Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 7

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An nhìn tin nhắn mà đối phương gửi đến, nhất thời cảm thấy không nói nên lời.

Cậu suy nghĩ vài giây, chậm rãi gõ chữ trả lời.

77: [Tôi nên nói anh mặt dày, hay nên khen anh thành thật?]

Y: [Cả hai chẳng phải đều là lời khen sao?]

77: [……]

Y: [Vậy nên cậu đã bị quyến rũ chưa?]

Ngón tay Cố Kỳ An đang lơ lửng trên màn hình khẽ co lại, trượt lên trên, lại nhấp vào bức ảnh cơ bụng đó một lần nữa.

Bản thân cậu cũng tập gym, nên khách quan mà nói cơ bụng của người đàn ông này quả thực rất đẹp, săn chắc, đường nét rõ ràng, nhưng lại không quá lố như cơ bụng con ếch.

Do giới hạn bẩm sinh, dù cậu có cố gắng thế nào cũng chỉ có thể tập được một lớp cơ mỏng, nên ít nhiều vẫn có chút ghen tị với đối phương.

Còn về việc có bị quyến rũ hay không…

77: [Anh nghĩ sao?]

Lần này đối phương im lặng gần một phút mới trả lời.

Y: [Theo lý mà nói, tôi nên rất tự tin vào vóc dáng của mình.]

Y: [Nhưng đối mặt với cậu, dường như tôi không còn tự tin nữa.]

77: [Đại gia đứng đầu bảng xếp hạng cũng có lúc không tự tin sao?]

Y: [Đại gia đứng đầu chỉ là hữu danh vô thực, đã bao lâu rồi cậu không livestream?]

77: [Tôi không livestream, không phải anh vẫn được xem à.]

Y: [Vậy là cậu chỉ cho một mình tôi xem thôi à?]

Cố Kỳ An đã gõ vài chữ vào ô nhập liệu, rồi lại xóa đi.

77: [Ừ.]

Chỉ một chữ ngắn gọn, đã khiến Tần Việt ở đầu bên kia màn hình bật dậy khỏi giường.

Y: [Thật hay giả?]

Y: [Chỉ cho một mình tôi xem thôi?]

77: [Trước mắt chỉ mới gửi cho mình anh.]

Y: [Vậy chính là chỉ cho một mình tôi xem rồi.]

Cố Kỳ An: “……”

Nói như vậy cũng không sai, quả thực cậu sẽ không gửi ảnh mặc váy của mình cho người khác.

Còn về việc tại sao lại gửi cho Y, coi như cậu đã nhất thời hồ đồ đi…

Y: [Trùng hợp thật, tôi cũng chỉ gửi ảnh cơ bụng cho một mình cậu.]

Cố Kỳ An khẽ cười, trong lòng đương nhiên không tin câu nói này.

Dựa trên lịch sử trò chuyện với Y, đối phương là một tay chơi rất giỏi tán tỉnh. Hơn nữa, một người có thể tùy tiện gửi ảnh cơ bụng cho người khác thì có thể ngây thơ đến mức nào chứ?

Y: [Không tin?]

77: [Cứ coi như tôi tin đi.]

Y: [Không chỉ là lần đầu tiên gửi ảnh cơ bụng cho người khác, mà cũng là lần đầu tiên trò chuyện trên mạng.]

Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, rõ ràng biết đối phương có thể đang nói dối, nhưng vẫn không kìm được tò mò.

77: [Tại sao?]

Y: [Tôi cũng không rõ nữa, tôi chỉ làm theo cảm nhận của trái tim mà thôi.]

Câu trả lời này chẳng khác nào không trả lời, nhưng lại bất ngờ chạm đến Cố Kỳ An.

Thực ra cậu cũng không hiểu, tại sao mình lại buông bỏ cảnh giác với một người đàn ông xa lạ.

Có lẽ nhiều chuyện trên đời này, chính là như vậy, không thể giải thích rõ ràng.

Hai người trò chuyện thêm vài câu, không biết từ lúc nào đã gần 12 giờ.

Sau khi chúc nhau ngủ ngon, Cố Kỳ An đặt điện thoại xuống, thay chiếc váy hoa nhí ra và chuẩn bị đi ngủ.

**

Một tuần sau, hội nghị đấu thầu dự án “Ốc đảo” được tổ chức tại hội trường của Tòa thị chính.

Ngoài Thịnh Thái và Hoàn Vũ, còn có hai tập đoàn bất động sản khác tham gia đấu thầu.

