Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
CHƯƠNG 21: Còn muốn ôm nữa không
Biên tập: @cohoala
–
Tô Đồ chắc chắn.
Việc mơ tưởng và nói suông cho sướng miệng quả thực có tác dụng k*ch th*ch thần kinh.
Cảm giác như chỉ mới lướt video một lát và nảy sinh chút liên tưởng thích hợp thôi mà mấy tiếng đã trôi qua như thế, người lại chẳng thấy mệt chút nào.
Mặc dù hậu quả trực tiếp là việc dậy sớm vào sáng hôm sau thất bại thảm hại.
Nhưng điều đó không ngăn được tâm trạng cô khá tốt, lúc sắp xếp công việc cũng rất mạch lạc, rõ ràng.
Cô gửi hồ sơ dự án Kim Lợi cho bên công ty triển khai bản vẽ kỹ thuật, bắt đầu giai đoạn khai triển thiết kế, liên hệ với nhà cung cấp vật liệu để gửi các mẫu nhỏ, hoàn thiện nốt mấy phương án mặt bằng còn tồn đọng. Sau khi hẹn gặp vài chủ đầu tư, cô cập nhật lịch trình mới nhất cho Đào Khuynh Thanh.
Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch, nhưng cũng không hoàn toàn suôn sẻ.
Ví dụ như phối cảnh cho dự án Châu Tế Thiên Hạ, đến tận bây giờ cô vẫn hoàn toàn không có chút manh mối nào.
Trước đây anh nói không vội, cô vốn tưởng đó chỉ là lời khách sáo xã giao.
Sau này nghĩ kỹ lại, cô thấy có lẽ anh cho rằng, so với một kết quả vội vàng chạy theo tiến độ, chi bằng cho cô thêm thời gian để tĩnh tâm nghĩ ra một phương án phù hợp nhất.
Vậy nên, việc anh chủ động dạy cô bơi và mời cô đến nhà, không phải là muốn hành xác đứa cùi bắp này?
Có lẽ anh cũng muốn cô thông qua việc quan sát thiết kế trong nhà mà khơi gợi chút cảm hứng chăng?
Nghĩ vậy, gánh nặng tâm lý về cuộc hẹn ngày thứ Tư cũng giảm bớt phần nào. Cô chỉ coi mọi thứ là công việc, chuẩn bị sẵn trang bị mới từ sớm.
Đến giờ hẹn, cô lên đường tới điểm đã hẹn.
Khu biệt thự hơi hẻo lánh.
Tô Đồ đi theo chỉ dẫn của bản đồ, từ phố thị phồn hoa tiến vào nơi thanh tịnh. Trước khi đến cổng trang viên, cô còn ngỡ mình đã đi lạc vào một khu rừng núi nào đó.
Xe dừng trước thanh chắn.
Chưa đầy hai giây, thanh chắn tự động mở ra.
Người bảo vệ tiến lại gần, cúi người giải thích với cô rằng Thời Thuật đã đăng ký biển số xe của cô, sau này cô đến đây có thể tự do ra vào.
Trong lúc sững sờ, Tô Đồ gật đầu cảm ơn.
Sau đó, cô đi theo chỉ dẫn, chậm rãi lái xe về phía một căn hộ mang phong cách Tân Trung Hoa nằm cạnh hồ.
Gara đã mở sẵn.
Sau khi Thời Thuật chỉ hướng ở bên ngoài, anh cùng xe đi xuống tầng hầm.
Mặt sàn vốn rộng rãi lại được xử lý tráng gương, dưới ánh đèn vàng mờ ảo, tạo cảm giác mênh mông không thấy điểm dừng.
Giữa gara đỗ hai chiếc xe sang mà chỉ nhìn nước sơn thôi cũng biết giá trị không nhỏ. Tô Đồ vừa mới thích nghi với sự thay đổi ánh sáng đã phải liên tục đạp phanh, không dám tiến lại gần dù chỉ một chút.
Thang máy đi thẳng lên tầng hai, đập vào mắt là những khung cửa sổ được sắp xếp khéo léo, mang lại cảm giác thoát tục như đưa cả cảnh sắc sân vườn vào trong nhà.
