Chỉ Em Là Ngoại Lệ

Chương 64: Anh thích em.

Trước Tiếp

Sau một trận cãi vã dữ dội với Trần Duật Sâm, Giang Di Lê gần như không chờ thêm được giây nào mà rời khỏi Minh Nguyệt Phủ.
Cô không thể chấp nhận việc anh đối xử với mình như vậy.
Trên đời này, không ai có thể ép buộc cô làm điều mình không muốn, nếu cô chọn ở bên một người, nhất định phải là tự nguyện.
Cô lau nước mắt, gọi Vân Tri Vi đến đón. Ngồi vào xe, những giọt nước mắt mới dần khô đi.
Từ gương chiếu hậu, Vân Tri Vi lặng lẽ nhìn cô thật lâu rồi khẽ hỏi:
“Làm sao thế? Cãi nhau với đàn anh Trần Duật Sâm à?”
Lần trước ly hôn Giang Di Lê còn chẳng rơi lấy một giọt nước mắt, vậy mà lần này, cô lại khóc.
“Ừ.” Giang Di Lê gật đầu, hạ cửa kính cho gió lùa vào, mang theo cả nỗi buồn và nước mắt của cô bay đi.
“Anh ta đúng là quá đáng! Có ngày tớ phải mắng cho anh ta một trận mới hả giận được.”
Vân Tri Vi tức giận nói.
“Rốt cuộc có chuyện gì vậy?”
“Không có gì.” Cô bình thản đáp “Anh ta tưởng tớ có bạn trai, rồi nổi điên lên.”
Cô còn tát anh một cái.
“Nổi điên?” Vân Tri Vi khó mà tưởng tượng được chữ đó lại có thể dùng cho người nho nhã như Trần Duật Sâm. Trong giây lát, cô ấy chẳng biết nên nói gì.
Thật ra, ngay cả Giang Di Lê cũng không ngờ anh sẽ giận đến mức ấy, lại còn làm ra chuyện quá đáng như vậy.
Nhìn ra khung cửa sổ, bầu trời đêm u tối dần khiến lòng cô cũng lắng xuống.
Ethan trở lại lần này, cô đã sớm chuẩn bị sẵn câu trả lời. Anh thực sự rất tốt, sẵn sàng cho đi, sẵn sàng từ bỏ mọi thứ ở Mỹ để đến Trung Quốc vì cô.
Anh dịu dàng, chân thành, ít nhất là người khiến cô không thấy chán ghét. Nếu phải bắt đầu một mối quan hệ mới, Ethan có lẽ là lựa chọn hoàn hảo nhất.
Nhưng áp lực trong lòng cô quá lớn. Cô không thể yên tâm để Ethan vì mình mà vượt nửa vòng trái đất, rời xa quê hương, rời xa cha mẹ. Sự hy sinh đó khiến cô thấy nặng nề.
Cô không thể gánh nổi tình cảm đến mức hiến dâng tất cả, và cũng không dám chắc, khi tình cảm phai nhạt, Ethan có vì thế mà oán trách cô hay không.
Bởi giữa người với người, cách ở bên nhau tốt nhất là không nợ nần, không ràng buộc.
Hơn nữa, những lời Trần Duật Sâm nói lần trước khi tiễn cô về công ty vẫn còn vang vọng trong đầu.
Anh là người thế nào, cô hiểu rõ. Một khi anh đã nói ra, tức là anh có thể làm được. Khi mối dây liên kết giữa họ vẫn chưa dứt, cô không thể kéo Ethan vào mà khiến anh phải chịu tai ương vô cớ.
Vì vậy, trong bữa tối hôm nay, cô đã từ chối Ethan.
Cô nhìn ra được, anh ấy rất buồn, rất thất vọng. Nhưng câu chuyện giữa họ, đến đây là kết thúc.
Đêm nay, mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát. Trên môi cô vẫn còn vương lại cảm giác tê rát, có chút đau, đủ thấy Trần Duật Sâm khi đó đã dùng bao nhiêu sức lực. Nhưng cô cũng không chịu lép vế, đã cắn trả anh một cái thật mạnh.
Anh thô bạo kéo cô đi, lại lạnh lùng cưỡng ép cô như thế. Cô tức giận, thật sự tức giận.
