Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 19: Da chạm da
Biên tập: @cohoala
–
Nửa tiếng sau.
Mọi vật dụng cần thiết đã được mang tới.
Tô Đồ quay về phòng, mặc bộ đồ bơi bên trong lớp áo choàng tắm. Khi trở lại nhà hàng của biệt thự, cô đột nhiên cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Số lần ăn cơm cùng nhau đã nhiều lên, hiện giờ thấy anh trên bàn ăn không còn khiến cô quá lúng túng. Dù vẫn còn chút hoài nghi về sự “phục vụ” quá mức chu đáo của anh, nhưng sự nhạy bén mách bảo cô rằng ——
Đừng hỏi.
Hỏi chỉ là đang tự đào hố chôn mình mà thôi.
Sau bữa ăn, hai người nghỉ trưa một lát.
Đợi đến khi mặt trời bắt đầu ngả về tây, bóng râm che phủ hơn nửa hồ bơi, Thời Thuật mới đứng dậy cởi dây thắt áo choàng, nói: “Đi thôi.”
Tô Đồ cũng đứng dậy theo, nhưng bàn tay đặt trên thắt lưng vẫn chần chừ không động đậy.
Lúc nãy vì để thoát khỏi tình trạng ‘thả rông’, mải vội vàng mặc nó vào người nên vẫn chưa thấy cảm giác gì rõ rệt.
Giờ sắp phải cởi ra, cô mới chợt nhớ ra bộ đồ bơi này không biết là do ai chọn, kiểu dáng dường như có chút… táo bạo.
Ngược lại, Thời Thuật không có nhiều lo ngại như vậy.
Có lẽ đã quen với việc chỉ mặc quần bơi, anh thản nhiên cởi áo choàng, để lộ mảng lớn làn da trắng trẻo săn chắc dưới ánh mặt trời, thần sắc không chút thay đổi.
Tô Đồ không kìm được mà mở to mắt, nín thở ——
Cô tưởng rằng mình đã từng xem “ảnh nóng” của anh trên mạng thì sẽ có sự chuẩn bị tâm lý cho cảnh này, nhưng sự xung kích thực tế ập đến mạnh mẽ hơn nhiều so với những bức ảnh đó!
Anh dang rộng hai cánh tay, bả vai mở rộng, chiếc áo choàng trắng trượt dọc theo khối cơ lưng rộng và săn chắc, bị một bàn tay lớn nắm lấy. Đồng thời để lộ vòng eo đầy sức mạnh và đôi chân dài, dù ở trạng thái tĩnh vẫn cuồn cuộn cơ bắp.
Sải tay dài kinh ngạc lúc này hiện lên cực kỳ cụ thể.
c** đ* ra trông anh còn cường tráng hơn lúc mặc quần áo vài phần, cộng thêm ưu thế tuyệt đối về chiều cao, tạo ra một sự áp chế mạnh mẽ đầy uy lực.
Đây căn bản…
Không phải là kỳ quan thế giới mà cứ đăng ký bừa một lớp học là có thể nhìn thấy được!
Gương mặt Tô Đồ dần hiện lên một lớp ửng hồng kiểu chưa trải sự đời, tinh thần hoảng hốt nghĩ thầm, kết luận mình đưa ra hôm qua hình như vẫn còn hơi vội vàng.
Có lẽ…
Dáng vẻ không mặc gì mới là dáng vẻ đẳng cấp nhất của anh.
Chỉ tiếc là…
Kỳ quan vũ trụ ở trạng thái nguyên thủy đó, dù có qua màn hình mạng cũng tuyệt đối không thể nhìn thấy được…
“Làm sao thế?”
Thời Thuật tiện tay vắt áo choàng lên ghế nằm, quay đầu thấy cô vẫn ngẩn ngơ nắm dây thắt lưng, liền hỏi: “Chưa thay đồ bơi sao?”
Tô Đồ cả người choáng váng: “… Thay, thay rồi.”
Cô quên luôn cả sự xấu hổ khi c** đ* đã đắn đo nãy giờ, thẹn thùng cúi đầu, lúng túng rút dây thắt lưng.
Cô cũng không hề hay biết, khoảnh khắc bộ đồ bơi đen liền thân, cắt xẻ hình tam giác, cổ chữ V sâu và hở lưng để lộ ra ——
Đồng tử sâu thẳm của người đứng đối diện đột nhiên co rút lại.
“Khụ…”
Cô giả vờ hắng giọng, cúi người vắt áo choàng sang một bên. Khi đứng thẳng dậy, tầm mắt cô cố ý tránh né sự xung kích từ cơ bắp trước mặt, cực lực giữ tỉnh táo: “Tôi xong rồi.”