Các phòng cũng tiếp nối phong cách tĩnh lặng này, mọi đồ nội thất, sự kết nối xa gần đều hài hòa và thanh cao.
“Làm sao vậy?”
Nghe tiếng Thời Thuật, Tô Đồ thu hồi tầm mắt, nhẹ bước đi theo anh xuống dưới. Cô thấy thiết kế ở đây rất tốt, nhưng vẫn không nhịn được thắc mắc: “Bình thường anh sống ở đây à?”
Thời Thuật đưa cô ra ngoài trời, đi vòng qua lối mòn ven nước để đến bên một hồ bơi: “Không ở.”
Nói là hồ bơi, nhưng nhìn nó giống một “bể tắm” khổng lồ hơn.
Có lẽ để phù hợp với thiết kế tổng thể, lớp gạch mosaic đáy bể dùng màu xanh xám chuyển sắc. Ở phía cuối có vài cột sáng cao vút, mờ ảo thấy được hình dáng của những đốt tre, màn nước chảy róc rách theo ánh sáng tạo nên một vẻ đẹp lung linh.
Cô hơi xuất thần chỉ vào căn nhà bên cạnh: “Vậy thiết kế ở đây là…?”
Thời Thuật thành thật đáp: “Ba mẹ tôi sắp xếp.”
“………..”
Tô Đồ nghẹn lời rõ rệt, tâm trạng quan sát nghiêm túc nãy giờ hoàn toàn sụp đổ. Cô theo bản năng định hỏi: Vậy anh đưa tôi đến đây làm gì?
Thời Thuật rủ mắt nhìn cô, cũng hiểu ra nãy giờ cô dòm ngó xung quanh là vì cái gì. Đáy mắt anh thoáng hiện vẻ trách móc: “Em đến đây làm gì?”
Làm việc chứ sao.
Tô Đồ thầm nghĩ.
Tiếp đón khách hàng, để khách hàng hành xác, làm khách hàng vui lòng, cố gắng đạt được sự đồng thuận trong bầu không khí vui vẻ của cả hai bên.
Đó vốn dĩ là một phần của công việc mà.
Nhưng có lẽ vì từ trường của anh quá mạnh, dù mục đích ban đầu của cô không sai, nhưng bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô vô thức tự kiểm điểm lại mình. Một lúc sau, cô thực sự nảy sinh cảm giác xấu hổ vì thái độ học tập không chuyên tâm.
Giọng nói theo đó cũng yếu hẳn đi: “… Bơi lội.”
Cô rủ hàng mi dài, đôi môi mím nhẹ.
Trong vẻ tuân thủ lại ẩn hiện sự không phục.
Thời Thuật khẽ thở dài: “Chuyện phương án thiết kế không vội.”
Anh dừng lại một chút rồi nói thẳng: “Khi nào em nghĩ ra phong cách mình thích thì khi đó làm.”
Tô Đồ ngẩng đầu.
Không còn nghi ngờ gì nữa, một lần nữa cô lại bị lời nói này làm cho ngơ ngác: “…”
Về việc anh “không vội”, cô bây giờ có thể khiên cưỡng hiểu được, nhưng tại sao đến tận lúc này anh vẫn muốn dùng phong cách cô thích để đánh đồng với kết quả của phương án thiết kế chứ?
Nếu cô chỉ thích những bức tường trắng trơn, chỉ muốn sơn trắng toàn bộ căn nhà thì sao?
Thời Thuật nhận ra sự ngơ ngác của cô nhưng anh vẫn kiên nhẫn đợi một lát, sau đó mới lùi lại nhường không gian, thản nhiên nói: “Khởi động đi rồi xuống nước.”
“……Ồ.”
Không biết tại sao, Tô Đồ cảm thấy lúc này tâm trạng anh có chút không ổn. Nhìn anh giống như đang mong đợi điều gì đó, nhưng cuối cùng lại hụt hẫng và trở nên lạnh nhạt.
Nhưng cô cũng không chắc chắn lắm.
