Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 9

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Tần Việt rũ mắt xuống, ánh mắt rơi trên khuôn mặt ở gần ngay trước mắt.

Theo thông tin chính thức, Cố Kỳ An thấp hơn anh 7cm, nhưng tỷ lệ cơ thể của tổng giám đốc Cố rất đẹp, phong cách ăn mặc lại tốt, nhìn trông rất cao, cộng thêm mỗi lần họ gặp mặt đều đứng cách xa nhau, nên không có cơ hội so chiều cao.

Cho đến giờ phút này, khi họ đối mặt với nhau, anh mới thực sự cảm nhận được sự chênh lệch về chiều cao giữa họ.

Cố Kỳ An hơi nâng cằm, dùng ánh mắt nhìn từ dưới lên nhìn anh, trong đôi mắt hổ phách đó, lần đầu tiên lộ ra một cảm xúc giống như bối rối.

Vô cùng trong sáng và ngây thơ, không còn là viên ngọc lưu ly xinh đẹp lạnh lùng, vô cảm như trước.

Tần Việt nhìn chằm chằm vào mắt cậu không chớp, gần như không thể kiểm soát được mà chìm đắm vào trong đó.

“Khụ khụ…” Đúng lúc này, một tiếng ho đột ngột vang lên, phá vỡ bầu không khí ngưng trệ trong nhà vệ sinh.

Cố Kỳ An hoàn hồn, theo bản năng giơ tay, đẩy mạnh người đàn ông đang đứng trước mặt ra.

Tần Việt không hề phòng bị, lùi lại hai bước liên tiếp mới đứng vững.

Anh nhìn Cố Kỳ An, khuôn mặt anh tuấn không hề có vẻ tức giận, ngược lại còn cười trêu chọc: “Tổng giám đốc Cố, sức lực thật lớn.”

Cố Kỳ An mím môi, giơ tay phủi chiếc áo vest đang khoác trên vai xuống, trả lại cho anh ta: “Cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc Tần.”

Giọng điệu không còn lạnh lùng như vừa rồi, nghe có vẻ lịch sự.

Tần Việt thưởng thức xong bộ động tác trôi chảy đó, nhận lấy áo vest, giọng điệu vô cùng tiếc nuối: “Tiếc quá, bỏ lỡ cơ hội anh hùng cứu mỹ nhân rồi.”

Cố Kỳ An: “?”

Ai là anh hùng, ai là mỹ nhân?

“Xin lỗi Tổng giám đốc Cố, tôi đến muộn rồi.” Trợ lý Lương thấy vậy vội vã bước lên: “Áo vest đã mang đến cho ngài.”

“Ừ.” Cố Kỳ An nhận lấy chiếc áo sơ mi và áo vest mới, rồi lại liếc nhìn Tần Việt.

Thấy đối phương không có ý định né tránh, cậu đành vòng qua người đàn ông, đi về phía buồng vệ sinh bên trong.

Tần Việt nhướng mày, lẩm bẩm như nói với chính mình: “Chẳng phải chưa từng nhìn thấy, sao lại khách sáo như vậy chứ?”

Cố Kỳ An dừng bước một chút, tiếp tục đi về phía trước, không thèm để ý đến anh ta.

Trợ lý Lương làm sao dám suy nghĩ xem rốt cuộc Tổng giám đốc Tần đã nhìn thấy khi nào, ở đâu, chỉ có thể đứng một bên, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, thuận tiện cố gắng xóa bỏ cảnh tượng kinh hãi vừa rồi ra khỏi đầu.

“Cạch” một tiếng, là tiếng khóa buồng vệ sinh.

Tần Việt “chậc” một tiếng, quay mặt sang trợ lý Lương: “Trợ lý Lương, cậu nói xem Tổng giám đốc Cố đây là đang đề phòng ai thế?”

Trợ lý Lương cười khan một tiếng: “Không có đâu, Tổng giám đốc Tần.”

Câu trả lời quá rõ ràng, chẳng lẽ lại đề phòng trợ lý như tôi sao?

