Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 52: Màu sắc nghệ thuật.
Biên tập: @cohoala
–
Hơi nóng sau khi tắm từ trong phòng tan ra từ từ, nhiệt độ còn sót lại của máy sấy vẫn còn bám trên cơ thể, nơi da thịt tiếp xúc lại càng nóng bỏng như lửa đốt.
Hơi thở cọ xát nơi hõm vai ngày càng rõ rệt, bàn tay to lớn với những đường gân nổi rõ siết chặt lấy vòng eo cô. Anh bao bọc lấy cô bằng một từ trường đầy mâu thuẫn, vừa mạnh mẽ lại vừa yếu ớt.
Có một khoảnh khắc, Tô Đồ tưởng mình đã vô tình ăn nhầm loại thuốc mê tình mị dược nào đó đến mức tâm trí xao động, hơi thở khó khăn. Cổ cô vô thức ngửa ra sau, tham lam hít lấy oxy một cách khó nhọc.
Giận?
Giận cái gì cơ?
Ồ…
Phải mất một lúc lâu cô mới bất tri bất giác nhận ra mình dường như đã quên mất điều gì đó.
Cô hít thở nhẹ nhàng, cố gắng phân tách hai luồng khí nóng hoàn toàn khác biệt đang chực chờ hòa tan vào da thịt. Cuối cùng, đôi ngón tay cô run rẩy, mềm nhũn nắm lấy dây đai áo choàng tắm của anh, khẽ th* d*c: “… Mau buông ra.”
Thời Thuật lại như nghe được lời ngược lại, không những không giảm lực mà còn tăng lên, chỉ một mực siết chặt cô vào lòng hơn nữa.
Hơi thở gần như chạm vào nhau trực tiếp khiến làn da cô nóng bừng lên.
Tô Đồ bất thình lình rùng mình một cái, thần trí quay trở lại được đôi chút, cô vội vàng vỗ vào eo anh: “Mau lên. Anh đang phát sốt đấy biết không!”
Thời Thuật vẫn không hề lay chuyển.
Dường như chỉ có làm như vậy mới có thể ngăn chặn sự việc phát triển theo chiều hướng xấu.
Bởi vì mỗi lần cô giận dữ đều sẽ có chuyện lớn xảy ra.
Đó đều là lúc cô chuẩn bị đẩy anh ra thật xa.
Tô Đồ sắp tức chết rồi, không chỉ vì anh cố tình giả điếc làm ngơ, mà còn vì trên người cô chỉ mặc duy nhất một chiếc áo choàng tắm, lúc vội vàng ban nãy không biết cô đã thắt nút kỹ chưa.
Nếu anh cứ tiếp tục cọ quậy lung tung thế này, không chừng nó sẽ tuột ra mất…
Mặt cô đỏ gay, bực bội thúc đầu gối vào chân anh: “Còn giả vờ không nghe thấy là tôi giận thật đấy!”
“…………”
Lúc này Thời Thuật mới khựng lại một chút.
Anh chậm rãi ngẩng đầu lên khỏi cổ cô, dè dặn nhìn vào mắt cô.
Xương chân mày anh sâu, hốc mắt dài, đuôi mắt hơi rủ xuống. Khi nhìn người khác mà không mang theo tính công kích, đó chính là một đôi mắt cún tiêu chuẩn từ thần thái đến hình dáng.
Chưa kể lúc ánh mắt anh mềm mỏng xuống để cầu xin sự tha thứ, cả người anh trông hệt như một chú chó lớn đang vẫy đuôi cầu xin lòng thương hại.
Tô Đồ nhìn bộ dạng đáng thương này, hơi thở cũng có chút đình trệ, thế là hoàn toàn quên sạch việc phải truy cứu xem tại sao anh lại bị phát sốt.
Cô chỉ còn giữ lại cái vỏ bọc nghiêm nghị, đanh mặt ra lệnh: “Về giường nằm ngay.”
Thời Thuật lại không nhúc nhích.
Anh chỉ nhìn chằm chằm vào cô, như sợ rằng sau khi bị đuổi đi, cô sẽ lại bỏ mặc anh mà rời đi lần nữa.
Tô Đồ không hề mủi lòng, dùng giọng điệu như ra tối hậu thư nói: “Đừng để tôi phải nói lần thứ hai.”
Thời Thuật: “…”
Bàn tay to lớn đang ôm lấy thắt lưng cô cuối cùng cũng rút lại.
Lúc này Tô Đồ mới có thể chạy vào phòng tắm, giật cổ áo ra để tăng tốc độ tản nhiệt, rồi tay chân luống cuống thắt lại dây đai áo choàng, sau đó vội vàng vắt một chiếc khăn ướt, điều chỉnh lại biểu cảm rồi mới mở cửa phòng tắm bước ra.
