Chúng Ta - Ô Đồ

Chương 17

Trước Tiếp

CHƯƠNG 17: Chẳng phải đã dùng rồi sao

Biên tập: @cohoala

Sáu con người vốn chẳng liên quan gì đến nhau, cứ thế mà ngồi chung một bàn một cách kỳ quặc.

Dư Nguyên Nguyên vẫn đang trong cơn giận dữ, ngồi tít tận đầu kia bàn ăn, một cái liếc mắt cũng không thèm dành cho Thời Thuật!

Hàn Dật đương nhiên là phải túc trực bên cạnh, trông như chính mình mới là người gây chuyện, vừa khép nép hầu hạ như một đứa cháu ngoan, vừa nghiến răng thầm mắng ai đó thật biết cách tìm việc cho anh ta!

Nguyệt Gia và Triệu Toàn cũng dứt khoát kề vai sát cánh.

Bề ngoài thì im thin thít như gà, nhưng thực chất là đang âm thầm hóng biến. Một mặt quan sát tứ phía, tai nghe tám hướng, mặt khác ngón tay bay múa trên bàn phím, nhắn tin lia lịa trong nhóm chat để báo cáo trực tiếp:

[Kinh hãi ——]

[Đội trưởng Thời hóa ra vẫn còn là trai tân!!!]

[Có khi chưa yêu đương bao giờ, đến cả nụ hôn đầu vẫn còn giữ luôn ấy chứ?!!]

[Tốt tốt tốt! Như vậy chẳng phải chúng ta càng yên tâm giao phó sư phụ cho anh ấy sao…]

Điều vô lý nhất là mấy người này chẳng hề có ý định né tránh Tô Đồ, cứ thế hồn nhiên bàn tán trong nhóm công việc.

Kết quả, vì Tô Đồ cần theo dõi tin nhắn công việc nên cái điện thoại để trên bàn của cô dù đã tắt tiếng nhưng màn hình cứ sáng rực suốt cả buổi.

Mà ngay từ đầu, khi chọn chỗ ngồi, gần như mọi người có một sự ngầm hiểu ý mà để trống vị trí bên cạnh Thời Thuật cho cô.

Vì vậy, tình thế hiện tại trông như thế này——

Chiếc bàn dài kiểu Tây dành cho mười mấy người.

Ba nam ba nữ chia thành từng cặp ngồi đối xứng, cách biệt nhau ở hai đầu bàn.

Trông giống như các cặp đồng đội chuẩn bị cho một cuộc chiến sắp tới, vô tình tạo ra tâm thế “vinh nhục có nhau”.

Đến mức dù người bị bóc phốt là anh, nhưng với tư cách là “đồng đội”, cô cũng cảm thấy vô cùng ngượng ngùng.

Cứ như thể…

Đến giờ anh vẫn chưa làm chuyện đó, cô cũng cần phải gánh một phần trách nhiệm nhất định…

Tô Đồ cầm nĩa đảo loạn đĩa salad trước mặt.

Thỉnh thoảng lại liếc mắt nhìn sang bên cạnh.

Một mặt là không kìm được sự tò mò, muốn xem biểu cảm của anh lúc này; mặt khác vì sự phân nhóm này, cô thấy mình có nghĩa vụ phải khai thông tâm lý cho anh?

Sự tò mò cộng với cảm giác sứ mệnh khiến cô thầm nhủ trong lòng:

– Đừng buồn…

– Thực ra đây cũng không phải chuyện gì mất mặt…

– Mà tôi tin rằng, sẽ có ngày anh bứt phá được bản thân…

Rốt cuộc, chẳng câu nào thốt ra được.

Mà chính cô lại tự làm mình đỏ bừng mặt.

Đúng lúc đang chột dạ, Thời Thuật bất thần bắt thóp ánh mắt của cô, giọng trầm thấp đầy nguy hiểm: “Muốn nói gì?”

Lưng Tô Đồ cứng đờ: “…”

Giống như một con thỏ không an phận bị tóm gáy, lập tức trở nên ngoan ngoãn ngay.

Ngoài đồng cảm ra thì cô còn nói được gì nữa?!

