Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cố Kỳ An cầm điện thoại trên tay, lời mắng chửi đã đến miệng nhưng lại nuốt xuống.
Cậu đặt điện thoại xuống, tháo cà vạt, cởi áo rồi đi vào phòng tắm.
Mở vòi sen tắm gội ra, Cố Kỳ An nhắm mắt ngửa mặt, đón dòng nước ấm áp.
Trong đầu cậu hiện lên một bóng dáng cao lớn mờ ảo, nhưng lại không thể nào tưởng tượng được khuôn mặt của người đó trông như thế nào.
Nói không tò mò một chút nào là nói dối, nhưng vì cậu đã không có ý định lộ thân phận của mình, đương nhiên cũng không thể yêu cầu đối phương lộ mặt.
Cứ duy trì mối quan hệ bạn bè trên mạng như vậy mới là trạng thái an toàn nhất.
Sau khi tắm xong, Cố Kỳ An bước ra khỏi phòng tắm, vừa lau tóc vừa cầm điện thoại lên.
Chỉ trong một lúc, Y đã gửi tới rất nhiều tin nhắn.
77: [Đi tắm.]
Y: [Cuối cùng cũng trả lời tôi.]
Y: [Cứ tưởng cậu giận rồi chứ.]
77: [Tối nay tâm trạng của tôi tốt, không chấp nhặt với anh.]
Y: [Tâm trạng tốt như vậy, có muốn mặc váy xinh đẹp không?]
Động tác lau tóc của Cố Kỳ An dừng lại, cậu tùy tiện vắt khăn lên lưng ghế, tiếp tục gõ chữ trả lời.
77: [Không.]
Y: [Không muốn ăn mừng sao?]
77: [Là anh muốn xem đúng không?]
Y: [Lại bị 77 nhìn thấu rồi.]
Y: [Vậy thì tôi thừa nhận một cách hào phóng, đúng là tôi muốn xem.]
Cố Kỳ An khẽ hừ một tiếng, xoay người ngồi xuống mép giường.
77: [Hôm nay không có gì để xem đâu.]
Thật sự coi mình là đại ca rồi à, nói muốn xem là có thể xem sao?
Y: [Vậy thì… để tôi cho cậu xem nhé?]
77: [Cũng không muốn xem anh.]
77: [Buồn ngủ, tôi đi ngủ đây.]
Y: [Đúng là không còn sớm nữa, vậy nghỉ ngơi sớm một chút.]
Nói xong lời chúc ngủ ngon, Cố Kỳ An vừa đặt điện thoại xuống chuẩn bị đi ngủ thì điện thoại lại rung lên một cái.
Y: [Đêm nay tôi cũng rất vui, vui vì cậu đã đồng ý chia sẻ chiến thắng của mình với tôi.]
Cố Kỳ An nhìn chằm chằm vào màn hình vài giây, sau đó tắt điện thoại, đặt lên tủ đầu giường.
**
Tối thứ Bảy, Cố Kỳ An xử lý xong công việc của tập đoàn, ngồi xe đến địa điểm tổ chức tiệc mừng công.
Sau khi đến khách sạn, Cố Kỳ An được nhân viên hướng dẫn đi thang máy.
Tiếng “đing” vang lên, cửa thang máy mở ra, nhân viên đón khách ở hành lang lập tức tiến lên: “Tổng giám đốc Cố, mời đi lối này.”
Cố Kỳ An bước đến cửa phòng tiệc, liếc mắt nhìn một vòng một cách kín đáo.
Tối nay, thay vì nói là tiệc mừng công do Trịnh Bác Văn tổ chức cho cậu, thì đúng hơn là để tuyên bố với giới trong và ngoài ngành về sự hợp tác giữa Thịnh Thái và Đằng Phi.
Cậu không ngại Tổng giám đốc Trịnh mượn danh tiếng của mình để tổ chức tiệc, dù sao hai tập đoàn tạm thời đang có mối quan hệ đôi bên cùng có lợi, chỉ cần không làm tổn hại đến lợi ích của Thịnh Thái thì cứ thuận nước đẩy thuyền thôi.
“Tổng giám đốc Cố đến rồi!” Lúc này có người lên tiếng, phòng tiệc lập tức im lặng, vô số ánh mắt như đèn sân khấu chiếu thẳng vào bóng dáng cao ráo đó.
Cố Kỳ An bước vào phòng tiệc một cách ung dung dưới sự chú ý của mọi người.