Dù cho cô có ở bên Ethan đi nữa, anh cũng không có quyền đối xử với cô như vậy. May mà đây là thế kỷ hai mươi mốt, là xã hội có pháp luật, nếu không chẳng biết chừng anh còn muốn giam giữ cô lại, nghĩ mình có thể che trời bằng một bàn tay sao?
Thật nực cười!
Vì vậy, cô sẽ không bao giờ chấp nhận lời xin lỗi của anh.
Anh đau khổ, anh mất ngủ, đó không còn là chuyện của cô nữa.
Khi về đến Hương Chương Biệt Uyển, Vân Tri Vi vừa đặt chìa khóa xuống, liền bị người từ phía sau ôm chặt lấy.
“Tri Vi, tối nay… tớ muốn ngủ với cậu.”
Vân Tri Vi ngẩn ra một giây, rồi khẽ gật đầu:
“Được.”
Hai người nằm chung trên một chiếc giường, hơi ấm cơ thể len lỏi trong chăn, mang lại cảm giác bình yên hiếm hoi.
“Giang Di Lê, cậu thấy đỡ hơn chưa?” Trong ánh sáng mờ mờ, Vân Tri Vi khẽ hỏi.
“Ừ.” Giọng Giang Di Lê nhỏ và khàn.
“Dù tớ không biết giữa hai người rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, nhưng Giang Di Lê à, tớ cảm thấy cậu với đàn anh nên bình tĩnh ngồi xuống nói chuyện một lần. Suốt hơn mười năm qua, trong mắt anh ấy chỉ có mình cậu, ngay cả sau khi ly hôn cũng không thay đổi. Một người như vậy, sao có thể nói là vô tình được chứ? Biết cậu có bạn trai, anh ta mất cả phong độ, mất cả chừng mực, nếu đó không phải là ghen, thì còn là gì nữa? Mỗi người ghen theo một cách khác nhau. Như Hứa Trăn thì hay nói lời cay nghiệt, còn đàn anh Duật Sâm của cậu, chắc là càng ghen thì càng muốn kiểm soát cậu thôi.”
“Nhưng tớ không thể chấp nhận kiểu ép buộc hay kiểm soát như vậy.” – Giọng Giang Di Lê nghẹn lại trong chăn.
“Dù anh ấy yêu tớ, hay không yêu tớ nữa, cũng không thể, và không có quyền cưỡng ép tớ như thế.”
Những vướng mắc kéo dài từ khi cô về nước đến nay, nếu nói cô chưa từng cảm nhận được tình cảm của anh, thì là dối lòng.
Ngay cả khi anh nói lời xin lỗi ở Minh Nguyệt Phủ tối qua, dù đang tức giận, cô vẫn nghe rõ từng câu từng chữ.
Yêu, rốt cuộc nên được định nghĩa thế nào? Thật ra, ngay cả cô cũng không còn biết nữa.
Ngày trước, tình yêu của cô dành cho Trần Duật Sâm là theo đuổi, là ngưỡng mộ, là nhớ nhung.
Còn bây giờ…
Cô nhắm chặt mắt lại, đầu óc choáng váng, không muốn nghĩ thêm gì nữa.
Sáng hôm sau, Giang Di Lê lại trở về dáng vẻ điềm tĩnh và sắc sảo thường ngày. Cô dậy từ bảy giờ sáng. Dù cố gắng hết sức hành động nhẹ nhàng, vẫn khiến Vân Tri Vi bị đánh thức.
Nhìn đồng hồ, Vân Tri Vi lườm cô một cái:
“Cậu bị điên à? Sao dậy sớm thế này?”
Tối qua hai người phải hơn một giờ mới ngủ được! Giang Di Lê là bà chủ lại còn chăm chỉ hơn cả nhân viên.
Giang Di Lê ngại ngùng lè lưỡi, cười híp mắt:
“Ha ha, tớ phải đi công tác, còn phải về nhà thu dọn hành lý nữa. Cậu cứ ngủ thêm đi.”
Nhìn cô tươi tỉnh, thần sắc tốt hơn hẳn, Vân Tri Vi cũng yên tâm hơn.
Chỉ là sau đó hơi nhíu mày:
“Công tác? Đi đâu thế?”
“Bên tạp chí sắp phát hành số đầu tiên, tụi tớ đang chọn nhà in. So sánh mấy bên rồi, tớ muốn chọn Xưởng in Quảng Nhạc. Giám đốc bên đó mời tớ đến H thị thăm xưởng gỗ thực tế, nên tớ phải đi công tác hai ngày.” Nói đến công việc, đôi mắt Giang Di Lê liền sáng rực.
