúi đầu xuống, cô thấy trên bàn làm việc còn trải một chiếc đã xì hết hơi.
Chắc là chiếc mà cô đã trả lại lần trước.
Mà trên mặt chú sói ấy lại đặt đầy ắp tám chiếc hộp trang sức với đủ kiểu đóng gói khác nhau.
Cô nhận ra hai trong số đó cũng là đồ cô đã trả lại.
Sáu cái mới kia cô cũng lần lượt mở ra xem.
Quả nhiên, lại dễ dàng nhận ra hai sợi dây chuyền phiên bản giới hạn…
Cô đứng đờ ra đó hồi lâu, nhìn lên trần nhà đầy bóng bay đã bị cắt hết dây nên không cách nào lấy xuống được, lại nhìn vào những sợi lắc tay trong hộp, không ngoại lệ chiếc nào cũng khắc chữ nên không thể trả hàng.
Cô bàng hoàng nhận ra, anh định đem tất cả những thứ cô trả lại gửi trả bằng sạch, thậm chí còn nghiêm trọng hơn sao?
Bằng một cách vừa cứng rắn vừa trẻ con.
Cô không thể tưởng tượng nổi diễn biến tâm lý của anh khi bày biện những thứ này, cũng như biểu cảm của anh khi làm xong và phát hiện hiệu ứng trình bày có chút đáng sợ và khó tả…
Cuối cùng cô không nhịn được mà bật cười thành tiếng. Vừa bực vừa buồn cười, cô gọi điện trực tiếp hỏi anh: “Anh muốn làm gì đây?”
Đầu dây bên kia không nói gì: “…”
Giống như tự biết mình đuối lý.
Hiếm khi Tô Đồ có lúc chiếm thế thượng phong như vậy, khóe môi không kìm được mà nhếch lên, nhưng giọng nói không để lộ ra: “Anh có tính đến xác suất tôi thức dậy giữa đêm bị dọa chết không?”
Thời Thuật: “…”
Tô Đồ: “Còn những sợi lắc tay này nữa, cộng lại chắc đắt hơn cả căn nhà này rồi nhỉ? Anh để chúng ở đây, tối tôi ngủ chắc phải ôm chúng theo luôn quá?”
Thời Thuật: “…”
Anh càng không nói, khí thế của cô càng mạnh: “Lát nữa qua đây nhớ mang theo cái thùng, mang hết đống này đi cho tôi.”
Nghe đến đây, cuối cùng anh cũng lên tiếng: “Mang không nổi.”
“………..”
Tô Đồ nghe xong lại nhìn lên trên, đúng là mang không nổi thật, trừ khi đâm thủng hết hoặc thả bay đi. Cách trước thì quá tàn nhẫn, cách sau thì quá hoành tráng.
Cân nhắc một chút, cô lùi một bước: “Vậy thì mang lắc tay đi.”
Thời Thuật vẫn một mực phủ nhận: “Cũng mang không nổi.”
“?”
Tô Đồ khựng lại, cố gắng giải thích với anh: “Chỗ tôi chỉ là một căn hộ cho thuê một phòng ngủ thôi, trong nhà đừng nói là két sắt, đến khóa mật mã cũng không có lấy một cái, để ở đây thật sự không an toàn.”
Thái độ của Thời Thuật không hề lay chuyển: “Vậy thì cứ để không an toàn đi.”
?
Ý là sao?
Bị trộm thì kệ trộm à?
Tô Đồ không khỏi cau mày, không nhịn được mà mắng mỏ hành vi phung phí này: “Có phải anh thấy ‘chút tiền này’ mất đi cũng không sao đúng không?”
Giọng cô nghiêm nghị, vốn tưởng có thể cảnh tỉnh anh một chút, nhưng anh lại chẳng thèm suy nghĩ: “Ừ.”
“………..”
Cô nghẹn lời nửa ngày mới nặn ra được câu tiếp theo: “Vậy sao anh không dứt khoát quăng luôn thẻ ngân hàng vào mặt tôi đi! Có khi còn trực tiếp hơn đấy.”
Ai ngờ anh lại thật sự đáp lời: “Được.”
“………..”
Tô Đồ hoàn toàn không biết anh bị chập mạch chỗ nào, cũng lười đôi co thêm, dứt khoát nói thẳng: “Tôi không quan tâm, đồ của ai người đó giữ. Lát nữa bắt buộc anh phải mang đi.”
–
Cúp điện thoại.
