Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 43

Trước Tiếp

Đông Duật Quân đã dùng hành động thực tế để chứng minh rằng con người khi lúng túng thật sự sẽ tỏ ra rất bận rộn. Bị Chử Tộ Kỳ giữ lại bằng giọng điệu khá cứng rắn, cậu dứt khoát vặn nắm cửa chui vào phòng, còn kéo luôn Chử Tộ Kỳ theo, đóng sầm cửa lại, lấy thân mình chặn ngay trước tay nắm cửa, người hơi lắc lư như sợ Chử Tộ Kỳ bỏ trốn.

Còn Chử Tộ Kỳ thì cũng sợ Đông Duật Quân bỏ chạy.

“Em có biết người ta lúc lúng túng sẽ tỏ ra rất bận không?” Chử Tộ Kỳ nghiêm túc hỏi.

Đông Duật Quân hờ hững đáp: “Ồ, rồi sao?”

Chử Tộ Kỳ nghĩ một giây rồi hỏi tiếp: “Em từng lật gia phả nhà mình chưa? Tổ tiên có ai có họ Diệp không?”

“Tại sao lại hỏi vậy?” Sự ngượng ngùng của Đông Duật Quân dường như đã dịu bớt đi đôi chút, “Ai rảnh mà lật gia phả để coi thử có tên mình hay không chứ? Không có tên thì tôi thành dân không hộ khẩu à? Thời đại mới này, quan trọng là có hộ khẩu.”

“Ừm, nói thế cũng đúng___ quả là người vừa thi đỗ biên chế có khác.” Chử Tộ Kỳ cảm thán xong, cuối cùng mới nói ra lý do: “Có một điển cố, kể về một người họ Diệp suốt ngày nói mình thích rồng nhưng tới khi rồng thật xuất hiện trước mặt thì lại sợ đến ngất xỉu, ha ha.”

Ban đầu Đông Duật Quân không phản ứng kịp, cho đến khi nghe hai chữ ‘ha ha’ phát âm chuẩn xác từ miệng cái ‘người máy’ này, cậu mới không giữ nổi bình tĩnh, lập tức giơ chân đá một phát nhưng Chử Tộ Kỳ phản ứng nhanh nên đã tránh kịp.

Chử Tộ Kỳ lập tức định nghĩa hành vi này của Đông Duật Quân: “Em đây là đang xấu hổ quá hóa giận!”

“Ồ, rồi sao?” Đông Duật Quân không tha, tiện tay chụp lấy cái gối ôm vừa đuổi vừa hỏi: “Chử Tộ Kỳ, anh có ý gì hả? Tôi hỏi anh có ý gì?”

“Tôi chẳng có ý gì cả!” Chử Tộ Kỳ vừa né vừa thanh minh: “Tôi nói toàn sự thật, mà sự thật thì khó nghe. Đông Quân Quân, em mới gặp tôi ngày đầu sao? Chẳng phải em là người ‘miệng nói thích rồng nhưng thật ra lại sợ rồng’ à? Nhìn xem, em bày biện phòng này thành phòng hai người, kết quả thì sao? Thật sự ngủ hai người thì lại không vui. Em ngượng cái quái gì chứ, chẳng phải em đã từng bám dính lấy tôi à? Ấy, không phải chứ, như vậy mà cũng diễn được hả?”

Cuộc đuổi bắt kết thúc bằng việc Chử Tộ Kỳ ‘nhường’, để Đông Duật Quân lấy gối ôm ném trúng mặt hắn, coi như hạ màn.

“Ngủ!” Đông Duật Quân tuyên bố.

“Ừm ừm.” Chử Tộ Kỳ gật đầu, “Giường của tôi đâu phải giường đơn, cũng đâu phải không nằm vừa hai người, đúng không?”

“Đúng.” Ngữ khí của Đông Duật Quân không tốt lắm.

Chử Tộ Kỳ lại nói: “Với cả tôi thấy phòng cho khách của nhà chúng ta thật sự khó ngủ, tôi không muốn ngủ, cũng không muốn em ngủ ở đó.”

“Ồ.” Đông Duật Quân trừng Chử Tộ Kỳ, còn học theo động vật nhỏ nhe răng ra, lại tuyên bố một lần nữa: “Ngủ, ai không ngủ được người đó ngu.”

Nói ngủ là ngủ, Đông Duật Quân túm lấy tay của Chử Tộ Kỳ kéo vào phòng ngủ. Cậu đẩy hắn lên giường rồi như trẻ con leo lên giường trước, vén chăn, tự chui vào trong, nhấn mạnh thêm lần nữa: “Ngủ.”

Mọi chuyện diễn ra quá nhanh, đến khi Chử Tộ Kỳ kịp phản ứng thì đã bị bắt nằm trên giường, người thẳng đơ như xác, bên cạnh là đống chăn xoắn vặn vẹo, còn xa hơn chút là Đông Duật Quân quấn nửa tấm chăn co thành một cục.

Không hiểu sao lại giống như con thỏ trong ảnh đại diện của cậu.