Giọng nói vẫn đầy phẫn nộ của Dư Nguyên Nguyên từ xa truyền đến: “Cô Tô, tôi nói cho cô biết, loại đàn ông trai thẳng như sắt thép này không đáng để đồng tình! Lì lợm chết đi được, một câu thích cũng không chịu nói, cứ mong người ta tự đoán được tâm tư mình!”

“Sau này cô tìm bạn trai, tuyệt đối đừng tìm loại như thế này!”

Sắc mặt Thời Thuật  khi nghe đến câu cuối cùng đột nhiên lạnh hẳn đi.

 Hàn Dật lập tức cảm thấy mình sắp bị ép thành bánh quy kẹp thịt đến nơi, một mặt dùng ánh mắt cầu xin phía bên kia, một mặt thấp giọng dỗ dành bên này: “Bớt giận bớt giận! Đã bảo cậu ta là trai thẳng rồi mà, chúng ta không chấp nhặt cậu ta…”

Không ngờ giây tiếp theo lửa đã bén sang người: “Cả anh nữa, kết giao không cẩn thận! Tối nay cút ra ngoài đường mà ngủ!!!”

Hàn Dật nghẹn lời: “Vợ yêu à, oan cho anh quá…”

Dư Nguyên Nguyên liếc anh ta: “Câm miệng!”

Anh ta đâu dám câm thật: “Vậy, vậy ——  vậy hay là bây giờ anh tuyệt giao với cậu ta luôn? Sau này chuyện của cậu ta chúng ta không quản nữa…”

Như bị bầu không khí bên kia ảnh hưởng, Tô Đồ nhìn sắc mặt người bên cạnh, đột nhiên có cảm giác nếu không dỗ dành ngay sẽ không kịp mất. Cô vô thức đẩy đĩa thức ăn của mình ra, giọng nói mềm mỏng pha chút an ủi, lắp bắp: “Anh có muốn —— Nếm thử cái này không?”

Thời Thuật hạ mắt, nhìn “thành ý” tràn trề của cô, nhất thời có chút cạn lời.

Tô Đồ thuận theo ánh mắt anh nhìn xuống, lúc này mới phát hiện đĩa salad đã bị cô đảo tung lên trong mớ suy nghĩ hỗn độn.

Hơn nữa, món này hình như anh cũng có một phần y hệt.

Cô im lặng chiến thuật hai giây: “…”

Vừa định giả vờ như không có chuyện gì xảy ra để thu đĩa lại, anh đã đưa tay nhận lấy món quà của cô, đồng thời đưa phần của mình đã trộn xong cho cô như một sự trao đổi.

Tô Đồ chớp mắt.

Nhìn đĩa salad mới trước mặt, ngoài việc vị trí các loại rau hơi khác ra thì chẳng có gì khác biệt, cô cũng không hiểu mình vừa làm chuyện vô ích này để làm gì.

Nhưng Thời Thuật dường như thực sự đã được dỗ dành xong. Anh cầm lấy bộ đồ ăn còn vương chút hơi ấm của cô, lẳng lặng xiên một miếng bơ, thản nhiên đưa vào miệng.

Cơ hàm anh chuyển động chậm rãi.

Tâm trạng trông có vẻ cũng khá tốt….

Cùng lúc đó, chiếc điện thoại đang để yên bỗng sáng lên:

[Trao đổi salad!]

[Cho hỏi cái?!]

[Cái này khác gì uống rượu giao bôi đâu cơ chứ?!!]

Tô Đồ mở to mắt, luống cuống cầm điện thoại úp ngược xuống bàn.

Lại dưới ánh mắt nghi vấn của người bên cạnh.

Gương mặt cô đỏ lựng như tôm luộc…

Cuối cùng cũng kết thúc được bữa ăn nghẹt thở.

Hàn Dật vẫn nhớ lý do lừa mấy người này đến đây, liền gọi xe điện đưa mọi người đi tham quan một vòng.

Làm nghề thiết kế quả thực cần thường xuyên đi tham quan triển lãm, danh lam thắng cảnh, khách sạn hạng sang để cập nhật xu hướng và tìm kiếm cảm hứng.

