Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 53

Trước Tiếp

CHƯƠNG 53: Nắm thóp

Biên tập: @cohoala

“Không… không có!”

Tô Đồ không ngừng rướn người về phía trước, ánh mắt đảo quanh vô định, bộ não xoay chuyển với tốc độ chóng mặt để tìm lời đối phó: “Chỉ, chỉ là tôi vừa ngủ dậy, thấy trên giường có người nên bị giật mình thôi, đó chẳng phải là phản ứng bình thường sao?”

Nói đến đây, cô sực nhớ ra điều gì, vội vàng vỗ nhẹ vào cánh tay đang ôm quanh eo mình: “Mau buông ra đi, tôi không còn thời gian nữa rồi.”

Trước khi ngủ tối qua, cô vốn định đo nhiệt độ cho anh, sẵn tiện cài báo thức sớm hơn một chút để nếu có tình huống phát sinh sau khi thức dậy thì vẫn còn thời gian xử lý.

Nhưng vì bị ôm chặt đến mức không thể nhúc nhích, cuối cùng cô đành bỏ cuộc.

Ôm nhau lâu như vậy, bây giờ dù da thịt có kề sát, cô cũng không cảm nhận được sự thay đổi nhiệt độ rõ rệt, chẳng biết anh đã hạ sốt hay chưa.

Hơn nữa, nếu không nhanh chóng trở về phòng, lát nữa không chỉ có nguy cơ làm chậm trễ giờ xuất phát, mà nếu chẳng may bị ai bắt gặp mình đã qua đêm ở đây, không chừng Trình Hoài lại phát điên lên.

Thời Thuật nhận ra sự lo lắng của cô.

Đồng thời, anh cũng nhận ra sự tham lam khó lòng thỏa mãn của lòng người.

Tối qua khi cô giải thích, anh còn thấy tình hình đã tốt hơn mong đợi rất nhiều, nhưng mới qua một đêm, anh lại thấy bấy nhiêu vẫn còn xa mới đủ.

Lực tay anh không hề lỏng đi, giọng nói trở nên lạnh lùng và cứng nhắc: “Khi nào thì kết thúc?”

“?”

Tô Đồ cảm nhận được sự thay đổi tâm trạng của anh, không nhịn được quay đầu lại nhìn: “Chắc là, khoảng tầm trưa thôi, thông tin vé máy bay tôi đã gửi cho anh rồi đó.”

Thời Thuật cụp mắt: “Sẽ không đổi chuyến chứ?”

Nếu có người nhất quyết muốn cô ở lại.

Thiếu gì cách.

Tô Đồ chưa từng nghĩ đến vấn đề này, thần sắc không tránh khỏi chút chột dạ: “Chắc là, không đâu…”

Vé máy bay lượt về đã mua từ sớm, dù nghiệp vụ của văn phòng không bận rộn thì cũng phải phía bên A có thời gian phối hợp thì mới có thể cưỡng ép giữ cô lại được chứ?

Thời Thuật lại hỏi: “Nếu đổi chuyến thì sao?”

Tô Đồ: “…”

Cô nghe ra rồi, anh đang đòi một lời đảm bảo.

Đảm bảo không đổi chuyến.

Đảm bảo chiều nay có thể về nhà.

Nhưng cô chỉ là một nhân vật phụ làm nền, lấy đâu ra quyền kiểm soát thời gian.

Chẳng hạn như họp xong với bên A vào buổi sáng, trưa người ta nhất quyết đòi mời cơm, hoặc đơn giản chỉ vì cuộc họp thảo luận quá lâu làm chậm trễ một chút, cô có thể làm gì? Đứng dậy nói tôi đi trước sao?

Đúng là dù không thể đưa ra lời đảm bảo, cô vẫn có thể nói vài câu dễ nghe kiểu tôi sẽ cố gắng hết sức hay có thay đổi gì tôi sẽ báo anh ngay, như vậy được không?

Những lời kiểu đó, bảo có ích thì cũng có ích, mà bảo lấy lệ thì cũng là lấy lệ.

