Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 60

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An ngồi quỳ chân trước người Tần Việt, vạt váy đỏ như cánh hoa hồng rực rỡ từ từ xòe ra trên sàn nhà.

Ánh đèn ấm áp từ trên cao rọi xuống tấm lưng trần trắng mịn, chất cảm như sứ quý, phần vải thiết kế hở lưng vừa vặn dừng lại ở chỗ trũng của thắt lưng, nối liền với đường cong mông đầy đặn tròn trịa, khiến người ta máu nóng dâng trào.

Tần Việt dùng tay giữ lấy gáy cậu, lực đạo không nhẹ không nặng, nhưng hơi thở hỗn loạn đã tố cáo sự kiềm chế sâu sắc và nhẫn nhịn của anh.

Cố Kỳ An đột nhiên khựng người lại một chút, ngẩng khuôn mặt ửng hồng lên, ngước mắt quan sát phản ứng của người đàn ông.

Môi cậu đã sớm bị mài đến đỏ ửng, đuôi mắt cũng nhuộm một màu hồng mỏng mê hoặc, khóe mắt thậm chí còn rỉ ra một chút nước mắt sinh lý, tựa như đóa hoa trên núi cao đã rơi xuống thần đàn, toàn bộ con người cậu toát lên một vẻ đẹp chịu sự hành hạ.

Hơi thở Tần Việt cứng lại, không thể nhịn được thốt ra một tiếng chửi thề tục tĩu, bàn tay lớn tóm lấy cái gáy mềm mại, thô bạo đến mức cạy mở đôi môi đỏ mọng đang hé mở của cậu.

Sáng hôm sau, Cố Kỳ An tỉnh dậy cảm thấy khóe miệng có cảm giác đau nhói.

Cậu rời giường, đi vào phòng tắm, nhìn vào gương, cậu mới phát hiện khóe miệng có một vết rách nhẹ.

Vừa cố nhịn đau đánh răng xong, giọng Tần Việt đã truyền đến từ phòng ngủ: “Thất Thất, em tỉnh chưa?”

Cố Kỳ An yếu ớt đáp: “Em ở trong phòng tắm.”

Tần Việt bước nhanh vào phòng tắm, tay cầm một túi thuốc, ánh mắt dừng lại ở khóe môi cậu: “Có đau lắm không?”

Cố Kỳ An mở miệng: “Hơi đau.”

Tần Việt đi đến trước mặt cậu, một tay bóp mặt cậu nâng lên, giọng nói tràn đầy xót xa: “Đã nói em sẽ bị thương mà, cứ không chịu nghe lời anh.”

“Anh còn dám nói?” Cố Kỳ An khẽ hừ một tiếng, liếc nhìn xuống dưới, “Đồ con lừa.”

Tối qua lúc đầu còn giả vờ từ chối hai cái, sau đó mất kiểm soát liền không thèm kiêng nể gì mà lao vào miệng cậu.

Tần Việt bị ánh mắt này của cậu nhìn đến chột dạ, vội vàng nhận lỗi: “Trách anh trách anh, đều do anh không nhịn được…”

Cố Kỳ An khẽ cong môi: “Không sao, em không yếu ớt đến thế.”

Tần Việt cẩn thận bôi thuốc lên khóe môi cậu, rồi hôn nhẹ lên má cậu: “Không có lần sau đâu, bảo bối.”

Ăn sáng xong, Tần Việt đi làm, Cố Kỳ An cũng ra ngoài làm việc chính.

Cậu cần chọn một địa điểm văn phòng cho công ty mới của mình, giai đoạn khởi nghiệp không cần chỗ quá lớn, nhưng phải thuận tiện giao thông.

   

Buổi sáng Cố Kỳ An đã xem hai tòa nhà văn phòng, trên đường đi xem địa điểm thứ ba, vô tình gặp một người quen cũ.

Trịnh Bác Văn biết cậu đang tìm thuê văn phòng, lập tức nói: “Lẽ ra cậu phải tìm tôi sớm hơn, tôi có văn phòng trống gần đây.”

Cố Kỳ An cười: “Trùng hợp vậy sao?”

“Lúc trước tôi đã nói với cậu thế nào?” Trịnh Bác Văn cố ý làm ra vẻ không vui, “Tôi nói cậu mở công ty gặp khó khăn gì cứ tìm tôi, không nghe lời anh trai à?”

