Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Hai người cùng nhau vào phòng tắm, sau khi tắm xong, Cố Kỳ An bị ấn trên giường lớn vừa hôn vừa xoa x** n*n nắn, gần như nghẹt thở.
May mắn thay, Tần Việt đã trải qua chặng đường dài đến đây, lúc này năng lượng không bằng thường ngày, không hành hạ quá lâu liền tha cho cậu, ôm cậu vào lòng: “Bảo bối, ngủ bù với anh một lát.”
Cố Kỳ An giơ tay lên, ngón tay sờ nhẹ vào râu lún phún mới mọc trên cằm anh: “Được, ngủ đi.”
Hai người ôm nhau ngủ, khi tỉnh dậy lần nữa đã là khoảng một giờ chiều.
Ăn trưa xong, Cố Kỳ An đưa Tần Việt về căn hộ mình đã thuê khi đi du học.
Người quản lý căn hộ là một ông chú da trắng tóc hoa râm, vừa thấy cậu đã gọi: “Gu! Cậu về khi nào thế?”
“Vừa về hai hôm trước.” Cố Kỳ An đáp, “Lâu quá không gặp, không ngờ ông vẫn còn nhớ tôi, John.”
“Đương nhiên tôi sẽ không quên cậu!” John cười tươi khen ngợi, “Cậu có một khuôn mặt phương Đông rất quyến rũ, vô cùng ấn tượng.”
Cố Kỳ An khẽ cười: “Cảm ơn lời khen của ông, John.”
Lúc này John chú ý đến người đàn ông phương Đông cao lớn và đẹp trai hơn đứng bên cạnh cậu, ánh mắt khó giấu sự tò mò, nhưng không mạo muội hỏi.
Cố Kỳ An chủ động giới thiệu: “Đây là người yêu của tôi, đi cùng tôi về lấy hành lý.”
“Xin chào.” Tần Việt lịch sự chào hỏi, “Cảm ơn ông đã chăm sóc cậu ấy trong thời gian qua.”
“Đó là niềm vinh hạnh của tôi.” John lộ vẻ hiểu rõ, “Chờ chút, tôi đi tìm chìa khóa phòng cho cậu, Gu.”
Cố Kỳ An nhận được một chiếc chìa khóa đã hơi rỉ sét, dẫn Tần Việt đi về phía thang máy.
Tòa căn hộ này đã có tuổi, lúc đó cậu chọn thuê ở đây, một mặt là gần trường, mặt khác là tiền thuê tương đối rẻ.
Sau này cậu kiếm được tiền, nhưng cũng lười chuyển đến nơi tốt hơn, nên cứ ở đây mãi.
Cố Kỳ An dừng bước, tra chìa khóa vào ổ khóa, vặn mở cửa.
Một tiếng “cót két” vang lên, cửa phòng mở ra.
Mặc dù có người đến dọn dẹp thường xuyên, nhưng do không có người ở trong thời gian dài, căn hộ vẫn tích một lớp bụi mỏng, ánh nắng xuyên qua tấm rèm mành che nửa kín chiếu nghiêng vào, hạt bụi lơ lửng rõ ràng trong luồng sáng.
Tần Việt phía sau nhanh chân hơn một bước bước vào phòng: “Em đừng vào vội, anh mở cửa sổ cho thông gió.”
Cố Kỳ An ngoan ngoãn đứng tại chỗ: “Được.”
Tần Việt kéo rèm mành lên, đẩy cửa sổ ra, để không khí trong phòng được lưu thông.
Anh quay người lại, ánh mắt tìm kiếm xung quanh, nhưng không tìm thấy thứ mình muốn xem.
“Đừng tìm nữa, em cất đi hết rồi.” Cố Kỳ An đi thẳng đến chiếc tủ chứa đồ ở góc phòng, mở cửa tủ.
Bên trong tủ xếp gọn gàng sách vở và sổ ghi chép, cùng một số vật dụng linh tinh.
Cố Kỳ An lấy ra một cuốn album ảnh dày từ bên trong, lắc lắc về phía anh: “Em đoán anh muốn xem cái này.”
Tần Việt bước vài bước lớn đến: “Vẫn là Thất Thất hiểu anh nhất.”
Anh nhận lấy cuốn album từ tay Cố Kỳ An, mở trang đầu tiên đã thấy Cố Kỳ An thời sơ sinh, được một người phụ nữ trẻ đẹp ôm trong lòng.
