Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 20: Đến phòng tôi
Biên tập: @cohoala
–
Trong khu nghỉ dưỡng có một vườn cây ăn quả, lúc này đang vào mùa việt quất, những quả chín mọng nước, chua chua ngọt ngọt.
Chiều tối khi nắng đã dịu, Nguyệt Gia và Triệu Toàn đóng vai những người nông dân hái quả, vừa hái vừa ăn sạch một khoảng đất rộng, sau đó thong thả lấp đầy năm chiếc giỏ nhỏ. Thấy vẫn còn dư, họ mang tất cả đi ép thành món nước việt quất xa xỉ, thêm đá lạnh vào uống cực kỳ sảng khoái.
Họ chơi đùa cho đến khi mặt trời khuất bóng mới xách theo những giỏ quả và nước ép đầy ắp, hớn hở quay về khu biệt thự. Đúng lúc đó, họ tình cờ gặp Hàn Dật và Dư Nguyệt Nguyệt đang xách vài túi quà lưu niệm định đi tặng người khác.
Dù sao cũng đang ở địa bàn của người ta, vừa ăn vừa gói mang về lại bị bắt quả tang khiến cả hai có chút lúng túng. Hàn Dật lại bày ra bộ mặt làm tốt lắm, hỏi: “Đúng lúc tôi đang khát, nước ép còn dư không?”
Triệu Toàn lập tức đưa ra hai chai: “Có, có!”
Hàn Dật nếm thử, không tiếc lời khen ngợi tay nghề ép nước của hai người, sau đó mới hỏi: “Chơi vui chứ?”
Triệu Toàn gãi đầu cười gượng: “Vui lắm! Tôi chưa từng đến khu nghỉ dưỡng nào thế này, nhiều thứ lần đầu mới thấy.”
Nguyệt Gia bổ sung: “Cảm ơn sự chiêu đãi của sếp Hàn.”
“Khách sáo quá. Vốn dĩ là đặc biệt mời mọi người đến trải nghiệm mà, vui là tốt rồi.”
Hàn Dật xã giao xong mới mở điện thoại nói chuyện chính: “Vậy nếu đã thế, hay là mọi người để lại phương thức liên lạc đi, sau này có dịp tôi lại mời mọi người ra ngoài chơi.”
“Nhớ gọi cả cô Tô đi cùng nhé.”
Dĩ nhiên hai người họ hân hoan đồng ý, lập tức lấy điện thoại ra quét mã kết bạn. Khi cùng nhau đi vào trong, sự gò bó cũng đã giảm đi đáng kể.
Chẳng mấy chốc đã đến trước cửa phòng 101, họ đưa tay gõ cửa: “Cộc cộc cộc ——”
“Sư phụ ơi chúng em về rồi đây!”
“Có nước việt quất ép tươi cho chị này, mau ra uống cho mát đi ~”
Hàn Dật và Dư Nguyệt Nguyệt đang định về phòng 102, chưa kịp chạm vào cửa thì đằng kia lại vang lên tiếng nói: “Ơ? Đội trưởng Thời?
“Sao anh lại ở đây? Đây chẳng phải là phòng sư phụ em sao?”
Hai người nhìn người đàn ông trước mặt, dù đang mặc áo choàng tắm lỏng lẻo, lọn tóc vẫn còn ướt, khí chất vẫn trầm mặc chính trực, họ thà nghi ngờ mình nhớ nhầm phòng chứ chẳng hề nghi ngờ anh đi nhầm chỗ.
Giọng điệu còn lộ ra vẻ tin tưởng ngây ngô: “Là đổi phòng rồi sao?”
Dư Nguyệt Nguyệt thì lập tức đánh hơi được “mùi dưa”!
Cô kéo phắt Hàn Dật quay lại cửa phòng 101, lại “không cẩn thận” đẩy cánh cửa hở thêm một chút, ghé đầu nghe thấy tiếng vù vù phát ra từ phía phòng tắm, chớp đôi mắt to tròn tò mò: “Tiếng gì bên trong thế? Có người đang sấy tóc à?”
Nguyệt Gia: “?”
Triệu Toàn: “??”
Tay Thời Thuật vẫn đặt trên cửa, dù không tiện đẩy phái nữ ra ngoài nhưng cũng không có ý định cho họ vào, chỉ nhìn hai người đến tìm Tô Đồ và nói: “Ra nhà hàng đợi đi. Lát nữa tôi sẽ qua gọi cô ấy…”
Đang nói thì tiếng vù vù trong phòng tắm bỗng tắt hẳn.
Tiếp theo là tiếng “cạch”, khóa cửa mở ra.