Tần Việt cũng không quan tâm đến câu trả lời, khịt mũi một cái, trong không khí dường như vẫn còn vương lại một chút hương thơm lạnh lùng thoang thoảng.

Cố Kỳ An thay quần áo rất nhanh, thoáng chốc đã đi ra từ buồng vệ sinh.

Tần Việt rút một tờ giấy, lau sạch nước trên tay, ánh mắt qua gương nhìn về phía người phía sau.

Tổng giám đốc Cố lại mặc lên bộ vest phẳng phiu không một nếp nhăn, cà vạt thắt chỉnh tề, toàn thân không tìm thấy một chút tì vết nào.

Cố Kỳ An đưa quần áo đã thay cho trợ lý Lương, đi thẳng về phía cửa.

Tần Việt cũng xoay người, thong dong đi theo sau.

Khi hai người lần lượt xuất hiện trở lại trong phòng tiệc, đã gây ra một sự xôn xao không nhỏ.

“Sao Tổng giám đốc Tần và Tổng giám đốc Cố lại xuất hiện cùng nhau vậy?”

“Không biết nữa, chẳng phải trong ngành luôn đồn rằng hai người họ bất hòa sao?”

“Tôi không nói gì đâu – Thịnh Thái chẳng phải đã cướp dự án này từ tay Hoàn Vũ sao? Vậy mà Tổng giám đốc Tần này lại không bận tâm…”

Tần Việt không nhanh không chậm đi tới, nhìn thẳng vào đối phương hỏi: “Thắng thua là chuyện thường tình của người làm ăn, tôi còn không bận tâm, sao ông lại bận tâm thay tôi vậy?”

Người đàn ông trung niên hiển nhiên không ngờ anh lại đi thẳng đến hỏi ngược lại, nhất thời lúng túng đỏ mặt tía tai: “Tổng giám đốc Tần… tôi tôi, tôi không có ý đó…”

Khóe môi Tần Việt cong lên: “Xin hỏi xưng hô?”

Người đàn ông trung niên cứng họng trả lời: “Tôi họ Vương.”

Tần Việt vỗ nhẹ lên vai đối phương, nói đầy ẩn ý: “Tổng giám đốc Vương, còn cần phải tu luyện phong thái thêm một chút nữa đấy.”

Bị một người trẻ hơn mình mười mấy tuổi dạy dỗ, nhưng đối phương lại là người mà mình không thể đắc tội, lúc này, Tổng giám đốc Vương chỉ hận không thể tìm một cái lỗ mà chui xuống.

Những người xung quanh chứng kiến cũng đều im lặng, đặc biệt là mấy người vừa nãy hùa theo bàn tán, sợ hãi lửa sẽ lan đến mình.

May mắn thay, Tần Việt không có hứng thú tiếp tục dạy dỗ người khác, tiện tay lấy một ly Champagne từ khay của nhân viên phục vụ đi ngang qua, rồi đi tìm nhà đầu tư để trò chuyện.

Đã đến rồi, không thể tay không trở về đúng không?

Bên kia Cố Kỳ An vừa đứng vững, Trịnh Bác Văn liền khẽ hỏi: “Kỳ An, sao cậu lại trở về cùng với Tiểu Tần tổng vậy?”

Cố Kỳ An đáp: “Không có gì, tình cờ gặp nhau thôi.”

Trịnh Bác Văn truy hỏi: “Tiểu Tần tổng không gây phiền phức gì cho cậu chứ?”

Cố Kỳ An khẽ lắc đầu: “Không.”

Không chỉ không gây phiền phức, mà còn tốt bụng cho mình mượn quần áo.

Mức độ bất thường này, dường như còn rắc rối hơn việc trực tiếp gây phiền phức cho cậu.

“Vậy thì tốt.” Trịnh Bác Văn chuyển chủ đề: “Nào, Kỳ An, tôi giới thiệu một người nữa cho cậu quen.”

**

Khi bữa tiệc hoàn toàn kết thúc, đã là mười giờ tối.

Cố Kỳ An chào tạm biệt Trịnh Bác Văn, đi thang máy xuống lầu, chuẩn bị rời khỏi khách sạn.

