Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 51: Tiêu đời rồi
Biên tập: @cohoala
–
Đại sảnh khách sạn vào sáng sớm vô cùng vắng lặng. Trần nhà cao hơn mười mét khiến không gian càng thêm trống trải. Những mảng đá cẩm thạch và kính kim loại cao cấp xung quanh tạo nên một bầu không khí sang trọng nhưng lạnh lẽo.
Rõ ràng là một môi trường khiến thị giác cảm thấy rét run, nhưng hốc mắt Tô Đồ không hiểu sao lại nóng lên.
Trình Hoài đứng giữa bầu không khí đối lập của hai người bọn họ, nhưng từ đầu đến cuối anh ta vẫn giống như một người ngoài cuộc, không tài nào hòa nhập vào được dù chỉ một chút.
Nhẫn nhịn một hồi, anh ta vẫn không kìm được mà lên tiếng cắt ngang một cách thô bạo đầy tính phá hoại: “Ôn lại chuyện cũ xong chưa? Nếu không muốn đi thì bây giờ nói vẫn còn kịp đấy.”
Tô Đồ không thèm để ý đến anh ta, cô chỉ nhìn chằm chằm vào bàn tay to lớn đang xòe ra trước mặt mình, vươn tay nhận lấy túi thuốc. Đầu ngón tay chạm vào lòng bàn tay ấm nóng của anh, cô khựng lại một chút như bị đứng hình, rồi mới khép ngón tay lại, ngẩng đầu lên.
Nhìn vào đôi mắt sâu thẳm ẩn hiện những tia máu của anh, cô không còn do dự nữa: “Anh có muốn đợi tôi để cùng về không?”
Thời Thuật không chắc chắn ý nghĩa cụ thể của câu nói này, cũng như không chắc sự xuất hiện của mình có làm xáo trộn nhịp điệu của cô hay không, giọng nói của anh không nén được chút trầm mặc: “Ừ.”
Không còn nhiều thời gian, Tô Đồ vừa bỏ túi thuốc vào túi áo vừa hỏi: “Anh đặt phòng chưa?”
Thời Thuật cúi mắt: “Chưa.”
Anh vẫn chưa biết liệu mình có thể ở lại hay không.
Tô Đồ cũng không nói nhiều, trực tiếp xòe tay đòi anh: “Căn cước công dân.”
Thời Thuật ngẩn người: “…”
Động tác có chút chậm chạp vì không rõ lý do, nhưng tuyệt nhiên không thấy sự do dự. Anh lấy từ trong túi ra rồi đưa cho cô.
Tô Đồ nhận lấy, đi thẳng đến quầy lễ tân khách sạn, yêu cầu một căn phòng càng gần phòng mình càng tốt. Sau đó cô cúi đầu chụp lại ảnh thẻ, rồi mới quay lại trả căn cước công dân và thẻ phòng cho anh.
Tiếp đó, cô dặn dò đơn giản: “Phải đến trưa mai tôi mới kết thúc công việc, lát nữa trên đường đi tôi sẽ mua vé máy bay cho anh. Anh lên lầu nghỉ ngơi trước đi, đợi ngày mai tôi làm xong việc rồi gặp lại, được không?”
Ngụ ý là:
Trong thời gian này đừng tìm tôi.
Thời Thuật vẫn đáp ứng.
Sau đó, anh đứng nguyên tại chỗ, tận mắt nhìn hai người họ cùng nhau rời đi.
Cho đến tận bây giờ, anh vẫn không dám hỏi cô câu “Tôi nghĩ thông suốt rồi” rốt cuộc có ý nghĩa gì.
Bởi vì dường như anh đã lờ mờ nhận ra.
Họ vốn đã có một dự án hợp tác, giờ đây không những không tiến triển tiếp mà còn cùng tham gia vào một dự án khác, sự giao thoa ngày càng sâu sắc, càng khó lòng gỡ gạt.
Cô nói chưa nghĩ ra cách giải thích, bảo anh đợi cô.
