Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Nghi ngờ như cao dán chó, hiểu như cao dán chó, cuối cùng trở thành chính cao dán chó.
Không có việc gì làm, lại bị Đông đại minh tinh lạnh nhạt, tổng giám đốc Chử quyết tâm mặt dày dính lấy. Hắn khẳng định chắc nịch rằng với kiểu người khó chiều như Đông Duật Quân thì chỉ có cách ‘mặt dày’ mới đấu lại được.
Thế là, tổng giám đốc Chử đuổi thẳng tới phim trường.
Phim trường này không phải của ai khác mà chính là đoàn phim của bộ phim đầu tiên tổng giám đốc Chử đầu tư trong đời. Ban đầu Đông Duật Quân không hề báo lịch trình cho hắn, nhưng để như ‘vong hồn’ bám riết lấy Đông Duật Quân, tổng giám đốc Chử đã nghĩ đến một cựu nhân viên của Đông Trữ, định nhờ người đó điều tra hành tung của ‘bà xã’. Nào ngờ nhân viên cũ này đã PTSD* nặng vì chuyện của tổng giám đốc Chử và bà xã, nói gì cũng không chịu nhúng tay. Tổng giám đốc Chử vốn không phải kiểu ông chủ ép buộc nhân viên nên đành thôi. May cho hắn, Đông Duật Quân là nghệ sĩ, mà lại đang trên đà thăng tiến nên tổng giám đốc Chử chỉ cần mở Weibo là đã thấy fan lớn đã tổng hợp lịch trình sẵn.
(*rối loạn căng thẳng sau sang chấn)
Chử Tộ Kỳ âm thầm thả tim lịch trình ấy rồi lập tức đuổi tới phim trường.
Sự xuất hiện của Chử Tộ Kỳ khiến cả đoàn phim, kể cả Đông Duật Quân, đều sợ hết hồn. Đạo diễn chưa kịp hô ‘cut’ thì biểu cảm của Đông Duật Quân đã sụp đổ, cảnh quay hỏng ngay lập tức.
Đông Duật Quân hằm hằm lao đến trước mặt Chử Tộ Kỳ, túm cổ áo hắn chất vấn: “Chử Tộ Kỳ, anh làm cái gì thế? Không có việc mà chạy tới đoàn phim làm gì? Anh không phải đi làm sao?”
“Đúng là không.” Chử Tộ Kỳ thản nhiên đáp, “Tôi vừa nhắc đến chữ ‘đi làm’ là cụ bà đã giơ gậy lên liền. Em biết mà, bà ấy chín mươi rồi.”
Nguyên tắc vàng ngọc lại một lần nữa vang lên.
Đông Duật Quân chỉ biết trợn mắt một cái.
Chử Tộ Kỳ còn bổ sung: “Hơn nữa họ bảo, tôi mắc bệnh mà cứ đi làm thì sẽ chết.”
“Họ gạt anh đấy!” Đông Duật Quân giận dữ chọc ngón tay vào ngực hắn, “Anh nghe không ra à? Họ chỉ không muốn anh đi làm thôi. Nhưng anh đã ra khỏi nhà, thật sự đi làm thì họ làm gì được anh?”
Chử Tộ Kỳ thành thật nói: “Họ sẽ cử tám vệ sĩ kéo tôi từ Đông Trữ về nhà. Em không biết đấy chứ, nếu không phải tôi nói ra ngoài để tới phim trường tìm em thì tôi còn chẳng ra khỏi cửa chính được. Tài xế chắc vẫn chưa đi, tôi gọi vào đây chứng minh cho em nhé?”
“Chử! Tộ! Kỳ!”
“Ừm.”
Chử Tộ Kỳ chẳng bị thái độ của Đông Duật Quân ảnh hưởng, hắn bình tĩnh xoa đỉnh đầu cậu, nói: “Lo quay phim đi, tôi chỉ tới xem thôi, em đừng để ý.”