Thời Thuật đã ngoan ngoãn nằm trên giường, nhưng sắc mặt không hề yên định, anh vẫn luôn dán mắt vào phía phòng tắm. Cho đến khi bóng dáng cô xuất hiện lần nữa, anh mới u buồn cụp mi mắt xuống.
Trông có vẻ tội nghiệp một cách kỳ lạ.
Đến mức bàn tay cô định vươn ra phải khựng lại nửa ngày, cuối cùng mới chuẩn bị đầy đủ tâm lý để chạm vào trán anh.
Thật sự rất nóng.
Tô Đồ không kịp nghĩ nhiều, lập tức đắp khăn lên.
Sau đó cô ngồi xuống mép giường mở điện thoại, cúi đầu định đặt mua thuốc, chợt nhớ ra vận động viên không thể tùy tiện uống thuốc, cô lại quay đầu hỏi: “Có cần đi bệnh viện không?”
Nghe theo bác sĩ thì lúc nào cũng đúng.
Thời Thuật thấy cô lại gần, liền nghiêng người sang một chút để khăn không bị rơi, khàn giọng nói: “Không cần.”
Việc không muốn đi bệnh viện cũng là tâm lý thường tình của con người, Tô Đồ đành hỏi tiếp: “Vậy anh có thể uống loại thuốc nào?”
Anh lại trả lời không cần suy nghĩ: “Không uống.”
“…………”
Cứ như là cố ý vậy.
Không biết là do anh quá tự tin vào tố chất cơ thể mình, hay là sợ bệnh khỏi rồi sẽ lỡ dở chuyện gì.
Tô Đồ lười quan tâm đến anh, cúi đầu bắt đầu tìm kiếm:
– Vận động viên hạ sốt như thế nào?
– Vận động viên có được uống thuốc hạ sốt không?
– Những loại thuốc hạ sốt nào không chứa chất cấm?
– Những điều cần lưu ý khi vận động viên dùng thuốc…
Vẻ mặt cô căng thẳng, như đang tập trung ôn thi trước giờ G, hoàn toàn không nhận ra cánh tay đặt bên hông mình đã vòng lại ôm lấy eo từ lúc nào.
Cho đến khi lo lắng đặt xong một đống đơn hàng lộn xộn, muốn đứng dậy nhưng bị hạn chế, cô mới theo cánh tay trước mặt mà nghi hoặc nhìn về phía giường: “… Làm gì đấy?”
Thời Thuật sốt đến mức mắt hơi đỏ, cả người trông không được tỉnh táo cho lắm, lúc mở miệng giọng nói trầm khàn, nhưng lực đạo giữ lấy cô lại rất kiên trì: “Đi đâu?”
“…………”
Tô Đồ muốn nói anh sốt đến mức này rồi mà còn rảnh rỗi quản tôi à, nhưng cuối cùng vẫn giải thích: “Rót nước cho anh chứ đâu, không thấy khát hả?”
Cô không có kinh nghiệm chăm sóc người khác, chứ đừng nói là người bệnh.
Cho anh uống nước xong mới nhớ ra khăn cũng nên thay rồi.
Trên mạng nói nên dùng nước ấm lau trán, cổ và háng để giúp tản nhiệt.
Cô cầm chiếc khăn mới, định bảo anh cởi áo choàng tắm ra, dù sao anh cũng thường xuyên chỉ mặc một chiếc quần bơi, để trần nửa thân trên cũng chẳng có gì to tát.
Nhưng đột nhiên cô nhớ ra, bản thân mình cũng chỉ mặc áo choàng tắm, lỡ như… nhỡ đâu trên người anh thực sự cũng chỉ có một chiếc áo choàng tắm thì sao?
Do dự hai giây.
Cô dứt khoát đắp lại khăn lên trán anh!
Thôi cứ đợi thuốc vậy.
Nhỡ lau nhầm chỗ lại ảnh hưởng đến sự phục hồi.
Cô vừa mới ngồi lại mép giường, lại hoảng loạn định đứng dậy, và lại bị nắm lấy cổ tay.
Mí mắt Thời Thuật đã có chút nặng trĩu, giọng cũng thấp đi: “Đi đâu?”
“…………”
Đồ nghẹn lời, biểu cảm không tự nhiên cho lắm, nghĩ một hồi mới nói: “Gọi, gọi dịch vụ giặt ủi.”
Sau đó như bị bỏng tay, cô gạt tay anh ra nhét lại vào chăn: “Anh ngủ trước đi, thuốc đến tôi sẽ gọi anh.”
Tóm lại là không thể tiếp tục ở lại đây nữa.
Cô dừng lại một chút, bỏ qua vài chi tiết: “Lúc đó có lẽ cảm xúc của tôi cũng có chút bộc phát, chỉ muốn nhanh chóng giải quyết cho xong nên đã đồng ý đi xem qua một chút, với điều kiện là anh ta phải lập tức đối chiếu bản vẽ với tôi.”