Cô sắp xếp cho anh ở khách sạn, để rồi một mình ra ngoài cùng người khác.
Cô nói, không ai khác ngoài anh.
Cô lại nói, người đó đối với cô là khác biệt, vì dù sao đó cũng là mối tình đầu.
Anh không biết đối phương nghĩ gì.
Nhưng anh dường như chỉ có thể chấp nhận thôi.
Cho dù trong lòng cô luôn có một người khác tồn tại.
Cho dù sau này cô cũng sẽ bỏ mặc anh để ở riêng với người đó như thế này.
Anh đã hứa với cô sẽ lên lầu nghỉ ngơi, nhưng khi vào phòng, tựa mình trên chiếc giường lớn mềm mại sạch sẽ, từ sáng sớm đến tận hoàng hôn, anh vẫn không thể nào dỗ dành nổi một chút buồn ngủ.
Trong đầu anh luôn lẩn quẩn một câu hỏi không có lời giải và cũng chẳng có ý nghĩa gì: Giờ này cô đang cùng người khác làm gì vậy?
–
Từ lúc nhìn thấy người ở đại sảnh vào buổi sáng.
Tô Đồ đã biết chuyến khảo sát hôm nay sẽ không mấy suôn sẻ.
Giống như bản thân dự án này, hiện tại nó vẫn chỉ là một khu đất trống.
Phía đơn vị kiến trúc đến khảo sát địa hình thì không có gì đáng nói, nhưng bắt một người làm nội thất như cô đến bàn chuyện trang trí khi mà cái khung bên ngoài còn chưa chốt, rõ ràng là chuyện từ không nói có, kiếm việc để làm.
Còn về việc tại sao Trình Hoài đột nhiên trở nên kích động như vậy.
Cô cũng đã hiểu ra phần nào.
Có lẽ lúc cô nằm viện, anh ta đã nghe thấy giọng nói của Thời Thuật qua điện thoại, cảm nhận sự đe dọa rõ ràng. Anh ta nhận ra người đàn ông xuất hiện bên cạnh cô lần này khác hẳn những người trước đó, nếu cứ để mặc thì sự việc có lẽ sẽ thực sự không thể cứu vãn được nữa.
Vì vậy anh ta không thể nhẫn nhịn được nữa, nhất định phải ra tay.
Không hẳn là vì anh ta tình sâu nghĩa nặng với cô, chỉ là vì anh ta đã quen với việc được đặt ở vị trí cao, bao nhiêu năm qua vẫn yên ổn, vậy mà ngay khi anh ta về nước, có vẻ như định đáp lại sự si tình của cô thì cô lại đột ngột bỏ vai.
Để lại một mình anh ta đứng trên sân khấu, chẳng phải quá ngượng ngùng sao?
Cho nên anh ta mới đánh đòn bất ngờ, cưỡng ép lôi cô ra ngoài một vòng, vừa có thể dùng dự án mới để tái thiết lập sự kiểm soát đối với cô, vừa có thể củng cố hình ảnh cô dành trọn tình cảm sâu nặng cho anh ta trước mặt bạn bè cũ.
Quan trọng nhất là, anh ta có thể trực tiếp chia rẽ mối quan hệ giữa cô và Thời Thuật.
Chỉ cần Thời Thuật cảm thấy khó chịu, từ nay về sau không bao giờ tìm cô nữa, chẳng phải cuộc khủng hoảng sụp đổ hình tượng của anh ta sẽ được giải quyết một cách êm đẹp sao.
Hiểu rõ vấn đề này, Tô Đồ cũng bình tĩnh lại, quyết định thuận theo tự nhiên.
Bởi vì chỉ khi để anh ta tin rằng anh ta đã đắc thắng, rằng mối quan hệ giữa cô và Thời Thuật thực sự đã lung lay sắp đổ, anh ta mới có thể nới lỏng cảnh giác, sau khi về mới tiếp tục đẩy nhanh tiến độ dự án.