Không đúng, là ảnh đại diện cũ.

Từ khi Đông Duật Quân không ‘diễn’ với hắn nữa, ảnh đại diện đã đổi thành tấm chụp bóng lưng của cậu, rất đẹp, như kiểu avatar hot nhất nhưng Chử Tộ Kỳ nhận ra đó chính là bản thân Đông Duật Quân.

“Đông Quân Quân.” Chử Tộ Kỳ đẩy nhẹ khối chăn đó, ban đầu tưởng mình chạm vào eo, chạm xong mới biết eo ở trên một chút nữa.

“Làm gì?” Đông Duật Quân càng hoảng, “Ngủ thì ngủ, đừng động tay động chân.”

Chử Tộ Kỳ nhìn xuống bàn tay mình, khẽ mím môi. Hắn chậm rãi xuống giường, đi về phía tủ ở góc phòng. Đông Duật Quân bất ngờ ngồi bật dậy, hỏi: “Làm gì thế? Ha ha, đồ nhát gan, muốn chạy hả?”

Hai người vốn có tính cách rất hiếu thắng, lúc này giữa họ lại sinh ra một kiểu ‘ganh đua’ kỳ lạ.

Chử Tộ Kỳ vẫy vẫy tay, mở tủ, ôm tấm chăn ở phía trên cùng ra: “Tôi không quen đắp chung chăn với người khác.”

Đông Duật Quân ưỡn ngực, lại giở giọng châm chọc: “Ồ dô dô, tôi lại thành người ngoài rồi~ Tổng giám đốc Chử tốt quá~ giỏi thay đổi ghê~”

Câu đó như chất xúc tác, đến ‘người máy’ cũng không thể bình tĩnh.

Chử Tộ Kỳ nhét lại chăn vào tủ, đóng sầm cửa, quay người, nhún vai, xòe tay, nói: “Được rồi, ‘người trong nhà’, tối nay chúng ta đắp chung một chăn.”

Đông Duật Quân lại đơ mặt: “Anh làm gì đấy? Chử Tộ Kỳ, không nghe ra tôi đang khích tướng anh hả? Anh dễ mắc mưu thế sao? Anh không thấy nhục à?”

“Ừm, mắc mưu đấy.” Chử Tộ Kỳ tiến về phía giường, khí thế bừng bừng, “Em thắng rồi, Đông Quân Quân.”

“Ê ê ê, anh làm gì đấy?” Đông Duật Quân kêu lên.

Chử Tộ Kỳ nhìn không chớp mắt, thẳng tiến vào lối vào phòng thay đồ ẩn bên cạnh giường. hắn vào trong thay một bộ đồ ngủ rồi bước ra, lúc này Đông Duật Quân vẫn giữ nguyên dáng vẻ cảnh giác.

“Khi ngủ thì tôi nhất định phải thay đồ ngủ, trước khi ngủ cũng nhất định phải đánh răng rửa mặt.” Chử Tộ Kỳ giải thích xong hành động của mình rồi không nhịn được hỏi Đông Duật Quân: “Còn em thì sao? Là nghệ sĩ, chẳng phải trước khi ngủ còn phải dưỡng da gì đó à? Dù không thì cũng nên thay đồ ngủ chứ? Quần áo mặc ban ngày bẩn lắm.”

Nửa câu cuối thành công chọc giận Đông Duật Quân: “Bẩn ông nội anh chứ bẩn, ghét đồ của tôi bẩn thì anh xuống đất mà nằm.”

“Ừm.” Chử Tộ Kỳ đáp một tiếng, giây sau đã chui ngay vào phòng tắm. Đứng trước bồn rửa tay, hắn từ tốn bóc bàn chải mới, nặn kem đánh răng, nhìn vào gương rồi không nhịn được cười.

Hắn cảm thấy mình thật là xấu xa.

Sao có thể trêu người ta như thế này chứ?

Nhưng, quả thực là không nhịn được.

Thì ra cảnh đó có quá nhiều phần ‘diễn thật’ như vậy.

Xem ra kỹ năng diễn xuất của đại minh tinh họ Đông nào đó cũng chỉ ở mức bình thường thôi nhỉ.

Nghe tiếng bước chân tiến gần, Chử Tộ Kỳ lập tức thu lại nụ cười. Không lâu sau, Đông Duật Quân mặc một bộ đồ ngủ xanh lam khó chịu bước vào. Cậu liếc nhìn Chử Tộ Kỳ một cái rồi bắt chước động tác vừa nãy của hắn.

Trong phòng tắm, hai người nhìn nhau qua gương, ai nấy đều căng mặt, giống như chẳng ai chịu thua, đều ghi nhớ ‘kẻ thắng làm vua’.

Cuối cùng, Chử Tộ Kỳ rửa mặt xong trước, lau khô mặt rồi ra ngoài, nhưng hắn chưa kịp đi đến giường thì Đông Duật Quân đã nhanh chân leo lên trước.

“Tắt đèn, ngủ!”

