Cậu Phẫu Thuật Thẩm Mỹ À

Chương 46

Trước Tiếp

Trước xe nhà di động, than trong chậu than cháy đỏ rực, những ‘lá lửa’ lập lòe trong bóng tối. Chử Tộ Kỳ cầm hai cái bắp ngô nướng trước lửa. Hắn vừa xoay que nướng vừa nhìn bóng lưng của Đông Duật Quân, chờ cậu giúp mình xin phép nhóm người già.

“…Vâng, anh ấy ở với cháu. Không sao đâu ạ, cháu sẽ chăm sóc anh ấy. Mọi người nghỉ sớm nhé. Không vất vả đâu ạ, quay xong phim cháu sẽ về ở với mọi người. Chúc bà cố ngủ ngon.”

Cuộc gọi này của Đông Duật Quân đã kéo dài nửa tiếng, ban đầu vốn chỉ để xin phép hộ Chử Tộ Kỳ, không ngờ nói mãi nói mãi lại thành nửa tiếng trò chuyện gia đình. Chử Tộ Kỳ cũng nhìn cậu nửa tiếng, nghe bọn họ hàn huyên chuyện nhà nửa tiếng.

Điện thoại vừa dập, Chử Tộ Kỳ theo phản xạ nâng bắp ngô trong tay lên định gọi Đông Duật Quân ăn. Không ngờ vừa nhấc lên đã cảm thấy tay nhẹ bẫng. Cúi xuống nhìn, bắp ngô đã gần cháy thành than, mà que xiên đã cháy gãy, chỗ gãy còn lóe đỏ ánh lửa.

“Chậc.” Đông Duật Quân nhận xét sắc bén: “Chử Tộ Kỳ, anh vô dụng thật đấy.”

Chử Tộ Kỳ chột dạ liếc sang một bên, lẩm bẩm: “Em trở mặt cũng nhanh thật đấy, trước còn khen tôi lên tận mây xanh, giờ mở miệng ra đã ‘Chử Tộ Kỳ, anh vô dụng quá’. Dùng xong rồi đá con lừa này đi à?”

“Đúng thế, bạn lừa à.” Đông Duật Quân làm mặt quỷ rồi ngồi xuống bên đống lửa, rút hai que nướng trong tay Chử Tộ Kỳ ném vào chậu than rồi đưa tay lại gần lá chắn lửa để sưởi: “Anh tự xem đi, đến bắp ngô cũng không nướng nổi, tôi cần anh làm gì?”

“Em lấy thêm hai cái bắp nữa đi, lần này tôi đảm bảo sẽ nướng chín cho em.”

“Hết rồi.” Đông Duật Quân càu nhàu: “Chỉ có hai cái bắp đó thôi, còn bị anh nướng thành than. Tối nay tôi phải nhịn đói, Chử Tộ Kỳ, anh định bồi thường tôi thế nào đây?”

Chử Tộ Kỳ nhớ lại lúc tìm người ở phim trường có thấy một quán nướng, hắn bèn nói: “Tôi mời em ăn đồ nướng.”

Đông Duật Quân ngẩng đầu nhìn: “Anh nói lại lần nữa xem nào?”

Chử Tộ Kỳ tưởng cậu sợ hắn nuốt lời nên nhắc lại một lần nữa. Không ngờ hắn lại bị Đông Duật Quân gõ đầu, trách: “Anh làm ơn đi, năm giờ sáng tôi có cảnh phải quay, ăn đồ nướng vào là mặt sưng phù như bột bánh bao lên men. Chuyên gia trang điểm và đạo diễn đánh tôi thì anh đỡ giùm à?”

“Thế thì bó tay.” Chử Tộ Kỳ nhún vai: “Ai bảo mặt của em dễ sưng như vậy.”

“Ha, ha.” Đông Duật Quân cười lấy lệ hai tiếng rồi gục người tựa đầu vào đầu gối. Cậu tự khơi lại chuyện vừa gọi điện: “Có phải vừa rồi anh mải nghe tôi gọi điện không?”