Trong mục phúc lợi, nhiều công ty đề xuất mỗi năm 1–2 lần ra nước ngoài hoặc tham gia triển lãm.

Ban đầu Tô Đồ khó lòng từ chối sự nhiệt tình, lại không có lý do thật sự thích hợp để khước từ nên mới nghĩ sẽ mang tính tượng trưng đi tham quan một chút rồi lịch sự cáo lui.

Nhưng nghĩ đến việc mọi người vào làm cũng sắp tròn một năm rồi, đến nay đừng nói là xem triển lãm, ngay cả hoạt động team building thông thường cô cũng chưa từng tổ chức, đến mức lúc này chỉ là đi dạo thôi mà ai nấy đã tỏ ra đặc biệt phấn khích.

Cô lại mơ hồ cảm thấy có chút áy náy.

Cuối cùng vẫn chậm lại bước chân.

Ít nhất là không muốn làm hỏng hứng thú hiện tại.

Thế là nửa buổi chiều, cả nhóm lần lượt tham quan đại sảnh, phòng tiệc, câu lạc bộ, nhà hát…

Vô tình đã đi bộ mười ngàn bước.

Khi quay lại xe điện, Hàn Dật đưa chai nước cho người bên cạnh: “Cũng xem hòm hòm rồi nhỉ, hay tìm chỗ nào chơi một chút?

Dư Nguyên Nguyên vặn nắp chai: “Hỏi cô Tô xem, xem họ hứng thú với chỗ nào…”

Vừa quay đầu lại đã thấy Thời Thuật chẳng biết lấy đâu ra tấm bản đồ giấy, sau khi thấy ánh mắt Tô Đồ dừng lại ở trang sân đua ngựa đúng ba giây, anh liền lên tiếng: “Muốn cưỡi ngựa à?”

Tô Đồ ngẩng đầu: “Cũng không hẳn. Chỉ là thấy hơi mới mẻ thôi.”

Thời Thuật gật đầu: “Vậy thì đi.”

Tô Đồ do dự: “Nhưng tôi không biết cưỡi.”

Anh lại chẳng nề hà: “Có thể học.”

Nghĩ đến việc mình hoàn toàn không có tế bào vận động, Tô Đồ vẫn chần chừ: “Hay là thôi đi…”

Dư Nguyên Nguyên ngồi hàng ghế trước thấy vậy liền ngắt lời, giọng điệu trêu chọc: “Hay là mở cho hai người một cái phòng tối, để hai người vào đó bàn bạc trước?”

“………”

Mười phút sau.

Xe điện dừng trước sân đua ngựa.

Tô Đồ nhận bộ đồ kỵ mã, thay đồ không mấy thành thạo. Khi bước ra đứng trước gương chỉnh lại tóc, phía sau đột nhiên vang lên một tiếng huýt sáo đầy ý trêu ghẹo.

Dư Nguyên Nguyên tiến lại gần, đánh giá cô từ trên xuống dưới một lượt, buột miệng: “Thế này thì Thời Thuật không mê đến chết mới lạ~”

Tô Đồ: “…”

Bộ đồ kỵ mã ôm sát cơ thể, thiết kế đơn giản.

Áo đen quần trắng cùng đôi ủng cao cổ, vừa phô diễn trọn vẹn vóc dáng uyển chuyển, vừa ẩn hiện một cảm giác cấm kỵ đầy cuốn hút.

Mái tóc đen dày của cô sau khi chỉnh lại vẫn có vài lọn rủ xuống.

Đôi mắt đào hoa trời sinh mang theo ba phần kiều diễm, nhưng ánh mắt lại trong veo vô hại, tạo nên một sự mâu thuẫn đầy mời gọi giữa thuần khiết và d*c v*ng.

Nể tình mắt nhìn của ai kia cũng khá tốt, Dư Nguyên Nguyên tạm thời bỏ qua ân oán, hứng thú nhướn mày: “Nói thật lòng đi, cô thấy Thời Thuật thế nào?”

“………”

Không hề quá lời khi nói rằng.

