Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 45

Trước Tiếp

Bành Hồi Thịnh vốn luôn là kiểu người không mấy nổi bật, gương mặt lẫn vào đám đông thì tìm mãi cũng chẳng ra. Nhất là phim trường này lại rộng, Chử Tộ Kỳ mất một đống công sức mà vẫn không tìm thấy. Cuối cùng hắn đành liều thử, rút điện thoại gọi cho Bành Hồi Thịnh, không ngờ lại có người bắt máy thật.

“Bành Hồi Thịnh.”

“Sếp, à không, tổng giám đốc Chử…”

“Người đâu?”

Chử Tộ Kỳ đã lười vòng vo với Bành Hồi Thịnh. Giọng lúng túng của cậu ta truyền qua điện thoại làm Chử Tộ Kỳ chợt nhớ lại những ngày đầu: hồi mới theo hắn, Bành Hồi Thịnh cũng có tật này, phải mất rất lâu hắn mới ‘rèn’ được để cậu ta nói năng làm việc dứt khoát. Lỗi này còn dễ chịu hơn so với kiểu làm đổ cà phê lên người hay đặt bữa tối với đối tác ở nhà hàng tinh nhân.

“Ở đâu. Trả lời được thì trả lời, không được thì nói không. Ấm a ấm ớ cái gì.”

Chử Tộ Kỳ bất ngờ nâng cao giọng, đồng thời dường như cũng kích phát phản ứng căng thẳng của Bành Hồi Thịnh. Cậu ta lập tức đáp: “Có, tổng giám đốc Chử. Tôi đang ở quán chè*. Ngài muốn uống không? Tôi sẽ gọi món đặc trưng của họ cho ngài. “

(*từ gốc là 糖水, kết cấu lỏng hơn, nguyên liệu cũng nghiêng về tính dược liệu và bồi bổ, chắc giống kiểu canh hơn)

“Định vị.” Chử Tộ Kỳ nhẫn lại nhắc nhở.

“Ồ, vâng ạ.” Bành Hồi Thịnh vâng vâng dạ dạ đồng ý.

Điện thoại chưa kịp cúp máy nhưng Chử Tộ Kỳ đã nhận được định vị. Hắn nhìn một cái, phản xạ đầu tiên là muốn chửi: hắn ở phía nam phim trường còn Bành Hồi Thịnh thì ở tận phía bắc, nghĩa là việc bây giờ hắn phải làm là băng ngang cả phim trường.

Khó khăn lắm mới đến được quán chè ở vị trí đã định, Chử Tộ Kỳ vừa nhìn một cái đã thấy Bành Hồi Thịnh đang trốn dưới bóng chiếc ô che nắng. Lúc ấy cậu ta đang cúi đầu, đứng bên cạnh chiếc ghế, canh một bát chè lạnh nổi đầy đá.

“Tổng giám đốc Chử.”

“Ngồi.” Chử Tộ Kỳ không khách sáo, ngồi xuống cái ghế mà Bành Hồi Thịnh kéo ra. Hắn cúi nhìn bát chè rõ ràng là được chuẩn bị sẵn cho mình, nhíu mày: “Nho khô.”

Chử Tộ Kỳ ghét mọi loại trái cây khô.

Lúc này Bành Hồi Thịnh mới phát hiện ra sai sót trong phần chè, cậu ta lập tức lấy lại tác phong của một trợ lý chuyên nghiệp, cúi người bưng bát chè lên, nhanh bước đi về phía quầy của tiệm. Ánh mắt của Chử Tộ Kỳ dõi theo cậu ta, nhìn cậu ta đặt bát chè trước mặt chủ quán, sau đó chỉ thẳng vào mũi mà mắng.

To gan vậy sao?

Chử Tộ Kỳ khẽ nhướn mày.

Ông chủ quán nhìn về phía hắn bằng ánh mắt khác lạ. Kinh nghiệm của Chử Tộ Kỳ nói với hắn rằng đó không phải là một ánh mắt tốt đẹp. Nhìn thêm một cái đã thấy ông chủ và Bành Hồi Thịnh nói gì đó, nhìn vẻ mặt, hắn không cần đoán cũng biết chủ đề là mình.

