Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 16

Trước Tiếp
*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Đêm đó chẳng xảy ra chuyện gì cả.

Hứa Định chọn một bộ phim -《Án mạng trên sông Nile》- rồi mở trên tivi. Anh và Trần Quân Triết nằm ở hai đầu giường, ở giữa là một ngọn núi gối chất chồng cao ngất.

Trần Quân Triết bò l*n đ*nh núi nhìn xuống: "Tại sao phải cách ly thế này?"

"Cách ly là cách ly thôi."

Hứa Định khoanh tay trước ngực, chờ khách sạn đem hai ly nước trái cây lên.

"Tại sao lại gọi nước cam?"

"Nước cam thì là nước cam thôi."

"Em muốn uống rượu."

"Không được uống."

Trần Quân Triết đưa tay qua, bóp hai bên má anh: "Em muốn uống rượu!"

Con sâu rượu chết tiệt. Cả đời này chắc chắn không sửa nổi cái tật sâu rượu. Hứa Định vỗ mạnh tay cậu ra, dịch người sát về mép giường: "Còn táy máy tay chân nữa thì tự gánh hậu quả."

"..............."

Được rồi, phim bắt đầu.

Nước sông Nile lững lờ trôi, Jackie dẫn vị hôn phu nghèo nàn đẹp trai tới trang viên xa hoa của cô bạn thân Linnet, bốn mắt nhìn nhau, mầm mống bi kịch nảy mầm......

Trần Quân Triết lại bóp má anh: "Hậu quả gì cơ?"

"......"

Hứa Định túm một cái gối ném thẳng vào mặt cậu: "Nói chung là tự gánh hậu quả!"

Đồ đáng ghét Trần Quân Triết, có tin thú tính của anh bùng lên, đè cậu xuống giường rồi bíp bíp luôn không.

Hứa Định khoanh tay ôm ngực chặt hơn. Từ ba năm trước, anh đã mặc định rằng trong mối quan hệ giữa mình và Trần Quân Triết, anh chắc chắn là người ở trên. Đó là điều đương nhiên, hợp tình hợp lý, khỏi cần bàn cãi.

Thứ nhất, lý trí, chín chắn và biết kiềm chế là những phẩm chất bắt buộc phải có khi làm 1. Thứ hai, Trần Quân Triết chắc chắn không biết bước cuối cùng phải làm gì. Và quan trọng hơn cả, Hứa Định không thể tưởng tượng nổi nếu để Trần Quân Triết nắm quyền chủ động, mọi chuyện sẽ trừu tượng và phi lý đến mức nào.

"Ngoan chút, xem phim đi."

"Ờ."

Hứa Định không đếm nổi mình đã xem《Án mạng trên sông Nile》bao nhiêu lần, tất cả các phiên bản. Những địa điểm kinh điển như đền Abu Simbel hay đền Karnak, anh còn đặc biệt in ảnh chụp phim, mỗi lần dẫn đoàn tới đó đều lấy ra để thuyết minh.

*- Đền Abu Simbel.

- Đền Karnak.

Phim chiếu đến đoạn Simon và Linnet - đôi vợ chồng son - đang âu yếm, ôm hôn nhau trên du thuyền. Trần Quân Triết ở bên cạnh lẩm bẩm: "Rõ ràng chúng ta cũng sắp kết hôn mà."

"......."

"Tại sao xem phim cũng phải cách ly?"

"Đừng hỏi nhiều tại sao thế."

Dù miệng nói vậy, nhưng trong bóng tối, Hứa Định vẫn lén liếc cậu. Bên kia ngọn núi gối, Trần Quân Triết gác hai tay sau đầu, dựa vào thành giường, mắt chăm chú nhìn màn hình.

Ánh nắng rực rỡ bên bờ sông Nile hắt thành từng chùm vào mắt cậu, gò má cậu đẹp đến mức như phát quang.

Ngày mai, họ cũng sẽ bắt đầu chuyến hành trình trên sông Nile của riêng mình.

Một luồng ấm áp mang tên "hạnh phúc" đột ngột dâng lên tận cổ.

Hứa Định chợt túm chặt vạt áo, anh không dám mong cầu gì lâu dài. Nếu chỉ đêm nay thôi, nếu ngày mai anh sẽ phải nói ra tất cả, thì đêm nay có thể để anh được buông thả một lần không.

Hứa Định nhỏ giọng: "Cậu có thể qua đây ôm tôi rồi."

"Sao đột nhiên lại được?"

"Vì sắp có người chết, sợ cậu bị dọa."

"....... Ồ."

Trần Quân Triết dỡ ngọn núi gối, còn Hứa Định mở tay phải ra, hào phóng nói: "Đến đi."

"............" Trần Quân Triết chớp mắt, mỉm cười, ngoan ngoãn tựa đầu vào vòng tay anh: "Thế chúng ta cũng đang đi hưởng tuần trăng mật à. Giống hệt trong phim."

Chỉ đêm nay thôi, thật sự chỉ đêm nay. Hứa Định gật đầu: "Ừ."

"Mình cũng tìm một du thuyền trên sông Nile đi."