“Đúng là nữ cường nhân, chẳng lúc nào chịu nghỉ ngơi.” Vân Tri Vi thở dài.
Nhìn cô lúc này tràn đầy năng lượng, ai mà ngờ được tối qua cô còn khóc đến nức nở rời khỏi Minh Nguyệt phủ chứ. Chẳng còn chút dấu vết buồn thương nào. Thấy bạn mình đã bình ổn lại, Vân Tri Vi cũng không nhắc lại chuyện hôm qua nữa. Cô ấy kéo chăn ra, đứng dậy:
“Dù sao cũng dậy rồi, để tớ đưa cậu về.”
“Không cần, tớ đặt xe Didi rồi. Cậu ngủ thêm chút đi.” Giang Di Lê thay đồ, rửa mặt xong liền ra khỏi cửa.
Vừa xuống đến tầng trệt, cô sững người lại, trước cổng có đỗ một chiếc Maybach trắng, không biết đã đợi bao lâu.
Thấy cô xuất hiện, Trần Duật Sâm mở cửa xe, bước xuống, đi về phía cô.
Khoảnh khắc trông thấy anh, mọi tủi hờn đè nén từ hôm qua lại trào lên.
Giang Di Lê cau mày, gương mặt lạnh xuống ngay tức khắc.
Cô không muốn gặp anh, liền quay người định trở vào.
Bảy giờ sáng, những cô lao công cần mẫn đã bắt đầu dọn dẹp trong khu chung cư.
Người lao công vừa lau xong hành lang, tay xách một xô nước, tay kia còn cầm chổi lau nhà, không chú ý phía trước có người đang đi đến, thế là va phải Giang Di Lê đang vội vã bước ra.
Cú va khá mạnh, nước bẩn trong xô bắn tung tóe. Giang Di Lê sợ nước dính vào quần áo, liền vội vàng lùi lại mấy bước.
Nhưng vừa va chạm xong lại giật lùi quá nhanh, đôi giày cao gót bảy phân lập tức trật đi m, một cơn đau nhói từ cổ chân truyền đến, khiến cô hoa mắt suýt ngã.
Cô lao công hốt hoảng buông chổi, định chạy tới đỡ.
Đúng lúc đó, phía sau vang lên tiếng bước chân gấp gáp.
Giang Di Lê đau đến nỗi không đứng vững, giây tiếp theo đã bị một bàn tay nắm chặt cổ tay, một cánh tay rắn rỏi vòng ra sau lưng đỡ lấy, ngăn cô ngã xuống.
Mùi hương quen thuộc, nhè nhẹ thanh nhã, lướt qua chóp mũi. Ánh sáng trước mắt bị che khuất, cô cả người rơi vào một vòng ôm rộng lớn và vững chãi.
Má cô áp lên ngực anh, nghe rõ tiếng tim đập mạnh mẽ trong lồng ngực ấy. Giọng nói trầm thấp của anh vang lên, dịu dàng mà kiềm chế:
“Có đau ở đâu không?”
Cô lao công thấy vậy, bật cười:
“Cô gái, không sao chứ?”
Rồi lại tự nói một mình, nửa đùa nửa trêu:
“Bạn trai ôm chặt như thế chắc không sao đâu. Thôi tôi đi đây nhé.”
Nói xong, bà xách xô và chổi rời khỏi tòa nhà, miệng còn lẩm bẩm:
“Giờ con gái đúng là yếu quá, đi đường bằng cũng trẹo chân được…”
Giang Di Lê: “…”
Đợi cơn đau ở cổ chân dịu xuống, cô vội lùi khỏi vòng tay anh.
Dù chân vẫn nhói, nhưng qua cơn tê rát ban đầu, cô vẫn có thể miễn cưỡng đứng vững.
Cúi đầu nhìn xuống, ống quần cô bị nước bẩn bắn lên, vệt loang ướt lạnh.
Không những thế, còn bị người ta cho là “yếu ớt, tiểu thư”.
Thật đúng là xui đủ đường!
Nếu không phải vì muốn tránh mặt anh, cô đã chẳng phải chịu khổ như vậy!
Cả nỗi bực tức cũ lẫn mới cùng dâng lên, cô hít sâu một hơi, gương mặt lạnh tanh, môi mím chặt, tức giận nói:
“Tất cả đều tại anh. Tôi ghét anh!”