Nhưng không hiểu sao, thần sắc vốn còn đang hòa hoãn của anh đột nhiên trở nên nghiêm nghị.
Tô Đồ chớp mắt, thắc mắc hỏi lại: “Sao vậy?”
“……….”
Thời Thuật nhíu mày, quay mặt đi, vẻ mặt như đang kìm nén điều gì đó, đến mức lời nói ra cũng giống như tiếng thở dài: “Xuống nước đi.”
“… Ồ.”
Tô Đồ chỉ nghĩ là do mình lề mề khiến anh không hài lòng.
Không dám trì hoãn thêm, cô nhanh chân đi tới lối xuống, thò một chân xuống dò xét, nhưng vì không biết nước sâu bao nhiêu nên mãi không dám tiếp tục.
Thấy vậy, Thời Thuật tiến lên hai bước rồi nhảy từ bờ xuống, giữa chừng không hề gây ra tiếng động hay bọt nước nào, anh đứng vững vàng dưới nước.
Anh không nói gì, chỉ dùng hành động thực tế để cho cô thấy mực nước này chỉ đến eo anh, không thể chết đuối được.
Tô Đồ: “…”
Đã nói là sẽ không giận rồi mà, giờ còn chưa bắt đầu sao đã bắt đầu hung dữ rồi chứ?
Cô nhút nhát cúi đầu.
Cuối cùng cũng lề mề xuống được đáy hồ.
Thật kỳ lạ.
Lúc đầu cô cảm thấy cái hồ này khá lớn, nhưng anh vừa xuống, cô cảm thấy có lẽ anh chỉ cần sải vài cái là hết cả hồ.
Nhưng đến khi cô lấy hết can đảm bước vào, áp lực nước mạnh mẽ nhấn chìm lồng ngực, mặt nước dập dềnh làm trọng tâm không vững, cô lại cảm thấy, nếu thật sự muốn chết đuối thì cũng không phải là không thể…
Thế là vừa xuống nước chưa đầy hai giây, cả người cô lập tức căng thẳng như mèo xù lông, tay bám chặt vào lan can, quay người định chạy.
Phía sau bất thình lình vang lên tiếng ngăn cản: “Lại đây.”
“Lại, lại đó như thế nào?”
Tô Đồ run giọng quay đầu, nhìn lượng nước đủ để nhấn chìm mấy chục người như mình, cô đã bước lên một bậc: “Tôi không biết bơi mà!”
Thời Thuật không tiến lại bắt người, nhưng cũng không có ý định bỏ qua: “Đi bộ lại đây.”
“………”
Anh đứng giữa hồ nước, đường nét ngược sáng càng thêm cứng cỏi, bờ vai bằng phẳng rộng đến đáng sợ, khiến khí trường vốn đã áp bức lại thêm vài phần nghiêm khắc.
Nhìn Tô Đồ hơi hơi phát khiếp.
Giằng co hồi lâu, cuối cùng cô cũng nép sát thành hồ, chậm chạp nhích về phía trước.
Nước sâu 1,4 mét, chiều dài 20 mét.
Thời Thuật bơi một vòng chỉ mất chưa đầy 20 giây, còn cô đi bộ một lượt mất không dưới ba phút, đó là chưa kể thời gian bị trượt chân giữa chừng, đứng im tại chỗ tự dọa mình.
Dù cô đã chật vật như vậy, anh cũng chỉ lạnh mặt bắt cô tiếp tục đi bộ trong nước, cảm nhận lực cản và lực nổi, đồng thời loại bỏ nỗi sợ nước.
Còn bản thân anh thì đứng ngoài khoảng cách xã giao, vẻ mặt như rất thiếu kiên nhẫn, thường xuyên không tập trung nhìn đi nơi khác.
Rõ ràng lúc trước anh còn sợ không dọa được người.
Nói chuyện gì cũng phải nhìn thẳng vào mắt cô.
Điều này khiến Tô Đồ nghi ngờ mình lại bị anh thao túng rồi.
Bởi vì cô chính là kiểu người nếu giáo viên dễ tính thì sẽ tìm mọi cách lười biếng, phải cho một viên kẹo mới chịu động đậy.
Ngược lại, nếu giáo viên nghiêm khắc, ngay từ đầu cô sẽ vì sợ mà ngoan ngoãn nghe lời.
Đạo lý rất đơn giản.
Nhận được một viên kẹo sẽ muốn viên thứ hai, nhưng bị tát một cái thì chắc chắn không muốn cái thứ hai.
Mà anh lại biết cách tùy cơ ứng biến.
Đầu tiên dùng một viên kẹo lừa cô vào tròng, đợi đến khi bắt đầu học thật rồi mới bày ra bộ mặt hung dữ cho cô xem!