Hắn nhắn cho Đông Duật Quân: [Quan hệ của Bành Hồi Thịnh với ông chủ quán chè là như thế nào? Trông có vẻ thân.]

Đông Duật Quân trả lời rất nhanh: [Hẹn hò.]

Chử Tộ Kỳ: “…”

Một đáp án khiến người ta kinh ngạc.

Hán còn định hỏi thêm vài câu nhưng Bành Hồi Thịnh đã quay lại với bát chè mới, đảm bảo không có thứ hắn ghét.

“Ừm.” Chử Tộ Kỳ gật đầu, uống lấy lệ một hớp, không để tâm mùi vị, cũng không quan tâm cái này. Hắn dùng ánh mắt ra hiệu cho cậu ta ngồi xuống, chuẩn bị bắt đầu nói chuyện, không ngờ ông chủ quán lại như bóng ma lượn tới gần bọn họ.

Ý đồ rõ rành rành.

“Bảo bạn trai của cậu đi ra chỗ khác đợi.” Chử Tộ Kỳ nói thẳng.

Bành Hồi Thịnh ngẩn ra một chút rồi khuôn mặt nhanh chóng đỏ bừng, dáng vẻ bối rối muốn nói lại thôi. Cậu ta quay đầu mãi, cuối cùng mới dùng ánh mắt uy h**p đuổi được ông chủ quán như linh hồn đi.

“Được rồi, tổng giám đốc Chử.” Cậu ta rụt cổ lại, “Ngài nói đi.”

Lúc này Chử Tộ Kỳ lại nổi hứng tán gẫu: “Cũng chưa được bao lâu nhỉ? Đã yêu đương rồi?”

Bành Hồi Thịnh mất tự nhiên nói: “Tổng giám đốc Chử, cũng nửa năm rồi. Với lại tôi đâu còn trẻ, yêu đương cũng là chuyện bình thường đúng không.”

“Tôi không có ý gì, chỉ cảm thán chút. Hoá ra đã lâu vậy rồi.” Chử Tộ Kỳ thất thần một giây, hắn đang nghĩ bây giờ Đông Trữ thế nào, “À, quán chè này một tháng kiếm được bao nhiêu?”

Bành Hồi Thịnh nói với giọng điệu không chắc chắn, “Khoảng một hai vạn thôi ạ, không nhiều lắm. Tổng giám đốc Chử, đây chỉ là làm ăn nhỏ thôi.”

Đáp án này gần giống với dự đoán của Chử Tộ Kỳ, hắn vô cùng thẳng thắn nói: “Thế so với lương mười vạn một tháng tôi trả cậu thì chênh xa lắm. Tiểu Bành, có vài thứ cậu phải tự hiểu rõ.”

Sắc mặt của Bành Hồi Thịnh lập tức khó coi như bị táo bón ba ngày.

“Tổng giám đốc Chử…”

“Ừ, cậu thấy tôi nói sai à? Cảm thấy sai thì nói đi.”

Bành Hồi Thịnh do dự gần một phút, cuối cùng mới thở dài nói: “Tổng giám đốc Chử, anh thật sự không để bụng chuyện tôi giúp cậu Đông thiết kế bẫy anh sao?”

“Để bụng.”

Bành Hồi Thịnh: “…”

Chử Tộ Kỳ nói tiếp: “Nhưng tôi thấy cậu tội không đáng chết. Tôi là người biết quý người tài.”

Bành Hồi Thịnh ngồi không yên: “Tổng giám đốc Chử, anh không định gọi tôi về để trả thù chứ? Cái này, cái này, tổng giám đốc Chử, tôi…”

Dù có tự nhủ thế nào đi nữa, Chử Tộ Kỳ vẫn không thể chịu nổi cái điệu ngập ngừng của Bành Hồi Thịnh: “Có chuyện thì nói, đừng ấp a ấp úng. Tôi đã nói rồi, chín mươi phần trăm mâu thuẫn trên đời này đều do không chịu giao tiếp mà ra.”

Nhưng dù vậy, Bành Hồi Thịnh vẫn khó mở miệng nói ra những lời trong lòng.