Về chủ đề này, Tô Đồ gần như đã miễn nhiễm.

Dường như bất kỳ ai gặp họ cũng sẽ nhanh chóng mặc định họ là một cặp, hoặc sắp thành một cặp.

Đến mức khi bị hỏi bất chợt, phản ứng của cô đã có chút tê liệt: “Rất tốt.”

“Thật không?”

Dư Nguyên Nguyên sáng mắt lên: “Vậy nếu xét ở góc độ bạn trai thì sao?”

Tô Đồ khựng lại một chút, nghĩ đến việc anh đối xử với một người xa lạ như cô cũng khá tốt, liền khách quan nói: “Chắc là, cũng rất tốt.”

Thực ra đến tận bây giờ, cô vẫn không hiểu nổi tại sao anh lại mãi không theo đuổi được người mình thích.

Rõ ràng là dù ngoại hình hay phẩm chất, anh đều rất có sức cạnh tranh.

Dư Nguyên Nguyên chỉ chờ có câu này: “Vậy cô có hứng thú không?”

“Tuy tên đó tính tình không ra gì, nhưng phải công nhận một điều, dáng người thì thực sự cực phẩm! Nếu cô có hứng thú, tôi sẽ đi làm cầu nối cho cô ngay. “

“Mấy chuyện khác tính sau, cứ hưởng thụ cái đã!”

Thành thật mà nói.

Tô Đồ thực sự cũng muốn đồng tình, nhưng nếu chỉ cần có hứng thú là được thì tại sao anh đến giờ vẫn… khụ.

Dù sao trên thế giới này.

Người có hứng thú với anh tuyệt đối không phải số ít.

Cô mỉm cười tiếc nuối, thuận thế chuyển chủ đề:

“Cô Dư và sếp Hàn quen nhau như thế nào vậy?”

“Hả?”

Dư Nguyên Nguyên ngẩn ra, rồi nhanh chóng bị lái sang chuyện khác: “Thì tất nhiên là —— anh ấy đã ước nguyện sinh nhật ròng rã mười tám lần, mặt dày mày dạn mới cầu được tôi đấy!”

Tô Đồ bật cười, rất hưởng ứng: “Trông có vẻ đúng là như vậy.”

“Chứ còn gì nữa!” Dư Nguyên Nguyên hất cằm tự hào rồi cùng cô bước ra ngoài: “Nên tôi mới nói với cô, đàn ông là không thể chiều hư được…”

Vừa ra đến cửa, cuộc đối thoại bị ngắt quãng: “Cười gì mà vui thế?”

Người nói là Hàn Dật.

Ngoài anh ta ra, ba người còn lại cũng đã thay đồ xong, đang đợi ở cửa.

Nhưng Tô Đồ chỉ liếc mắt một cái đã chú ý ngay đến dáng người cao lớn đứng cuối cùng, và chẳng hiểu sao, ánh mắt hai người cứ thế tự nhiên chạm nhau.

Bộ đồ kỵ mã nam màu đen tuyền, cũng là dáng ôm sát, một kiểu cắt may cực kỳ dễ làm lộ khuyết điểm nhưng khi mặc lên người anh, lại tỏa ra một luồng khí chất vương giả bẩm sinh.

Ngoài vẻ hoang dã, còn có một sự gợi cảm trực diện.

Người ta thường nói.

Những thứ càng đơn giản thì càng khó cưỡng lại.

Anh dường như là như vậy, bất kể là chiếc quần bơi sảng khoái, bộ thường phục giản dị, bộ đồ thể thao đỏ trắng trên bục nhận giải, hay là bộ đồng phục đầy hơi thở nam tính trên sân ngựa.

Chỉ cần khoác lên người, dù là đồng nhất hay cá tính, anh luôn là sự tồn tại khó lòng ngó lơ nhất trong đám đông.

Dáng vẻ không cần tô điểm.

Chính là dáng vẻ cao cấp nhất của anh.

Giống như căn hộ 520 mét vuông giữa trung tâm thành phố, bản thân nó đã đại diện cho thực lực.

Ngay cả khi sơn trắng cả nhà, đó cũng là một loại phong cách.