Thế nhưng, dáng vẻ đột nhiên bắt đầu nghiêm túc thái quá này của anh làm cô nhớ lại một trải nghiệm không mấy vui vẻ trước đây, bỗng dưng cô cũng không muốn nói chuyện tử tế nữa.

Cô hơi nghiêng người, hỏi ngược lại anh: “Nếu đổi chuyến, anh muốn thế nào?”

Thời Thuật ngẩn người: “…”

Kinh nghiệm xương máu cho thấy, những lúc như thế này mà nói chuyện nhẹ nhàng với anh không những vô dụng, mà còn khiến anh cảm thấy cô đang lấy lệ rồi lại tiếp tục nghi thần nghi quỷ.

Hơn nữa bản thân cô thực sự cũng có chút bực mình: “Lại trốn tôi thêm năm ngày nữa?”

Thời Thuật: “…”

Thấy anh im lặng, cô tiếp tục đoán: “Bảy ngày?”

Đồng tử anh khẽ co lại, nhìn chằm chằm vào bờ môi đang mấp máy đầy khiêu khích của cô: “…”

Cô hoàn toàn không nhận ra điều đó, làm bộ như bấy nhiêu vẫn còn chưa đủ, tiếp tục tăng giá: “Một tháng? Hay là dứt khoát sau này đều…”

Trong lúc đang nói.

Hơi thở vốn dĩ đã gần kề đột nhiên ép sát.

Tô Đồ kinh ngạc trợn tròn mắt, chỉ cảm thấy gò má nóng bừng.

Trong phút chốc, cả người cô như bị nung chảy, đến mức lời nói trong cổ họng cũng tan biến mất…

Hồi lâu sau, cô mới bàng hoàng đón nhận giọng nói trầm đục rơi bên tai, một câu nói không đầu không cuối: “Như thế này.”

“………..”

Cô ngơ ngác quay đầu, hỏi lại một cách không chắc chắn: “Cái, cái gì?”

Anh thuận thế nâng mặt cô lên, ngón tay cái đặt lên làn môi đang run rẩy của cô, chậm rãi m*n tr*n. Cánh mũi chạm nhẹ vào gò má, hơi thở phả xuống, yết hầu anh khẽ lăn chuyển.

Một lát sau, anh khàn giọng lặp lại: “Như thế này.”

Khi lùi ra xa một chút, ánh mắt va vào đôi mắt đang kinh hãi của cô, sâu trong đồng tử anh hiện rõ một sự xâm chiếm mãnh liệt không thèm che giấu sau khi đã săn được con mồi ưng ý.

Như thể đang nói.

Nếu không phải đang phát sốt, chỗ anh hôn sẽ không phải là đây.

Ba giây sau…

Tô Đồ luống cuống bò xuống giường, túm chặt áo choàng tắm, chạy thục mạng ra cửa.

Khựng lại một chút, cô lại tay chân luống cuống chạy ngược trở vào, không dám nhìn lên giường lấy một cái, nhanh chóng tìm điện thoại và thẻ phòng rồi vội vã chạy ra ngoài…

Nửa giờ sau.

Chiếc xe thương vụ đúng giờ lăn bánh hướng về tòa nhà Quán Thịnh.

Trình Hoài luôn cảm thấy hôm nay cô có hơi bất thường. Đầu tiên là lúc ra cửa tóc không búi, đợi anh ta nhắc mới nhớ ra máy tính chưa cầm, quay lại phòng lại phát hiện điện thoại cũng bỏ quên bên trong.

Cả người cô trông có vẻ… rối loạn?

Anh ta không nhịn được hỏi một câu: “Cô sao vậy?”

Tô Đồ giật mình: “…”

Chẳng biết có phải là ảo giác hay không, hôm nay cô không còn trưng bộ mặt lạnh lùng ra nữa, ban nãy dường như còn đỏ mặt với anh ta, sau đó vô thức mím môi, lại ngại ngùng quay mặt đi chỗ khác nói với tài xế: “Tài xế, phiền anh lái nhanh một chút.”

Khi xe đến nơi, cô cũng giục anh ta một câu: “Mau đi thôi, đi trễ không tốt đâu.”

Thái độ với anh ta đã thay đổi.

Với dự án cũng bắt đầu tích cực.