Tiếng “err” vang lên, chiếc điện thoại trong lòng rung lên một cái.

Cố Kỳ An lấy điện thoại ra, mở tài khoản WeChat phụ.

Y: [Xong việc rồi à?]

Trước khi rời khỏi công ty hôm nay, Cố Kỳ An đã tiện miệng nói với Y rằng tối nay mình có tiệc xã giao.

77: [Xong rồi, đang chuẩn bị về.]

Y: [Muộn rồi, chú ý an toàn.]

77: [Tôi đâu phải con gái, lo lắng gì chứ?]

Y: [Cậu không hiểu, con trai ra ngoài càng phải chú ý an toàn hơn.]

77: [……]

Trợ lý Lương nhắc nhở: “Tổng giám đốc Cố, cẩn thận bậc thang.”

Cố Kỳ An ngẩng đầu lên, ánh mắt chạm vào một bóng dáng cao lớn.

Dưới cột đèn đường cách đó không xa, Tần Việt đang tựa vào cửa xe, cúi đầu chơi điện thoại.

Anh ta cao lớn, đôi chân dài được bao bọc trong chiếc quần tây, dáng vẻ tùy tiện lười biếng nhưng lại rất dễ nhìn, giống như người mẫu bán xe vậy.

Cố Kỳ An bị ý nghĩ của chính mình chọc cười, khẽ cười một tiếng.

Đúng lúc này Tần Việt ngẩng mặt lên, nhìn về phía cậu.

Hai người nhìn nhau từ xa, Cố Kỳ An sải bước đi về phía xe của mình.

Tần Việt đứng thẳng người, cất tiếng chào: “Tổng giám đốc Cố, về rồi à?”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu, coi như trả lời.

Tần Việt nhìn cậu lên xe, rồi lại cười lắc đầu: “Lạnh lùng thật đấy.”

Nói xong, chính anh ta cũng mở cửa xe ngồi vào ghế lái, đạp ga phóng đi.

Cố Kỳ An về đến nhà, định nghỉ ngơi một lát rồi mới đi tắm.

Cậu ngồi trên ghế sofa, vừa uống nước vừa nhắn tin cho Y.

77: [Tôi về đến nhà rồi.]

Tin nhắn của Y lại trả lời ngay lập tức: [Được, yên tâm rồi.]

77: [Muộn rồi, tôi còn phải đi tắm, anh ngủ trước đi.]

Y: [Cậu đi tắm trước đi, tôi chưa buồn ngủ.]

Y: [Tôi vẫn đang đợi cậu kể cho tôi nghe, hôm nay có gặp chuyện gì thú vị không.]

77: [Được, vậy anh đợi tôi một chút.]

Cố Kỳ An tắt điện thoại, vào phòng ngủ đi tắm.

Tắm xong đi ra, khi đi ngang qua phòng thay đồ, cậu liếc nhìn chiếc tủ quần áo bên trong, rồi dừng bước.

Vài phút sau, Cố Kỳ An mặc một chiếc váy đỏ hở lưng, ngồi xuống ghế.

77: [Tôi tắm xong rồi.]

Y: [Tốc độ tắm nhanh hơn bình thường đấy.]

Y: [Có phải sợ tôi đợi lâu không?]

77: [Đồ tự luyến.]

Y: [Ha ha ha!]

Y: [Được được, vậy coi như tôi tự luyến đi.]

77: [Không phải anh muốn biết có chuyện gì mới à?]

77: [Tối nay có cả đối thủ cũ của tôi nữa.]

Y: [Hai người xảy ra xung đột à?]

Cố Kỳ An suy nghĩ một chút, lược bỏ đầu đuôi mà mô tả lại tình huống lúc đó.

Để không lộ thân phận, cậu không nói rằng tối nay mình đi dự tiệc mừng công.

Y: [Nghe cậu mô tả thì đối phương khá là ga lăng đấy.]

77: [Ga lăng?]

Y: [Không thừa nước đục thả câu cậu đó.]

77: [Chính vì như vậy, tôi mới cảm thấy rất bất thường.]