Bất đắc dĩ, Chử Tộ Kỳ đành phải nói hộ cậu ta: “Cậu nghĩ tôi gọi cậu quay về là để trả thù à? Cậu theo tôi mấy năm rồi? Cậu có hiểu tôi không? Tôi việc gì phải tốn thời gian và công sức để làm trò đó? Nếu tôi thật sự muốn trả thù cậu, tôi đã cho cậu biến mất khỏi ngành rồi chứ không phải giữ cho cậu cái chức ở Đông Trữ, còn cho cậu nghỉ phép có lương.”

“Tổng giám đốc Chử, anh…”

“Ừ, cậu rất cảm động, tôi biết.” Chử Tộ Kỳ hơi hất cằm, “Cậu với Đông Quân Quân đã chơi tôi một vố. Lúc đầu tôi rất giận nhưng nghĩ đi nghĩ lại, mấy năm nay ở Đông Trữ cậu cũng tận tâm tận lực, chỉ là sau vụ rượu vang thì cậu mới bắt đầu không xứng với chức trợ lý thôi. Tôi đang nói về chất lượng công việc của cậu đấy.”

“Các cậu lừa tôi, đó là sự thật, nhưng tôi tính rồi, thiệt hại cũng chẳng đáng kể, mà chủ mưu cũng là Đông Quân Quân. Tôi có thể bỏ qua nhưng chỉ lần này thôi. Điểm duy nhất tôi giận cậu là vì cậu thiếu trách nhiệm. Nhưng may cho cậu là trước khi bỏ đi vẫn nhớ sắp xếp đàn em thay mình làm việc, cho thấy cậu vẫn để Đông Trữ trong lòng. Cậu cũng nói đó, thời gian qua lâu rồi, trước đây tôi không tức giận nhiều, lúc này cũng đã hết giận từ lâu.”

“Cuối cùng thì tôi cũng chẳng có tâm sức đào tạo một trợ lý mới nữa. Hơn nữa, có những người bẩm sinh đã đần thì tôi cũng chẳng dạy được, nên tôi vẫn hy vọng cậu quay lại làm việc.”

“Tổng giám đốc Chử à.” Bành Hồi Thịnh càng lúc càng lộ vẻ bất lực, “Xem ra cậu Đông nói không sai, anh không chỉ không biết yêu mà còn không biết ghét…”

Chử Tộ Kỳ bật cười khẩy một tiếng: “Bây giờ cậu hỏi lại em ấy xem em ấy còn có thể nói như thế với cậu nữa không?”

Bành Hồi Thịnh: “…Hai người làm lành rồi à?”

“Chuyện chơi tôi thì coi như bỏ qua rồi, giờ là chuyện khác, cậu đừng xen vào.” Chử Tộ Kỳ nói, “Trước khi tới đây tôi còn cá cược với em ấy rằng nếu cậu đồng ý quay về Đông Trữ, em ấy sẽ đồng ý theo tôi về nhà.”

“Hả?”

“Ừ.”

Chử Tộ Kỳ nhấn mạnh: “Cho nên bây giờ trách nhiệm của cậu rất lớn đấy.”

“Tôi, tôi..” Bằng mắt thường cũng có thể thấy sự hoảng loạn của Bành Hồi Thịnh, “Tổng giám đốc Chử, tôi…”

Lần này Chử Tộ Kỳ không thể thay cậu ta trả lời nữa. Những gì nên nói hắn đã nói hết, còn câu trả lời chỉ có Bành Hồi Thịnh mới có thể đưa ra. Hắn thật sự muốn Bành Hồi Thịnh trở về Đông Trữ làm việc nhưng nếu cậu ta không muốn thì hắn cũng không ép được. Dù sao ngoài bảo hiểm xã hội, tăng lương và thưởng Tết gấp đôi ra thì hắn chẳng còn gì để níu cậu ta lại.

À, có lẽ còn một thứ nữa___ thần tượng của cậu chính là vợ của tôi.

“Sếp à.”

Xưng hô đã thay đổi.

Chử Tộ Kỳ cảm giác có hy vọng.