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Thực ra cũng không phải chuyện lớn, không muốn làm phiền anh Trịnh.”

“Anh em chúng ta đừng khách sáo như thế, Kỳ An.” Trịnh Bác Văn vỗ vai cậu, “Hơn nữa, cậu thuê chỗ của tôi đâu phải không trả tiền thuê, sao tính là làm phiền tôi được?”

Cố Kỳ An không tiện từ chối ý tốt của đối phương, hai người liền cùng nhau đi xem địa điểm văn phòng.

“Chỗ này thế nào?” Trịnh Bác Văn rõ ràng rất tự tin, “Không làm cậu thất vọng chứ?”

Cố Kỳ An uyển chuyển đáp: “Địa điểm rất tốt, nhưng tôi mở công ty nhỏ, không gian lớn như vậy e rằng hơi lãng phí.”

“Tôi tin tưởng với năng lực của cậu, sẽ sớm phát triển công ty lớn mạnh, đến lúc đó cũng khỏi phải chuyển đi chuyển lại.” Trịnh Bác Văn khuyên giải một cách tha thiết, “Nếu lo lắng về tiền thuê, cậu hoàn toàn yên tâm, tôi sẽ không lừa cậu đâu.”

Cố Kỳ An nhìn quanh một vòng, đáp: “Được, vậy tôi về bàn bạc với người nhà đã.”

“Được thôi, không vấn đề gì.” Trịnh Bác Văn vui vẻ đồng ý, “Thương lượng xong, liên hệ với tôi bất cứ lúc nào.”

**

Trên đường về, Cố Kỳ An tiện tay mua một ít thức ăn và trái cây, cất vào tủ lạnh ở nhà.

Buổi tối Tần Việt về đến nhà, cởi bỏ áo vest, xắn tay áo sơ mi tự mình xuống bếp.

Ăn tối xong, hai người lại mỗi người tự mình làm việc một lát, rồi lần lượt đi tắm.

Cố Kỳ An tắm xong bước ra, vừa vặn nghe thấy điện thoại đặt trên bàn rung lên một cái.

Tần Việt gối tay nằm trên giường: “Ai đấy, đêm khuya rồi còn tìm em?”

Cố Kỳ An cầm điện thoại lên nhìn, bâng quơ đáp: “Tổng giám đốc Trịnh của Đằng Phi, anh còn ấn tượng không?”

“Trịnh Bác Văn?” Tần Việt khẽ nheo mắt, “Hắn tìm em làm gì, hai người còn liên lạc à?”

“Hôm nay em đi xem địa điểm văn phòng, tình cờ gặp anh ta.” Cố Kỳ An cầm điện thoại đi đến bên giường ngồi xuống, “Anh ta có văn phòng trống, môi trường và vị trí đều khá tốt, giá thuê cũng không cao.”

Tần Việt nhíu mày: “Hai người chỉ hợp tác qua một dự án, thân thiết đến mức đó sao?”

Cố Kỳ An nghiêng đầu: “Nghĩ gì vậy?”

“Em có thể trách anh nghĩ nhiều à?” Tần Việt ngồi dậy, giọng nói nghe không được vui vẻ, “Cái tên Trịnh Bác Văn đó mặt mày đầy vẻ cáo già, em tin hắn sẽ cho em lợi lộc vô cớ ư?”

   

Cố Kỳ An cười: “Dù sao tổng giám đốc Trịnh cũng chỉ lớn hơn chúng ta có vài tuổi, sao lại cáo già rồi?”

“Em còn dám bênh hắn?” Tần Việt túm lấy tay cậu, sắc mặt âm trầm, “Em có biết, anh không ưa hắn từ lâu rồi không?”

“Được rồi, em biết rồi.” Cố Kỳ An nhẹ giọng an ủi, “Em sẽ từ chối Tổng giám đốc Trịnh ngay, được chưa?”

“Anh cũng không cố ý gây rối vô cớ, chỉ là thấy không cần thiết phải nợ ân tình của người khác.” Sắc mặt Tần Việt lập tức khá hơn, cúi xuống ôm cậu, “Thực ra anh đã tìm địa điểm thích hợp cho em từ sớm rồi, đã có hai lựa chọn, ngài mai anh dẫn em đi xem.”