Đông Duật Quân tuyên bố như thể mình thắng lợi.

Chử Tộ Kỳ làm như không nghe thấy, cũng leo lên giường, kéo chăn đắp như trút được gánh nặng.

“Tôi bảo anh tắt đèn!” Đông Duật Quân bực bội giật nửa chăn kia về, “Có chút tinh thần thi đấu không vậy? Xưa nay ai lên giường sau thì người đó tắt đèn!”

Chử Tộ Kỳ vẫn nằm im, khóe miệng nhếch lên một nụ cười xấu xa. Hắn nâng tay búng ba cái, căn phòng lập tức chìm vào bóng tối.

Bóng tối đặc quánh đến mức không nhìn thấy năm ngón tay và sự im lặng kỳ lạ đồng thời ập xuống.

Chử Tộ Kỳ đợi Đông Duật Quân khen hoặc nổi giận nhưng chẳng thấy gì. Không cam tâm, hắn nhắc khéo: “Em ở phòng này lâu rồi mà, cho dù không ai nói thì em cũng phải tự phát hiện lệnh điều khiển đèn chứ?”

Trong bóng tối vang lên tiếng cười khẩy của Đông Duật Quân: “Đồ thích ra vẻ.”

“Tôi không gia vẻ, tôi vốn dĩ rất ưu tú.” Tổng giám đốc Chử tự tin đến cực điểm, tiếp đó còn biểu diễn thêm lệnh điều khiển đèn: búng tay hai lần là bật đèn, vỗ tay một cái là ánh sáng lạnh, hai cái là ánh sáng ấm, ba cái là ánh sáng hỗn hợp…

Đông Duật Quân châm chọc: “Xem ra tổng giám đốc Chử là người ngủ không có động tĩnh gì ha?”

Chử Tộ Kỳ tự tin đáp: “Người lớn cả rồi, chẳng lẽ không ngủ yên được?”

“Ha ha.” Lại là hai tiếng cười rõ ràng.

Sau đó, Chử Tộ Kỳ nghe tiếng chăn và quần áo sột soạt, giường rung nhẹ, hắn biết Đông Duật Quân lại ngủ không yên.

“Đông Quân Quân, sao em lúng túng thế? Chỉ ngủ chung thôi mà, trước đây em còn treo lên người tôi, gối đầu lên chân tôi, lúc đó tôi đâu thấy em khó xử? Hay khi đó cũng là diễn? Nếu vậy thì diễn xuất của em thật giỏi.”

Ngừng chừng hai giây, người bên cạnh không động đậy nữa, Chử Tộ Kỳ không nhịn được đề nghị: “Dù sao thì đã nằm chung giường rồi, giờ đổi phòng cũng phiền. Hay là em phát huy nghiệp vụ diễn viên, diễn tiếp đi? Mai tôi trả cát-xê cho em.”

Đông Duật Quân vẫn im lặng. Chử Tộ Kỳ hiếu kỳ nghiêng đầu. Mắt đã quen với bóng tối, hắn nhìn được lờ mờ, thấy hình bóng kia bất chợt đè lên người mình, giọng mềm mại quấn quýt hỏi: “Tổng giám đốc Chử bình tĩnh ghê nhỉ? Để tôi xem anh bình tĩnh đến đâu, thế này thì sao? Thế này thì sao? Còn thế này nữa?”

Bị người ta chạm trong bóng tối có một cảm giác rất đặc biệt, Chử Tộ Kỳ bật cười, tiếng cười này khiến Đông Duật Quân hơi khựng lại. Chử Tộ Kỳ nhân lúc đó phản công.

“Đông Quân Quân.”

Hắn chỉ gọi tên, không nói tiếp.

Đông Duật Quân lại bắt đầu kiểu ‘miệng nói thích rồng nhưng thật ra sợ rồng’: “Anh… anh làm gì đấy? Sao anh lại không tự kiềm chế được thế? Tôi sắp khinh thường anh rồi đó.”

“Ờ.” Chử Tộ Kỳ đáp, cũng buông Đông Duật Quân ra.

Ai ngờ Đông Duật Quân dường như lại không vui, lên án trong bóng tối: “Chử Tộ Kỳ, anh bị gì vậy? Chọc tôi vui lắm hả? Có thế thôi à? Tôi, anh… anh…”

Chử Tộ Kỳ đang chờ câu này, hắn lập tức lao tới, tuyên bố thắng lợi: “Hết cách rồi, tôi thật sự không phân biệt được Đông đại minh tinh em là đang diễn hay thật lòng, thôi coi như thật luôn đi. Dù sao tôi cũng từng bị em dắt mũi rồi, bị thêm lần nữa cũng đâu sao.”

Sáng hôm sau, Chử Tộ Kỳ dậy thật sớm, bảo quản gia thay ngay hệ thống đèn cảm ứng giọng nói trong phòng.

Thực tế chứng minh, người trưởng thành khi ngủ còn phát ra động tĩnh nhiều hơn trẻ con.

Trước Tiếp