Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Từ sau lần bị Đông Duật Quân lừa một vố, Chử Tộ Kỳ luôn vô thức sinh ra thêm một tầng đề phòng đối với cậu, biết rằng nói chuyện với cậu chỉ nên tin bảy phần là đủ, thêm nữa thì có khi tự mình phải chịu thiệt. Hắn đã tự tổng kết lại toàn bộ quá trình bị Đông Duật Quân lừa, cuối cùng rút ra kết luận: là do bản thân hắn không có kinh nghiệm, Đông Duật Quân nói gì hắn cũng tin; chỉ cần giữ lại ba phần nghi ngờ thôi thì chắc chắn hắn sẽ không bị quay như chong chóng như con lừa như thế.
Ngay lúc hắn đang chọn lọc lời nói của Đông Duật Quân, tự hỏi câu nào là ‘bảy’, câu nào là ‘ba’ thì Đông Duật Quân như nhìn thấu suy nghĩ của hắn, cậu hỏi: “Sao? Không tin tôi à? Không tin thì thôi.”
Cậu nhẹ nhàng rũ mắt, cả đôi mắt chỉ lộ ra một chút ánh sáng tối tối, vô cớ khiến người ta cảm thấy tủi thân. Trong lòng Chử Tộ Kỳ giật thót, cảm thán người này còn lợi hại hơn thời đóng vai bé thỏ trắng ngây thơ trước kia, quả thật là thủ đoạn không vừa!
Cái gì mà ba phần bảy phần, thích chia thì chia, ai thích chia cứ chia.
“Tôi tin.” Chử Tộ Kỳ mở miệng có hơi gượng gạo, “Nhưng câu này của em phủi tôi sạch sẽ quá. Tôi cảm thấy em bị hào nhoáng của giới giải trí thu hút cũng có phần lỗi của tôi, cứ đeo bám tôi làm em không nhận ra bản thân thôi. Dù em không ở giới giải trí thì cũng có cả đám người vây quanh.”
“Xùy.” Đông Duật Quân cuối cùng cũng thật sự bật cười: “Chử Tộ Kỳ, anh làm trò gì thế? Nhất định phải kéo chuyện của tôi dính đến anh sao? Có cần thiết không?”
Chử Tộ Kỳ gật đầu rồi lại lắc đầu khiến Đông Duật Quân càng cười to hơn.
“Đừng cười, tôi không nghĩ ra gì nữa rồi.”
“Ha, ha, ha, ha, ha.”
Cười càng cố ý hơn.
Chử Tộ Kỳ nghiêm túc cảnh cáo: “Đừng có phủi sạch quan hệ với tôi, Đông Quân Quân, bây giờ em có phủi cũng muộn rồi. Với lại quan hệ giữa hai chúng ta không phải phủi là phủi được. Tôi nhắc lại lần nữa nhé, Đông Trữ, Đông___”
“Đông của Đông Trữ là Đông của tôi, Trữ của Đông Trữ là Chử của anh.” Giọng nói của Đông Duật Quân chợt lạnh xuống, đóng băng cả câu nói của Chử Tộ Kỳ.
“Chử Tộ Kỳ, suốt ngày treo câu này trên miệng, anh không thấy nó mâu thuẫn với những gì tối qua anh nói với tôi sao? Anh cảm thấy quan hệ của chúng ta trước là lợi ích sau mới tới tình cảm phải không? Nếu đã vậy thì giờ anh còn lôi ra nói làm gì? Chúng ta của bây giờ chẳng phải là trạng thái tốt nhất theo ý anh sao? Dù gì cũng sẽ không ly hôn.”
Chử Tộ Kỳ có phần cuống, nói nhanh hơn: “Tôi không có ý đó. Tôi nói quan hệ của chúng ta không chỉ có Đông Trữ. Tôi nhắc tới tình cảm trước rồi mới nhắc tới lợi ích, Đông Quân Quân, em nghe nửa chừng à? Oan tôi quá.”
“Anh đúng là oan thật.” Đông Duật Quân nhìn xa xăm, ánh mắt dừng lại ở đầu phun nước hình bông hoa của đài phun nước: “Đang sống yên ổn, bỗng một ngày biết có người thầm yêu mình, rồi vì thấy người đó đáng thương mà anh bố thí tình cảm cho họ.”
“Đông Duật Quân!” Chử Tộ Kỳ có chút giận, đưa tay xoay mặt Đông Duật Quân lại, cảnh cáo cậu: “Em mà còn nghĩ lung tung thì tôi livestream bóc phốt em luôn đấy. Tôi chưa từng nghĩ như thế. Đổi người khác thầm yêu tôi tôi còn không thèm để ý. Em tự hạ thấp mình như vậy vui lắm à? Em tự ti ở điểm nào hả?”
Đông Duật Quân vẫn nở được nụ cười, cậu cong mắt hỏi lại: “Anh chưa từng nghĩ thế à? Vậy thì tốt.”
Chử Tộ Kỳ chỉ cảm thấy hai bên thái dương giật giật.