“Tôi có lỗi với anh.” Bành Hồi Thịnh ôm mặt, “Tôi thật sự không muốn lừa anh, nhưng, nhưng mà cậu Đông mở lời, lại thêm lão phu nhân, tôi thật sự…”

Chử Tộ Kỳ rất bình thản: “Tôi nhận lời xin lỗi của cậu, cũng hiểu cho cậu. Tôi biết mấy fan cuồng các cậu khi đứng trước thần tượng là chẳng còn sức chống cự. Cho nên tôi hiểu.”

Bành Hồi Thịnh không nói, chỉ cười gượng.

Ông chủ tiệm chè lại tới, trên tay cầm một đĩa hạt dưa, đặt ‘cạch’ xuống bàn. Chử Tộ Kỳ nhìn dọc theo cánh tay, liếc nhìn đối phương một cái rồi quay sang nói với Bành Hồi Thịnh: “Tăng lương cho cậu nhé, một tháng hai mươi vạn. Một tháng mười vạn thì ở thành phố Di làm được gì?”

“Hả?” Bành Hồi Thịnh bị niềm vui bất ngờ làm cho choáng váng. “Tăng, tăng gấp đôi luôn ạ?”

Chử Tộ Kỳ gật đầu: “Cậu không nhầm đâu. Tôi thật sự thành tâm mời cậu về Đông Trữ làm việc. Tôi thật sự rất cần cậu, Bành Hồi Thịnh. Tuy cậu thích lật mấy cuốn tạp chí in hình vợ tôi, thích tranh thủ giờ làm để tán dóc, từng nghe lời lão phu nhân giám sát tôi nhưng cậu không hất cà phê vào người tôi, không dùng nhạc chuông điện thoại vô duyên, cũng không đặt bàn ở nhà hàng tình nhân cho tôi với tổng giám đốc Phó.”

“Đừng nói nữa!” Bành Hồi Thịnh cuối cùng cũng bị thuyết phục, cậu ta xúc động nói: “Ngày mai tôi sẽ quay lại làm! Tổng giám đốc Chử, cả đời này tôi sẽ đi theo anh!”

“Không được.”

Hai chữ này lại đánh Bành Hồi Thịnh về dáng vẻ vâng vâng dạ dạ kia.

“Đợi đấy.” Chử Tộ Kỳ đứng dậy chỉnh lại cổ áo, “Tôi còn chưa về nữa, cụ bà với mấy người kia vẫn chưa tha cho tôi. Giờ cậu quay về cũng chẳng có việc gì ngoài lau bụi mấy cái thẻ nhỏ của cậu đâu. Tôi đi đây___”

Có được câu trả lời của Bành Hồi Thịnh, Chử Tộ Kỳ lập tức rời đi. Hắn không muốn ở đây lâu vì ông chủ tiệm này không mấy thiện cảm với hắn, hắn sợ ở lâu quá sẽ bị ám sát.

Quán chè cách phim trường không xa, Chử Tộ Kỳ đi nhanh vài phút là tới. Lúc này Đông Duật Quân vừa quay xong một cảnh, thấy hắn về thì hỏi: “Đã tìm được trợ lý về chưa?”

“Ừm.” Tổng giám đốc Chử ngẩng cao đầu đầy tự hào, “Tôi dùng lý lẽ cảm hóa, dùng tình cảm thuyết phục rồi tăng lương cho cậu ta. Cậu ta nói sẽ theo tôi cả đời. Nếu là tôi, tôi cũng đồng ý, bởi vì ông chủ quán chè kia mỗi tháng chỉ kiếm được hai vạn, hai vạn ở thành phố Di làm được gì?”

Đông Duật Quân lập tức nắm bắt chi tiết trong lời nói, cố ý hỏi: “Anh còn biết dùng tình cảm thuyết phục cơ à? Anh dùng tình gì với cậu ta?”

Chử Tộ Kỳ kéo nhẹ khóe miệng, giơ tay gõ vào trán của Đông Duật Quân một cái: “Bạn bè.”

Trong lòng Chử Tộ Kỳ, Bành Hồi Thịnh luôn là người bạn cùng hắn gây dựng sự nghiệp, vì thế hắn mới để tâm đến sự phản bội, nhưng cũng dễ dàng tha thứ như vậy.

Dù sao cũng là bạn bè lâu năm.

Trước Tiếp