Nếu có cơ hội, cô còn muốn lấy lý do xác nhận quyền sở hữu ngôi nhà đó để bảo anh ta đưa mình về một chuyến. Nếu cuối cùng thực sự không mua lại được, có thể mang đi vài món đồ cũng là tốt rồi.
Lúc đó cô vì quá gấp rút gom tiền, trong lòng lại cố chấp cho rằng nhà của mình nhất định sẽ không bị bán mất, nên tất cả những kỷ niệm nhỏ nhặt của cô từ bé đến lớn liên quan đến bà ngoại.
Tất cả đều còn ở bên trong.
Vì vậy bất kể hôm nay anh ta buông lời mỉa mai thế nào, trì hoãn thời gian về khách sạn ra sao, cô đều không có phản ứng gì, thậm chí trước khi ra khỏi cửa còn trực tiếp cấm Thời Thuật đến tìm mình ngay trước mặt anh ta.
Cả ngày hôm nay cô cũng chỉ mượn cớ đi vệ sinh để gửi tin nhắn hai lần.
Khi trời tối trở về khách sạn, cô đóng cửa cài then ngay lập tức.
Mở máy tính ra, tranh thủ thời gian đối chiếu với Tiểu Lâm những phần cần chỉnh sửa của bản vẽ phối cảnh. Nếu suôn sẻ, khoảng hai ba ngày nữa là có thể kéo tiến độ sang giai đoạn bản vẽ thi công.
Đang vùi đầu bên bàn làm việc để đối chiếu gấp, cửa phòng bỗng vang lên tiếng gõ: “Cộc cộc—”
Tô Đồ ngẩn người, vô thức kiểm tra khung trò chuyện được ghim trên đầu.
Hai tiếng trước, cô vừa về phòng đã nhắn tin cho anh nhưng anh vẫn chưa trả lời, đoán chừng là đang ngủ.
Giờ đã tỉnh rồi sao?
Nhưng Trình Hoài ở ngay đối diện xéo cửa.
Cô do dự một lát, giữa việc đang phân vân không biết có nên nhắn tin bảo anh về trước không, cô vẫn mang theo tâm lý may mắn đứng dậy mở cửa phòng, muốn lập tức kéo người vào trong.
Thế nhưng, cô lại bất ngờ chạm phải một ánh kính phản chiếu: “…”
Trình Hoài đã tắm rửa xong, mặc áo choàng tắm đứng ở cửa, tay cầm máy tính một cách tượng trưng, làm bộ muốn vào phòng: “Chưa ngủ à? Vậy thì đúng lúc quá, phía bên A lại gửi thêm vài tệp tài liệu nữa, xem cùng nhau?”
Không biết là do sự kỳ vọng bị sụp đổ hay đơn thuần là chán ghét, Tô Đồ lập tức cau mày, không hề nuông chiều hắn: “Có bệnh thì đi mà khám!”
Mười giờ tối, mặc áo choàng tắm đến phòng cô để thảo luận mấy cái tài liệu kiến trúc chẳng liên quan gì đến cô?
Thà nói thẳng là đến “kiểm tra phòng” đi, cô còn kính anh ta được vài phần thẳng thắn.
Trình Hoài dĩ nhiên đã lường trước việc không vào được, bị từ chối cũng không có gì ngạc nhiên. Nhìn qua cánh cửa phòng đang mở toang để kiểm tra tình hình bên trong, xác nhận không có ai ở trong đó là mục đích của anh ta đã đạt được.
Anh ta cười nhạt một tiếng đầy hài lòng, rồi lại mang máy tính trở về.
Tô Đồ dùng sức đóng sầm cửa lại.
Cảm xúc bị kìm nén suốt cả ngày trời, bị sự ghê tởm này kích động, cô không tài nào nhịn nổi nữa.