Trình Hoài trong lòng khẽ rung động, rảo bước đi theo.

Trong suốt cuộc họp, cô không chỉ chủ động hướng chủ đề về phần nội thất vài lần, hy vọng phía bên A sớm làm rõ quy hoạch phần này, mà còn tiện thể nhắc đến vài dự án bất động sản nổi tiếng cô từng thực hiện. Trình Hoài cũng phá lệ lên tiếng khẳng định năng lực phương án của cô vài câu.

Nghe đến mức Tô Đồ cũng có chút mờ mịt, không hiểu trình độ thiết kế của mình tại sao đột nhiên từ rác rưởi lại biến thành đỉnh cao nhanh như vậy?

Nhưng lúc này rõ ràng là cô không có tâm trí đâu để suy xét kỹ.

Theo thói quen công việc, khi dùng máy tính cô sẽ đăng nhập WeChat trước để tiện truyền tệp tin. Vì vậy, mỗi khi khung trò chuyện ghim đầu hiện lên một tin nhắn mới, cô đều có thể đọc được ngay lập tức.

Kể từ lúc chạy trốn về phòng vào buổi sáng, cứ cách một lúc lại có một tin nhắn gửi đến. Không phải giục cô, chỉ đơn thuần là nhắc nhở:

[Còn năm tiếng nữa là lên máy bay]

[Còn bốn tiếng]

[Ba tiếng]

[100 phút]

Trong mắt cô, tất cả chúng đều tự động biến thành:

Không đến là tôi hôn em…

Tôi sẽ hôn em…

Muốn hôn em…

Hôn..

Ban đầu cô còn định hỏi anh đã hạ sốt chưa.

Bây giờ xem ra, hoàn toàn không cần thiết!

Cô đỏ bừng mặt, không trả lời một câu nào. Khi Trình Hoài báo cáo xong, đặt bút laser xuống đi về phía chỗ ngồi, cô nhanh chóng tắt WeChat.

Thuận thế nhìn về phía anh ta, vẻ e thẹn trên mặt vẫn chưa tan hết, giọng hỏi ý kiến cố ý hạ thấp tự nhiên mang theo chút mềm mại: “Hôm nay chắc là có thể kết thúc suôn sẻ chứ?”

“………..”

Trình Hoài nhìn ánh sáng lấp lánh nơi đáy mắt cô, cổ họng không khỏi thắt lại: “Được.”

Trên đường đi ra sân bay, anh ta cũng liên tục trấn an: “Cô yên tâm, tuy hiện tại chưa đến phần nội thất, nhưng chỉ cần kiến trúc được chốt, tôi sẽ lập tức gửi dữ liệu cho cô.”

“Cả một tòa nhà, từng phòng cũng không cần đo đạc, cô chỉ việc ngồi trong văn phòng mà làm phương án thôi. Sau này họp hành có vấn đề gì tôi cũng có thể giúp điều phối. Hơn nữa Quán Thịnh không nợ tiền, cô hoàn toàn không cần lo lắng về vấn đề thanh toán.”

Tô Đồ ậm ừ đáp lại: “Ừm ừm, được.”

Nhưng khóe mắt cô luôn dán vào thời gian hiển thị trên màn hình xe, thỉnh thoảng lại nhìn ra ngoài: Sao lại kẹt xe rồi? Còn bao lâu nữa mới qua được đây?

Trình Hoài cảm thấy trạng thái của cô hơi kỳ lạ, cụ thể thế nào thì không nói rõ được, nên tự động quy kết là do lần đầu làm dự án lớn nên có chút căng thẳng.

Nhưng những gì cần trấn an anh ta đã nói hết rồi, khi đến sân bay, anh ta mới tìm được cách khác: “Vẫn còn chút thời gian, cô muốn ăn gì không? Tôi đi mua.”

Sau khi thuận lợi qua cửa kiểm tra an ninh và tìm được hướng cửa ra máy bay tương ứng, Tô Đồ cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm. Cô quay đầu lại nói: “Xin lỗi. Tôi không còn thời gian nữa rồi.”

Mí mắt Trình Hoài giật nảy, linh cảm không lành trỗi dậy: “Ý cô là sao?”