“Chúc mừng! Tổng giám đốc Cố!”
“Tổng giám đốc Cố thật sự trẻ tuổi tài cao!”
…
Cố Kỳ An gật đầu chào hỏi, đáp lại lời chúc mừng của các vị khách trên đường đi, tiến sâu vào bên trong phòng tiệc.
Trịnh Bác Văn đang nói chuyện vui vẻ với mấy nhà đầu tư, nhìn thấy cậu liền lập tức tiến lên, nắm chặt tay cậu: “Kỳ An, cậu đến rồi!”
“Hôm nay Tổng giám đốc Cố đúng là tràn đầy sức sống!” Một nhà đầu tư cười nói: “Chúng tôi vừa nãy còn đang nói chuyện về Tổng giám đốc Cố đây.”
Cố Kỳ An khẽ mỉm cười: “Tổng giám đốc Trình, quá lời rồi.”
“Không quá lời, không hề quá lời!” Tổng giám đốc Trình cười híp mắt khen ngợi: “Lần này Thịnh Thái và Đằng Phi liên thủ mạnh mẽ, chắc chắn là vô địch trong ngành rồi.”
Mấy người trò chuyện một lát, có người đi tới, khẽ nhắc nhở: “Tổng giám đốc Trịnh, thời gian gần đến rồi.”
“Được, biết rồi.” Trịnh Bác Văn đáp lời, choàng tay qua vai Cố Kỳ An: “Kỳ An, đến lượt cậu lên sân khấu rồi.”
Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, khách sáo nói: “Mấy vị cứ trò chuyện tiếp, chúng tôi đi một lát.”
Nói xong cậu xoay người, lặng lẽ gỡ cánh tay Trịnh Bác Văn ra.
Trịnh Bác Văn không để ý đến động tác của cậu, đi trước về phía sân khấu: “Đi thôi, Kỳ An.”
Hai người đi trước sau đến khu vực chờ sân khấu, Trịnh Bác Văn lên sân khấu trước, gõ nhẹ vào ly rượu trên tay: “Xin chào các vị khách quý, chúc buổi tối tốt lành.”
Phòng tiệc dần trở nên yên tĩnh, tất cả mọi người đều nhìn về phía sân khấu.
“Tối nay chúng ta tụ họp ở đây, là để chúc mừng Tập đoàn Thịnh Thái đã thành công giành được dự án lớn ‘Ốc đảo’ này.” Giọng Trịnh Bác Văn trầm ổn nói: “Đồng thời cũng là để chúc mừng Đằng Phi và Thịnh Thái, đã đạt được hợp tác chiến lược mới!”
Dưới sân khấu vang lên tiếng vỗ tay đúng lúc, Trịnh Bác Văn tiếp tục nói: “Tuy nhiên, nhân vật chính của tối nay không phải là tôi, tiếp theo xin mời nhân vật chính của chúng ta – CEO của Tập đoàn Thịnh Thái, ngài Cố Kỳ An lên sân khấu!”
Tiếng vỗ tay trong phòng tiệc lập tức trở nên cuồng nhiệt, xen lẫn vài tiếng hoan hô.
Cố Kỳ An đưa tay đẩy gọng kính kim loại, từ từ bước lên sân khấu trong tiếng vỗ tay vang dội.
Trịnh Bác Văn mỉm cười nhìn cậu, đích thân đưa microphone sang.
“Cảm ơn Tổng giám đốc Trịnh.” Cố Kỳ An nhận lấy microphone, từ tốn lên tiếng: “Trước tiên, tôi xin cảm ơn tất cả quý vị đã bận rộn đến tham dự tiệc mừng công tối nay.”
Giọng của cậu không lớn, nhưng có tính xuyên thấu rất mạnh, chất giọng mang cảm giác lạnh lùng, nhưng âm sắc lại rất hay, nghe vẫn rất dễ chịu.
Cố Kỳ An không thích phát biểu cảm nghĩ, cũng không thích những màn trình diễn mang tính cổ vũ, nói vài câu đơn giản xong, liền nhường lại sân khấu cho Trịnh Bác Văn.
Sau khi Trịnh Bác Văn tổng kết, hắn giơ ly rượu trên tay lên: “Cuối cùng, chúng ta cùng nhau nâng ly!”
Cố Kỳ An giơ ly rượu lên, ánh mắt vô tình nhìn xuống dưới sân khấu, đối diện với một đôi mắt đen sâu thẳm.