Cô hít sâu một hơi, sải bước đến cạnh ban công, kéo cửa lùa ra, muốn đón chút gió lạnh để hít thở, nhưng bất chợt bị luồng khí nóng lạnh xung đột làm cho rùng mình một cái.
Cúi đầu xuống, cô giật mình thấy trong hồ bơi ngoài trời dưới lầu thế mà lại có người đang bơi!
Trời tháng 12, 10 giờ tối.
Tốc độ bơi này!
Cô mở to mắt.
Cơn giận vốn đã nghẹn ở ngực bỗng chốc bốc lên tận não!
Cô quay người trở lại phòng, cầm điện thoại lên gọi đi, trong lòng nghĩ: Tốt nhất là anh nên bắt máy! Nếu bị tôi phát hiện hai tiếng đồng hồ anh không trả lời WeChat là vì đang xuống dưới lầu “tiến thủ” thế này, thì anh cứ chờ mà sống cô độc đến già đi!
Chân cô không chậm trễ một giây nào, ngay cả áo khoác cũng chẳng kịp mặc, rút thẻ phòng, sập cửa lại, chạy thục mạng về phía sảnh thang máy.
Tiếng tút dài cùng với sự chậm chạp tột cùng của thang máy do tâm lý đã tạo nên một chuỗi những lời cảnh cáo lộn xộn trong lòng cô, cuối cùng hội tụ thành một câu vừa vội vừa giận:
Anh tiêu đời rồi!
Anh thực sự tiêu đời rồi!
Đêm lạnh như nước, cơn gió buốt giá thổi qua khiến người ta lập tức run rẩy, nổi cả da gà.
Tô Đồ chạy nhầm đường hai lần mới run cầm cập vòng qua được lùm cây cảnh. Ngay khi ánh mắt chạm đến hồ bơi, cô đã dốc hết sức hét lớn: “Thời Thuật!”
Chạy đến gần hơn, cô lại hét lên: “Thời Thuật—”
Thế nhưng bóng hình đang lao đi với tốc độ cao trong bể bơi lại hoàn toàn không mảy may động lòng.
Chớp mắt đã bơi đến cuối, cánh tay dài chạm thành bể, xoay người mượt mà, tiếp tục dốc toàn lực lao đi với đẳng cấp của vận động viên thi đấu.
Tô Đồ gào đến rát cổ họng một hồi lâu mới phát hiện anh căn bản không nghe thấy. Cô sốt ruột đến mức không kìm chế nổi nữa, trực tiếp men theo thành bể nhảy xuống.
Do không giữ được thăng bằng, bị lực đẩy của nước làm trượt chân, cô loạng choạng trong làn nước lạnh thấu xương, rồi ngã nhào xuống nước vùng vẫy rồi bị sặc.
Mất oxy vài giây, Thời Thuật mới bơi từ phía bên kia lại. Anh dường như thấy đường đi bị chặn, khi một tay xách người từ trong bể bơi lên, nơi đáy mắt vẫn còn vương màu đỏ ngầu của sự phẫn uất.
Tầm nhìn nhận biết trong đêm thấp, khi từ dưới nước lên cũng cần một khoảng đệm nhất định, anh lại không có tâm trí quan tâm xem ai là người lỡ chân rơi xuống nước, tiện tay xách người sang một bên định buông tay.
Thế nhưng, anh bất chợt nghe thấy tiếng gọi mang theo tiếng khóc: “Thời… khụ khụ—”
Động tác của anh khựng lại, đột ngột tháo kính bơi, lật người cô lại. Nhìn thấy một gương mặt đang dồn dập th* d*c, mặt trắng bệch nhưng hốc mắt đỏ hoe, anh mới kinh ngạc đứng sững tại chỗ.
Đến khi phản ứng lại, sắc mặt anh cũng trắng bệch trong thoáng chốc. Anh lập tức từ bỏ hành động xách gáy, mà nhanh chóng vòng tay ôm ngang người cô lên, vội vã xoay người lên bờ.
Suốt dọc đường bế người về phòng, tống vào phòng tắm.
