Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 18

Trước Tiếp

CHƯƠNG 18: Mỗi tuần hai buổi

Biên tập: @cohoala

Vừa mệt vừa sợ.

Khi rời khỏi sân đua ngựa, cả người Tô Đồ gần như kiệt sức.

Buổi tối có cảm giác thèm ăn hơn đôi chút.

Nhưng bù lại, sau khi ăn no xong cô lại lười vận động. Thêm vào đó, việc phải chung đội với người nọ vẫn khiến cô ở trạng thái căng thẳng, nên sau đó dù thế nào cô cũng không chịu ra ngoài đi dạo nữa.

Cô lấy lý do thể lực không đủ, về phòng từ sớm.

Thực sự là rất mệt.

Thời gian qua cô đã thức đêm quá nhiều để lo liệu công việc, đến hôm nay mọi thứ mới tạm lắng xuống. Thần kinh vừa được thả lỏng thì sau một buổi chiều vận động quá mức, lại bị dọa cho một trận kinh hồn bạt vía.

Giây phút cánh cửa phòng khép lại.

Sự mệt mỏi về cả thể xác lẫn tinh thần ập đến cùng lúc.

Cô thở hắt ra một hơi dài, lết vào phòng tắm rửa ráy qua loa, đến cả thiết kế nội thất cũng chẳng buồn ngó nghiêng, cứ thế đổ gục xuống giường ngủ thiếp đi.

Khi tỉnh táo lại thì đã là trưa ngày hôm sau.

Một giấc ngủ kéo dài hơn mười tiếng đồng hồ.

Mở mắt ra cô vẫn cảm thấy toàn thân nhức mỏi, chẳng có chút sức lực nào.

Nhớ lại thì trạng thái này hình như đã kéo dài hai ba năm nay rồi.

Không biết có phải do thiếu vận động hay không.

Thiếu ngủ thì uể oải, mà vất vả lắm mới ngủ đủ thì vẫn cứ lờ đờ như cũ. Nếu chẳng may bị ốm một trận, chắc cô chỉ còn thoi thóp hơi tàn.

Cô đờ đẫn nhìn trần nhà, thầm nghĩ có lẽ cũng nên dành chút thời gian để rèn luyện sức khỏe.

Nhưng vừa nghĩ đến bài chạy 800 mét ác mộng thời đi học, hay những khối sắt cứng hơn cả mạng người trong phòng gym, rồi nhìn lại cánh tay nhỏ nhắn của mình…

Một hơi nuốt xuống cũng vẫn là tức.

Thà cứ sống tiếp thế này còn hơn.

Gạt đi những ý nghĩ phi thực tế, cô uể oải trở mình, với tay lấy điện thoại, tắt chế độ im lặng để kiểm tra tin nhắn.

Nguyệt Gia và Triệu Toàn đã nhắn tin từ sớm nói còn nhiều chỗ muốn đi chơi, đoán là cô còn ngủ nên không gõ cửa, bảo cô lúc nào dậy thì nhắn lại, nếu có sắp xếp gì khác họ sẽ quay về ngay.

Tô Đồ nhớ tối qua hai người họ còn theo chân Hàn Dật đi tăng hai, vậy mà sáng sớm nay đã có thể nhảy nhót tưng bừng rồi sao?

Cô ngẩn người mất ba giây.

Vừa tự hoài nghi bản thân vừa cảm thán: Trẻ tuổi thật tốt biết bao.

Đến cả nằm nhắn tin cô cũng thấy đuối sức, phải ngồi dậy mới gõ được chữ: [Chị không có sắp xếp gì, các em cứ chơi vui vẻ đi, chiều tối về là được.]

[Tối nay chúng ta trả phòng, về trước khi trời tối.]

Dù đang là cuối tuần và buổi báo cáo đã kết thúc, nhưng vẫn còn nhiều việc hậu cần cần xử lý.

Ở lại cả tuần là chuyện không thực tế.

Phía bên kia chắc đang chơi rất vui nên tạm thời chưa có ai trả lời.