Hơn một năm qua, không ít lần Tần Việt đối đầu với cậu, mặc dù không dùng chiêu trò bẩn thỉu, nhưng mỗi lần gặp anh ta đều không thiếu những lời châm chọc, mỉa mai.

Đột nhiên trở nên thân thiện như vậy, có chút khiến người ta rùng mình.

Y: [Có lẽ đối phương đã thay đổi rồi thì sao?]

77: [Ha ha…]

Y: [Cười gì thế?]

77: [Tôi thường không nghĩ tốt về người khác như vậy.]

Y: [Cũng không sao, có đề phòng là tốt.]

Chủ đề cứ thế lan man, Cố Kỳ An cũng không còn chút buồn ngủ nào.

Một lúc lâu sau, vẫn là Y chủ động đề nghị đã muộn rồi, nên đi ngủ.

Cố Kỳ An cúi đầu nhìn chiếc váy đỏ trên người, những ngón tay trắng nõn gõ chữ vào khung nhập.

77: [Tôi muốn livestream hai mươi phút rồi đi ngủ.]

Y: [Những lo lắng của cậu đã được giải quyết rồi à?]

77: [Tạm thời thì chưa.]

Y: [Vậy để an toàn, cậu livestream cho mình tôi xem nhé?]

77: [Mơ đẹp đấy.]

Y: [Tôi sẽ tặng cậu Carnivals, làm đại ca đầu bảng của cậu.]

Cố Kỳ An cong môi, mở máy ảnh chụp một bức rồi gửi qua.

Y: [Rất đẹp, màu đỏ rất hợp với cậu.]

77: [Cảm ơn.]

Y: [Muốn xem ảnh toàn thân, chắc chắn sẽ còn kinh ngạc hơn nữa.]

Cố Kỳ An chớp chớp mắt, đứng dậy đi đến trước gương, nhìn mình trong camera qua gương.

Một lát sau, cậu hơi nghiêng người, chụp một bức ảnh toàn thân, sau đó cắt bỏ phần từ cổ trở lên, rồi gửi cho Y.

Khoảnh khắc Tần Việt nhấn vào xem ảnh lớn, hơi thở của anh nghẹn lại.

Người mặc chiếc váy dài đỏ hở lưng, làn da trắng như ngọc phát sáng, đường nét vai và cổ lộ ra duyên dáng và xinh đẹp như một con thiên nga, ở góc nghiêng, có thể lờ mờ thấy xương bướm nhô ra ở phía sau, dưới vòng eo hóp vào, là đường cong của vòng mông đầy đặn.

Giống như một đóa hồng đang nở rộ cuồng nhiệt, vẻ đẹp đó có thể cảm nhận được sức mạnh từ cả bên kia màn hình.

Tần Việt nhìn chằm chằm vào bức ảnh, khuôn mặt lạnh lùng xinh đẹp đó tự động hiện lên trong đầu.

Chỉ cần nghĩ đến Cố Kỳ An, người đã lạnh lùng và không thèm để ý đến mình trong bộ vest trang trọng ở bữa tiệc, vừa về đến nhà đã thay chiếc váy xinh đẹp, ngoan ngoãn chụp ảnh cho một mình mình xem, tốc độ tim đập nhanh đến kinh ngạc.

Tần Việt nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, cố gắng ra lệnh cho tim mình bình tĩnh lại.

77: [Sao không nói gì nữa, không đẹp à?]

Y: [Đẹp.]

77: [Vậy vừa nãy anh đi đâu thế?]

Y: [Ngây người rồi.]

77: [Không đến mức khoa trương vậy đâu nhỉ…]

Y: [Không lừa cậu, thật sự ngây người rồi.]

Cố Kỳ An rũ mi mắt xuống, trong con ngươi ngoài ánh sáng phản chiếu từ màn hình điện thoại, còn ẩn chứa một chút ý cười.

Chưa kịp trả lời, khung đối thoại lại hiện lên một tin nhắn mới.

Y: [Thất Thất yên tâm, không dùng ảnh của cậu làm chuyện kỳ quái đâu.]

Cố Kỳ An: “?”

Trước Tiếp