Cát, Thời Gian, Cây Mưa - Thần Hôn Tuyến

Chương 17

Trước Tiếp

"Trần Quân Triết. Chuyện là thế này. Tôi là một người đàn ông vô cùng truyền thống, tôi phải có trách nhiệm với danh dự của cậu, nên trước khi chính thức kết hôn, tôi sẽ không vấy bẩn sự trong sạch của cậu."

"Ồ. Được thôi. Nhưng ôm nhau thì vấy bẩn gì chứ."

"Tôi họ Ngộ Vượng Thịnh*. Ôm một cái là tôi nổi sắc tâm lên rồi đè cậu ra bíp bíp mất."

*遇旺盛 (Yùwàngshèng) - Ngộ Vượng Thịnh phát âm gần giống 欲旺盛 (yùwàngshèng) - h*m m**n mạnh mẽ =))))))

"?"

Hỏi chấm cái gì mà hỏi chấm, toàn là lời thật lòng cả.

Hứa Định xoay người, chui vào góc giường, trùm chăn kín đầu: "Tôi thấy cậu vẫn chưa sẵn sàng."

"Sẵn sàng cái gì."

"Không có gì." Hứa Định nhắm nghiền mắt, tỏ ra lạnh lùng, chín chắn, tự kiềm chế: "Chúc ngủ ngon."

Trần Quân Triết tắt đèn. Biến thành một con cá xấu xí nằm bên cạnh anh: "Ngủ ngon."

Đèn tắt, căn phòng tối đen như đáy sông.

Hơi thở nhẹ nhàng từ đầu giường bên kia truyền tới, Hứa Định lặng lẽ lắng nghe, ghi tạc thanh âm ấy vào trí nhớ. Đó là chiếc đĩa than độc nhất vô nhị của anh, có lẽ trong một thời gian dài về sau, anh sẽ phải dựa vào bản ghi này để ru mình vào giấc ngủ.

Như vậy là được rồi.

Như vậy là đủ rồi.

Nhưng anh lại không nhịn được mà khẽ hé mắt, khóe miệng cong lên. Nghĩ mà xem, Trần Quân Triết đang nằm ngay bên cạnh anh đấy. Chỉ cách nhau một rãnh chăn lõm xuống, gần trong gang tấc, đưa tay ra là chạm được.

Má nó. Không thể tin nổi, thật hạnh phúc.

Hứa Định hạnh phúc đến mức bắt đầu tưởng tượng - đây là chuyến du lịch trăng mật của hai người. Họ từng nói sẽ đi Ai Cập trước khi nền văn hóa cổ đại ấy hoàn toàn biến mất, muốn để lại dấu chân ở những ngôi đền và kim tự tháp, nên cả hai không hẹn mà cùng chọn Ai Cập. Trước khi lên đường, họ cùng dọn hành lý, cùng lên lịch trình, cùng đặt phòng, mua vé, thuê xe........ Họ sẽ lên mạng tìm những công ty địa phương đáng tin cậy ở Ai Cập, có thể sẽ thấy một công ty nhỏ tên Nhiệt Sa, chú trọng dịch vụ và thái độ, ở đó có một hướng dẫn viên tên là Alan......

Tim chợt thắt lại, Hứa Định bừng tỉnh khỏi giấc mộng.

Trong tưởng tượng, hai người ôm nhau trên giường lập kế hoạch cho chuyến du lịch, đã biến thành Trần Quân Triết, và một cô gái.

Còn anh, rốt cuộc chỉ là một hướng dẫn viên.

Hứa Định ngồi bật dậy, nhẹ nhàng bước vào phòng tắm, tạt một vốc nước lạnh lên mặt để tỉnh táo lại.

Haiz. Anh đang tự mình mơ mộng rồi lại tự mình vỡ mộng cái gì chứ.