Thấy thời gian không còn sớm, Tô Đồ vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Nhìn thấy bộ quần áo khoác bên cạnh, cô mới nhớ ra mình không mang đồ thay, lại còn quên gọi dịch vụ giặt ủi.

Cô gọi điện hỏi thì được biết “gửi giặt bây giờ, trước chiều tối có thể giao lại”, liền nhờ người lên lấy đồ.

Vốn dĩ cô định sửa soạn chút rồi ra ngoài đi dạo một vòng, nhưng giờ không có quần áo bên ngoài, coi như đỡ phải chạy đi chạy lại.

Hiện tại cô chỉ mặc bộ áo choàng tắm của khách sạn, ở trong phòng cũng không có việc gì làm, cô đi tới bên giường kéo rèm cửa ra. Ánh nắng mặt trời phản chiếu trên mặt nước lấp lánh làm cô phải nheo mắt lại.

Khu vực này toàn là những căn biệt thự độc lập, mỗi căn có từ 1 đến 3 phòng song lập, xung quanh bao bọc bởi tường rào cao hai mét, tính riêng tư rất đảm bảo.

Trong sân có một hồ bơi, làn nước trong vắt dập dềnh dưới thời tiết này như đang mời gọi người ta xuống giải nhiệt.

Tô Đồ mở cửa phòng, luồng không khí trong lành ùa vào khiến tinh thần cô phấn chấn hẳn lên.

Cô thong thả đi tới cạnh hồ bơi, ngồi xuống sát thành bể, thả bắp chân vào làn nước, thư giãn cảm nhận dòng chảy.

Cô chợt nghĩ.

Nếu muốn tập thể dục thì bơi lội có vẻ là lựa chọn không tồi.

Không cần mang vác nặng, không ra mồ hôi đầm đìa, lại có thể chọn đồ bơi đẹp, mệt thì ngâm mình trong nước ngắm cơ bụng…

Coi như là kết hợp làm việc và nghỉ ngơi.

Đang mộng tưởng như vậy, phía sau bỗng vang lên tiếng động.

Tô Đồ giật nảy mình, lập tức túm chặt vạt áo quay đầu lại.

Trong cơn ngẩn ngơ, cô thấy ai đó cũng mặc một chiếc áo choàng tắm cùng mẫu, đi ra từ căn phòng bên cạnh, rồi cứ thế tự nhiên ngồi xuống bên cạnh cô?

Cô chớp mắt, chuyện hôm qua vẫn còn để lại chút ám ảnh.

Ngoài sự căng thẳng, gương mặt cô không tự chủ được mà ửng hồng: “Anh… tối qua cũng ở đây à?”

Nếu không nhớ nhầm thì lúc làm thủ tục, Hàn Dật còn cố ý dặn lễ tân rằng dù sao bây giờ cũng có nhiều phòng trống, cứ xếp cho mỗi người một căn biệt thự riêng.

Thế nên dù bên cạnh có phòng, cô vẫn luôn đinh ninh tòa này chỉ có mình mình ở, mới dám thả rông đi ra sân như thế…

Thời Thuật đưa tay vuốt tóc mái: “Ừm.”

Động tác khiến phần cổ áo hơi mở ra, để lộ xương quai xanh rõ nét và khối cơ ngực săn chắc. Đuôi mắt dài của anh hơi rũ xuống, hiếm khi trông có vẻ thiếu tinh thần.

Cứ như thể…

Đêm qua lỡ mệt quá sức vậy.

Tô Đồ đỏ mặt dời mắt đi, tìm đại chuyện gì đó để nói: “Sao anh không ra ngoài chơi? Cũng vừa mới ngủ dậy sao?”

Thời Thuật liếc nhìn đôi bàn chân đang ngâm trong nước của cô, chúng đang co rụt lại vì căng thẳng: “Ừm.”

Nếu mở mắt nằm trên giường cũng được tính là ngủ.