Cố Kỳ An quay đầu lại, như một phần thưởng hôn nhẹ lên khóe môi anh: “Vậy cảm ơn Tổng giám đốc Tần nhé.”

Tần Việt theo phản xạ đuổi theo muốn đòi hôn, nhưng bị cậu giơ tay đẩy mặt ra.

Cố Kỳ An giơ điện thoại lên ra hiệu: “Chờ một chút, em gọi lại cho Tổng giám đốc Trịnh trước.”

Tần Việt đành tạm thời bỏ qua, vòng tay chân dài ôm chặt cậu, cằm tựa vào hõm cổ cậu, giống hệt một con chó lớn bám người.

Cố Kỳ An bấm số, điện thoại vừa kết nối, giọng Trịnh Bác Văn đã truyền đến: “Alo Kỳ An, cậu quyết định rồi à?”

“Xin lỗi Tổng giám đốc Trịnh, lại phải phụ lòng tốt của anh rồi.” Giọng Cố Kỳ An xin lỗi, “Sau khi cân nhắc tổng thể, tôi thấy chỗ khác thích hợp hơn.”

Trịnh Bác Văn im lặng vài giây, nói: “Nếu là vấn đề tiền thuê, chúng ta còn có thể thương lượng thêm.”

“Không phải…” Cố Kỳ An đang nói, đột nhiên kêu khẽ một tiếng, ngoái đầu trừng mắt nhìn người phía sau.

Không biết Tần Việt đã vạch áo ngủ của cậu ra từ lúc nào, để lộ bờ vai trắng nõn mịn màng, vùi vào đó cắn xé.

Trịnh Bác Văn lập tức hỏi: “Cậu bị làm sao thế, Kỳ An?”

“Không sao.” Cố Kỳ An mím môi, cố gắng giữ vững giọng nói, “Không phải vấn đề tiền thuê, quả thật là chúng tôi có cân nhắc về mặt khác.”

Người ở đầu dây bên kia còn muốn nói gì đó, điện thoại trong tay Cố Kỳ An đã bị giật lấy.

Tần Việt trầm giọng, từ chối: “Tổng giám đốc Trịnh, cảm ơn ý tốt của anh, chúng tôi còn có việc bận, cúp máy đây.”

Nói xong liền dứt khoát cúp điện thoại, ném điện thoại lên tủ đầu giường.

Cố Kỳ An cạn lời: “Anh tắt điện thoại của em làm gì?”

Tần Việt lật người đè cậu xuống dưới, nghiến răng hàm: “Không tắt à, đợi người ta nghe sống cảnh xuân cung của hai chúng ta à?”

Cố Kỳ An: “Cút đi…”

**

Nửa tháng sau, Công ty TNHH Khoa học Kỹ thuật Tinh Kỳ chính thức được thành lập.

Tại tiệc khai trương công ty, rất nhiều khách quý đã đến, một phần là mối quan hệ Cố Kỳ An tích lũy được từ trước, cũng có không ít người đến vì Tiểu Tần Tổng của Tập đoàn Hoàn Vũ.

Cố Kỳ An trong bộ vest đen, vừa tiếp đãi xong một đợt khách, ánh mắt chạm phải người đàn ông đứng cách đó không xa.

   

Tần Việt tay cầm ly champagne, đang chăm chú nhìn người yêu nói cười vui vẻ, trong mắt có sự ngưỡng mộ và tự hào, nhiều hơn cả là sự mê luyến đầy ắp.

Thấy Cố Kỳ An nhìn lại, anh nhếch môi, giơ ly champagne lên, khẩu hình nói: “Chúc mừng Tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An cũng giơ ly chân cao lên về phía anh, khẽ lắc nhẹ.

“Chúc mừng Tổng giám đốc Cố!” Một giọng nói khác vang lên, Lý Hạo xuất hiện tại buổi tiệc, “Hôm nay có chút việc bị chậm trễ, đến muộn một bước, tôi xin tự phạt một ly!”

“Đến đúng lúc lắm, tổng giám đốc Lý.” Cố Kỳ An thu hồi ánh mắt, “Cảm ơn Tổng giám đốc Lý đã nể mặt, sau này mong Tổng giám đốc Lý chiếu cố nhiều hơn.”

“Đâu có đâu có!” Lý Hạo xua tay liên tục, “Tôi mới phải nhờ Tổng giám đốc Cố chăm sóc mới phải!”