“Tôi…” Đông Duật Quân dường như nghĩ đến điều gì đó, lời vừa đến miệng lại nuốt xuống.
Chử Tộ Kỳ nhướn mày: “Em còn gì muốn nói sao?”
“Không.” Đông Duật Quân sải bước đầy oán khí trở về trước ống kính: “Anh thích xem thì cứ xem, ai cấm anh. Anh tốt nhất là đừng bỏ về giữa chừng.”
Chử Tộ Kỳ nhẹ gật đầu, thả người nằm xuống chiếc ghế dài bên cạnh, hai tay gối sau đầu, chân vắt chéo, dùng hành động trả lời. Hắn cũng chẳng biết cái ghế đó là của ai, thấy trống thì nghĩ mượn vài giây cũng không sao.
Đến khi đạo diễn hô ‘action’, hắn lập tức thu chân, rời ghế, đứng cạnh đạo diễn, dù sao đó là nơi có góc nhìn tốt nhất.
Ban đầu Chử Tộ Kỳ sợ ảnh hưởng đến Đông Duật Quân nhưng không ngờ khi tháo bỏ lớp vỏ ngoài, năng lực nghiệp vụ của Đông Duật Quân mạnh kinh khủng. Chỉ cần đạo diễn ra hiệu, cậu lập tức trở thành người trong kịch bản, như ở thế giới khác, hoàn toàn không nhận ra Chử Tộ Kỳ.
Lúc quay, cả đoàn phim chỉ có tiếng của diễn viên; sau tiếng ‘cut’, các âm thanh khác mới dần dần vang lên. Đông Duật Quân nói vài câu xã giao với bạn diễn rồi đi về phía Chử Tộ Kỳ. Chử Tộ Kỳ theo thói quen dang tay, nhớ trước đây những lúc thế này Đông Duật Quân đều lao tới ôm hắn. Nhưng lần này cậu chỉ hừ lạnh, lướt qua hắn rồi ngồi xuống chính cái ghế mà hắn vừa nằm.
À, thì ra cái ghế đó là của Đông Duật Quân.
Biên kịch ở bên cạnh tò mò hỏi: “Tổng giám đốc Chử, hai người cãi nhau hả? Sao thế?”
Chử Tộ Kỳ nhìn cô biên kịch – một cô gái trông chẳng có gì nổi bật nhưng ánh mắt tò mò kia cháy lên ngọn lửa ‘bà tám’ không thể coi thường.
“Không, gần đây chúng tôi chỉ có chút bất đồng, tôi thấy chưa đến mức cãi nhau.”
“Bất đồng gì vậy?”
Biên kịch hỏi thẳng thừng không chút khách khí.
Chử Tộ Kỳ hơi nghẹn họng, nói: “Tôi lắp đèn cảm ứng giọng nói trong phòng ngủ hơn mười năm rồi, em ấy bắt tôi phải thay.”
Biên kịch chớp mắt vài cái, cười gượng: “Rồi sao nữa?”
“Nói ra cô cũng không hiểu đâu.” Tổng giám đốc Chử không muốn so đo với phàm nhân nên đảo mắt tìm một chỗ khác. Không còn cách nào khác, hắn không muốn nói chuyện với vị này lắm. Hắn cảm thấy ánh mắt của vị biên kịch này giống như đang muốn moi ra bí mật từ trên người hắn.
Hắn chỉ biết than thở: người làm nghệ thuật khó hiểu thật.
Chử Tộ Kỳ gần như không quen ai trong đoàn làm phim, có vài người nhìn hơi quen nhưng chưa tới mức trò chuyện được. Vả lại họ đang bận, hắn cũng không tiện làm phiền. Đang lúc hắn sắp không thoát khỏi vòng ‘thẩm vấn’ của biên kịch thì ‘cứu tinh của Chử’ xuất hiện.
Là Bành Hồi Thịnh đã lâu không gặp.