Dù sao thì đoạn hội thoại vừa rồi cũng chẳng có câu nào đáng để anh nảy sinh cảm xúc như vậy.
Vì vậy trong lúc khởi động.
Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn anh một cái.
Cũng chính lúc này cô mới chú ý thấy vết sẹo trên eo anh thực ra khá rõ ràng.
Chính xác mà nói là có hai vết.
Vết phía trên dài khoảng 8-9 cm, miệng vết mổ khá rộng và không bằng phẳng, trông hơi dữ tợn trên khối cơ bắp săn chắc.
Vết phía dưới dài khoảng 3 cm, miệng vết mổ hẹp hơn, màu cũng nhạt hơn nên nhìn không rõ bằng.
Về hai vết sẹo này, cư dân mạng có nhiều lời đồn đoán khác nhau, cô cũng đã lướt thấy không ít, nhưng chưa bao giờ thấy có thông báo chính thức nào được xác nhận.
Cô không nói nhiều.
Ngoan ngoãn khởi động xong rồi đi theo sau anh xuống hồ bơi.
Độ sâu của mực nước vẫn là 1,4m.
Nước vừa vặn che khuất vòng eo anh, những vết sẹo cũng theo đó ẩn mình dưới nước.
Đến vị trí xuất phát, Thời Thuật quay lại, bảo cô ôn lại nội dung đã học ở buổi trước. Sau khi để cô trôi nổi vài vòng, anh mới chuẩn bị dạy những điểm chính của bơi ếch.
Tô Đồ lúc này mới ngập ngừng: “Học bơi ếch sao?”
Thời Thuật khẽ “ừm” một tiếng: “Sao thế?”
Tô Đồ gạt những tia nước trên trán, đôi má ửng hồng, khẽ th* d*c: “Không có gì, chỉ là tôi cứ tưởng anh sẽ dạy bơi sải.”
Dù sao đó mới là sở trường của anh.
Và nhìn cũng thực sự đẹp mắt hơn.
Thời Thuật nhìn dáng vẻ mới bắt đầu mà đã mệt lử của cô, trầm ngâm một hồi: “Bơi ếch nhẹ nhàng hơn, chắc chắn trước tháng Chín em sẽ học được.”
Anh dừng lại rồi nói thêm: “Những kiểu bơi khác sau này tôi dạy em.”
Vận động làm máu dồn lên não.
Tô Đồ chớp mắt, buộc miệng ra: “Sau này?”
Thời Thuật cũng không hề do dự: “Ừm.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô: “Chỉ cần em muốn học thì lúc nào cũng được.”
Tô Đồ vẫn không hiểu: “Nhưng sau tháng Chín, kỳ nghỉ của anh chẳng phải kết thúc rồi sao?”
“Mỗi tuần đều có ngày nghỉ.”
Giọng Thời Thuật thản nhiên, như thể chỉ tình cờ nói đến đây nên tiện miệng thông báo: “Nếu tập huấn tập trung thì sẽ cách quãng lâu hơn một chút, tình hình cụ thể đợi khi có thông báo tôi sẽ nói với em sau.”
Nghe xong Tô Đồ càng thêm mờ mịt: “…”
Tại sao lại phải nói với cô chứ?
Không lý nào đến tận tháng Chín mà cô vẫn không làm ra được phương án thiết kế, để rồi sau đó vẫn phải duy trì liên lạc trong sự lâu dài và hổ thẹn được?
Như vậy thì đáng sợ quá!
Đầu óc cô quay cuồng, lại không thể hứa với anh rằng trước tháng Chín chắc chắn sẽ làm ra phương án khiến anh hài lòng, cuối cùng chỉ có thể nói lấp lửng: “Được, được, tôi biết rồi.”
Không biết có phải là ảo giác hay không.
Sau câu nói này, anh dường như khẽ nhướn mày, tâm trạng rõ ràng tốt hơn lúc nãy. Sau đó anh giải thích sơ bộ rồi bắt đầu làm mẫu động tác cho cô.
Đầu tiên là động tác chân bơi ếch.