Về điểm này, Tô Đồ chỉ nhận ra sau khi đã ngoan ngoãn đi bộ được năm vòng, rồi liên tiếp học được cách nín thở, thở dưới nước, nổi và đứng vững, đến mức cảm thấy mình có năng khiếu thiên bẩm.
Trong lòng cô thoáng hiện chút bất mãn.
Thế nên khi nổi từ đầu hồ quay lại, cô mang theo chút cảm xúc, cố tình hỏi anh: “Tiếp theo học gì đây? Anh Thời.”
Đúng như cô cảm nhận, ánh mắt của Thời Thuật suốt cả buổi chiều nay có chút không biết đặt vào đâu, hoàn toàn dựa vào niềm tin sau khi kết thúc sẽ đi tính sổ với Hàn Dật để trụ đến bây giờ.
Bất thình lình nghe thấy cách xưng hô đầy tính khiêu khích này, anh lại có thể bình thản nhìn lại, ánh mắt hơi nheo lại mang chút ý hỏi tội.
Nhìn nhau năm giây.
Thậm chí không đợi anh lên tiếng đính chính, Tô Đồ đã cứng cổ, vừa nhát vừa liều tiếp tục tranh thủ: “Huấn, huấn luyện viên Thời, gọi như vậy có vẻ hợp lý hơn nhỉ?”
Thời Thuật không nói gì, càng bình tĩnh nhìn cô.
Khí thế của Tô Đồ lại xẹp xuống một nấc: “…”
Nhưng không cam tâm chịu khuất phục như vậy, năm giây sau, cô quyết định tung ra sự bướng bỉnh cuối cùng: “Vậy Thời đội trưởng là được chứ gì? Mọi người chẳng phải đều gọi anh như vậy sao.”
Lại năm giây trôi qua.
Cái đầu kiêu ngạo hoàn toàn biến mất.
Cuối cùng cô ủ rũ, kéo dài giọng, miễn cưỡng gọi một tiếng: “… Thời Thuật.”
Một tiếng lầm bầm mềm mỏng, mang theo sự oán trách và bất mãn.
Nhưng nghe vào lại vô tình giống như đang nũng nịu.
Yết hầu Thời Thuật khẽ chuyển động: “Gì cơ?”
“……….”
Tô Đồ lặp lại một cách mất mặt: “Tiếp theo học gì?”
Anh lại hỏi: “Gọi tôi là gì?”
“……….”
Cô ngạc nhiên ngẩng đầu, thấy anh thế mà ra vẻ kẻ thắng cuộc không nghe rõ lời “nhận thua”, cần cô phải xướng lại một lần nữa. Trong lòng cô vô cùng khinh bỉ hành vi đắc thắng quá mức này!
Nhưng miệng thì: “… Thời Thuật.”
Đuôi lông mày anh khẽ nhướn, cuối cùng cũng công nhận: “Nổi thêm năm vòng nữa. Buổi hôm nay tập vậy trước đã.”
Cô hậm hực: “Ồ!”
Cô nín thở nổi một mạch đến cuối hồ.
Xoay người lại, lưng tựa vào thành hồ, chân trái trụ, chân phải thu lại, cúi người cúi đầu, hai tay duỗi thẳng về phía trước, chân phải đạp tường lấy đà.
“Á ——”
Đang bực bội nên lúc đạp tường dùng lực quá mạnh, bắp chân Tô Đồ bị chuột rút, dáng người đang lướt đi đột nhiên nghiêng ngả.
Cả người cô ngã nhào xuống hồ, trong lúc hoảng loạn sặc vài ngụm nước, ngay lập tức quên luôn cả cách đứng dậy, sợ hãi đập tay loạn xạ dưới nước.
Thời Thuật lập tức lao xuống nước từ đầu bên kia, cánh tay dài chuyển động cực nhanh, chớp mắt đã đến gần.
Anh vòng tay ôm ngang eo nhấc cô lên.
“Khụ khụ khụ ——”
Vành mắt Tô Đồ đỏ bừng, thần sắc hoảng loạn, bản năng ôm lấy cổ anh ho sặc sụa. Đến khi hơi thở dần bình ổn, đôi mắt vẫn còn mông lung, ở trạng thái mất tiêu cự sau khi sợ hãi tột độ.
Thời Thuật cũng bị dọa cho khiếp vía, anh nhìn quét qua một lượt khắp người cô mới th* d*c hỏi: “Chuột rút à?”
Tô Đồ mới lấy lại được chút tinh thần, nỗi tủi thân liền ập tới. Cô mếu máo gật đầu, phát ra một tiếng nức nở từ trong cổ họng: “Ừm!”