Gương mặt Tô Đồ vẫn còn hơi ẩm, vành mắt vẫn hơi đỏ.
Cô mặc chiếc áo choàng tắm cùng kiểu, chân phải vẫn chưa thể dồn lực, dáng vẻ rõ ràng là bị bắt nạt đến thảm, chậm chạp bước ra nói: “Tôi xong rồi, anh cũng mau đi… tắm đi.”
Hai giây sau.
“Bộp ——”
“Bộp bộp ——”
“Bộp bộp bộp ——”
Việt quất, nước ép, quà lưu niệm, cùng với những đôi mắt trợn trừng của mọi người, tất cả đều rơi xuống đất.
Không biết bao lâu sau, Hàn Dật mới trưng ra vẻ mặt như thể vừa mới làm quen với người đàn ông trước mặt này, cảm thán một cách chấn động nhưng không kém phần tôn kính: “Trâu bò quá, thật sự trâu bò…”
Mới hôm qua còn bị cười nhạo trước đám đông.
Hôm nay lập tức dùng thực lực để chứng minh bản thân!
Hiệu suất này, đến Dư Nguyệt Nguyệt cũng phải thốt lên: “Xin lỗi! Tôi muốn gửi tới anh lời xin lỗi chân thành nhất vì sự bất kính ngày hôm qua!!!”
Thời Thuật: “…”
Tô Đồ: “…………”
“………..”
Ngoài chuyện đó ra.
Những lời trêu chọc hay tra hỏi trong dự kiến đều không xảy ra.
Nguyệt Gia và Triệu Toàn thì không dám.
Hàn Dật vốn định nói gì đó nhưng lại bị Dư Nguyệt Nguyệt nhéo đùi một cái đau điếng, sau một hồi kêu oai oái thì cũng ngoan ngoãn.
Thế là trong suốt bữa tối, bầu không khí trong nhà hàng đầy rẫy sự ẩn ý. Mọi người đều nhìn chằm chằm hai người họ với vẻ mặt “chúng tôi hiểu hết mà” đầy ám muội.
Nhưng chẳng ai nói gì, cũng chẳng hỏi gì.
Cứ như thể họ đã sớm thấu rõ mọi chuyện, nói ra thì mất vui vậy.
Khiến Tô Đồ muốn giải thích cũng không tìm được cơ hội thích hợp.
Khó khăn lắm mới chịu đựng được đến khi ăn xong, cuối cùng cũng có thể thoát khỏi cái lồng giam vô hình này, định giả vờ như chưa có gì xảy ra thì cô lại nghe được tin Thời Thuật cũng định kết thúc kỳ nghỉ tối nay, hỏi xem có thể đi nhờ xe của cô về không.
Trong tình huống bất thình lình thế này, cô còn biết tìm đâu ra lý do chính đáng để từ chối đây…
Thế là suốt dọc đường về, chẳng hiểu sao cô cứ thấy chột dạ, hết nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ lại giả vờ có tin nhắn cần trả lời.
Kỳ lạ là nhóm chat công việc vốn thường xuyên tán dóc, tối nay lại im hơi lặng tiếng lạ thường.
Trong xe im lặng đến mức kỳ quái.
Ngay cả Triệu Toàn, người vốn rất năng nổ trước mặt Thời Thuật, cũng không nói một lời.
Điều cô không biết là, từ trước bữa tối nay, bầu không khí gia đình thân thiết trong phòng làm việc đã trở thành chuyện quá khứ.
Bốn người họ đã âm thầm lập một nhóm riêng, và chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, số tin nhắn đã lên tới 999+:
[Sư phụ vẫn còn lướt điện thoại chờ tin nhắn của chúng mình kìa!]
[Đùa gì thế! Lúc CP chưa thành, hóng hớt trước mặt là để thúc đẩy tình cảm, giờ thành rồi mà còn múa may trước mặt chính chủ chẳng phải là chúng mình không hiểu chuyện sao?]
[Mà này, tôi có bỏ lỡ đoạn nào không? Sao mấy hôm trước vẫn thấy hai người họ chỉ là mập mờ, mà hôm nay đã đường đường chính chính ở chung một phòng rồi? Rốt cuộc là thành từ khi nào thế?]
[Có khi nào trước đó họ vẫn lén lút gặp nhau không? Cái hôm đội trưởng Thời ship đồ ăn đến ấy, chẳng phải ban đầu họ định ăn tối cùng nhau sao?]
[Chắc chắn là thế rồi! Chứng cứ rành rành!]
[Sư phụ cũng thật là, chẳng nể mặt anh em gì cả! Đã bị chúng mình tận mắt thấy mặc áo choàng tắm, đi đứng không vững ở chung một phòng với đội trưởng Thời rồi mà vẫn chưa định công khai sao??]