Tô Đồ mới hơi định thần lại sau cú sốc cực độ. Cô run lẩy bẩy đứng trong buồng tắm vòi sen, cả người bị lạnh đến đỏ bừng. Cô cũng chẳng nhớ phải mắng thế nào nữa, nhưng vẫn không nhịn được mà chất vấn: “Anh làm cái gì vậy hả!?”
“………….”
Thời Thuật không chắc chắn mình đã làm sai điều gì, nhưng nghe giọng điệu này, anh biết chắc chắn lỗi không hề nhẹ. Anh có chút vội, cũng có chút hoảng, hiếm khi cảm thấy luống cuống chân tay như vậy.
Anh chỉ bừa vào vòi hoa sen, giọng nói không được trôi chảy: “Tắm, tắm trước đi.”
“Tôi tắm ở phòng anh làm cái gì chứ!”
Tô Đồ trừng mắt, mang theo khí thế không muốn để tâm đến anh, xoay người định đi ra ngoài: “Anh tự mà tắm đi!”
Sao Thời Thuật lại dám để cô đi lúc này, chưa kể cứ kéo dài thêm nữa là cô sẽ bị cảm thực sự mất. Anh lập tức cưỡng ép nhét người vào lại: “Em tắm đi.”
Sau đó cầm lấy thẻ phòng của cô, không cho phép phản kháng mà đi ra ngoài: “Tôi sang phòng em.”
…
Tô Đồ nghiêm mặt lại.
Cô đứng dưới vòi sen giận dỗi ròng rã nửa tiếng đồng hồ mới quấn khăn tắm và khăn trùm đầu bước ra khỏi phòng tắm.
Vốn là đi công tác đột xuất, cô chẳng mang theo gì cả, giờ quần áo ướt hết, mang đi giặt sấy cũng không thể khô ngay được. Cô vẫn đang ở trong phòng anh, ra ngoài bằng cách nào cũng là một vấn đề!
Còn cái tên khốn kia nữa, không biết đã ngâm mình dưới nước bao lâu rồi. Lúc nãy khi anh rời phòng, nhiệt độ cơ thể quả thật có hơi bất thường!
Cô phồng má, vừa dỗi hờn nghĩ bụng có sốt chết cũng đáng đời, vừa nóng ruột tăng tốc độ sấy tóc.
Thậm chí còn chưa đợi tóc khô hẳn, cô đã nhanh chóng đặt máy sấy xuống, đi tới tủ quần áo tìm một chiếc áo choàng tắm, mặc vào rồi thắt dây thật chặt. Cô để tóc xõa rồi kéo cửa phòng ra.
Vừa định bước ra ngoài, bóng dáng cao lớn đã chờ đợi sẵn ở cửa đột nhiên chen vào trong.
Anh vịn tay nắm cửa, khóa chặt người vào trong phòng, rồi tiện tay đóng cửa lại.
Tô Đồ hơi khựng người: “…”
Vẫn đang trong cơn giận, cô cũng có thể cảm nhận được một chút nguy hiểm từ từ trường đầy áp lực của anh. Cô vô thức lùi lại một bước, lúc mở lời cũng không rõ là chất vấn hay phòng bị nhiều hơn: “Anh—”
Nhưng chưa kịp thốt ra lời, cánh tay dài của anh đã vươn ra, dễ dàng kéo cô trở lại, cụp mắt xuống ôm trọn cô vào lòng, rồi thuận thế vùi đầu vào hõm vai cô.
Không đợi cô hỏi tội, anh đã cọ cọ vào cổ cô mà nói: “Tôi sai rồi.”
Vòng tay anh siết chặt, lực mạnh kiên quyết như thái độ nhận lỗi của anh, nhưng giọng nói lại trầm xuống như đang yếu thế. Từng chữ từng câu rơi nhẹ lên làn da đang ửng hồng một cách đáng ngờ của cô: “Tôi sai rồi. Đừng giận tôi nữa, được không.”