“Đến đây chỉ là để giải quyết vấn đề, không liên quan gì đến bản thân anh ta cả.”
Thời Thuật vẫn dễ dàng nắm bắt trọng điểm: “Em muốn làm dự án này?”
Điều đó có nghĩa là họ sẽ lại có những tương tác mới và sâu sắc hơn.
Tô Đồ mím môi, lúc này mới có chút do dự: “… Tôi vẫn chưa nghĩ kỹ.”
Tiền tài và danh vọng quả thực là mục tiêu cả đời của hầu hết mọi người, và một dự án tầm cỡ này thực sự có khả năng kiến tạo nên điều đó. Vì vậy, mặc dù trong tai Thời Thuật, điều này vẫn thiếu một chút sức thuyết phục, anh cũng không có bất kỳ lý do gì để ngăn cản.
Im lặng một lúc, anh chỉ hỏi: “Tại sao tối qua không trả lời tin nhắn?”
Tô Đồ chỉ né tránh phần về ngôi nhà, còn những chuyện khác cô đều có thể thành thật: “Có một bữa tiệc xã giao, không tiện lắm. Sau khi ra ngoài tôi đã gọi điện cho anh ngay, nhưng có lẽ anh ta đoán được tôi sẽ gọi cho anh nên cũng đi ra theo, còn cố tình nói những lời đó vào điện thoại, sau đó bọn tôi lại cãi nhau một trận…”
Đang nói thì cô nhận ra dường như còn chuyện phải giấu: “Thì, có lẽ do cảm xúc lại hơi kích động nên vô tình làm đau họng, lúc về phòng tôi thực sự không muốn nói chuyện, lại sợ anh nghĩ nhiều nên mới mở video để anh xác nhận.”
Thực ra cô không thích đưa ra lời đảm bảo, vì hiểu rõ năng lực bản thân có hạn và cũng sợ gieo hy vọng cho người khác. Nhưng lúc này, vì lực đạo đang khóa chặt lấy mình, toát lên sự bất an nồng đậm, cô cũng có chút cấp thiết muốn mang lại cho anh một sự an tâm: “Tóm lại, tôi thật sự không định thế nào với anh ta cả, chuyện dự án cũng nhất định sẽ giải quyết sớm nhất có thể.”
“Nếu anh muốn, sau này gặp lại anh ta, tôi cũng có thể báo cáo trước với anh, như vậy được không?”
Thời Thuật như bị một từ ngữ nào đó chạm vào, đến mức giọng nói có chút nghẹn lại vì kinh ngạc: “… Được.”
Tô Đồ cảm thấy không ổn, lại quay đầu lại, lần này động tác cẩn thận hơn nhiều: “Anh không tin à?”
Thời Thuật tựa vào trán cô, giọng nói vì thế mà càng áp sát vành tai: “Tin.”
Cô không định có gì với người khác, còn sẵn lòng báo cáo với anh.
Điều này đã tốt hơn nhiều so với dự kiến của anh rồi.
Lỗ tai Tô Đồ rung động: “…”
Cả người đột nhiên dấy lên một cơn ngứa ngáy, khiến cô đỏ mặt rụt lại ngay lập tức.
Nhưng anh lại gọi cô: “Tô Đồ.”
“Ừm?”
“Quay lại đây.”
Tô Đồ giật mình: “… Làm gì?”
Thời Thuật giọng điệu tự nhiên: “Tôi muốn nhìn em.”
Tô Đồ rõ ràng không tin: “Ngủ, ngủ thì nhìn tôi làm gì?”
Thời Thuật bất lực, lại cọ vào gáy cô, rồi tự tay lật người cô lại, chuyển sang tư thế nằm ngửa, sau đó nhìn vẻ mặt đầy cảnh giác của cô mà nói: “Nằm nghiêng mãi không thấy khó chịu sao?”
Lần trước ở bệnh viện, chẳng phải cứ cách một lúc là phải lật người một lần đó sao.
Sự cảnh giác của Tô Đồ giãn ra, kéo theo đó là sự xấu hổ tràn trề sau khi đã nghĩ quá nhiều: “…”
Vì không tìm được chỗ nào để phản bác, cuối cùng cô chỉ có thể thẹn quá hóa giận: “Cho anh mười phút, nếu còn không ngủ được tôi sẽ về phòng mình ngay lập tức!”
Thời Thuật không nghi ngờ gì, mỉm cười thì thầm: “Ngủ ngon.”
Hai ngày không ngủ, thuốc cũng đã phát huy tác dụng, anh thực sự đã rất mệt rồi, nhưng vừa nãy luôn có một sợi dây thần kinh căng ra khiến anh mãi không dám chìm vào giấc ngủ.