Đợi cô nắm vững một chút, anh tiếp tục dạy động tác tay.
Tô Đồ không có năng khiếu vận động lắm, học động tác không nhanh, thậm chí còn hơi vụng về, mỗi lần đạp chân lại phải quay đầu nhìn anh để xác nhận xem có đúng không.
Nhưng trong quá trình học chậm chạp đó, cô đều rất nghiêm túc thấu hiểu, vì vậy mỗi động tác đều hoàn thành khá chuẩn xác.
“Ừm, rất chuẩn.”
Thời Thuật không hề tiếc lời khen ngợi, đồng thời đề nghị: “Làm lại thêm vài lần liên tục nữa đi.”
Tô Đồ thích những lời khích lệ thỉnh thoảng như vậy, nó giúp cô vừa giữ được sự tập trung vừa thấy vui vẻ: “Được.”
Sau khi hoàn thành thuận lợi một lượt đạp chân, cô bắt đầu thử động tác tay.
Cô quạt tay liên tục vài cái, khi hơi thở sắp đến giới hạn thì cổ tay trái bỗng hẫng một cái, chiếc vòng tay vốn hơi rộng đã bất ngờ tuột ra trong lúc bơi.
Thời Thuật thấy cô lập tức dừng động tác, đứng dậy từ dưới nước, vừa th* d*c vừa hoảng loạn nhìn quanh quất.
Chiếc vòng màu xanh lam nằm tĩnh lặng dưới đáy hồ xanh biếc, Thời Thuật liếc mắt một cái đã thấy ngay vị trí chính xác.
Một lúc sau, anh mới thản nhiên đi tới, cúi người định nhặt lên. Nhưng ngay trước khi anh chạm vào, một bàn tay từ bên cạnh đã vươn ra trước.
Cô chẳng còn sợ nước nữa, dám vùi cả đầu xuống đáy hồ, không hề có ý định mượn tay người khác, không muốn chậm trễ dù chỉ một giây, nhanh chóng nhặt chiếc vòng về.
Đứng thẳng người dậy, chưa kịp thở đều, cô đã vội vàng kiểm tra, thấy không bị hỏng hóc gì mới trút được gánh nặng, sau đó lập tức đeo lại chỗ cũ.
Thời Thuật rủ mắt chứng kiến toàn bộ quá trình, giọng lạnh nhạt: “Quan trọng lắm sao?”
Tô Đồ chậm chạp ngẩng đầu: “Hả?”
Thời Thuật liếc nhìn cổ tay trái của cô, nói một cách vô cảm: “Thấy lúc nào em cũng đeo.”
Từ đêm giao thừa đến tận bây giờ.
Nước có lực đẩy, chiếc vòng cũng không nặng, ai cũng biết dù có rơi xuống cũng không vấn đề gì.
Nhưng Tô Đồ vẫn mang vẻ mặt rất lo lắng sẽ xảy ra chuyện, cô giữ chặt chiếc vòng trong tay đầy vẻ sợ hãi: “Ừm, rất quan trọng.”
Nghĩ một lát, cô lại thương lượng với anh: “Hôm nay hay là cứ luyện chân trước đi? Đợi lần sau tôi tìm cách cố định nó lại rồi mới luyện tay được không?”
Thời Thuật không rảnh để thảo luận với cô xem làm thế nào để bảo quản chiếc vòng cho tốt, chỉ ậm ừ cho qua.
Trong lòng anh cũng chẳng có ý vị giận hờn gì.
Có những sự thật đã định sẵn, anh biết rõ ngay từ đầu, và cũng chẳng có lý do gì để đột ngột ép buộc cô phải từ bỏ điều gì đó.
Cần có thời gian để thay đổi.
Vốn dĩ chẳng có việc gì có thể thành công ngay lập tức.
Nếu anh đã muốn tranh giành lâu dài, anh sẽ chỉ để cô tự nguyện tháo nó ra khỏi người mình.
–
Bơi lội thực sự rất mệt.
Rõ ràng chỉ là luyện tập động tác đơn thuần, thậm chí còn chưa thực sự bơi đi đâu cả.