"Có rồi. Đã sắp xếp xong." Hứa Định thuộc nằm lòng lịch trình của Trần Quân Triết, kế hoạch ban đầu đã đặt du thuyền trên sông Nile, "Nhưng cậu đang bị thương, nghỉ thêm hai ngày ở Cairo đã. Mai tôi sẽ liên hệ công ty du thuyền, đổi sang chuyến sau."

Trần Quân Triết ngẩng lên, hơi thở phả vào cổ anh: "Em rất mong chờ."

Hứa Định khựng lại, bàng hoàng nhận ra Trần Quân Triết đang nằm trong lòng mình. Trời ơi, Trần Quân Triết đang nằm trong lòng mình.

Sợi lông xù xì của con cá hề cọ vào lòng bàn tay khiến anh ngứa ran. Hứa Định vội che mặt, tim đập loạn, như muốn xé toang lồng ngực. Ông trời ơi, anh đang ôm Trần Quân Triết, một cách công khai, quang minh chính đại.

Mà Trần Quân Triết lại vô tư đáp lại, vòng tay ôm lấy eo anh, dụi mặt vào ngực anh: "Em không muốn xem nữa... Hứa Định. Em biết ai làm rồi."

"Đừng......" Hứa Định gỡ tay cậu ra một chút.

"Hửm?" Trần Quân Triết lại siết chặt.

"Đừng..... thật đấy."

"Đừng gì cơ?"

"Sẽ.... sẽ xảy ra chuyện."

Hóa ra Trần Quân Triết mạnh đến vậy, Hứa Định đẩy không nổi. Anh chỉ cảm nhận được mùi da thịt cậu, ấm áp mà thanh khiết, như hứng một vốc nước sông Nile dưới ánh nắng. Đó là chất gây dị ứng của anh, khiến toàn thân anh bắt đầu ngứa ngáy, "Đừng...... đừng..."

Trần Quân Triết chống người dậy. Không biết từ lúc nào vị trí đã đảo ngược, giờ đến lượt Hứa Định nằm phía dưới bị ôm lấy. Trần Quân Triết kề rất gần, chóp mũi chạm vào má anh: "Sẽ xảy ra chuyện gì?"

Giọng cậu trầm, rất thấp, như hòn đá rơi thẳng xuống tim Hứa Định, khiến anh không nghe thấy gì khác ngoài nhịp thở nhè nhẹ của cậu.

Ngón tay Hứa Định đột nhiên run lên, siết chặt ga giường. Lạy trời, họ đang ở trên một chiếc giường khách sạn.

"...... Trần Quân Triết." Hứa Định như nếm được chính hơi thở của mình, dồn dập, gấp gáp. Hai chân anh vô thức xoắn vào nhau, vừa muốn che giấu, vừa muốn kìm nén - nhưng dường như đã chẳng thể kìm nén nổi nữa.

Trần Quân Triết. Trần Quân Triết. Nếu chỉ đêm nay thôi thì sao. Thật sự chỉ đêm nay thôi.

Hứa Định chợt nắm chặt cổ tay cậu: "Trần Quân Triết... tôi thích cậu... tôi thật sự......"

Trần Quân Triết cũng hơi ngạc nhiên trước lời thổ lộ bất ngờ, mở to mắt, im lặng.

"Sau từng ấy thời gian, tôi vẫn, rất thích cậu...... nên... thật sự hạnh phúc. Có thể có được, một đêm như thế này......"

Chỉ cần cho anh một đêm để tùy ý buông thả thôi, chẳng lẽ cũng không được sao.

"Để tôi ôm cậu hết đêm nay... được không?"

Trần Quân Triết cụp mắt, trong vẻ thờ ơ ấy lại thấp thoáng chút từ bi. Cậu trở tay, nắm lấy đầu ngón tay anh: "Không làm gì khác à."

"Khác......"

"Đinh đông——"

Chuông cửa vang lên.

Uống xong ly nước cam ướp lạnh, Hứa Định cảm thấy mình bình tĩnh hẳn.

Là kiểu bình tĩnh lạnh buốt đến tận tim.

May thật, may thật. Suýt nữa đã gây ra họa lớn.

Trần Quân Triết sắp kết hôn rồi, nghĩa là có một cô gái môn đăng hộ đối đang chờ cậu ở trong nước, chờ đến khi cậu kết thúc chuyến đi Ai Cập để cùng bước vào lễ đường.

Anh không muốn làm tổn thương một người con gái chưa từng gặp mặt.

Vị hôn phu trước lễ cưới mà còn dính dáng đến người đồng tính - đó là chuyện vừa đáng xấu hổ, vừa đáng giận, lại càng đáng khinh. Việc anh ở lại đây đêm nay, ở trong căn phòng này, đã là vượt quá giới hạn rồi.

Hứa Định uống nốt ngụm nước cam cuối cùng, lặng lẽ dựng lại ngọn núi gối: "Thôi, không ôm nữa."

---

Tác giả:

Hứa Tiểu Định, anh cứ như thế sẽ chỉ khiến Trần A Triết càng ngày càng muốn * anh thôi!

Tác phẩm này chủ yếu là kiểu giằng co đến cực hạn.

Trước Tiếp