Sau khi bốn tập đoàn lần lượt trình bày, hội đồng xét duyệt tuyên bố tạm nghỉ, quay về phòng họp nhỏ để tiến hành đánh giá và đề cử cuối cùng.

Phòng họp rộng lớn im lặng như tờ, tất cả mọi người đều căng thẳng chờ đợi kết quả.

Trong bầu không khí căng thẳng đó, ánh mắt Tần Việt lơ đãng nhìn về phía người đối diện.

Hôm nay Cố Kỳ An mặc một bộ vest đen, áo sơ mi vẫn cài nút đến tận trên cùng, toát ra một khí chất lạnh lùng, cấm dục.

Khuôn mặt đẹp trai đó không có biểu cảm gì, hàng mi dài và dày rũ xuống, che đi đôi mắt màu hổ phách nhạt.

Tần Việt dịch ánh mắt xuống, dừng lại trên ngón tay thon dài đang nghịch chiếc bút máy.

Trước đây anh đã nhận ra, Cố Kỳ An có một thói quen nhỏ là nghịch bút, thường trong những khoảnh khắc quan trọng.

Cố Kỳ An không phải không nhận thấy ánh mắt từ phía đối diện, chỉ là trong hoàn cảnh này, cậu chọn cách lờ đi.

Cho đến khi trong phòng họp yên tĩnh vang lên một tiếng cười khẽ đột ngột, cậu mới ngước mắt lên.

Ánh mắt hai người giao nhau trong không trung, Tần Việt bất ngờ nhếch môi cười với cậu.

Cố Kỳ An có thể cảm nhận rõ ràng, thái độ của đối phương hôm nay quá thân thiện.

Lẽ nào, Tần Việt đã nắm chắc kết quả đấu thầu lần này?

Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, không thể nào, dựa trên giá thầu công khai lúc nãy, hồ sơ của Thịnh Thái là có sức cạnh tranh nhất, trừ khi…

Không lâu sau, người phụ trách dự án mang hồ sơ thầu trở lại phòng họp.

Mọi người không khỏi ngồi thẳng lưng, Cố Kỳ An im lặng siết chặt chiếc bút máy trong tay.

Chủ tịch hội đồng xét duyệt hắng giọng, nói vài lời đơn giản, sau đó bắt đầu công bố đơn vị trúng thầu.

Khi Cố Kỳ An nghe thấy mấy chữ “Tập đoàn Thịnh Thái trúng thầu”, trái tim đang treo lơ lửng của cậu cuối cùng cũng an toàn hạ cánh. Chiếc bút máy trong tay cũng được nới lỏng.

Những người phụ trách dự án phía sau không kìm được reo hò: “Trúng rồi, trúng rồi! Tổng giám đốc Cố, chúng ta trúng rồi!”

Hai tập đoàn bất động sản khác từ lâu đã biết mình chỉ là người “tham gia cho đủ”, nên cũng không ngạc nhiên với kết quả này, lần lượt chúc mừng Tổng giám đốc Cố và Thịnh Thái.

Cố Kỳ An vừa đáp lại, vừa nhìn về phía Tần Việt ngồi đối diện, phát hiện sắc mặt đối phương không hề khó coi như mình tưởng tượng, ánh mắt đen láy đó có một vẻ khó lường.

Hội nghị đấu thầu kết thúc, những người tham dự lần lượt rời đi. Cố Kỳ An cảm ơn người phụ trách dự án của Tòa thị chính, dặn dò cấp dưới hoàn thành các thủ tục tiếp theo, rồi cũng đứng dậy rời đi.

Kết quả xét duyệt vẫn cần được công khai trong ba ngày làm việc, sau khi công bố, Thịnh Thái mới nhận được thông báo trúng thầu và chính thức ký hợp đồng dự án với chính quyền.

Cố Kỳ An bước ra khỏi Tòa nhà Chính phủ, nhìn thấy một bóng lưng cao lớn đứng ở dưới bậc thang.

Dường như nghe thấy động tĩnh phía sau, Tần Việt quay người lại nhìn cậu, lịch thiệp lên tiếng chúc mừng: “Chúc mừng, Tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Tổng giám đốc Tần, đã nhường rồi.”

“Không phải nhường, lần này tôi thua tâm phục khẩu phục.” Tần Việt hơi dừng lại, cười hỏi, “Tổng giám đốc Cố đã giành được một dự án lớn cho Thịnh Thái, có phải nên mời một bữa, để tôi cũng được ‘ây chút may mắn không?”