“Anh thích em.”
Trần Duật Sâm bình thản đáp lại.
Giang Di Lê sững sờ, không tin vào tai mình.
Một lúc lâu sau, cô mới cố gượng nói:
“Nhưng tôi không thích anh nữa rồi.”
Trên xe của anh có hộp y tế. Dưới sự kiên quyết của Trần Duật Sâm, và vì chân cô thật sự không thể đi xa, Giang Di Lê đành phải lên xe cùng anh.
Anh cúi người, nhẹ nhàng tháo giày cho cô, rồi lấy cồn trong hộp y tế ra chuẩn bị sát trùng vết thương ở cổ chân.
Giang Di Lê thấy vô cùng mất tự nhiên, liền giật lấy lọ cồn từ tay anh, tự mình sát trùng rồi xoa bóp vài cái. Sau đó cô thoa thêm một lớp thuốc tan bầm, rồi đưa lại hộp y tế cho anh.
“Anh đến đây làm gì?” cô nghiêng đầu, giọng lạnh nhạt. “Tôi còn rất nhiều việc, không rảnh nghe anh nói nhảm.”
Ý tứ đã quá rõ ràng, nếu có gì cần nói, thì nói nhanh lên.
“Chuyện hôm qua… anh xin lỗi.”
Trần Duật Sâm nhìn thấy mí mắt cô còn hơi sưng, nghĩ đến hình ảnh cô khóc đêm qua, khẽ thở dài, giọng trở nên dịu hơn:
“Là lỗi của anh, anh quá mất kiểm soát, không nên đối xử với em như vậy.”
“Anh biết là tốt rồi.” Giang Di Lê không nhìn anh, chỉ bình thản nói: “Tôi không phải loại người có thể chịu được việc bị người khác cưỡng ép. Anh càng ép, tôi càng ghét.”
“Anh biết.”
Trần Duật Sâm nhìn dáng vẻ cô giận đến phồng má, trong lòng căng thẳng cả đêm rốt cuộc cũng từ từ giãn ra.
Còn biết giận anh, nghĩa là vẫn chưa đến mức không thể cứu vãn.
“Lúc thấy em đi cùng anh ta, còn đích thân ra sân bay đón, anh thật sự không thể kiềm chế được. Là anh hồ đồ, mới làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy. Xin lỗi.”
Anh thành khẩn nói, giọng hạ xuống, ôn nhu đến mức khiến người ta khó lòng kháng cự:
“Anh quên mất rồi, Giang Di Lê của anh xưa nay mềm không ăn cứng, phải không?”
Giang Di Lê: “…”
Không sai!
Khó khăn lắm mới về đến nhà, Giang Di Lê kéo vali ra bắt đầu xếp đồ.
May là cổ chân giờ đã đỡ đau, cũng không ảnh hưởng đến chuyến công tác lần này.
Cô vừa gấp quần áo bỏ vào vali, thì Vân Tri Vi nhắn tin đến:
“Về đến nhà chưa?”
Giang Di Lê trả lời:
“Ừm, tớ thu dọn xong rồi ra sân bay luôn.”
Vân Tri Vi hiếu kỳ hỏi tiếp:
“Tớ vừa nhìn thấy đàn anh, anh ấy đuổi theo cậu để nói gì thế?”
Cô khựng lại một chút, rồi chậm rãi gõ:
“Không có gì, chỉ là xin lỗi.”
Tri Vi đáp lại ngay:
“Thế thì còn đỡ, biết nhận sai cũng không đến nỗi vô phương cứu chữa. Nhưng mà… hôm qua cậu chẳng nói chỉ tát anh ấy một cái thôi à? Sao tớ thấy trên cổ anh ấy có một vết cào dài thế kia? Màu đậm lắm nhé, nhìn là biết cậu ra tay không nhẹ đâu, chắc anh ấy đau lắm ha ha.”
Giang Di Lê: “…”
Ừ, đau thật đấy.
Tri Vi lại hỏi:
“Thế bây giờ cậu tính sao?”
Giữa hai người cứ dây dưa thế này, rốt cuộc cũng không phải cách.
Nhưng Giang Di Lê cũng chẳng biết phải làm sao. Cô chỉ biết, mình vẫn đang giận. Giận đến mức, bây giờ cô chẳng muốn nghĩ gì hết.

 

Trước Tiếp