Dư Nguyên Nguyên định đáp lời thì phát hiện không khí ở đây không ổn ——

Nhiều người như thế này.

Mà hai vị kia vừa mới ra ngoài, ánh mắt đã dính chặt lấy nhau như thế sao?

Cô ấy tặc lưỡi một tiếng, lập tức bước lên một bước, cố tình chắn trước mặt Tô Đồ để làm khó: “Muốn dẫn người đi à? Chẳng phải nên có chút biểu hiện gì đi chứ?”

Hàn Dật ngơ ngác: “Cũng có phải đón dâu đâu, tự nhiên biểu hiện gì cơ??”

Anh ta bị Dư Nguyên Nguyên lườm một cái: “Anh câm miệng!”

“………”

Triệu Toàn cũng bị trấn áp, không nhịn được mà dùng ánh mắt giao lưu với Nguyệt Gia:

– Anh ta không nói còn đỡ, nói xong thấy cũng có lý thật…

– Làm sao bây giờ??

– Lúc nãy hình như tôi thấy phía trước có tiệm hoa, giờ chạy đi hái một bó về cho đội trưởng Thời có kịp không??!

Tô Đồ dù đã quen dần nhưng cũng chưa từng bị đẩy vào tình cảnh này, gò má lặng lẽ ửng hồng. Đang định nói gì đó để hóa giải thì Thời Thuật chậm bước tiến lại gần.

Anh thong thả xòe lòng bàn tay, chẳng biết từ đâu biến ra một viên kẹo thỏ trắng, cúi đầu hỏi cô: “Muốn không?”

“………”

Thân hình Tô Đồ cứng đờ, mặt càng đỏ hơn.

Hai giây sau, những đầu ngón tay trắng nõn lướt qua lòng bàn tay rộng lớn.

Cả hai đều cảm thấy như có luồng điện chạy qua.

Ngón tay Thời Thuật khẽ run rồi buông thõng bên sườn, nhường lối dẫn người đi trước: “Đi thôi.”

Tô Đồ lí nhí: “Ồ…”

Cách đó vài bước chân, tiếng xì xào kinh ngạc của mọi người truyền lại ——

“Vãi?!”

“Thế này cũng được?!”

“Có phải cô Tô hơi bị dễ lừa quá rồi không??!”

Không phải đâu.

Tô Đồ thầm biện minh.

Cô thực sự không thích ăn kẹo.

Nhưng cô vĩnh viễn không thể từ chối sự bao dung của một người sẵn sàng lấy kẹo để dỗ dành mình.

Trên bãi cỏ cách đó không xa, ngựa đã được dắt ra.

Bước chân của Thời Thuật rất lớn, nhưng anh luôn có thể giữ nhịp đi song song với Tô Đồ một cách kỳ diệu. Tuy nhiên mỗi lần đi cùng anh, áp lực tâm lý của cô thực sự khá lớn.

Chiều cao, khí chất, cộng thêm bộ đồ đen này, tất cả đều tỏa ra một luồng uy áp mạnh mẽ.

Tư thế của một kẻ bề trên.

Nhưng lại có thể chú ý đến những chi tiết nhỏ nhặt không đáng kể, ví dụ như ly nước bên bàn ăn, viên kẹo mang theo người, và bàn tay đột ngột đưa ra khi đến trước ngựa.

Khiến người sắp được hưởng thụ sự chu đáo này không khỏi sinh lòng sợ hãi.

Không nói rõ là có bằng lòng hay không.

Nhưng chắc chắn là căng thẳng và quá tải.

Tô Đồ mím môi, nén lại nhịp tim đang loạn nhịp, chậm chạp đưa tay ra, áp lên bàn tay lớn rõ từng khớp xương, lập tức cảm thấy như bị khống chế.

Một động tác lên ngựa lóng ngóng mất hơn hai phút mới xong.

Thế là vừa ổn định chỗ ngồi, cô liền ngượng ngùng rút tay lại, nắm chặt dây cương để xua đi cảm giác lạ lẫm và rối bời đó: “…Cảm ơn.”

Thời Thuật không nói gì.

