Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 15

Trước Tiếp

Trước đây, chỉ để Trần Quân Triết có thể nhớ đến mình một chút thôi, Hứa Định đã từng làm rất nhiều chuyện.

Đi khắp nơi tìm bông anh đào đầu tiên của mùa xuân.

Chèo thuyền từ trường này sang tận trường kia.

Mặc bộ đồ linh vật, trà trộn vào lễ kỷ niệm trường làm khách mời.

Đổi thân phận với người khác để sống một ngày.

.........

Biết bao chuyện ngốc nghếch. Biết bao việc ngu xuẩn. Biết bao nhiêu... biết bao nhiêu, biết bao nhiêu.

Trần Quân Triết, tôi vì cậu mà làm nhiều đến thế, cậu lại dám quên tôi!

Hứa Định vốn đã đi tới cửa phòng bệnh, đột nhiên quay phắt lại, lao hai bước lên giường, bóp cổ Trần Quân Triết không chút nể nang: "Trần Quân Triết, ông giết cậu!"

"Trần Quân Triết ông giết cậu ông giết cậu....!!!"

Hứa Định nghiến răng, mắt ngấn nước, hai tay siết chặt cổ Trần Quân Triết.

Đôi mắt Trần Quân Triết mở to, dưới ánh đèn sáng đến chói cả mắt: "Tại sao lại muốn giết tôi?"

"Cậu dám mất trí nhớ, ai cho phép cậu mất trí nhớ!"

"Tôi mất trí nhớ mà anh kích động vậy à."

"Tôi kích động?!" Hứa Định đỏ bừng cả mắt, "Tôi kích động đấy! Cậu sắp kết hôn rồi, tôi không kích động được chắc?"

"Hả, ai sắp kết hôn?"

"Cậu!"

"Anh kết hôn với ai?"

"Cậu!"

"?"

Tiếng động ồn quá mức. Ông lão người da trắng giường bên cạnh vén rèm lên, thấy Hứa Định đang cưỡi trên eo Trần Quân Triết, tư thế mờ ám, mặt đỏ bừng, liền kéo rèm lại ngay tức khắc.

Trần Quân Triết "ồ" một tiếng: "Thì ra là chúng ta sắp kết hôn."

Hứa Định lập tức buông tay ra, "Hả?"

"Được rồi..."

Trần Quân Triết chống người ngồi dậy, dang tay ôm lấy anh, "Em sai rồi."

"Em sai rồi. Em sai rồi mà. Em nên gọi anh là gì đây? Cục cưng? Heo con? Hôn phu? Ông xã nhỏ?

Mẹ kiếp, Trần Quân Triết đang nói cái gì vậy.

"Không, không phải." Giọng nhỏ như muỗi. Hứa Định lấy tay bịt chặt miệng mình, đến chính anh cũng nghe không rõ mình đang phát ra âm thanh gì, "Không phải........."

Xem ra cú va đập chấn động não đã khiến Trần Quân Triết mất trí nhớ thật. Mà còn là mất trí nhớ hoàn toàn.

"Hửm?" Trần Quân Triết nâng mặt anh lên, "Sao không nói nữa? Cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ."

"......... Tôi tên Hứa Định."

"Hứa Định."

"Cậu tên Trần Quân Triết."

"Em tên Trần Quân Triết."

".........." Hứa Định cắn nhẹ môi dưới, "Chúng ta...... tôi..... chúng ta là bạn học... coi như thế đi, hai trường gần nhau."

"Vậy là bạn học."

"Còn nữa......"

"Còn nữa?"

Hứa Định lắc đầu, cuối cùng ôm chầm lấy cậu. Trước khi cậu nhớ lại mọi chuyện, anh muốn điên cuồng khắc sâu chút hơi ấm này, "Hết rồi."

"Hết rồi à."

"Hết rồi."

"Chắc vẫn còn chứ."

"Còn......"