Tô Đồ lúc này mới mỉm cười, vẻ mặt như đang rất vui vẻ, thành thật thông báo: “Tôi đã tự mua vé máy bay rồi, chuyến của hãng hàng không Y, sớm hơn hai mươi phút.”

“Cho nên có lẽ anh phải về một mình rồi.”

Nói xong, cô chẳng buồn quan tâm phản ứng của anh ta ra sao.

Xoay người chạy về phía cửa lên máy bay ngược lại.

Cô đâu có ngốc, nếu để hai người đàn ông này ở chung một chuyến bay, họ thế nào cô không rõ, nhưng cô chắc chắn mình sẽ không xong đời!

Hơn nữa, ít nhất là trong dự án này, anh ta không phải là phía bên A của cô. Khảo sát đến đây là kết thúc, công việc đã xong, cô có nghĩa vụ gì mà phải cùng anh ta bay về?

Cho nên tối qua khi mua vé cho Thời Thuật, cô đã dứt khoát mua luôn chuyến này cho mình.

Sớm hơn hai mươi phút, không sớm cũng chẳng muộn.

Cô tự mình kịp giờ, còn anh ta muốn mua vé bù cũng không kịp.

Còn về việc anh ta có vì thế mà phát điên, hay có tiếp tục gây khó dễ trì hoãn trong các đợt hợp tác sau này hay không, cô cũng đã nghĩ kỹ rồi. Chẳng lẽ chỉ vì ngôi nhà chưa lấy lại được mà cô cứ phải che giấu trạng thái tình cảm của mình mãi sao?

Một người to lớn thế kia, giấu đi đâu cho hết được chứ.

Tuy nhiên, dù cô đã tính toán kỹ lưỡng mọi thứ, cô vẫn hoàn toàn không tính đến vị trí cửa lên máy bay, tại sao nó lại được xây như thể ở cách xa mười vạn tám nghìn dặm thế kia!

 Xa quá mức quy định rồi!

Không biết đã chạy bao lâu, cuối cùng cô cũng thở không ra hơi mà đến nơi. Ngẩng đầu bắt gặp ánh mắt đầy ẩn ý của ai đó, thần sắc cô lại khựng lại một chút.

Cô bàng hoàng nhận ra, dường như mình lại bị vài câu nói nhẹ tênh của anh thao túng rồi…

Hành khách chuyến bay này đã lên máy bay cả rồi.

Cửa soát vé không còn một bóng người.

Hơi thở cô dồn dập, chạy không nổi nữa, tim cũng hơi thắt lại. Nhìn người đối diện sao có thể thư thả đến thế, cô bèn đứng chôn chân tại chỗ như muốn bỏ mặc tất cả.

Quẳng vấn đề đi.

Chỉ còn vài bước chân nữa thôi.

Nhưng cô bảo không làm là không làm nữa.

Thời Thuật bất lực, đành rảo bước đi tới, tâm trí có chút do dự.

Anh không chắc nếu mình bế thốc cô vào khoang máy bay giữa thanh thiên bạch nhật thế này, sau khi cô tỉnh táo lại thì sẽ giả vờ ngất suốt cả chuyến đi hay là trực tiếp trốn biệt trong nhà vệ sinh hai tiếng đồng hồ?

Anh vươn tay ra, suýt chút nữa là chạm được vào cổ tay cô, nhưng cô bỗng nhiên nghiêng người, như thể không quen biết anh, mặt không cảm xúc lách qua người anh để đi soát vé.

Vừa quay lưng đi, đôi mắt cô mới không kìm được mà cong lên ý cười.

Đưa chứng minh ra rồi lấy lại, cô cũng không đợi người phía sau mà tiếp tục bước nhanh vào khoang máy bay.

Như thể cố tình lừa người ta đến, chỉ để bản thân mình lên trước.

Quyết không làm hành khách cuối cùng lên máy bay.

Nhưng rất nhanh sau đó, bàn tay trái của cô đã bị người từ phía sau nắm lấy.

Những ngón tay thon dài lướt vào kẽ ngón tay cô, lặng lẽ đan chặt vào nhau.

Trước Tiếp