Đồng hồ sinh học của anh luôn chuẩn xác, 5 giờ sáng là dậy, sau đó là tập luyện hoặc xem lại các trận đấu.

Chưa bao giờ như hôm nay, vì đợi người ta thức dậy mà anh đã tiêu tốn cả buổi sáng trong phòng, đợi đến mức chính mình cũng thấy héo úa luôn rồi.

Tô Đồ cảm thấy chuyện này có gì đó không đúng lắm, nhưng cô cũng chẳng đủ tỉnh táo để phân tích.

Lúc này cô đang trưng ra vẻ mặt “kiên định tránh xa tệ nạn”, dán chặt mắt vào đáy bể xanh ngắt để ngăn ý nghĩ không chạy đi quá xa: “…Ồ!”

Thời Thuật thấy cô nhìn chăm chú, không nhịn được hỏi: “Muốn học không?”

Tô Đồ đang mải đấu tranh tư tưởng, nghe vậy không thèm nghĩ ngợi: “Nếu tôi muốn học, anh có dạy không?”

Thời Thuật: “Có.”

“………”

Cô giật mình quay lại, mới nhận ra mình vừa lỡ lời thì anh đã cầm điện thoại lên, gọi một cuộc báo bên kia chuẩn bị đồ bơi và bữa trưa, rồi mới thản nhiên quay nhìn cô: “Ăn xong nghỉ ngơi một chút rồi học.”

“………”

Quyết đoán đến mức cô còn chưa kịp phản ứng.

Anh đã chặt đứt đường lui của cô rồi!

Tô Đồ há miệng, định nói mình chỉ nói đùa cho vui thôi.

Hơn nữa, anh là một nhà vô địch thế giới mà đi dạy một tay mơ như cô, dù anh không thấy hạ thấp bản thân thì cô cũng thấy áp lực lắm chứ!

Lại vì chuyện đã đến nước này, từ chối thẳng thừng thì có vẻ không biết điều, cô đành cố chống chế: “Cái này… hình như một sớm một chiều không học được ngay đâu nhỉ?”

Học xong lại quên ngay.

Chẳng thà không học còn hơn?

“Ừm.”

Thời Thuật gật đầu và đưa ra phương án giải quyết: “Vậy bắt đầu từ hôm nay, sau đó mỗi tuần hai buổi.”

Tô Đồ mở to mắt, có chút sững sờ: “…”

Cô vốn định dùng chiêu đó để rút lui, sao tự nhiên lại thành đăng ký khóa học thêm thế này?

Lại còn là lớp kèm riêng của nhà vô địch nữa!

Nỗi sợ bị việc học chi phối ập đến làm lu mờ cả sự quyến rũ trước mắt: “Nhưng tế bào vận động của tôi tệ lắm.”

Thời Thuật vẫn bình thản: “Nên mới phải học.”

“………”

Cô nghẹn lời, lại nói: “Hay là sau này tôi tự đăng ký lớp học bơi bên ngoài?”

Lúc này anh mới im lặng một chút: “Nếu trước tháng 9 tôi vẫn không dạy được em, thì có thể.”

Cô vẫn đang vùng vẫy: “Làm vậy không phải quá phí tài năng sao?”

Anh thản nhiên khẳng định: “Không phí.”

“……….”

Tô Đồ thậm chí không hiểu nổi mọi chuyện đã diễn biến đến bước này bằng cách nào.

Cô ngơ ngác nhìn người trước mặt, sắc mặt anh vẫn bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra, giống hệt lúc anh dọa cô phát khiếp trên lưng ngựa hôm qua, cứ thế lặng lẽ nhìn cô.

Dường như anh đang đợi phản ứng của cô, nhưng lại không chấp nhận bất kỳ phản ứng nào nằm ngoài sự đồng thuận của anh.

Đúng là —

Mạnh mẽ đến mức đáng phát điên!

Dù xét cho cùng cô cũng không chịu thiệt, vừa được dạy chuyên nghiệp vừa được ngắm cơ bụng cực phẩm.