Tiểu Bành lại đi làm shipper, cậu ta bê cả đống trà sữa bánh ngọt xuất hiện: “Anh tiểu Duật mời mọi người uống trà chiều đây!”
Chử Tộ Kỳ gật đầu, nghĩ bụng: Trông tên này có vẻ vui phết.
Chẳng lẽ làm trợ lý cho Đông Duật Quân lại sướng hơn làm trợ lý cho hắn?
Chử Tộ Kỳ không qua nhận mặt nhưng đoàn phim bé như thế, ánh mắt của Bành Hồi Thịnh nhanh chóng rơi xuống người hắn. Khoảnh khắc đó, cách mấy mét nhưng Chử Tộ Kỳ vẫn cảm nhận được sự bối rối của cậu ta.
Đồng tử của Bành Hồi Thịnh phóng đại, môi run run, như muốn bật ra danh xưng đã phủi bụi từ lâu____
Sếp.
“Mọi người tự chia nhau đi.” Dường như Bành Hồi Thịnh đã hạ quyết tâm nào đó, cậu ta đưa đồ trong tay cho một cô gái rồi quay đầu bỏ chạy, muốn tránh tổng giám đốc Chử thật xa.
Chử Tộ Kỳ hiếm khi có cơ hội nếm trải cảm giác ‘xấu hổ’, lần này xem như một ngoại lệ. Hắn không đuổi theo Bành Hồi Thịnh mà đi về phía Đông Duật Quân. Lúc này cậu đã dặm xong lớp trang điểm, chuyên viên trang điểm cũng đi lấy trà chiều, cậu đang cầm kịch bản đầy ghi chú lẩm nhẩm.
“Đông Quân Quân.”
“Ừm.” Đông Duật Quân đáp nhưng không cho hắn một ánh mắt.
Chử Tộ Kỳ cũng chẳng để tâm, đi thẳng vào vấn đề: “Em có thời gian thì giúp tôi hỏi Bành Hồi Thịnh xem cậu ta có định quay về Đông Trữ không. Nhắc cậu ta còn bảo hiểm xã hội với lương thưởng cuối năm các thứ đấy.”
Kịch bản A4 bị lật mạnh một trang, Đông Duật Quân đột nhiên ngẩng đầu lên, giọng như chất vấn: “Tôi cứ tưởng anh không để ý việc bị tôi lừa là vì anh thích tôi, giờ xem ra tổng giám đốc Chử anh bao dung ghê. Ai lừa anh cũng được, ai anh cũng tha thứ.”
Một câu đầy mỉa mai, thật sự nguy hiểm.
Chử Tộ Kỳ chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh buốt chạy dọc sống lưng nhưng đầu óc lại nóng bừng lên. Hắn nói: “Tôi chưa tha thứ cho cậu ta. Tôi vẫn nhớ rõ cậu ta đã lừa tôi xoay như chong chóng. Chuyện này không thể bỏ qua được. Tôi___”
Tổng giám đốc Chử chưa kịp nói hết thì đã bị một loạt tiếng bước chân ngắt lời, không biết Bành Hồi Thịnh xuất hiện bên cạnh bọn họ từ khi nào, dường như nghe được mấy câu hắn nói nên bị hù sợ chạy mất.
“Ồ hố.” Đông Duật Quân hóng drama không chê chuyện lớn, “Anh dám không xấu hổ không, Chử Tộ Kỳ?”
“Tôi xấu hổ gì chứ?” Chử Tộ Kỳ cứng đầu nói nốt câu: “Bỏ qua không được là bỏ qua không được, nhưng tôi không muốn đuổi việc cậu ta. Cậu ta là trợ lý giỏi nhất tôi từng gặp, tôi thấy không có cậu ta, Đông Trữ không vận hành nổi.”
Đông Duật Quân sửa lại: “Là con lừa chạy bằng năng lượng hạt nhân nào đó chạy không nổi nữa thì có.”