Nhưng chẳng bao lâu sau, cơ thể cô đã có dấu hiệu kiệt sức, lực đạp của đôi chân ngày càng yếu đi.
Không có công đoạn nào gây cảm giác mệt mỏi, chỉ là khi vô tình dừng lại, cô mới phát hiện tứ chi đều đang run rẩy!
Cảm giác này khiến Tô Đồ thấy sợ hãi.
Rất nhanh sau đó, bản tính học sinh dốt trỗi dậy, cô tỏ vẻ mình không bơi nổi một chút nào nữa, buộc Thời Thuật phải bất đắc dĩ hô dừng, kết thúc buổi tập hôm nay.
Cô run rẩy bước tới lối ra, mượn sức đẩy của nước để đi lên một cách dễ dàng. Nhưng đôi chân vừa mới rời khỏi mặt nước đã lập tức nặng trịch như đeo chì, kéo cô chìm nhanh xuống dưới.
Cũng may là Thời Thuật ở phía sau đỡ một tay, cô mới không bị ngã trở lại mặt nước một cách khó coi như thế.
Tô Đồ ngượng ngùng nói lời cảm ơn. Phản ứng đầu tiên sau khi lên bờ là đói.
Thực sự rất đói.
Đó là kiểu đói khiến cảm giác thèm ăn tăng vọt, đến mức cô có thể lập tức liệt kê ra mười tám món mình muốn ăn nhất ngay lúc này.
Thời Thuật nhận ra điều đó, liền hỏi thẳng: “Em muốn ăn gì?”
Tô Đồ vẫn có chút ngại ngùng, nhưng nghĩ lại mình đã ăn của anh bao nhiêu bữa rồi, giờ mới thấy ngại thì có vẻ hơi muộn, cuối cùng cô vẫn mang theo chút ý vị nịnh nọt, mỉm cười nhẹ nhàng nói: “Pizza, Coca.”
Nhớ tới thói quen ăn uống của anh, cô không chắc chắn bổ sung thêm: “Có thể không?”
Thời Thuật thu hết thần thái của cô vào tầm mắt, khẽ nhếch môi “ừm” một tiếng, rồi đưa cô trở lại căn phòng ban nãy: Giao đồ ăn có thể hơi chậm, tắm xong em có thể nghỉ ngơi một lát, đồ đến tôi sẽ gọi.
Tô Đồ gật đầu: “Được.”
Sau đó, cô thả chậm nhịp độ, thong thả loay hoay trong phòng tắm gần một tiếng đồng hồ mới thay một bộ váy cotton thoải mái.
Cô nằm lười biếng xuống giường, mong ngóng bữa tối của mình.
Tiếng gõ cửa nhanh chóng vang lên.
Cô lập tức đứng dậy, bước chân hơi nhanh nhẹn, hào hứng mở cửa phòng.
Ngẩng đầu lên, cô thấy một khuôn mặt nam tính đẹp như thần, khóe mắt chân mày đều mang theo sự sảng khoái sau khi tắm rửa. Cánh tay dài gập lại, xách theo hai túi đồ ăn hỏi ý kiến: “Ra phòng khách hay phòng chiếu phim?”
…
Vài phút sau.
Chiếc điều khiển từ xa của phòng chiếu phim được đưa vào tay cô.
Tô Đồ dựa vào ánh sáng mờ ảo, lơ đãng chọn phim.
Thỉnh thoảng cô lại liếc nhìn người bên cạnh đang thong thả mở túi đồ ăn, lúc xác nhận tiến độ, vẻ mặt cô lộ rõ sự nôn nóng.
Mãi cho đến khi hai khay pizza, bít tết, đồ ăn nhẹ và Coca trong túi được bày ra hết, lấp đầy cả một bàn, cô mới vội vàng bấm chọn đại một bộ phim.
Đặt điều khiển xuống, cô đưa tay nhận lấy một chiếc găng tay từ anh.
Sau khi đeo vào, việc đầu tiên cô làm là lấy miếng pizza trong khay, nhưng vì lớp phô mai ở rìa bị dính nên rất khó lấy.