Đông Duật Quân nói trúng nhưng Chử Tộ Kỳ không chịu nhận: “Không phải.”

“Ồ, thế bắp ngô cháy thành than là do anh vô dụng hoàn toàn à? Chử Tộ Kỳ, anh còn ngụy biện không?”

Chử Tộ Kỳ: “…”

Trước sói sau hổ nhỉ.

“Em cũng đâu tránh tôi, tôi nghe được cũng không phải lỗi của tôi đúng không?”

Nói xong câu đó, ngay cả chính Chử Tộ Kỳ cũng thấy kinh ngạc, kinh ngạc vì bản thân không còn cách nào đồng cảm với chính mình lúc trước nữa. Giờ đây anh thật sự đang ngụy biện; trong khi trước kia, anh ghét nhất kiểu người ngụy biện này.

“Phụt.” Đông Duật Quân lại thấy vui vì câu ngụy biện đó, “Ừ nhỉ, tôi cũng chẳng tránh anh, anh nói rất đúng. Anh nghe kỹ thế mà không chen vào một câu, tại sao vậy?”

Chử Tộ Kỳ giải thích: “Tôi nghĩ ít ra con người ta không nên có sự chiếm hữu quá lớn với điện thoại của người khác.”

Đông Duật Quân cho hắn một cái trợn mắt.

Hai người im lặng vài phút, nghe than đỏ nổ lép bép trong không khí. Cuối cùng Đông Duật Quân tiếp tục câu chuyện: “Tôi cứ tưởng anh muốn nghe xem mấy người bà cố có nhắc gì tới anh không cơ.”

“Ý của em là gì?”

“Nghe mẹ nói, anh từng hỏi bà ấy, nếu tôi và anh cùng rơi xuống nước thì bà sẽ cứu ai trước.”

Chử Tộ Kỳ hận không có cái lỗ để vội chui xuống. Hắn không ngờ mẹ của mình lại như cái sàng, ngay cả chuyện này cũng lộ, mà còn lộ cho đúng đương sự nghe.

“Ê, anh né gì thế?” Đông Duật Quân bám theo ánh mắt lảng tránh của Chử Tộ Kỳ, cậu nói: “Tôi còn ngạc nhiên đấy, đồng chí ‘con lừa chạy bằng năng lượng hạt nhân’ của chúng ta cũng biết ghen à? Tôi tưởng anh đã sớm đoạn tuyệt với yêu đương rồi cơ.”

“Vâng vâng vâng, em muốn cười thì cười đi.”

Chử Tộ Kỳ cảm nhận sâu sắc rằng Đông Duật Quân chính là khắc tinh của mình, đời này hắn chỉ có thể chịu thua cậu mà thôi.

“Tôi không cười, tôi nói lý với anh thôi.”

“Chử Tộ Kỳ, anh có nghe không?” Cậu hỏi thì hỏi vậy nhưng không đợi hắn trả lời đã tự đếm ngón tay giảng đạo lý cho hắn, “Anh, từ nhỏ đã là kiểu ‘hai tai không nghe thấy ngoài cửa sổ, một lòng đọc sách thánh hiền’, nói năng chẳng dễ nghe, người khác muốn đến gần anh cũng không gần được. Họ cũng muốn thân thiện với anh chứ bộ, anh có cho họ cơ hội không? Anh nhìn anh trai của anh đi, mặc dù nỗ lực học tập nhưng ít ra còn dành kỳ nghỉ ở nhà với gia đình. Còn anh? Không học chết thì cũng học sống.”

Chử Tộ Kỳ tự biện hộ cho mình: “Tôi biết phải làm sao? Tôi không bằng anh ấy. Tôi không như anh ấy, dù chơi thế nào cũng giỏi. Tôi chỉ nhờ nỗ lực mới duy trì được sự ưu tú của mình.”

“Câu này mà lại có thể được nói ra từ miệng của anh.” Đông Duật Quân cảm thán.