Vòng tay Trần Quân Triết, thân nhiệt ba mươi sáu độ rưỡi, hóa ra còn ấm hơn cả bình minh trên sa mạc Trắng mênh mông. Nếu đêm nay qua rồi, họ sẽ cách biệt phương trời. Anh gọi tên cậu, nâng khuôn mặt cậu trong tay, nhìn sâu vào mắt cậu, thốt ra từng chữ từng chữ: "Còn nữa, tôi thích cậu."

Anh nghe rõ tiếng tim Trần Quân Triết đập nhanh dưới lồng ngực mình. Cổ họng anh nghẹn lại, bởi vì anh sắp phải nói dối: "Rồi cậu cũng thích tôi."

"................"

Lần này, Trần Quân Triết im lặng rất lâu, rồi khẽ đáp: "Ừm."

Hứa Định bật cười, anh thật sự rất vui vì Trần Quân Triết không nôn ra ngay tại chỗ, "Còn nữa còn nữa."

Anh lấy từ túi ra con gấu trúc đỏ và chùm chìa khóa, tháo con gấu túi trên đó xuống, giơ hai thứ lên trước mặt: "Đây là tín vật định tình của chúng ta."

".........."

Trần Quân Triết nhận lấy con gấu trúc đỏ, đưa đến sát mặt anh, lông mềm áp vào đầu mũi, "Rất giống anh."

Hứa Định phì cười, vừa cười vừa rơi nước mắt: "Cậu cũng từng nói vậy." Thật ra là không hề. Cậu chưa bao giờ nói thế.

Trần Quân Triết thong thả nhìn anh.

"....." Hứa Định sợ cậu đột nhiên nhớ lại. Anh vội vàng buông tay, trèo xuống giường, đầu óc trống rỗng như thể người mất trí nhớ là mình: "Tôi đi gọi bác sĩ. Rồi..... tôi đi gọi bác sĩ."

May mà bác sĩ cũng chẳng thể khiến Trần Quân Triết khôi phục trí nhớ.

Bác sĩ bảo, sau chấn động não, vùng xử lý ký ức có thể tạm thời bị rối loạn chức năng, đề nghị theo dõi một thời gian, nếu hơn một tháng vẫn không cải thiện thì quay lại khám.

Hứa Định nói được, cảm ơn bác sĩ, trả trước viện phí. Khi ra khỏi bệnh viện, bước chân Trần Quân Triết còn nhẹ nhàng hơn anh, vừa đi phía sau vừa gọi: "Cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ. Cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ."

Người nước ngoài đi ngang đều nhìn họ bằng ánh mắt kỳ quái, chắc tưởng Trần Quân Triết đang niệm câu thần chú phương Đông bí ẩn nào đó. ——Bởi vì Trần Quân Triết giữ nguyên vẻ mặt nghiêm túc, thậm chí có thể gọi là lạnh lùng; cậu có thói quen ép đường chân mày xuống rất thấp, hàng mi dài tạo thành hai vệt bóng râm, khéo léo che đi ý cười đắc ý trong mắt.

12.

Hứa Định đứng trên ban công nhỏ của khách sạn. Xa xa, tháp Cairo với hoa văn hình hoa sen rực sáng, trước mắt là những cánh buồm trắng xuôi ngược trên sông Nile, ánh đèn lay động trên mặt nước óng ánh. Hứa Định bỗng có một thôi thúc muốn nhảy xuống dưới. Tiêu rồi, anh vừa làm cái trò gì vậy.

Đột nhiên có người ôm lấy anh từ phía sau, hơi thở ẩm ướt dụi vào hõm cổ anh: "Cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ......"

Hứa Định giật mình hất ra: "Đừng có chạm vào tôi——"

Trần Quân Triết vừa tắm xong, người còn ướt nhẹp, chỉ quấn mỗi chiếc khăn tắm quanh hông. Trông có vẻ từng tập luyện qua, nhưng không phải kiểu chuyên nghiệp, lớp cơ mỏng như ẩn như hiện, đường nhân ngư chạy thẳng xuống dưới.......