“Buông ra.” Đông Duật Quân nhẹ nhàng gạt tay của Chử Tộ Kỳ ra, quay đầu lại nói: “Không có thì tốt. Chử Tộ Kỳ, tôi muốn anh thích tôi là vì thật sự thích tôi chứ không phải vì mọi người nói tôi thầm yêu anh nhiều năm, anh thấy tôi đáng thương mà cho tôi tình cảm.”
“Tôi đã nói lại rất nhiều lần rồi, chỉ là em không tin thôi.” Chử Tộ Kỳ than xong lại bổ sung: “Đó mới là chỗ tôi than đấy.”
Nói đến chuyện này, thái độ của Đông Duật Quân lại trở nên mơ hồ, cậu chỉ khẽ “Ừm” một tiếng. Hai người im lặng chừng ba phút, chẳng ai nhấc chân rời đi, cuối cùng vẫn là Chử Tộ Kỳ chịu không nổi lại mở lời: “Hồi nãy lạc đề rồi. Nếu em vào giới giải trí là vì tay không dùng được nữa, vậy bây giờ tay đã khỏi, em còn muốn ở lại giới giải trí không, hay quay về học tập, làm bác sĩ, cầm dao mổ?”
Câu hỏi này khiến Đông Duật Quân suy nghĩ rất lâu. Chử Tộ Kỳ đợi đến sốt ruột, nhưng nhìn vẻ mặt của cậu giống như thật sự đang nghiêm túc tìm câu trả lời nên hắn cố kiên nhẫn chờ. Hắn chờ mãi tới khi Đông Duật Quân ngẩng đầu lên hỏi: “Tổng giám đốc Chử, anh thấy sao?”
Gọi ‘tổng giám đốc Chử’ rồi, nghĩa là muốn hắn khách quan.
Chử Tộ Kỳ bỗng thấy gánh ‘khách quan’ này quá nặng, nghĩ tới nghĩ lui, hắn định đẩy bóng:
“Nếu là trước đây, tôi sẽ khuyên em về nhà, dù sao ăn xin trong giới giải trí thật sự không phải chuyện cậu Đông nên làm. Nhưng bây giờ khác rồi, ngôi sao lớn họ Đông của chúng ta đang phất đấy, kéo theo cả Đông Trữ… à xin lỗi, không nói chuyện công việc. Ngược lại, em quay về học y… nghỉ học năm sáu năm rồi, có những thứ muốn nhặt lại được cũng không dễ đâu, kể cả là em, đúng không?”
“Khéo nhỉ.” Đông Duật Quân bình luận.
Chử Tộ Kỳ thấy hơi vui: “Thật à?”
“Ừm. Khéo đến mức chẳng giống anh.” Đông Duật Quân dừng lại một chút, lại nói: “Dạo này tôi cũng nghĩ nhiều về vấn đề này. Trước kia tôi lo mình có chuyển hình thành công không, dù sao hình tượng ‘Liên Duật’ như bình hoa của giới giải trí đã ăn sâu quá rồi, khổ lắm mới chuyển hình thành công, giờ lại nghĩ có nên rút lui không, thế chẳng phải công cốc à?”
Chử Tộ Kỳ nhắc nhở cậu: “Không công cốc.”
“Hả?”
“Ít nhất em lợi dụng tôi để chuyển hình là một quyết định perfect.”
“Xùy.” Đông Duật Quân nheo mắt cười: “Thật ra trước kia tôi coi giới giải trí như trò chơi giết thời gian, ít ra để mình không thành kiểu cậu ấm rảnh rỗi. Sau đó…”
Đông Duật Quân như chìm vào ký ức, Chử Tộ Kỳ không ngại tiếp lời giúp cậu: “Sau đó em thật sự bỏ tình cảm vào rồi.”
“Đúng.” Đông Duật Quân gật đầu. “Anh cũng biết đấy, người lớn trong hai nhà chúng ta vốn có thành kiến với giới giải trí. Trước khi thực sự bước chân vào đây, tôi cũng từng cho rằng giới giải trí này giả dối, tình cảm của fan đối với idol cũng nực cười. Nhưng sau khi thực sự bước vào tôi mới nhận ra: trong xã hội Trung Quốc mới này, nghề nghiệp không phân cao thấp sang hèn; giữa fan và idol cũng không thiếu những mối quan hệ lành mạnh.”
Chử Tộ Kỳ rùng mình: “Em định thi công chức à?”
“Thi đậu rồi.” Đông Duật Quân nói, “Trong thời gian hồi phục sau phẫu thuật không có việc gì làm, tôi tiện thể thi một suất. Không thì anh nghĩ tại sao tôi có thể hợp tác với mấy vị tiền bối kia? Đó là nhiệm vụ mang theo đấy.”
Chử Tộ Kỳ: “…” Quả là bất ngờ lớn.
“Tôi còn tưởng do em giúp họ tóm đám Dương Chí Dương cơ.”
Đối với suy đoán của Chử Tộ Kỳ, Đông Duật Quân cũng gật gù nói: “Cũng có phần vì thế. Tóm lại, Chử Tộ Kỳ, giờ tôi khó chọn quá. Nếu là anh thì anh chọn thế nào?”