“Thì sao?” Không hiểu sao Chử Tộ Kỳ bỗng thấy buồn: “Lời này là tôi nói thật đấy. Đông Quân Quân, tôi không như em nghĩ đâu, tôi không hoàn hảo đến thế đâu.”

Nói xong, Chử Tộ Kỳ bỗng thấy trán của mình nóng lên. Hắn ngẩng đầu lên thì thấy Đông Duật Quân đang áp lòng bàn tay đã được sưởi ấm vào trán mình, cậu còn lẩm bẩm: “Đâu có bị sốt đâu nhỉ.”

“Với cái nhiệt độ trong lòng bàn tay của em, cho dù có là người bị thiêu chết thì em cũng không có cảm giác gì đâu.”

Thấy Đông Duật Quân khẽ cười một tiếng rồi rút tay về, Chử Tộ Kỳ lại nói tiếp: “Đông Quân Quân, em có biết không, nếu không phải anh trai của tôi gặp đại hạn, vị trí ở Đông Trữ cũng chẳng tới lượt tôi. Tôi có thể làm gì? Tôi không biết cách nói chuyện như anh ấy, nếu tôi không giỏi như anh ấy, tôi còn địa vị gì ở nhà nữa?”

Chử Tộ Kỳ rất hiếm khi lộ sự yếu đuối trước người khác nhưng bởi vì trước mặt là Đông Duật Quân nên hắn không còn nhiều đắn đo, dù sao cũng là người yêu, thậm chí còn dễ buông lỏng đề phòng hơn cả trước gia đình.

“Không nên kéo cái dây cung trong đầu căng thế đâu, Chử Tộ Kỳ.”

Nhưng Chử Tộ Kỳ không nghe mà ngược lại còn cố gắng thuyết phục Đông Duật Quân hiểu mình: “Em theo đuổi tôi bao năm ở Anh nên chắc cũng hiểu cảm giác cứ đuổi theo một người rồi nhỉ? Tôi chỉ muốn đuổi kịp anh trai của tôi, để trước mặt anh ấy mình đỡ thua thiệt. Đông Quân Quân, tôi nhắc lại lần nữa, tôi không thể thay đổi tính cách của mình, nếu mọi người vì thế mà không thích tôi thì tôi cũng không có cách nào khác.”

Đông Duật Quân không nói nữa. Cậu cúi đầu dùng ngón tay vẽ vòng trên đất như đang nghĩ ngợi gì đó.

Chử Tộ Kỳ hỏi cậu: “Có phải em đã hiểu tôi rồi không?”

Đông Duật Quân lại lắc đầu trả lời: “Tôi đang nghĩ xem có phải trước đây tôi theo đuổi anh chưa đủ nghiêm túc không.”

Chử Tộ Kỳ thấy điềm chẳng lành. Quả nhiên, giây sau hắn lập tức bị lời của Đông Duật Quân làm cho choáng váng.

“Chử Tộ Kỳ, thật ra trong những lời tôi nói trước kia có trộn lẫn giả dối. Tôi theo đuổi anh không nghiêm túc như anh tưởng. Ban đầu cùng anh nhảy lớp gì đó đúng là mang tâm thế ‘anh làm được thì tôi cũng làm được, dựa vào đâu mà tôi kém anh’ mà làm.”

Những lời này khiến Chử Tộ Kỳ hơi khó chịu nhưng nghĩ đến đó là Đông Duật Quân thì lại thấy quen thuộc, nhất là nhìn thấy dáng vẻ đáng thương của Đông Duật Quân kia, hắn tự nhiên lại cảm thấy chẳng có gì cả.

“Tôi nói mà, bảo sao hồi cấp ba sao em không theo đuổi nữa.” Chử Tộ Kỳ mở miệng, giọng khổ sở, “Nhưng tôi cũng cảm thấy vô cùng may mắn, ít nhất là em đã kịp tỉnh ngộ đúng lúc quan trọng, không theo tôi vào đại học thành phố Di.”