Sau gáy Hứa Định nóng rực vì bị mấy giọt nước của cậu văng trúng. Anh ép mình dời ánh mắt đi chỗ khác, rồi gọi thẳng tên họ mắng Trần Quân Triết: "Cậu, cậu mặc đồ vào ngay. ——Và đừng có gọi tôi là cái gì mà cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ nữa."

"Tại sao chứ." Trần Quân Triết chống tay lên hông, lắc đầu, "Anh không phải cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ của em à."

"..........." Hứa Định sầm mặt, "Cậu mà nói thêm một lần nữa là tôi * chết cậu."

"Ài——"

Trần Quân Triết khẽ bật cười, kiểu cười nhẹ như có như không. Cậu đi vào phòng, đứng quay lưng lại rồi tháo khăn tắm. Khăn rơi xuống đất, mắt Hứa Định cũng rơi theo, mặt đỏ bừng: "Cậu..."

"Hử?"

"Đừng quay lại!"

"Ồ." Rồi quay người đi.

Hứa Định úp mặt vào cánh tay. Xong rồi. Anh đã làm cái quái gì thế. Để lấp l**m cho lời nói dối ban nãy, "cục cưng heo con hôn phu ông xã nhỏ" này đành phải theo Trần Quân Triết về khách sạn. Giờ đây, ngoài việc cầu nguyện cái lan can đang dựa đột nhiên mục nát rồi cho anh rơi thẳng từ tầng mười lăm xuống sông Nile, anh chẳng còn cách nào khác.

Nghĩ mà xem. Trần Quân Triết hoàn toàn không biết đàn ông với đàn ông ở trên giường là thế nào. Nếu anh thật sự nhân lúc cháy nhà mà đi hôi của, có lẽ sẽ để lại chấn thương tâm lý cả đời cho cậu. Huống hồ, vừa rồi anh đã hỏi bác sĩ, chấn động não gây mất trí nhớ kiểu này đa phần chỉ là tạm thời, một ngày nào đó Trần Quân Triết sẽ nhớ lại hết. Nhớ ra rằng mình là trai thẳng.

Hứa Định thấy hơi buồn nôn.

Chỉ cần tưởng tượng cảnh Trần Quân Triết khôi phục trí nhớ rồi nhìn thấy mặt mình, anh đã muốn nôn rồi.

"Em thay xong rồi." Trần Quân Triết nói.

Hứa Định quay lại, hai mắt tối sầm, chỉ thấy một con cá hề màu xanh với vẻ mặt láu cá đang đứng giữa phòng, "Trần Quân Triết........"

Con cá hề xòe vây, bắt đầu vẫy: "Xin chào xin chào."

Nghĩ đến cái vali to tướng của Trần Quân Triết toàn là mấy thứ này, nghĩ đến ngày đầu tiên mình vác cái vali đó lên xuống suýt gãy thắt lưng, Hứa Định chỉ muốn lao lên tặng cậu hai bạt tai. Nghĩ thế rồi anh làm thật, anh phóng tới, đẩy Trần Quân Triết ngã xuống giường, xốc miệng cá hề lên, lôi cái tên đáng ghét bên trong ra:

"Chẳng lẽ trên đời này chưa từng có ai nói cậu là đồ lập dị à."

Trần Quân Triết cười khẽ, giọng vẫn ướt át, bàn tay không biết từ lúc nào đã đặt lên eo anh, chậm rãi siết anh lại gần hơn: "Không biết. Em mất trí nhớ rồi mà."

[Nhật ký du lịch Ai Cập - Phần ba]

(Gạch bỏ. Sửa thành [Nhật ký quan sát Hứa Định 1])

Ngày 14 tháng 2. Vừa tỉnh dậy đã thấy bầu trời đêm xinh đẹp.

Hứa Định, thế gian này không chứa chấp nổi những kẻ lạc loài, may mắn thay, ở nơi anh, em được trọn vẹn và sống động.

Mà hình như anh quên mất hôm nay là ngày gì rồi thì phải, có cần em chủ động nhắc nhở anh không.

Trước Tiếp