Cố Kỳ An giải thích bên cạnh: “Đây là bức ảnh chụp chung đầu tiên của em và bà Cố.”
“Dì hồi trẻ thật xinh đẹp.” Tần Việt cảm thán từ tận đáy lòng, ánh mắt rơi xuống em bé, “Lúc mặc yếm em cũng thật đáng yêu.”
Cố Kỳ An: “Em cảm ơn anh…”
Tần Việt lật album ra sau, mỗi lần lật, Tiểu Cố Kỳ An trong ảnh lại lớn hơn một chút, thông qua việc lật xem không ngừng, giống như được chứng kiến toàn bộ quá trình trưởng thành của cậu.
Từ những bức ảnh này có thể thấy, dù thiếu vắng bóng dáng người cha trong thời thơ ấu, nhưng Cố Kỳ An được mẹ nuôi dưỡng rất tốt.
Tần Việt lật sang một trang nữa, ánh mắt khựng lại, đột nhiên cười lớn.
Tiểu Cố Kỳ An trong ảnh để tóc mái ngố ngoan ngoãn, mặc một chiếc váy công chúa bồng bềnh màu hồng nhạt, đôi mắt to tròn như pha lê nho nhìn vào ống kính, hoàn toàn là một tiểu công chúa điệu đà.
Cố Kỳ An cũng thấy bức ảnh này, vành tai hơi nóng, đưa tay muốn lật tiếp: “Đừng nhìn nữa.”
“Ngại gì chứ, có phải là anh chưa từng thấy em mặc đồ nữ đâu.” Nụ cười trên mặt Tần Việt càng sâu hơn, “Mà nói mới nhớ, anh chưa thấy em mặc váy công chúa, đợi về anh sẽ đặt may cho em một cái.”
Cố Kỳ An: “Cút.”
Mãi đến khi Tần Việt lật đến bức ảnh tốt nghiệp trung học của cậu, ánh mắt lại lần nữa dừng lại.
Thiếu niên mặc đồng phục, thân hình gầy gò cao thẳng, vai gầy, khuôn mặt thanh thuần và xinh đẹp, nụ cười non nớt mà tươi sáng, giống như ánh trăng sáng thời học sinh trong ký ức của mọi người.
Cố Kỳ An cũng đang nhìn ảnh mình: “Bây giờ anh biết em lúc mười tám tuổi trông như thế nào rồi chứ?”
Tần Việt như vừa bừng tỉnh khỏi giấc mộng, nhanh chóng lật qua trang này: “Không được, anh không thể nhìn thêm một cái nào nữa.”
“Sao vậy?” Cố Kỳ An hơi khó hiểu, “Không phải anh luôn muốn nhìn thấy em lúc mười tám tuổi à?”
“Càng nhìn thêm một cái, anh lại càng thêm một phần tiếc nuối.” Tần Việt hạ giọng, ngữ khí đầy hối hận, “Lẽ ra anh nên làm gì đó sớm hơn chứ?”
Anh biết day dứt về quá khứ là vô nghĩa, nhưng anh quá xót xa, xót cho chàng thiếu niên tươi sáng trong ảnh, chỉ trong vài năm ngắn ngủi đã phải lần lượt trải qua sinh ly tử biệt.
“Thôi nào, đừng vướng bận quá khứ nữa.” Cố Kỳ An giơ tay sờ mặt anh, “Nửa đời sau chúng ta đều phải ở bên nhau rồi, anh không thấy chán là được.”
“Tất nhiên là anh sẽ không thấy chán.” Tần Việt nắm lấy tay cậu, nhẹ nhàng x** n*n, “Anh chỉ thấy một đời quá ngắn.”
Hai người nhìn nhau một lúc, Cố Kỳ An rút tay ra: “Lại đây, giúp em thu dọn đồ đạc đi.”
Hồi về nước, cậu chỉ mang theo một số vật dụng cá nhân, những thứ khác đều để lại ở căn hộ.
Cố Kỳ An lấy vali từ tủ ra, lần lượt xếp những đồ vật quan trọng vào.
Thu dọn xong, Tần Việt xách vali của cậu lên: “Thất Thất, kiểm tra xem còn thiếu sót gì không.”
Cố Kỳ An quay đầu lại, ánh mắt lưu luyến khắp mọi ngóc ngách căn phòng, cuối cùng lắc đầu: “Không còn gì.”