Cố Kỳ An không đáp lời, vẻ mặt không cảm xúc nghĩ thầm người này chắc chắn vì lại thua mình nên phát điên rồi.

Trợ lý Lương bên cạnh nhắc nhở: “Tổng giám đốc Cố, buổi chiều ngài còn có một cuộc họp.”

“Biết.” Cố Kỳ An đi xuống bậc thang, “Tổng giám đốc Tần, tôi đi trước đây.”

Tần Việt một tay đút túi đứng tại chỗ, ánh mắt dõi theo bóng dáng cậu.

Toản thân Cố Kỳ An cảm thấy không thoải mái, luôn có cảm giác có gì đó không đúng.

Kỳ lạ, phản ứng lần này của Tần Việt quá kỳ lạ.

Đúng lúc Cố Kỳ An lên xe, giọng nói trầm thấp đó lại vang lên phía sau: “Tổng giám đốc Cố, nhớ là cậu còn nợ tôi một bữa cơm đấy.”

Cố Kỳ An: “……”

**

Trở về công ty, Cố Kỳ An gọi điện thoại cho Trịnh Bác Văn.

Hôm nay tập đoàn Đằng Phi cũng cử người phụ trách đến hội nghị đấu thầu, tổng giám đốc Trịnh biết kết quả ngay từ đầu. Vừa nhận điện thoại, hắn đã nhanh chóng lên tiếng: “Chúc mừng, chúc mừng!”

Cố Kỳ An đáp: “Lần này có thể giành được dự án, đều nhờ sự ủng hộ của anh Trịnh.”

“Chủ yếu là bản thân Thịnh Thái các cậu có thực lực. Đằng Phi chỉ là dệt hoa trên gấm mà thôi.” Giọng của Trịnh Bác Văn đầy vẻ tán thưởng, “Quả nhiên tôi không nhìn nhầm người.”

Trò chuyện vài câu, Trịnh Bác Văn chủ động đề xuất: “Kỳ An, cuối tuần này tôi tổ chức tiệc mừng công cho cậu nhé?”

Cố Kỳ An do dự một chút, khéo léo từ chối: “Anh Trịnh, tôi định tối nay sẽ mời đội ngũ đi ăn một bữa, không tổ chức tiệc mừng công nữa đâu.”

Thực ra, theo cậu, so với tiệc mừng công, phần thưởng tiền mặt và kỳ nghỉ sẽ thực tế hơn đối với nhân viên.

“Như vậy sao được? Giành được một dự án lớn như vậy, sao có thể khiêm tốn thế chứ?” Trịnh Bác Văn hứa hẹn, “Kỳ An, cậu không cần lo lắng, cứ bận việc của mình đi. Chuyện tiệc mừng công cứ giao cho tôi lo là được.”

Khi đã nói đến nước này, Cố Kỳ An không tiện từ chối nữa, đành phải chấp nhận.

Trước khi họp, Cố Kỳ An lại nhận được cuộc gọi của Mạnh Nghiệp.

Cậu không quan tâm tại sao Mạnh Đổng đang bị bệnh mà tin tức lại nhanh nhạy đến vậy. Sau khi báo cáo công việc theo lệ, cậu cúp điện thoại.

Trong bữa tiệc tối của đội ngũ, cấp dưới đều rất phấn khởi, Cố Kỳ An cũng hiếm khi vui vẻ, bị mọi người khuyên nên uống thêm hai ly rượu.

Tài xế đưa cậu về Tê Giang Nhã Uyển, lo lắng đi theo xuống xe: “Tổng giám đốc Cố, tôi đưa ngài lên nhé.”

“Không cần.” Cố Kỳ An đưa tay lên, “Cậu tan ca đi, sáng mai cứ đến đón tôi như bình thường.”

Tài xế dừng lại: “Vâng, tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An một tay vịn tường, mở cửa nhà, đi vào sảnh, thay giày da, rồi đi về phía phòng khách.

Tối nay cậu uống hơi nhiều, đi được hai bước đã cảm thấy đầu óc choáng váng, dứt khoát nằm ngửa ra ghế sofa.

Cố Kỳ An nhắm mắt lại, đưa tay nới lỏng cà vạt, hít một hơi thật sâu, thả lỏng cơ thể.

Không biết đã bao lâu trôi qua, chiếc điện thoại trong túi quần vest sát đùi cậu rung lên một cái.