Tô Đồ quyết định đi tắm. Mãi cho đến khi được dòng nước ấm áp và hơi nước mờ ảo xông đến mức cả người khoan khoái, cô mới quấn khăn tắm và áo choàng tắm bước ra ngoài.
Kết quả vừa ngẩng mắt lên, cô đã thấy trong phòng khách tối om om không biết từ lúc nào đã có thêm một bóng người cao lớn.
Sự hiện diện cực mạnh.
Gần như chiếm trọn cả phòng khách.
Ánh mắt chạm nhau, cô đanh mặt lại, chỉ vào trần nhà rồi lại chỉ vào bàn làm việc, không chịu thua mà hứ nhẹ một tiếng: “Đồ ở đó đấy, anh tự nghĩ cách đi…”
Chưa nói dứt câu, Thời Thuật đã đứng bật dậy, sải hai bước từ sofa lại gần, một tay ôm lấy eo cô, nhấc bổng cô đặt lên bàn làm việc.
Hai tay anh chống hai bên cô như một bức tường thành kiên cố, cũng không nói năng gì, cứ thế cúi người nhìn thẳng vào cô.
“Anh, anh làm gì vậy?”
Giọng Tô Đồ run run, bản năng ngửa người ra sau, hai tay chống phía sau, nhích từng chút một ra sau để tạo khoảng cách, làm dịu đi sự nguy hiểm trước mặt.
Tuy nhiên, rất nhanh cô đã phát hiện ra cứ mỗi khi cơ thể lùi lại một chút, áo choàng tắm sẽ theo đó mà hếch lên một chút, không chỉ dây đai bị lỏng mà phần dưới cũng có nguy cơ bị lộ.
Cô lập tức ngồi im thin thít không dám nhúc nhích…
Thời Thuật để mặc cho cô loay hoay một hồi, mới lại ôm lấy eo cô, đột nhiên kéo cô về sát trước mặt mình. Đôi mắt anh trầm xuống, giọng nói lạnh lùng và không cho phép phản kháng: “Không mang đi được.”
“…….”
Cánh tay rời khỏi mặt bàn, Tô Đồ mất thăng bằng, vô thức nắm lấy vai anh. Hơi thở bỗng chốc cận kề, đầu gối cũng buộc phải tì vào cơ đùi của anh.
Hơi nóng sau khi tắm vẫn chưa tan hết, giờ lại tụ lại thành một khối nóng nực cụ thể hơn, khiến cô cảm thấy khát nước, ngay cả việc phát âm cũng trở nên khó khăn: “Vậy anh, anh mua nhiều thế làm gì?”
Cô căng thẳng đến mức đáy mắt hiện rõ sự cứng đờ, cứ thế ngẩng cằm lên, nhìn lại anh một cách mờ mịt và cảnh giác, giống như một con mồi bị túm lấy gáy, muốn vùng vẫy nhưng không dám.
Dường như cô muốn dùng sự ngoan ngoãn để đổi lấy lòng thương hại, nhưng ánh mắt của Thời Thuật lại càng trở nên u tối, giọng nói cũng đầy gian nan: “Là em nói đấy.”
Tô Đồ nín thở hỏi vì sợ làm anh giận: “Cái gì?”
Mí mắt Thời Thuật mỏng, con ngươi đen láy, cảm giác xâm chiếm khi áp sát cực mạnh. Lúc này anh cũng không có ý định che giấu ý đồ của mình: “Nhận quà của tôi, nghĩa là chuẩn bị đồng ý với tôi.”
Tô Đồ chớp chớp mắt: “…?”
Chợt nhớ lại, ngày cô trả lại quà cho anh, dường như cô thực sự đã nói lời như vậy?
Nhưng mà…
Cô nỗ lực ngửa cổ ra sau để lấy chút oxy, rồi ngẩng đầu nhìn đống bóng bay trên trần nhà, lại cúi đầu nhìn lắc tay trên bàn.
Cô không nhịn được quay đầu lại hỏi đầy nghi hoặc: “Anh thấy tôi không từ chối được, thì coi như là tôi đã nhận rồi sao?”
Thời Thuật không nói gì.
Nhưng dáng vẻ có vẻ như là mặc định.
Một lúc sau, anh cũng có chút không nhịn được mà dời mắt đi, một tay ôm lấy cô, tay kia kéo chiếc túi tài liệu đặt trên bàn lại. Ngón tay dài khẽ gảy, mở miệng túi ra.
Anh giơ tay trút hết đống tài liệu bên trong ra ngoài.
Tô Đồ nghiêng đầu, nhìn thấy thẻ ngân hàng, sổ đỏ và một số giấy tờ hợp đồng rơi ra, đồng tử vốn đang có chút rã rời bỗng chốc giãn to.