[Tôi vừa nghe thấy cái gì cơ??]
[Đi đứng không vững? Đội trưởng Thời mãnh liệt thế sao!!!]
[Còn phải nói, nhìn thể hình kia là biết mà! Mũi cao! Tay dài!]
[Trời ạ! Hay là đội trưởng Thời không muốn công khai?]
[Không thể nào! Nếu thật sự không muốn công khai thì chắc chắn là sư phụ không muốn cho người ta danh phận thôi.]
[Tại sao???]
[Hai người không thấy à, lúc nãy rời khỏi nhà hàng, thấy sư phụ như thế, đội trưởng Thời đã định cúi người bế người ta lên xe rồi, bị sư phụ lườm một cái mới thôi đấy ——]
[Cái cảm giác người chồng mẫu mực đó mọi người hiểu không?! Chính là kiểu anh siêu muốn công khai, nhưng vợ anh không cho đấy!!!]
[Vậy rốt cuộc là tôi đã bỏ lỡ cái gì hả trời ơi…]
Không hiểu sao suốt cả tối, Tô Đồ cứ cảm thấy sống lưng lạnh toát, nhưng vì không muốn đối mắt với người bên cạnh nên cô cũng không tiện quay lại kiểm tra.
Nhưng sau khi xe lần lượt đưa từng người đến đích, những sự trốn tránh ngắn ngủi cuối cùng cũng mất hiệu lực.
Thời Thuật xoay người, liếc nhìn người bên cạnh đang ngồi im như hóa đá, nhìn cửa sổ suốt dọc đường: “Không mệt sao?”
“……..”
Tô Đồ thực sự cứng người lại, đơ một lúc mới giả vờ ngơ ngác quay đầu: “Hả?”
Ánh mắt lướt qua anh rồi vội dời đi: “Tôi đang ngắm cảnh đêm mà.”
Thời Thuật không vạch trần cô. Đợi khi xe đi qua bến sông, anh mới lên tiếng lần nữa: “Muốn xuống đi dạo chút không?”
Tô Đồ mím môi, giọng điệu có chút né tránh: “Không cần đâu, cũng muộn rồi.”
Anh “ừm” một tiếng, lại hỏi: “Muốn mang gì về không?”
“… Cũng không cần.”
Sự im lặng lại bao trùm thêm một lúc.
Tô Đồ thực ra cũng không biết mình đang bứt rứt vì cái gì.
Chỉ là một buổi dạy bơi bình thường, thay bằng huấn luyện viên khác thì họ cũng sẽ vớt cô lên, kéo giãn massage thôi, đó đều là những chuyện hết sức bình thường. Ngay cả việc bị mọi người hiểu lầm, không có cơ hội giải thích, cũng không phải là chuyện mà một Tô Đồ bình thường sẽ để tâm.
Cho đến khi anh bất thình lình nói một câu: “Xin lỗi.”
Cô chớp mắt, không kìm được quay sang nhìn anh: “Gì cơ?”
Anh đang lái xe ổn định, vẻ mặt trông không có biểu cảm gì, nhưng cô luôn có thể phân biệt rõ ràng sự hòa hoãn và lạnh lùng: “Lúc đưa em về phòng, tôi không nghĩ nhiều đến vậy.”
“Phía Hàn Dật, tôi sẽ đi giải thích, sau này sẽ không để họ lấy chuyện này ra trêu chọc em nữa.”
Tim Tô Đồ đập hẫng một nhịp: “… Ồ.”
Giống như cuối cùng cũng tìm được mảnh ghép cuối cùng để lấp đầy khoảng trống nhỏ nhoi kia, chút bứt rứt không rõ nguyên do trong lòng dần chuyển hóa thành một sự thỏa mãn mang tên trọn vẹn.
Cô không nhịn được mà cong mắt cười.
Quay lại nhìn ra ngoài cửa sổ, thực sự bắt đầu thưởng thức cảnh đêm đang lướt qua.
Sau đó suốt dọc đường không ai nói gì thêm, cho đến khi xe vào hầm gửi xe. Vì không yên tâm về cái chân của cô, Thời Thuật khăng khăng đòi đưa cô lên lầu.
Cô mở khóa vào nhà, đứng ở cửa chào tạm biệt anh.
Anh “ừm” một tiếng, thấy cửa sắp khép lại, bỗng gọi cô: “Tô Đồ.”
Cô sững lại, mở rộng khe cửa ra một chút: “Ừm?”