Tần Việt dùng tay còn lại nắm lấy tay cậu: “Vậy chúng ta đi thôi.”
“Được.” Cố Kỳ An đáp, “Đi thôi.”
**
Lại là một chuyến bay dài hơn mười tiếng đồng hồ, máy bay hạ cánh an toàn.
Lần nữa đặt chân lên quê hương, Cố Kỳ An có một giây phút mơ hồ.
Ba năm trước cậu mang đầy oán hận trở về mảnh đất này, hai tháng trước cậu còn lên kế hoạch hoàn thành báo thù rồi sẽ đưa bà Cố rời đi mãi mãi, không ngờ lần trở lại này lại là để ở lại hẳn.
Tần Việt nhận thấy sự xao động cảm xúc của cậu, nghiêng mặt hỏi: “Sao thế, Thất Thất?”
“Không có gì, chỉ hơi mệt thôi.” Cố Kỳ An nắm lấy bàn tay lớn của người bên cạnh, “Đi thôi, chúng ta về nhà.”
Bọn họ đi về thẳng Thiên Tỉ Hồ Uyển, tắm rửa xong lên giường ngủ bù trước.
Tần Việt chưa kịp điều chỉnh múi giờ chút nào, ngủ đến khoảng hai ba giờ sáng thì tỉnh giấc.
Cố Kỳ An ngoan ngoãn nằm trong vòng tay anh, gương mặt lúc ngủ yên tĩnh và xinh đẹp.
Tần Việt nhìn người trong lòng rất lâu, cúi đầu hôn tóc cậu, rồi hôn má cậu.
Cố Kỳ An trong giấc mơ thốt ra một tiếng rên khe khẽ, theo bản năng nép sát vào vòng tay ấm áp hơn.
Trái tim Tần Việt gần như muốn vỡ tung, sợ làm cậu tỉnh giấc nên không dám có động tĩnh lớn, chỉ nhắm mắt lại, mãn nguyện ôm chặt người yêu trong lòng.
Sáng hôm sau, Cố Kỳ An mở mắt trong vòng tay quen thuộc.
Vừa ngước lên, Tần Việt đang nhìn cậu với ánh mắt đong đầy ý cười: “Chào buổi sáng, Thất Thất.”
Cố Kỳ An nhẹ giọng đáp: “Chào buổi sáng.”
Tần Việt h*n l*n ch*p m** cậu, thì thầm hỏi: “Tối qua ngủ ngon không?”
Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Ngủ rất sâu.”
Tần Việt hỏi mà biết rõ: “Đó là vì sao thế?”
Cố Kỳ An nhìn anh, khóe môi nở nụ cười: “Đương nhiên là vì có anh ngủ bên cạnh em.”
“Anh biết ngay mà.” Tần Việt siết chặt cậu hơn như thể phát điên, “Sau này không được phép rời xa anh như thế nữa, mỗi đêm đều phải ngủ trong lòng anh.”
Cố Kỳ An hỏi ngược lại: “Lỡ anh phải đi công tác thì sao?”
“Đi công tác cũng mang em theo.” Tần Việt nới lỏng vòng tay, cúi đầu cọ vào cậu, “Buộc em vào thắt lưng, đi đâu mang theo.”
Hai người nằm nán lại trên giường một lát, rồi mới dậy vệ sinh cá nhân.
Ăn sáng xong, Tần Việt đột nhiên nói: “Thất Thất, buổi chiều chúng ta cùng đi đến một nơi nhé.”
Cố Kỳ An hỏi: “Đi đâu?”
“Trước đó em còn nói muốn chuyển mộ của dì ra khỏi khu nghĩa trang trước đây sao?” Tần Việt hơi dừng lại một chút, “Anh đã xem được một khu nghĩa trang mới khá tốt, nếu em thấy hợp, chúng ta sẽ tìm thầy phong thủy chọn ngày lành, chuyển dì vào nghĩa trang mới.”
Cố Kỳ An ngây người nhìn người đàn ông trước mặt, lặng im một lúc không nói gì.
“Sao thế, có vấn đề gì không?” Tần Việt quan sát thần sắc cậu, “Có phải anh tự ý quyết định, em không vui?”
Cố Kỳ An mở miệng: “Không…”
“Vậy thì sao?” Tần Việt bước đến nắm lấy tay cậu, “Có vấn đề gì, chúng ta có thể cùng nhau bàn bạc.”