Không quay về giường nữa. Anh ngồi luôn lên nắp bồn cầu, định ngồi chờ đến sáng. Mở điện thoại ra, lúc 9 giờ tối hôm qua, Hồ Bân có gửi tin nhắn:【Alan, công ty bọn mình thật sự ngừng hoạt động à.】

Hứa Định nhìn vào logo Công ty Du lịch Nhiệt Sa trên avatar của anh——thật ra là chú lạc đà nhỏ mà Hứa Việt vẽ——dĩ nhiên anh sẽ không bỏ cuộc. Anh gõ trả lời:【Khách tỉnh rồi, không có gì nghiêm trọng. Sáng mai anh đưa gia đình ông Lâm đi Alexandria. Em ở công ty chờ anh, anh đưa ngài Trần qua đó rồi em dẫn cậu ta đi Luxor.】

Anh đã quyết định, sáng mai phải nói rõ ràng với Trần Quân Triết. Cậu sắp kết hôn rồi, đối tượng không phải tôi. Tôi khuyên cậu nên đi dạo khắp Ai Cập cho khuây khỏa, biết đâu sẽ khôi phục trí nhớ.

Hứa Định cúi đầu xuống, đầu ngón tay vô thức nghịch điện thoại. Không hiểu ma xui quỷ khiến thế nào, anh lại tìm thấy lão Hắc trong danh sách bạn bè. Avatar của lão Hắc vẫn như mọi khi, logo Porsche với một bàn tay đeo Rolex đặt lên trên. ——Nghĩ lại hồi đó mình từng chơi cùng loại người như vậy, đúng là khó tin.

Anh buồn ngủ đến mức đầu óc bắt đầu mơ hồ, lạch cạch gõ cho lão Hắc một câu:【Mày còn nhớ Trần Quân Triết không?】

【Vãi chưởng anh em, mày còn sống đấy à.】Trả lời ngay tắp lự.

Hứa Định sững sờ, đột nhiên tỉnh táo hẳn, anh đang làm cái gì vậy. Rút lại thì đã muộn, lão Hắc nhắn tiếp:【Mày vẫn chưa quên người ta hả? Không phải chứ!】

"......" Hứa Định chỉ đành đáp:【Sao dậy sớm thế.】Bây giờ ở trong nước mới có năm giờ sáng.

【Tao chưa ngủ.】Lão Hắc nói.

【...... Vậy thì đi ngủ đi. Cẩn thận kẻo đột tử.】

【Tao nói này.】Lão Hắc không buông tha cho anh:【Đừng bảo là mày thao thức đến năm giờ sáng vì nhớ Trần Quân Triết đấy nhé.】

【Ha ha ông mày buông lâu rồi. Trước khi ngủ nói chuyện với người yêu, nhắc đến chuyện hồi xưa lãng phí bao nhiêu thời gian vì một người như vậy, nên mới chợt nhớ ra có người đó thôi.】Cái tật lớn nhất của Hứa Định là hay sĩ diện.

【Ờ. Đúng là nên buông. Tên đó cũng không được bình thường lắm.】

Hứa Định cố tỏ ra thản nhiên:【Mày biết dạo này cậu ta thế nào không. Tao lâu rồi không nghe thấy tin tức gì.】

【Tao cũng thế.】

【Có khi cậu ta kết hôn rồi.】

Lão Hắc nói:【Ờ. Lần cuối tao nghe tin về nó, tao với Dương Nam còn chưa chia tay. Hình như nó từng tự tử không thành, được lính cứu hỏa cứu kịp.】

Cái gì......

【Cái gì!?】

Hứa Định chết lặng.

Hai chữ "tự tử", anh chưa bao giờ nghĩ sẽ dính dáng đến Trần Quân Triết:【Mày đang giỡn đúng không?】

【Không giỡn. Nhưng chi tiết thì tao không rõ, không có hỏi.】

【Mày hỏi Dương Nam thử xem?】

【Tụi tao chia tay, block nhau, cả đời không qua lại nữa rồi ông tướng ơi.】

Hứa Định mặc kệ hết:【Giúp tao hỏi rõ đầu đuôi đi. Vì sao cậu ta lại tự tử, sau đó thế nào?】

Lão Hắc chỉ cười ha ha:【Mày yên tâm đi, người thì chắc chắn là chưa chết.】

【....... Cái đó tao biết.】

Lão Hắc không trả lời nữa.