Đôi mắt đen của anh cụp xuống, không biết chứa đựng cảm xúc gì, cứ thế lặng lẽ nhìn cô một hồi lâu, mới mang theo chút không chắc chắn, khàn giọng nói: “Thứ Tư gặp.”
Thứ Sáu tuần trước khi xuất phát, Tô Đồ không ngờ lại xảy ra những chuyện này.
Tâm trạng thăng trầm, thực ra tổng cộng cũng chỉ có hai ngày, nhưng khi quay về nhà, cô cảm thấy như đã trải qua rất lâu.
Cô mệt mỏi vùi mình vào ghế sofa, nhắm mắt thả lỏng một lát.
Lúc này cơ thể cảm thấy rất kỳ diệu, vừa có sự mệt mỏi sau khi kết thúc công việc, sự nhẹ nhõm sau kỳ nghỉ, lại có chút vui vẻ không rõ lý do.
Cô ôm lấy chiếc gối, khóe môi vô thức nhếch lên khi trong đầu thoáng qua ánh mắt đầy ẩn ý anh nhìn mình trước khi đi.
Thật kỳ lạ.
Rõ ràng là cô hời được một huấn luyện viên vô địch, đáng lẽ cô mới là người phải lo anh đột nhiên không dạy nữa chứ.
Nhưng lúc đó trong mắt anh, sao lại thoáng hiện một chút bất an? Cứ như thể anh rất lo lắng cô sẽ vì chuyện này mà không học nữa vậy.
Nghĩ đến biểu hiện học gì cũng nhanh của mình hôm nay.
Chẳng lẽ cô thực sự là thiên tài bơi lội?
Bỏ thì phí sao?
Nghĩ đến đây, cô lập tức phấn chấn hẳn lên, tâm trạng tốt mở điện thoại chuẩn bị mua vài bộ đồ bơi.
Bộ ở khu nghỉ dưỡng cô đã mặc rồi, cũng mang về, nhưng kiểu đó mặc đi nghỉ mát thì được, mặc để học thì có vẻ không hợp lắm.
Nhưng dạo quanh một vòng cô vẫn không hiểu nên mua kiểu nào, thế là đổi sang nền tảng khác để tìm kiếm bài tư vấn của người khác.
Tuy nhiên, kể từ sau khi xem video của ai đó dạo trước, dữ liệu lớn cứ liên tục đẩy cho cô đủ loại video liên quan.
Có cái lành mạnh, và có cái không được lành mạnh lắm.
Cô đang tìm kiếm thì không hiểu sao lại lướt trúng một video khoe múi. Cũng là mặc áo choàng tắm lộ cơ bắp, nhưng chất lượng rõ ràng kém hơn nhiều.
Thậm chí nó còn không thu hút được sự chú ý của cô, bị cô lướt qua dễ dàng.
Nhưng rất nhanh, dữ liệu lớn giống như bị thách thức, không tin cô không thích kiểu này, liên tục nhảy ra những tấm hình người mẫu nam đầy vẻ quyến rũ.
Ban đầu cô dừng lại chỉ vì tò mò, liệu thực sự có cơ thể ai đó có đường nét, tỷ lệ và cơ bắp kết hợp hoàn hảo như anh không?
Về sau, cô bị thu hút bởi những phụ kiện hỗ trợ trên người họ.
Cô càng tò mò hơn, những phụ kiện dù kỳ quái này nhưng lại gợi liên tưởng kỳ lạ, nếu chúng cũng được phô bày trực tiếp như chiều nay, thì sẽ là một sự xung kích như thế nào?
Đôi gò má cô đỏ hồng, như rơi vào một cái bẫy tinh vi.
Vô tình lún sâu vào đó.
Chẳng mấy chốc lý trí bay sạch, cô trực tiếp tìm một tấm ảnh bán khỏa thân của ai đó, rồi lên trang mua sắm, chọn lựa kỹ càng một sợi xích ngực bằng kim loại nhiều lớp.
Đặt chúng cạnh nhau, so sánh bên trái bên phải một lát.
Có thể tưởng tượng ra được, món đồ chắc chắn là rất hợp.
Nhưng so với hiệu quả mắt thấy tai nghe, chắc chắn là khác một trời một vực.
Tô Đồ tiếc nuối thở dài, định xóa sạch ảnh trong máy để quay về cuộc sống thanh tịnh cửa Phật.
Nhưng vì đã bị khơi gợi trí tò mò, dù thế nào cũng thấy không cam tâm, thế là cuối cùng nhìn lại lần nữa, quyết định để lại một chút kỷ niệm.
Cô đăng lên Weibo, buông lời bá đạo:
-Mặc nó vào.
-Tối thứ Tư, đến phòng tôi.