Thời Thuật lập tức ôm chặt cô hơn, để cằm cô tựa lên vai mình, sau đó vỗ về lưng cô: “Không sao, không sao rồi…”
…
Tư thế thân mật.
Làn da áp sát.
Nhịp tim và hơi thở cảm nhận được lẫn nhau.
Dưới sự xúc tác của ánh nắng mặt trời, sự rung động lan tỏa như ngọn lửa thảo nguyên, thiêu đốt hai cơ thể trắng trẻo thành những đóa hoa anh túc kiêu kỳ.
Thời Thuật bế cô rời khỏi hồ bơi, cẩn thận đặt xuống ghế nằm, sau đó chỉ vào chân phải rõ ràng đang căng cứng của cô, hỏi: “Bên này à?”
“Ừm…”
Gương mặt Tô Đồ nóng bừng, trái tim đập nhanh như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô vốn đã ngượng đến mức muốn độn thổ, bất thình lình lại bị một bàn tay lớn nắm lấy cổ chân, sau đó nhẹ nhàng nâng lên.
Cô giật mình, mở to mắt định vùng vẫy: “Tôi tôi, tôi tự mình làm được rồi ——”
Thời Thuật nhíu mày, không cho phép phản kháng mà kéo thẳng chân phải của cô ra: “Đừng cử động.”
Tô Đồ: “…”
Bơi lội bị chuột rút là chuyện thường tình.
Cách xử lý nhanh nhất chính là nhờ bạn đồng hành giúp kéo căng và massage.
Thời Thuật một tay đỡ cổ chân cô, một tay ấn bàn chân xuống để kéo căng bắp chân: “Đau không?”
Tô Đồ đỏ bừng mặt, tay nắm chặt vào thành ghế.
Đau chỉ là chuyện nhỏ, chủ yếu là cô đang rất muốn đăng xuất: “Cũng… cũng ổn.”
Thấy cô còn chịu đựng được, Thời Thuật dần tăng thêm lực, mãi đến khi kéo giãn ra được mới tiếp tục massage bắp chân.
Phải xoa bóp cho cơ bắp mềm hẳn ra thì mới không dễ bị tái phát.
Tô Đồ không biết quá trình này diễn ra trong bao lâu.
Tóm lại, cuối cùng khi được bảo đứng dậy cảm nhận thử, cảm giác lớn nhất của cô là cái chân này đã không còn chỉ thuộc về một mình cô nữa.
Cô thậm chí còn cảm nhận được sức mạnh còn sót lại sâu trong lớp cơ.
Nó mang tính động, dù nhỏ nhưng lại vô cùng chân thực.
Da chạm da.
Truyền nhiệt từng chút một, khiến cơ bắp hoàn toàn thả lỏng cho đến khi tan chảy.
Cô cẩn thận bước đi vài bước, không cảm thấy có gì bất thường.
Khi sự xấu hổ đạt đến đỉnh điểm, cô đành buông xuôi: “Chắc là không sao rồi, chỉ là nhất thời chưa hồi phục hoàn toàn được.”
Thời Thuật gật đầu, thấy cô đi đứng thực sự không thuận tiện lắm, anh lại cúi người, bế bổng cô quay lại phòng tắm. Sau đó anh vòng sang phòng bên cạnh, mang bộ áo choàng tắm sạch dành cho nữ của phòng mình sang.
Tiếp đó anh kiểm tra một lượt trên dưới trái phải, xác nhận khăn tắm và các vật dụng tắm rửa đều có đủ, mới lùi ra cửa và nói: “Tắm đi.”
“Tôi ở ngay ngoài cửa, có chuyện gì thì gọi tôi.”
Tô Đồ biết anh đối xử với người khác vốn dĩ rất chu đáo, nhưng vẫn bị một loạt thao tác có phần căng thẳng quá mức này làm buồn cười. Cô không nhịn được mà trêu một câu: “Nếu thật sự có chuyện gì, anh còn có thể xông vào sao?”
“………..”
Thời Thuật khựng lại.
Tô Đồ cũng ngẩn ra, khi nhận ra mình vừa nói cái gì, cô mới phát hiện thì ra độ nóng của sự xấu hổ là không có giới hạn: “…!”
Hai người nhìn nhau im lặng vài giây.
Tô Đồ hé môi định chữa thẹn, nhưng cho đến khi cuống cuồng nắm lấy tay nắm cửa, “rầm” một cái đóng lại, hoàn toàn cách ly tầm mắt, cô mới rặn ra được một câu hoàn chỉnh: “Tôi, tôi nói đùa thôi!”
Cô quay người nhìn vào gương.
Ừm…
Suýt chút nữa là chín nhừ như một quả cà tím rồi.