Hứa Định bủn rủn cả hai tay, điện thoại rơi "bộp" một tiếng xuống đất.

Anh chẳng buồn nhặt, vội vàng bật dậy khỏi nắp bồn cầu, lao thẳng về phòng.

Con cá xấu xí kia vẫn bình thản nằm đó. Anh trèo lên giường, luống cuống đưa tay đặt trước môi Trần Quân Triết. Hơi thở vẫn ổn định, nhẹ và đều. Còn tim anh thì đập thình thịch, nhanh đến mức gần như đột tử.

Anh nhìn chằm chằm gương mặt Trần Quân Triết trong ánh sáng le lói từ phòng tắm - sạch sẽ, không tì vết. Khóe môi cậu tự nhiên hơi trễ xuống, lông mày rậm, sắc nét, vì thế khi không có biểu cảm sẽ mang vẻ xa cách khó gần. Hứa Định chợt nhận ra, mình chẳng biết gì về Trần Quân Triết cả.

Anh không biết gia đình cậu thế nào, quá khứ ra sao, cậu từng trải qua những gì - nỗi đau, niềm vui, hạnh phúc hay tuyệt vọng. Tất cả, anh đều không biết.

Dù anh yêu cậu đến đau thấu tâm can.

Thì rốt cuộc vẫn chỉ là một mối tình đơn phương, tự mình ôm lấy.

Anh hoàn toàn không thể nghĩ ra lý do Trần Quân Triết tự tử.

Đột nhiên anh thấy sợ hãi. Một m*nh tr*n Quân Triết vượt đường xa vạn dặm đến tận Ai Cập này, rốt cuộc là vì điều gì.

Bất chợt eo anh bị siết lại, cả người bị kéo vào một cái ôm.

Bộ đồ ngủ con cá xấu xí mềm mềm, còn mang hơi ấm dày đặc của chủ nhân. Hứa Định bị ôm chặt đến mức không nhúc nhích được. Trần Quân Triết ngái ngủ, hơi thở phả lên thái dương anh: "Sao đi lâu vậy......"

"Hả......"

"Nhà vệ sinh."

"Ừm."

Giọng Hứa Định khàn lại. Anh ngẩng đầu, Trần Quân Triết đang tựa trán vào anh, mắt nhắm mắt mở, mơ màng mông lung.

Đáng lẽ anh phải gỡ tay cậu ra. Nhưng anh lại do dự, rồi chậm rãi vòng tay ôm lại cậu: "Đồ ngốc."

"...... Hử?"

"Đồ ngốc Trần A Triết."

Đồ ngốc, cậu có biết mình trân quý đến nhường nào không.

Hứa Định nhào tới, ôm chặt cậu hơn nữa. Anh vùi mặt vào lồng ngực Trần Quân Triết, lắng nghe nhịp tim cậu đập.

Ai Cập có nhiều khu vực không người, cực kỳ hỗn loạn. Xét cả tình lẫn lý, anh đều không dám giao một vị khách từng có ý nghĩ tự hủy hoại bản thân cho Hồ Bân. Anh nghĩ, nếu sáng mai Trần Quân Triết nhớ lại mọi chuyện, anh sẽ tự giác rời đi. Nhưng nếu không, anh sẽ đích thân dẫn cậu đi hết chuyến hành trình này.

Trong khoảnh khắc cuối cùng của ngày lễ tình nhân năm 2025, họ ôm nhau ngủ đến khi mặt trời dát vàng lên dòng sông Nile.

---

Tác giả: Mong mọi người cùng lên Taobao tìm: đồ ngủ con cá xấu xí hề hước.

Trước Tiếp