Đông Duật Quân gật đầu: “Đúng vậy, tôi luôn cảm thấy, dù liên quan đến tình cảm thì cũng nên lý trí. Tất nhiên là tôi thích anh, muốn chen chân vào cuộc sống của anh, nhưng tôi vẫn muốn giữ để bản thân là một cá thể độc lập, không sống vì bất kỳ ai.”

“Ừm.” Chử Tộ Kỳ gật đầu phụ họa, “Em có thể nghĩ được vậy, tôi cảm thấy vui cho em, cũng vui cho chính mình. Ít nhất tôi không quá có lỗi, không lỡ dở em quá nhiều.”

Chử Tộ Kỳ nói câu này không phải là khách sáo, hắn thật lòng hy vọng Đông Duật Quân không phải một kẻ ‘mù quáng vì yêu’. Trong nhận thức của hắn, phần lớn kiểu người ấy, nhất là vì yêu mà đánh mất bản thân, đều không có kết cục tốt. Hoặc có thể nói, một người khi đã mất đi tính chủ thể vì tình cảm thì ngay lúc đó, kết cục đã là không tốt rồi. Những chuyện xấu xảy ra sau đó cũng chỉ là sự kéo dài mà thôi.

Nhưng hắn vẫn cảm thấy chua xót, bởi câu nói này cũng đồng nghĩa với việc hình như Đông Duật Quân không thích hắn nhiều như hắn tưởng.

“Xin lỗi anh, Chử Tộ Kỳ.”

Lời xin lỗi bất ngờ của Đông Duật Quân kéo Chử Tộ Kỳ ra khỏi dòng suy nghĩ. Hắn ngẩng đầu nhìn cậu, trong lòng mơ hồ có đáp án nhưng vẫn hỏi: “Sao lại xin lỗi?”

“Vì có vẻ như tình cảm tôi dành cho anh cũng không hoàn hảo như anh tưởng. Thấy không, ban đầu tôi chỉ mang tâm thế ‘anh làm được sao tôi không làm được’ nhưng chúng ta vẫn rất hợp mà, hừ hừ.”

Chử Tộ Kỳ không ngốc, hắn nhìn ra Đông Duật Quân đang cố chọc mình vui nên cũng nể mặt mà khẽ cong môi, gõ nhẹ lên trán cậu một cái.

“Đông Quân Quân, em ngốc thật chứ không phải diễn.”

“Câm miệng.” Đông Duật Quân cười gượng phản bác một câu rồi lại kéo đề tài về: “Nhưng anh không thể phủ nhận rằng về phương diện làm người thì tôi thành công hơn anh nhiều.”

“Ừ ừm.” Đây là đạo lý mà Chử Tộ Kỳ đã sớm thừa nhận.

Đông Duật Quân lại như hiểu nhầm phản ứng của hắn, cậu giải thích thêm: “Tuy tôi theo đuổi anh nhưng chưa bao giờ đánh mất chính mình. Trọng tâm cuộc sống của tôi vẫn là bản thân tôi. Nhưng anh thì không, Chử Tộ Kỳ, cuộc sống của anh chỉ có công việc thôi. Có lúc tôi thật sự muốn nói, anh rõ ràng là một nhà tư bản, vì sao cứ để bản thân sống như tư liệu sản xuất vậy?”

“Chúng tôi đều muốn gần gũi anh, đối xử với anh như người nhà nhưng chúng tôi cũng rất bối rối, không biết phải tiếp xúc với anh thế nào. Bà cố nội, bà nội hay mẹ, bọn họ không giống tôi. Ít ra tôi còn trẻ, có can đảm bám lấy anh, còn bọn họ thì thận trọng hơn, chỉ có thể cử người theo dõi anh, chí ít biết anh đang làm gì, có chăm sóc tốt cho bản thân không. Họ cũng đã hết sức để yêu anh rồi.”

“Chử Tộ Kỳ, anh thấy sao?”

Chử Tộ Kỳ bị hỏi nghẹn lại, lắp bắp vài câu rồi gật đầu: “Tôi có thể hiểu được. Cho nên, trong tiềm thức tôi không oán hận em và Bành Hồi Thịnh, càng không oán hận họ.”

Trước Tiếp