Nhưng về bản chất, chuyện này giống như kỳ nghỉ tươi đẹp bỗng chốc biến thành khóa phụ đạo ác mộng vậy, chẳng có học sinh kém nào lại vui vẻ chấp nhận cả.

Cô ngồi thẳng dậy, mím môi cố ý tìm lỗi: “Nhưng đi cùng anh, chẳng phải sẽ dễ bị thu hút mọi người xem lắm sao?”

“Có hồ bơi riêng.”

“Tôi không trả nổi tiền thuê sân tập đâu?”

 “Miễn phí.”

“Lấy đâu ra hồ bơi riêng miễn phí chứ?”

“Nhà tôi.”

“…….!”

Tô Đồ thực sự rùng mình, trong lúc cấp bách bắt đầu nói nhảm: “Vậy, vậy bơi lội có để lại hậu quả gì không? Ví dụ như cảm lạnh? Nước vào não? Hay là, chẳng may chết đuối?”

Thời Thuật cuối cùng cũng phải câm nín: “…”

Sắc mặt anh không đổi, dường như đã biết trước cô sẽ không ngoan ngoãn cho lắm. Chỉ cần mọi chuyện không đi ngược lại mục đích ban đầu, anh không ngại chậm rãi: “Sẽ không.”

Tô Đồ nhận ra, dù mình có đang vô lý đùng đùng thì cảm xúc của anh vẫn rất ổn định, không hề có ý định phản kích.

Giọng cô bỗng có chút không chắc chắn: “Tại sao, anh nhất định phải dạy tôi?”

Dù đang trong kỳ nghỉ, rảnh rỗi không có việc gì làm thì đi bắt nạt gà mờ cũng không sao.

Nhưng cô luôn cảm thấy anh chắc không đến mức rảnh rỗi như vậy chứ?

Lần này Thời Thuật không trả lời trực tiếp, chỉ nhìn gương mặt nhỏ nhắn có chút thẹn thùng của cô mà hỏi: “Bình thường em có tập thể dục không?”

Tô Đồ lập tức mất hết dũng khí: “…”

“Buổi tối mấy giờ ngủ?”

“…….”

“Thể chất thế nào?”

“…….”

Không biết có phải do giọng anh quá nghiêm túc hay không, khiến cô nảy sinh một cảm giác hổ thẹn kiểu như mình thật không ra sao mà còn hay kiếm cớ, đến mức lúc đó cô không nhận ra.

Đó là lý do cô nhất định phải học.

Chứ không phải lý do anh nhất định phải dạy.

Cô lắp bắp, đầu gần như không ngẩng lên nổi, nhưng vẫn thấy có chút không cam lòng: “Vậy nếu anh dạy, bao lâu thì học được?”

Thời Thuật nói dè chừng: “Tùy vào tần suất luyện tập.”

Cô vẫn rất đắn đo: “Vậy nếu tôi học chậm quá, anh có giận không?”

“Sẽ không.”

Dù cán cân trong lòng đã nghiêng hẳn sang một bên, cô vẫn cứ cố tìm chuyện để nói, không chịu ngoan ngoãn gật đầu: “Vậy ngộ nhỡ, chậm đến mức mãi không học được thì sao?”

Thời Thuật trầm giọng: “Học trước đã.”

Sau đó, anh lấy từ túi áo choàng tắm ra một viên kẹo, xòe lòng bàn tay, dịu dàng hỏi: “Được không?”

Tô Đồ giữ kẽ một hồi, mới mang vẻ mặt có chút miễn cưỡng nhận lấy rồi nhét vào túi áo mình, buông một tiếng “Ồ” kéo dài.

Khi cô quay mặt đi.

Khóe môi mới khẽ cong lên một chút.

Từ lúc cô bị dọa trên lưng ngựa, viên kẹo hôm qua đã không cánh mà bay, bây giờ cô chỉ đang dùng trí thông minh của mình đòi lại mà thôi.

Trước Tiếp