Đến lúc này bóng tối mới dần tan biến, nhịp thở nhanh chóng trở nên yên tĩnh.
Ngược lại, trạng thái của Tô Đồ có chút khó tả…
Ngay lúc lật người cô lại, chân anh vốn dĩ áp sát chân cô, nay thuận thế gác lên chân cô luôn.
Nghĩa là bây giờ anh gần như ở tư thế nửa nằm bò, đè ít nhất một phần ba trọng lượng cơ thể lên người cô.
Như một chiếc khóa chống trộm hình người, anh dùng hành động thực tế để chặn đứng mọi khả năng cô bỏ trốn vào giữa đêm.
Mà so với cánh tay, cái đùi đầy cơ bắp của anh nặng nề hơn nhiều.
Có lúc Tô Đồ cảm thấy mình sắp bị đè cho liệt luôn rồi.
Điều duy nhất cô có thể tìm thấy niềm vui trong nỗi khổ là bây giờ dù cô có làm gì anh thì cũng không cần phải gánh nặng tâm lý.
Lúc đầu cô chỉ hơi khó chịu vì bị đè, liền nghịch ngợm gẩy gẩy lông mi anh, rồi phát hiện sống mũi anh thực sự rất cao, cùng với nốt ruồi nhỏ xíu nơi đầu mũi, vừa hay nằm ở vị trí mà môi có thể chạm tới.
Trông có vẻ, thực sự rất dễ hôn…
Gò má cô nóng bừng, nhận ra mình đang nghĩ gì, cô lập tức đảo mắt lung tung, hít thở điều hòa lại tâm trí.
Nhưng sau khi nhấc cánh tay anh lên, cử động chân, xác nhận người kia thực sự đã ngủ say, cô lại bắt đầu không kìm nén được mà quay đầu lại. Cứ như thể ngày thường cô vốn bạo dạn như thế, tiếp tục cuộc khám phá vừa phóng khoáng vừa cẩn thận.
Mãi cho đến khi anh cử động một chút trong giấc ngủ, cô mới giật mình rụt cổ lại vì sợ hãi.
Yếu ớt dừng lại đúng lúc…
Tâm trạng có chút k*ch th*ch, không ngoài dự đoán ban đêm cô đã mơ một giấc mơ.
Một giấc mơ mang đậm màu sắc nghệ thuật.
Trong một ngày nắng đẹp, cô ngồi trong phòng vẽ, tay cầm cọ, đang chăm chú mô phỏng đường nét cơ bắp của ai đó.
Vẽ nửa ngày vẫn thấy không hài lòng, cho rằng anh đã muốn cống hiến thân cho nghệ thuật thì nên cống hiến thân hết mình một chút, cởi cả quần ra luôn đi.
Rất nhanh cô ngoắc ngoắc ngón tay gọi người lại gần, nắm lấy cạp quần anh, rồi nghiêm túc ngước mắt lên nhìn: “Có cần tôi giúp anh không?”
Anh ngẩn người, mặt hơi đỏ nhưng rất nhanh chóng đồng ý: “Được.”
Cô mỉm cười hài lòng, đặt cọ vẽ xuống bắt đầu cởi ra, nhưng không biết tại sao, loay hoay mãi vẫn không cởi được, dần dần có chút sốt ruột.
Định đi tìm xem dao rọc giấy ở đâu thì chuông tan học đột ngột vang lên.
Cô khựng lại, vội vàng lên tiếng trấn an: “Hay là buổi tối theo tôi về nhà rồi vẽ tiếp?”
Trong lòng lại thấy hơi kỳ lạ, sao chuông tan học này lại giống hệt tiếng chuông báo thức của cô vậy?
Suy nghĩ tạm dừng một lát.
Cô mơ màng nhận ra điều gì đó.
Khi đột ngột mở mắt ra, người trong mộng đang áo quần xộc xệch, chống tay lơ lửng trên cơ thể cô. Sau khi đưa tay tắt chuông báo thức điện thoại, anh nghi hoặc cúi đầu nhìn cô: “Vẽ cái gì cơ?”
Tô Đồ ngây người: “…”
Chỉ mất hai giây, mặt cô đỏ bừng lên tận mang tai!
Cô hoảng loạn ngồi dậy, hất chăn ra muốn bỏ chạy.
Tuy nhiên, khi chân còn chưa chạm đất, cô đã bị ôm chặt từ phía sau.
Không hiểu sao, nhìn dáng vẻ phản ứng cực độ của cô, trong đầu Thời Thuật vô thức hiện qua hình ảnh hai miếng vải ren buộc dây thầm kín kia.
Sau đó anh không kìm được mà siết chặt tay, trầm giọng chứng thực: “Mơ thấy tôi à?”