Ngay lập tức, cô chống khuỷu tay lên, hơi sốt sắng cọ cọ vào cánh tay bên cạnh cầu cứu: “Giúp tôi một tay với.”
Ánh mắt Thời Thuật lướt qua điểm tiếp xúc giữa hai cánh tay đang sát vào nhau, ánh mắt hơi khựng lại. Anh không di chuyển cánh tay này, chỉ dùng tay kia lấy một chiếc găng tay, tiến lại gần giải quyết vấn đề.
Giải cứu pizza thành công.
Tô Đồ mỉm cười nhẹ nhàng, dựa vào ghế sofa dưới ánh sáng hắt ra từ màn hình, bắt đầu lấp đầy dạ dày một cách thỏa mãn.
Đến chính cô cũng không nhận ra mình đã bắt đầu trở nên thoải mái trước mặt anh như thế này từ lúc nào.
Cơ thể dường như cũng đã quen với sự nuông chiều của anh. Khi lần lượt nhận lấy miếng bít tết anh đã cắt sẵn hay lon Coca anh đưa tới, cô không còn chút gượng gạo nào, thỉnh thoảng còn đưa ra ý kiến chủ quan: “Bây giờ tôi không muốn ăn pizza nữa. Có thể đổi thành khoai tây chiên không?”
Khi bộ phim chiếu được một nửa, đồ ăn cũng đã vơi đi phần lớn.
Thời Thuật dọn dẹp bàn một chút rồi dựa lưng vào sofa. Khi quay đầu nhìn sang, cô đã nhắm mắt ngủ thiếp đi từ lúc nào không hay.
Máy điều hòa thổi hơi lạnh nhè nhẹ, hình ảnh trên màn hình chuyển động lung linh, làm tôn lên vẻ yên tĩnh trên gương mặt cô. Chiếc mũi nhỏ nhắn hơi nhếch lên, khóe môi cong lên một độ cong có thể thấy rõ.
Trông rất ngoan, cũng cảm nhận được một chút lanh lợi, hiền lành.
Ánh mắt Thời Thuật trầm lặng, anh cứ im lặng nhìn cô một hồi mới nhẹ nhàng vươn tay, vén lọn tóc con trên má cô, cẩn thận cài ra sau tai.
Anh định đứng dậy lấy một chiếc chăn mỏng, nhưng dưới cái nhìn chằm chằm và động tác nhỏ nhặt kia, dường như cô cảm nhận được điều gì đó mà mở mắt ra.
Trong tầm mắt vừa bắt gặp một bóng người, gương mặt cô lập tức hiện lên vẻ phụ thuộc sâu sắc.
Cơ thể cô cọ sát tới, cố gắng rúc vào lòng người kia.
Thời Thuật không biết cô đã hình thành thói quen này từ lúc nào và ở bên cạnh ai.
Khi ý thức yếu ớt, theo bản năng sẽ tìm kiếm một vòng tay.
Đáy mắt anh hiện lên vẻ lạnh lùng, bất chợt nắm lấy cổ tay cô đang tiến lại gần, giọng nói trầm lạnh mang theo sự ngăn cản: “Tô Đồ.”
“………..”
Cô chậm rãi mở mắt.
Ý thức vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, nghe thấy giọng nói có phần hơi dữ dằn lạ lùng đó, cô lại nghe anh hỏi: “Tôi là ai.”
Cô chớp mắt, ngơ ngác phân biệt một chút.
Sau khi cảm nhận được khuôn mặt này là an toàn và có thể xâm phạm, trên mặt cô lập tức hiện lên vẻ oán trách vì không hiểu tại sao anh lại hỏi câu ngớ ngẩn như vậy: “Thời Thuật.”
“………..”
Thời Thuật khựng lại, thân hình đột ngột sững sờ, nhưng lực trong tay lại vô thức nới lỏng.
Một lát sau, yết hầu sắc lẹm khẽ chuyển động không thành tiếng.
Như sợ làm cô giật mình, anh hạ thấp giọng với ý ngầm cho phép: “Còn muốn ôm nữa không.”