Tần Việt trong bộ vest đen, đứng giữa đám đông, từ xa giơ ly, trên mặt nở nụ cười mang ý nghĩa khó hiểu, khẩu hình miệng nói với cậu: “Kính Tổng giám đốc Cố.”
Cố Kỳ An thu lại ánh mắt, ngẩng cằm, nhấp một ngụm rượu Champagne.
Hai người đi xuống sân khấu, Cố Kỳ An khẽ hỏi: “Anh Trịnh mời cả Tiểu Tần tổng?”
“À đúng rồi, quên nói với cậu một tiếng.” Trịnh Bác Văn ngẩn ra một chút, sau đó trả lời: “Tôi nghĩ mọi người ngẩng đầu không thấy, cúi đầu lại gặp, nên đã gửi một lời mời cho Tiểu Tần tổng, không ngờ Tiểu Tần tổng lại đến thật.”
Cố Kỳ An không nói gì thêm, tiếp tục đi về phía trước.
Tối nay là tiệc mừng công của Thịnh Thái, Hoàn Vũ là kẻ thua cuộc trong cuộc cạnh tranh này, hành động gửi lời mời này vốn dĩ đã mang ý nghĩa chế nhạo.
Nhưng với tính cách của Tần Việt, việc anh ta nhận lời tham dự cũng không có gì lạ.
Mặc dù người này có lòng tự trọng cực kỳ cao, nhưng càng khiêu khích anh ta, càng khơi dậy ý chí thắng bại của anh ta.
Cố Kỳ An đang suy nghĩ, một bóng dáng cao lớn chặn đường cậu.
“Tổng giám đốc Cố.” Tần Việt đứng trước mặt cậu, giọng điệu thong dong: “Vừa nãy thấy cậu có vẻ hơi ngạc nhiên, không ngờ tôi lại đến sao?”
Cố Kỳ An ngước mắt, nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Cảm ơn Tổng giám đốc Tần đã đến dự.”
“Quả thực không ngờ Tổng giám đốc Tần lại nể mặt đến vậy.” Trịnh Bác Văn cũng dừng bước, tiện tay đặt lên lưng Cố Kỳ An: “Tôi và Kỳ An đều cảm thấy thụ sủng nhược kinh.”
Ánh mắt Tần Việt hơi lạnh, cười như không cười đáp lại: “Mặt mũi tối nay là nể Tổng giám đốc Cố, không phải nể Tổng giám đốc Trịnh.”
Lời này vừa nói ra, không khí lập tức trở nên có chút vi diệu.
“Tổng giám đốc Tần nói đùa rồi, mặt mũi của tôi làm gì có lớn như vậy.” Cố Kỳ An ứng phó một cách khôn khéo: “Chúng tôi còn có việc, Tổng giám đốc Tần cứ tự nhiên.”
Tần Việt và cậu nhìn nhau vài giây, nghiêng người hành lễ kiểu quý ông, nhường đường.
Tiệc đang diễn ra, Trịnh Bác Văn lại giới thiệu cho Cố Kỳ An mấy khách hàng lớn quan trọng, trò chuyện rất vui vẻ.
Cố Kỳ An phát hiện ly rượu trên tay đã cạn, vẫy tay ra hiệu cho nhân viên phục vụ bên cạnh.
Nhân viên phục vụ lập tức bưng khay đi về phía cậu, cung kính đưa một ly rượu vang đỏ.
Cố Kỳ An đang định đưa tay ra nhận, nhân viên phục vụ đột nhiên bị người phía sau va vào, loạng choạng một chút, nửa ly rượu vang đỏ đổ hết lên áo vest của cậu.
Mặt nhân viên phục vụ tái mét vì sợ hãi, lắp bắp xin lỗi: “Tôi, tôi xin lỗi! Tôi không cố ý Tổng giám đốc Cố!”
Mặt Trịnh Bác Văn biến sắc, khẽ quát: “Làm ăn kiểu gì thế, vụng về vậy?”
Nhân viên phục vụ bị mắng, sợ đến mức tay bưng khay run rẩy: “Tôi…tôi xin lỗi…”
Cố Kỳ An cúi đầu nhìn vết rượu vang đỏ loang lổ trên áo vest, bình thản nói: “Không sao, đi làm việc đi.”
Nhân viên phục vụ vẫn đứng yên tại chỗ, không dám nhúc nhích.