Đôi hàng mi run rẩy không tin nổi: “Anh làm gì vậy!”
Thời Thuật làm xong những việc này, quẳng chiếc túi tài liệu sang một bên bàn. Giống như một người vừa đặt hết tiền cược nhưng lại không biết số tiền ấy đã đủ chưa, anh quay mắt lại, nhìn xuống “phần thưởng” của mình và nói: “Tất cả những gì tôi có thể lấy được hiện tại đều ở đây cả rồi.”
“Em còn muốn gì nữa, tôi sẽ về thu dọn tiếp.”
“…….”
Dường như Tô Đồ bị thế trận này dọa cho mất sạch hứng thú yêu đương, cô trợn tròn mắt, bực mình đá anh một cái: “Có phải anh điên rồi không?”
“Ừ.”
Thời Thuật một tay đỡ sau gáy cô, nói một cách không mấy bận tâm: “Sắp rồi.”
Lúc gửi trả quà, họ đã cùng nhau bình tĩnh suốt ba ngày, và chỉ còn đúng bốn ngày nữa là anh phải tập trung huấn luyện.
Cô nói cô cần bình tĩnh, còn bảo anh cũng hãy bình tĩnh lại.
Anh không muốn đồng ý.
Vì nếu cô thực sự bình tĩnh lại rồi, thì còn chuyện gì liên quan đến anh nữa?
Vừa rồi ở tiệm 4S, anh không đi theo cũng là vì nếu anh không đến, cô sẽ không có cách nào trả lại quà.
Nhưng vì cô bảo anh mang thẻ ngân hàng theo, nên mọi chuyện lại khác.
Đối với anh, cô muốn gì cũng được, chỉ cần cô muốn.
Bởi vì điều anh muốn là được cô cần đến.
Tâm trí Tô Đồ căng thẳng, vẫn còn đang bàng hoàng vì bị khối tài sản khổng lồ đập trúng, thì cảm nhận được anh lại bắt đầu nhìn chằm chằm vào môi mình.
Những đốt ngón tay thon dài cũng chậm rãi di chuyển về phía trước, trong nháy mắt đã nâng lấy cằm cô. Đôi mắt sâu thẳm mang theo áp lực nồng đậm, trực tiếp hỏi cô: “Biết bây giờ tôi muốn làm gì không?”
“…….”
Tô Đồ sững người, vô thức nuốt nước bọt một cái, nhưng cô hoàn toàn không muốn hôn anh vào lúc này. Bàn tay đang nắm lấy vai anh đột ngột đẩy mạnh về phía trước, đỏ mặt mắng anh: “Đồ lưu manh!”
Cô lách ra khỏi khoảng trống, tuột xuống khỏi mép bàn, lại mắng thêm câu: “Đồ điên!”
Sau đó, với dáng vẻ như hoàn toàn không thể giao tiếp nổi với anh, cô liên tục đẩy anh ra phía cửa: “Ra ngoài!”
Vẻ mặt anh ngơ ngác, định nắm lấy cổ tay cô: “Tô Đồ…”
Cô hất ra, đẩy thêm một phát: “Ra ngoài—”
“…….”
Rất nhanh sau đó.
Cửa phòng vang lên một tiếng “rầm”.
Thời Thuật một lần nữa bị nhốt bên ngoài, tâm trạng thậm chí còn phức tạp hơn cả lần trước.
Có chút không biết làm sao, cũng có chút hối hận vì sự nóng vội của mình.
Một tay anh nắm lấy nắm cửa, đang do dự không biết có nên mở khóa vào lại để cúi đầu nhận lỗi trước không, nếu thuận lợi thì sẽ cố gắng làm lại một lần nữa…
Cánh cửa bỗng nhiên lại mở ra từ bên trong.
Tô Đồ đanh mặt lại, như muốn quét sạch người ra khỏi nhà, cô quăng cái túi tài liệu đã thu dọn xong ra ngoài.
Thấy anh đón lấy, cô lại nhanh chóng đóng sập cửa.
Và dứt khoát khóa trái từ bên trong.
Yết hầu Thời Thuật khẽ di chuyển: “…”
Vừa định bước lên gõ cửa, sực nhớ ra điều gì đó, anh đột ngột cúi đầu mở túi tài liệu ra lục tìm một hồi. Một lúc sau, anh ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, nghe thấy nhịp tim mình đột nhiên loạn nhịp.
Không có vòng tay.
Không có cái nào cả.
Cô đã nhận rồi.
Tất cả.