Cố Kỳ An mỉm cười: “Tổng giám đốc Lý khách sáo rồi.”

Hai người trò chuyện vài câu, khóe mắt Lý Hạo liếc thấy một bóng người quen thuộc, sững sờ: “Kia không phải là Mạnh Tư Diệu sao?”

Bên kia, Tần Việt cũng phát hiện ra vị khách không mời này, nhíu mày định đi qua chặn lại.

Cố Kỳ An lắc đầu với anh, đi trước một bước về phía cửa.

Mạnh Tư Diệu cao lớn đứng ở cửa, vẻ mặt có vẻ lúng túng: “Kỳ— Tổng giám đốc Cố, em đến chúc mừng anh.”

“Cảm ơn.” Cố Kỳ An bình tĩnh chào hỏi, “Dạo này cậu thế nào rồi?”

“Vẫn vậy thôi.” Mạnh Tư Diệu hạ giọng, “Tập đoàn hiện tại coi như ổn định rồi, chỉ là…”

Nửa câu sau không nói ra, nhưng Cố Kỳ An đã nghe phong thanh về tình hình gần đây của Thịnh Thái, đoán được cuộc sống của đối phương sẽ không dễ dàng gì.

Đáng tiếc cậu lại không phải Bồ Tát cứu khổ cứu nạn, không thể quản quá nhiều.

“Tổng giám đốc Mạnh.” Lúc này, Tần Việt bước đến bên cạnh Cố Kỳ An, “Đại giá quang lâm, có gì muốn làm sao?”

Mạnh Tư Diệu nhìn thẳng vào anh: “Tôi không có gì muốn làm cả, chỉ đến chúc mừng Tổng giám đốc Cố thôi.”

Tần Việt giơ tay khoác lên vai người bên cạnh, đôi mắt đen nhánh tỏa ra sự áp lực cực mạnh: “Vậy bây giờ chúc mừng xong rồi, còn chuyện gì khác không?”

Mạnh Tư Diệu cúi đầu xuống, giọng nói cũng nhỏ hơn: “Hết rồi, tôi xin phép đi trước.”

Đúng lúc cậu ta quay lưng chuẩn bị rời đi, Cố Kỳ An mở lời: “Nếu không gấp thì vào ngồi chơi một lát đi.”

Động tác Mạnh Tư Diệu khựng lại, quay phắt người lại: “Thật sao, anh Kỳ An?”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Xin cứ tự nhiên.”

Tần Việt “chậc” một tiếng, ôm cậu lôi sang một bên, thì thầm vào tai cậu: “Lại mềm lòng rồi à?”

“Người đáng phải trả giá đã trả giá rồi, chẳng phải anh cũng khuyên em nên sớm buông bỏ sao?” Cố Kỳ An hơi dừng lại một chút, “Xét kỹ ra, em và cậu ta đâu có thù hận sâu sắc gì.”

“Đúng vậy.” Tần Việt xoa người trong lòng một cái, “Tổng giám đốc Cố nhà anh là người đẹp tâm thiện.”

   

Bấy giờ Cố Kỳ An mới nhận ra mình đang bị ôm, thoát ra khỏi vòng tay của anh, nhẹ giọng trách mắng: “Giữa chốn đông người, chú ý giữ chừng mực chút đi.”

“Thì sao nào?” Giọng Tần Việt oán hận lên, nhân cơ hội gặng hỏi: “Vậy Tổng giám đốc Cố, rốt cuộc bao giờ em mới cho anh danh phận đây?”

“Đừng làm loạn.” Cố Kỳ An gạt tay anh ra, “Nói sau đi.”

Cơ mặt Tần Việt co giật hai bên, nghĩ đến hôm nay là khoảnh khắc quan trọng trong sự nghiệp của người yêu, cuối cùng vẫn nhịn xuống.

Chín giờ tối, tiệc rượu kết thúc, hai người cùng nhau về nhà.

Vừa bước vào cửa, Cố Kỳ An đã bị bế đặt lên tủ giày ở hiên nhà, bị hôn dữ dội một trận.

Mùi rượu nồng đượm luân chuyển giữa môi răng hai người, rất nhanh cậu đã bị hôn đến ánh mắt đều tan rã.

Tần Việt lật cậu lại ấn xuống, vừa m*t vừa cắn gáy cậu, bàn tay lớn vội vàng c** th*t l*ng của cậu.