Anh im lặng nhận lấy dây dắt phía trước, tự giác gánh vác trách nhiệm dẫn ngựa.

Tô Đồ thầm thở phào nhẹ nhõm.

Lúc này cô mới chú ý đến tầm nhìn của mình hiện tại đã cao hơn anh rất nhiều.

Phía xa ráng chiều trôi nổi, bầu trời xanh thẳm như một biển lửa rực rỡ, gió lớn thổi qua sân ngựa trống trải.

Khung cảnh bỗng chốc trở nên tĩnh lặng.

Tô Đồ định thần lại, ở góc độ anh không nhìn thấy, cô âm thầm xòe lòng bàn tay ra, như muốn xác nhận viên kẹo vẫn còn đó.

Nhìn một cái rồi nhanh chóng nắm lại.

Khóe môi hơi cong lên, lòng tràn ngập một chút thỏa mãn đã lâu không thấy. Tận dụng tầm nhìn cao hiếm có này, cô hơi phấn khích, mang theo chút nũng nịu nói: “Sao anh lại mang theo kẹo bên người thế?”

Khi Thời Thuật ngẩng đầu, vừa vặn bắt được tia sáng nơi đáy mắt cô, ánh mắt anh nhờ thế mà dịu đi đôi chút: “Phòng hờ thôi.”

Gò má Tô Đồ đỏ bừng, lại bị nhìn đến mức có chút lúng túng: “…Hả?”

Không biết có phải do thời tiết hay không.

Dường như từ buổi trưa đến giờ, khuôn mặt cô chưa bao giờ thực sự hạ nhiệt.

Ánh mắt Thời Thuật dừng lại một chút, rồi lướt qua bàn tay phải đang nắm hờ của cô, mới dùng một giọng điệu tự nhiên như thể “sự thật đã rành rành” mà nói: “Chẳng phải dùng đến rồi sao.”

“………”

Giọng điệu thong dong.

Không chút do dự.

Trông chẳng khác nào đang nói: Chính là chuẩn bị cho em đấy.

Tô Đồ vô thức quay đầu đi.

Đón lấy tiếng gió rít gào, vẫn không che giấu được nhịp tim quá nhanh.

Cho đến khi một trận vó ngựa dồn dập lao tới.

Hàn Dật và Dư Nguyên Nguyên cùng cưỡi một con ngựa, phi tới rồi dừng lại bên cạnh, vẻ mặt chê bai: “Hai người đang nuôi cá à?

“………”

Anh ta nghĩ ra gì đó, đột nhiên nhướn mày cổ vũ: “Này, hay là đua một trận đi?”

“Ai thua tối nay cùng nhốt vào phòng tối!”

Dư Nguyên Nguyên tặc lưỡi, quay đầu liếc anh ta: “Anh tính toán giỏi thật đấy.”

Thắng thì giúp cặp kia, thua thì anh ta cũng không phải ngủ sàn nhà.

Hàn Dật hừ một tiếng, vẻ mặt “tôi chính là thông minh như thế”, quay đầu giục giã: “Nhanh lên hai người! Còn không lên là chúng tôi xuất phát đấy!”

“Không phải tôi dọa các người đâu, ở đây cái gì cũng không có chứ phòng tối thì nhiều lắm!”

Tô Đồ cảm thấy hai người này hình như bị ám ảnh bởi phòng tối rồi, cô bóng gió đáp lại: “Nhưng tôi thực sự không biết cưỡi.”

Dư Nguyên Nguyên chỉ chỉ người bên cạnh cô: “Nhìn xem đó là ai? Có tài nguyên thì phải biết tận dụng biết chưa!”

Tô Đồ thuận thế cúi đầu.

Nghĩ thầm chuyên môn của anh chẳng phải là bơi lội sao, giọng điệu liền không nén nổi sự nghi ngờ: “Anh… biết không?”

“………”

Thời Thuật không thanh minh, nhưng ít nhiều bị nghi ngờ nên cũng có chút nghiêm túc: “Muốn đua à?”

Tô Đồ: “Ờ…”

Cô cũng không hẳn có ý đó.