Chử Tộ Kỳ nghiêm túc nghĩ ngợi một hồi, cuối cùng bật ra một đáp án đến chính mình cũng phải bật cười: “Hay thế này nhé, ban ngày làm bác sĩ, ban đêm làm nghệ sĩ. Hoặc ngược lại, ban đêm làm bác sĩ, ban ngày… phì, ngại quá, xin lỗi.”
Cú đấm của Đông Duật Quân nhẹ nhàng chạm lên mặt của Chử Tộ Kỳ, cậu nói đùa: “Anh im miệng đi. Anh đang để ý đến ai đấy hả? Muốn tôi mệt chết để tái hôn đúng không?”
“Đùa thôi.” Chử Tộ Kỳ giơ tay đầu hàng, “Tôi tuyệt đối không có suy nghĩ đó.”
Đông Duật Quân đá nhẹ Chử Tộ Kỳ một cái rồi đút hai tay vào túi, quay người bước vào nhà.Cậu tuyên bố khép lại đề tài: “Để tôi tự nghĩ thêm đã. Ít nhất cũng phải quay xong phim, đỡ để tiền đầu tư của tổng giám đốc Chử đổ sông đổ biển.”
Nghe vậy, Chử Tộ Kỳ mới nhớ ra mình còn đầu tư một bộ phim của Đông Duật Quân. Hắn từng nghĩ bộ phim này sẽ huỷ theo trò chơi giữa hai người, còn tiếc tiền một hồi, không ngờ Đông Duật Quân vẫn muốn quay. Hắn đuổi theo, hỏi thẳng: “Em định quay thật à?”
“Quay chứ. Tôi thích kịch bản đó lắm, lúc biên kịch mới viết dàn ý tôi đã mua rồi, chỉ chờ dịp để tự quay.” Đông Duật Quân nói một câu đầy tinh nghịch, “Cho dù không xót tiền của tổng giám đốc Chử thì cũng phải xót tiền của mình chứ?”
Chử Tộ Kỳ theo sát sau lưng cậu, nhấn mạnh: “Về lý thuyết, đó là tài sản chung của chúng ta.”
Sau khi cả hai đi vào trong nhà không lâu, bữa tối nhà họ Chử bắt đầu. Bà cố vẫn nhớ buổi chiều Đông Duật Quân ‘phản nghịch’, bà nhìn hai đứa chắt bằng ánh mắt cau có. Chử Tộ Kỳ thấy nhưng lười quan tâm. Đông Duật Quân thì khác, cậu chủ động nắm lấy tay bà cụ, vừa nịnh vừa gắp thức ăn, chẳng mấy chốc đã làm bà vui vẻ trở lại. Nhưng khi bà nhìn sang Chử Tộ Kỳ, gương mặt của bà lại dài ra.
Dưới ánh nhìn thúc giục của mọi người, Chử Tộ Kỳ hắng giọng, thầm niệm ‘bà cố hơn chín mươi rồi’, học theo Đông Duật Quân dịu dàng dỗ dành nhưng đổi lại là sự im lặng của cả bàn ăn.
Giọng nói của Chử Tộ Kỳ phẳng lặng đến mức dù nói lời hay cũng chẳng nghe hay. Chỉ riêng ba chữ ‘bà cố nội’ trong miệng Đông Duật Quân có thể xoay chuyển trăm lần, còn trong miệng Chử Tộ Kỳ chỉ như một thông báo, chẳng giống nũng nịu gì cả.
“Thôi, ta còn muốn sống thêm vài năm nữa.” Bà cụ lấy tay che mặt, lẩm bẩm một câu: “Gặp quỷ.”
Chử Tộ Kỳ nhún vai quay về chỗ ngồi, ánh mắt nhìn quanh như nói: Thấy chưa, hắn nói hắn không được rồi mà.
Bữa tối kết thúc, mọi người về phòng của mình. Chử Tộ Kỳ và Đông Duật Quân cũng vậy. Cả hai sóng vai lên lầu, lúc đầu còn trò chuyện tự nhiên, mãi đến khi cùng dừng lại trước cửa một phòng ngủ.
Chỉ một tay nắm cửa, ai cũng ngần ngại không dám mở.
Đông Duật Quân muốn nói rồi lại thôi, cuối cùng hỏi: “Chử Tộ Kỳ, anh đi nhầm rồi à? Đêm nay cậu anh phải ở đây hả?”
Cạch. Chử Tộ Kỳ mở cửa, thò đầu vào nhìn bài trí bên trong, kiên định nói: “Đây chẳng phải là phòng của tôi sao?”
Nét mặt của Đông Duật Quân cứng đờ, cậu quay người nói: “Vậy tôi đến phòng cho khách.”
Chử Tộ Kỳ bật cười, trực tiếp dùng ngón tay móc nhẹ cổ áo phía sau của Đông Duật Quân: “Chạy gì chứ? Ngủ chung đi, nằm cùng một giường là một việc rất khó khăn đối với em à, Đông Quân Quân?”