“Cũng gần gần vậy.” Chử Tộ Kỳ do dự một chút rồi quyết định tranh thủ bán thảm với Đông Duật Quân: “Tôi thấy chuyện tôi mệt đến đổ bệnh là lỗi của đám trợ lý hết. Có lúc tôi chẳng biết họ đang hỗ trợ cho tôi hay tôi đang hỗ trợ cho họ nữa! Bành Hồi Thịnh đi rồi, tôi đổi cả đống trợ lý. Có người đi làm mà không tắt chuông, nhạc chuông còn là bài ‘Kẻ lừa tình’ nữa chứ. Có người bưng cà phê mà bưng thẳng vào người tôi. Có người in tài liệu họp mà không phát hiện lỗi font. Có người tôi nhờ đặt nhà hàng ăn trưa với tổng giám đốc Phó thì lại đặt nhà hàng tình nhân. Em biết tổng giám đốc Phó có vị hôn phu rồi đúng không? Tôi cũng có người yêu mà? Tôi thì không sao, ăn một bữa thôi, vậy mà vị hôn phu của tổng giám đốc Phó lại bám theo, chạy vào tận phòng riêng, nhìn thấy tôi còn nói: ‘Ồ, thì ra là với tổng giám đốc Chử anh à, còn tưởng là với tiểu yêu tinh nào cơ.'”
“Tôi không hiểu phòng nhân sự tuyển họ vào kiểu gì, càng không hiểu sao họ gây chuyện to mà mặt vẫn tỉnh bơ. Tôi định đuổi họ thì họ lại lôi hợp đồng lao động ra cãi với tôi.”
Chử Tộ Kỳ thực sự quá tủi thân, vừa than thở vừa tuôn như máy, nói xong mới nhận ra Đông Duật Quân đã cười đến nỗi trôi cả lớp trang điểm, mặt mũi kiểu ‘Chử Tộ Kỳ bị trợ lý hại chết còn tôi bị Chử Tộ Kỳ hại chết’.
“Cứ cười đi.” Chử Tộ Kỳ gượng mặt: “Em cứ việc chế giễu khổ nạn của tôi đi.”
“Không cười nữa, không cười nữa. Chị Cù ơi! Xin lỗi chị, tôi cười hỏng cả lớp trang điểm rồi, phiền chị dặm lại cho tôi!” Đông Duật Quân vẫy tay gọi chuyên viên trang điểm rồi nói tiếp: “Anh tự đi tìm tiểu Bành đi, chắc cậu ta chưa chạy khỏi đoàn phim đâu. Anh gặp được thì túm cổ áo cậu ta, kể hết khổ nạn cho cậu ta nghe. Tai của Bành Hồi Thịnh mềm lắm, tám chín phần là cậu ta sẽ về lại Đông Trữ thôi. Nếu không được thì tới tìm tôi, tôi nói giúp. Nếu vẫn không xong, anh đi nhờ mẹ của anh, để bà ấy nói hộ. Anh cũng biết Bành Hồi Thịnh là con trai bạn học đại học của mẹ anh mà. Mau đi đi, không chịu nổi rồi, giờ nhìn thấy anh là tôi lại buồn cười. Anh đền lớp trang điểm cho tôi đi! Tôi đã bảo anh có vấn đề rồi, tự nhiên chạy đến đoàn phim của tôi làm gì cơ chứ.”
Chử Tộ Kỳ miễn cưỡng đứng dậy: “Buồn cười đến thế cơ à?”
Đông Duật Quân hỏi lại: “Không phải anh bảo cứ cười thoải mái sao?”
Chử Tộ Kỳ nhân cơ hội hỏi tiếp: “Vậy thế nào đây? Chuyện đèn cảm ứng giọng nói coi như xong nhé? Tôi đã bảo quản gia thay rồi. Em có về nhà không?”
Câu hỏi đó làm Đông Duật Quân khựng lại một chút, nụ cười cũng nhạt bớt: “Tiểu Bành về Đông Trữ với anh thì tôi về nhà.”
___________________________