Cố Kỳ An đưa tay lấy điện thoại ra, bật sáng màn hình.

Vì cảm thấy mang hai chiếc điện thoại bất tiện, cậu đã nói trợ lý Lương đổi cho mình một chiếc điện thoại mới, cài ứng dụng nhân bản WeChat, giờ có thể đăng nhập cả tài khoản chính và tài khoản phụ cùng lúc.

Cố Kỳ An nhấp vào tài khoản phụ, quả nhiên là tin nhắn của Y.

Y: [Bận xong chưa, Thất Thất?]

77: [Vừa về đến nhà.]

Y: [Tối nay muộn thế, lại có xã giao à?]

77: [Đội ngũ vừa giành được một dự án, tối nay có tiệc liên hoan.]

Y: [Lợi hại vậy sao?]

Y: [Quá xuất sắc.gif]

Cố Kỳ An chìm sâu hơn vào ghế sofa, vì say rượu nên đầu óc của cậu hơi chậm chạp, tốc độ gõ chữ cũng chậm lại.

77: [Không phải tôi lợi hại, là thành quả nỗ lực chung của cả đội ngũ.]

Y: [Nhưng cũng là dưới sự lãnh đạo của cậu mà mới giành được dự án, đúng không?]

Y: [Thất Thất vẫn rất lợi hại.]

Cố Kỳ An khẽ nheo mắt, nhìn chằm chằm vào những dòng chữ trong hộp thoại, khóe môi từ từ cong lên.

Hôm nay cậu rất vui, giành được dự án “Ốc đảo” này có ý nghĩa to lớn đối với cả cậu và Thịnh Thái, nhưng trong mắt Mạnh Nghiệp, tất cả những điều này đều là những gì cậu phải làm.

Cho đến giây phút này, dường như cuối cùng cũng có người có thể chia sẻ niềm vui của mình.

77: [Đúng vậy, tôi lợi hại phải không.]

77: [Nếu anh biết tôi đã đánh bại ai để giành được dự án này, anh sẽ thấy tôi còn lợi hại hơn.]

Y: [Ồ?]

Y: [Rửa tai lắng nghe.]

Cố Kỳ An “chậc” một tiếng, trước mắt hiện lên một khuôn mặt vừa đẹp trai vừa đáng ghét.

77: [Chỉ là một đối thủ cũ.]

Y: [Đối thủ cũ, cậu rất ghét đối phương à?]

77: [Cũng không hẳn là ghét, chỉ là…]

Y: [Chỉ là cái gì?]

77: [Không có gì, có một đối thủ như vậy cũng tốt.]

Y: [Vậy nên, thực ra ấn tượng của cậu về đối phương không tệ?]

77: [Chỉ khi anh ta là kẻ thua cuộc dưới tay tôi.]

Nụ cười trên khuôn mặt Tần Việt ở đầu bên kia màn hình đột nhiên biến mất.

Anh nghiến răng, lặp lại từng chữ một: “Kẻ, thua, cuộc, dưới, tay, tôi?”

Chưa kịp để cơn giận bùng lên, một tin nhắn thoại mới đã hiện lên trong hộp thoại.

Tần Việt nhanh chóng mở tin nhắn thoại, từ loa điện thoại truyền đến một giọng nói nhẹ nhàng, có chút lười biếng: “Tối nay phải cảm ơn anh, vì đã có người để tôi chia sẻ chiến thắng.”

Cố Kỳ An đã uống rượu, giọng nói không còn lạnh lùng như bình thường. Âm cuối kéo dài, nghe như đang nũng nịu.

Cổ họng Tần Việt khẽ nhúc nhích, anh nhấp vào tin nhắn thoại, cầm điện thoại đặt sát tai và nghe lại một lần nữa.

Còn Cố Kỳ An sau khi gửi tin nhắn thoại, mãi không thấy hồi âm, dứt khoát đứng dậy về phòng ngủ đi tắm.

Ngay khi cậu chuẩn bị đặt điện thoại xuống, tin nhắn của đối phương đã gửi lại.

Y: [Giọng của Thất Thất cũng rất êm tai.]

Y: [Có thể nói thêm vài câu cho tôi nghe không?]

Cố Kỳ An khẽ nhướn mày, môi mỏng khẽ mở, thốt ra vài chữ: “Tìm mắng?”

Y: [Dễ nghe quá.]

Cố Kỳ An: “?”

Trước Tiếp