Tuy nhiên không đợi hai người bàn bạc xong, Dư Nguyên Nguyên đã giật dây cương, dẫn theo Hàn Dật đi trước một bước: “Đi đây! Đừng nói là tôi không đợi các người đấy nhé ——”

“………”

Tô Đồ vô thức nhìn theo hướng cô ấy đi, nhanh chóng quay đầu lại có chút lo lắng, muốn hỏi anh phải làm sao, không đua cũng tính là thua đúng không?

Giây tiếp theo, dây cương trong tay đã đổi chủ, người bên cạnh nhảy vọt lên, lồng ngực rộng lớn áp vào lưng cô, cánh tay dài vòng qua eo, đột ngột ôm trọn cô vào lòng.

Cô trợn tròn mắt!

Còn chưa kịp phản ứng, con ngựa đã chồm hai vó trước lên cao, lao vun vút về phía cái đuôi của đồng đội phía trước, giữa chừng còn gặp phải một chướng ngại vật là một thanh chắn to bằng bắp đùi!

Đôi mắt mở to hết cỡ của cô lại nhanh chóng nhắm tịt lại, trong cơn hoảng loạn ôm chặt lấy cánh tay trước mặt, hét lên ngăn cản: “Đừng đua nữa mà aaaaa ——”

Ngay trước khi cô hét lên, Thời Thuật đã cảm nhận được và giảm tốc độ, con ngựa dừng ngay trước chướng ngại vật rồi chậm rãi đi vòng qua bên cạnh.

Mà Tô Đồ vẫn chưa hoàn hồn, vẫn túm lấy cánh tay anh mà kêu: “Đừng đua nữa anh Thời! Đừng đua nữa mà huhuhu…”

Hồi lâu sau, cô mới nhận ra nguy hiểm đã qua.

Đôi mắt vừa mới thử hé ra một khe nhỏ, bên tai đã truyền đến một tiếng cảnh báo đầy nguy hiểm theo một nghĩa khác: “Tô Đồ.”

Cô rùng mình một cái: “…”

Lập tức bị khoảng cách gần đến mức khó tả này khống chế, cảm giác vốn bị nỗi sợ làm lệch hướng bỗng chốc quay trở lại.

Vòng ôm rộng lớn, khối cơ bắp rắn chắc và mùi hương nam tính mạnh mẽ không thể phớt lờ, tất cả đều trấn áp các giác quan của cô.

Vậy mà anh còn muốn chấp nhất vào một số chi tiết không quan trọng vào lúc này: “Chúng ta hiện tại, không phải đang bàn phương án.”

Tô Đồ thần hồn nát thần tính, sống lưng cứng đờ đến mức gần như tê liệt, khiến động tác quay đầu nhìn anh cũng trở nên rụt rè: “Cái… cái gì?”

Vô thố như một loài động vật ăn cỏ đụng phải thiên địch.

Mà thiên địch, chỉ vì sự yếu đuối lộ ra của cô mà càng thêm khó kìm nén bản tính hung hăng: “Vừa rồi em gọi tôi là gì?”

Tô Đồ rùng mình một cái không rõ lý do, muộn màng nhận ra mình phải thử thăm dò theo sở thích của đối phương: “Tôi… tôi nên gọi anh là gì?”

Ánh mắt anh trầm lặng, nhìn cô chăm chú một hồi mới nói: “Tên.”

Chỉ là cái tên thôi mà.

Tô Đồ thở phào nhẹ nhõm, thầm niệm trong lòng một lần, cảm thấy cũng không quá khó mở lời, nhưng khi nhìn xuống cánh tay anh đang vòng qua eo mình…

Cô lập tức tỉnh táo lại ——

Trong tình cảnh này, bất kể đổi miệng gọi anh là gì.

Đều có vẻ như đang nũng nịu…

Thời Thuật kiên nhẫn đợi một lát.

Cho đến khi nhận ra trong mắt cô lại có dấu hiệu né tránh, định giả ngu lờ đi, anh mới nhíu mày, trầm giọng nhắc nhở: “Hôm qua lúc nói thích tôi. Chẳng phải đã gọi rồi sao.”

Trước Tiếp