“Khoan đã…” Cố Kỳ An cố sức giữ tay anh lại, “Đi tắm đã…”

Tần Việt hoàn toàn không để tâm đến sự phản kháng nhỏ bé đó của cậu, giọng nói đã khản đặc: “Lát nữa tắm chung.”

Nửa tiếng sau, cậu bị Tần Việt bế vào phòng tắm, kết quả lại bị ấn trên gạch men ướt át, chân mềm nhũn không thể chống đỡ nổi, chỉ có thể buộc phải tựa vào vòng tay người đàn ông ở phía sau.

Không biết đã qua bao lâu, Cố Kỳ An cuối cùng cũng được lên giường, cố gắng vén chăn tự cuộn mình lại, yếu ớt mắng: “Tần Việt, đồ súc sinh.”

Tần Việt chống người trên cơ thể cậu, dùng hơi thở quyến rũ hỏi: “Thế em có sướng không?”

Cố Kỳ An trợn mắt, từ từ hỏi: “Nói đi, anh muốn danh phận thế nào?”

Cậu biết người này đêm nay có tức giận trong lòng, vừa vào cửa đã hành hạ cậu chết đi sống lại, vừa rồi suýt chút nữa gãy cả lưng cậu.

“Em thật sự chịu cho à?” Mắt Tần Việt sáng rực, nhưng lại cố làm ra vẻ kiêu căng: “Đây không phải là anh cưỡng ép em đâu đấy nhé.”

Cố Kỳ An nhắm mắt lại: “Không muốn thì thôi.”

“Muốn, anh muốn!” Tần Việt nhanh chóng tiếp lời, sợ cậu hối hận, “Từ nay về sau em xuất hiện ở bất cứ nơi nào, anh cũng phải đứng bên cạnh em một cách quang minh chính đại.”

“Chỉ vậy thôi à?” Cố Kỳ An mở đôi mắt hổ phách nhạt xinh đẹp ra, khóe môi khẽ cong lên, “Tổng giám đốc Tần, anh nghĩ tối nay không ai nhìn ra quan hệ của hai chúng ta sao?”

Tần Việt bị nụ cười của cậu câu đến ngứa ngáy không chịu nổi, nhào qua lớp chăn vừa hôn vừa cắn, mãi một lúc sau mới th* d*c nói: “Vậy lần sau, anh sẽ tự xưng là chính cung.”

Cố Kỳ An cười mắng nhẹ: “Thân phận chính cung, tác phong tiểu tam.”

Tần Việt lại cười lớn đầy đắc ý: “Chính cung hay tiểu tam đều là anh, dù sao em là của anh.”

Mắt Cố Kỳ An ngời nước: “Thế còn anh?”

“Anh cũng là của em.” Tần Việt cúi đầu hôn chóp mũi cậu, “Toàn bộ anh đều là của em.”

   

Cố Kỳ An hài lòng: “Thế mới được chứ.”

“Anh yêu em nhiều lắm, Thất Thất…” Tần Việt ôm cậu, vừa nói những lời yêu thương thân mật, vừa cọ xát bên tai cậu.

Một lúc sau, cơn buồn ngủ của Cố Kỳ An ập đến, đang định nói chúc ngủ ngon thì bị người đàn ông lôi ra khỏi chăn.

Cậu tỉnh táo lại: “Anh định làm gì?”

“l*m t*nh.” Tần Việt siết lấy vòng eo thon, lật người cậu lại, “Thất Thất, đừng nói là em nghĩ đêm nay sẽ kết thúc như vậy chứ?”

Cố Kỳ An nhận ra nguy hiểm ngay lập tức, theo bản năng muốn trèo lên đầu giường.

Tần Việt để mặc cậu bò được hai bước, rồi tóm lấy mắt cá chân cậu kéo trở lại, bàn tay lớn “bốp” một tiếng đánh xuống.

Cố Kỳ An bị đánh đến run rẩy cả người, eo cũng mềm nhũn hoàn toàn.

“Ngoan ngoãn chút, bảo bối.” Tần Việt nắm lấy vòng eo hông hẹp, nhấc cậu lên, rồi cúi sát vào tai cậu thổ lộ: “Chồng yêu em.”

Đêm rất dài, nhưng may mắn có người yêu ôm ấp cho đến bình minh.

– Hết chính truyện-

Trước Tiếp