Trịnh Bác Văn vẫy tay: “Được rồi, lui xuống đi.”
Nhân viên phục vụ lúc này mới như được đại xá, vừa cúi người vừa lùi xuống.
“Chất lượng nhân viên phục vụ của khách sạn này cần được cải thiện.” Giọng Trịnh Bác Văn tiếc nuối nói: “Làm hỏng bộ vest của cậu rồi.”
“Một bộ vest thôi mà.” Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Xin phép một lát, tôi đi vào nhà vệ sinh xử lý.”
Dưới sự hướng dẫn của nhân viên, Cố Kỳ An một mình đi vào nhà vệ sinh.
Nhà vệ sinh cách âm rất tốt, cậu đứng trước bồn rửa tay, cởi chiếc áo vest bị bẩn ra, dùng khăn ướt lau nhẹ vết rượu vang trên áo vest.
Đáng tiếc vết bẩn càng lau càng loang ra, Cố Kỳ An khẽ thở dài một tiếng, định bỏ cuộc.
Cậu lấy điện thoại từ túi áo vest ra, gọi cho trợ lý Lương: “Trợ lý Lương, mang bộ vest trong xe lên đây.”
Để đối phó với những tình huống đột xuất như thế này, trong xe của cậu luôn có sẵn một bộ vest mới.
“Vâng, Tổng giám đốc Cố.” Trợ lý Lương ở đầu dây bên kia lập tức đáp lời: “Xin chờ một lát, tôi sẽ đến ngay.”
Cố Kỳ An cúp điện thoại, cúi người rửa tay.
Ngẩng đầu lên, trong gương có thêm một khuôn mặt anh tuấn thâm thúy.
Không biết Tần Việt đã lặng lẽ xuất hiện phía sau mình từ lúc nào, anh ta đang nhìn chằm chằm cậu với ánh mắt khó tả.
Trong lòng Cố Kỳ An chợt run lên, ngoài mặt vẫn không biểu cảm gì mà chào hỏi: “Tổng giám đốc Tần.”
“Tổng giám đốc Cố, thật trùng hợp.” Tần Việt cười lên: “Đúng là cuộc đời không nơi nào không gặp lại.”
Cố Kỳ An: “…”
Có bệnh à, ai muốn gặp anh ở nhà vệ sinh chứ?
Tần Việt cũng không để ý đến việc anh không đáp lại, ánh mắt xuyên qua gương nhìn vào ngực trái của cậu.
Có một chút rượu vang thấm vào chiếc áo sơ mi trắng, vừa vặn nở ra một đóa hoa nhỏ màu đỏ sẫm trước ngực, trông giống như một thiết kế ban đầu.
Ánh mắt tiếp tục di chuyển xuống dưới, đến vòng eo được thắt chặt bởi chiếc quần tây.
Dáng người Cố Kỳ An rất đẹp, vai rộng, hông hẹp, chân dài, kết hợp với vòng eo thon gọn, dù chỉ là chiếc áo sơ mi trắng đơn giản, cũng có thể toát ra một vẻ quyến rũ khác biệt.
Cố Kỳ An nhíu mày trước ánh mắt đánh giá từ trên xuống dưới của người đàn ông.
Lại đến rồi, lại là ánh mắt khó tả đó, như có gai đâm vào lưng.
Áo vest của trợ lý Lương vẫn chưa mang đến, nhưng cậu không muốn tiếp tục ở cùng một không gian với người này, xoay người định rời đi.
“Đi vội thế?” Tần Việt đột ngột lách người đến trước mặt cậu.
Cố Kỳ An dừng lại, suýt chút nữa thì đâm thẳng vào cơ ngực rắn chắc của người đàn ông.
Đối phương hết lần này đến lần khác gây sự, cậu có chút không kìm được cơn giận, lạnh lùng hỏi: “Tổng giám đốc Tần, rốt cuộc anh muốn làm gì?”
“Không muốn làm gì.” Tần Việt nở nụ cười vô hại với cậu, đưa tay cởi chiếc áo vest mình đang mặc, tiện tay khoác lên vai cậu: “Cho cậu mượn để dùng tạm.”
Cố Kỳ An bất ngờ được chiếc áo vest còn vương hơi ấm của cơ thể bao bọc, nhất thời sững sờ tại chỗ.
Đồng thời, trợ lý Lương đang cầm bộ vest mới bước vào cũng khựng lại.