“Không có, em chỉ không ngờ anh hành động nhanh như vậy.” Cố Kỳ An nhìn vào đôi mắt đen sâu đó, “Hóa ra ở những nơi em không nhìn thấy, anh đã làm nhiều việc vì em như thế.”
“Chuyện của em chính là chuyện của anh, giữa chúng ta còn phân biệt gì anh với em nữa?” Tần Việt cười cười, trả lời “Hơn nữa, chuyện của mẹ vợ là chuyện ưu tiên hàng đầu, đương nhiên anh phải để tâm.”
Buổi chiều hai người cùng nhau đi xem nghĩa trang, Cố Kỳ An rất hài lòng với môi trường của nghĩa trang mới, quyết định chọn nơi này làm ngôi nhà mới cho bà Cố.
Xem xong nơi an nghỉ mới, họ cũng tiện đường ghé thăm bà Cố.
Cố Kỳ An ngồi xổm xuống, phủi đi lá rụng trên bia mộ, nhẹ giọng nói: “Bà Cố, hôm nay con chính thức đưa Tần Việt đến gặp mẹ, anh ấy là bạn trai của con, cũng là người con xác định sẽ cùng mình trải qua cả đời.”
Tần Việt bước lên một bước, cúi người đặt bó hoa bách hợp trong tay xuống trước bia mộ, rồi cúi chào một cái, giọng nói trịnh trọng: “Chào dì, con là Tần Việt, hai lần trước đến đều không có danh phận chính đáng, hôm nay con đến thăm dì với tư cách người yêu của Cố Kỳ An. Con xin hứa với dì, con nhất định sẽ chăm sóc cậu ấy thật tốt, để cậu ấy vui vẻ không lo âu cả đời, xin dì hãy yên lòng.”
“Bà Cố, bây giờ con sống rất tốt, mẹ ở bên đó đừng lo lắng cho con nữa.” Cố Kỳ An đứng thẳng người lên, chậm rãi nói, “Đợi một thời gian nữa, con sẽ đưa mẹ về nhà mới.”
Tần Việt im lặng đứng bên cạnh bầu bạn với cậu, cho đến khi cậu chủ động quay người: “Chúng ta đi thôi.”
Trước khi rời khỏi nghĩa trang, bước chân Cố Kỳ An hơi khựng lại, nhìn thoáng qua một hướng nào đó, cuối cùng vẫn bước đi không ngoảnh lại.
Buổi tối Tần Việt tự mình xuống bếp, làm đầy cả một bàn thức ăn, đều là những món Cố Kỳ An yêu thích.
Ăn tối xong, Cố Kỳ An đi tắm trước, sau khi ra ngoài liền chủ động giục: “Anh cũng đi tắm đi.”
“Gấp gáp vậy sao?” Tần Việt nhìn cậu, giọng nói ẩn ý nhắc nhở: “Em biết mà Thất Thất, những gì em nợ anh, đêm nay anh phải đòi lại hết đấy.”
“Đừng nói nhảm.” Cố Kỳ An cụp mắt xuống, “Nhanh lên.”
Lúc Tần Việt tắm tâm hồn đều treo ngược cành cây, trong đầu luôn suy tính đêm nay phải đòi cả vốn lẫn lãi như thế nào.
Đợi anh tắm xong bước ra, ngước mắt lên đã thấy Cố Kỳ An mặc chiếc váy dài màu đỏ hở lưng, đứng trước gương lớn sát đất.
Chiếc váy đỏ rực rỡ đó ngay lập tức nhóm lên hai ngọn lửa trong mắt Tần Việt, giọng cũng khàn đi: “Thất Thất, đây là phần thưởng cho anh à?”
Cố Kỳ An xoay người lại, cười cười móc ngón tay về phía anh: “Có phần thưởng, nhưng không phải cái này.”
Linh hồn của Tần Việt gần như bị móc sạch, vừa nhìn chằm chằm vào cậu, vừa ngoan ngoãn đi tới.
Cố Kỳ An giơ tay đẩy một cái, anh ngã ngồi xuống giường.
Chưa kịp phản ứng, Cố Kỳ An đã từ từ quỳ xuống g*** h** ch*n anh.
“Thất Thất?” Tần Việt giật mình, theo bản năng đưa tay muốn kéo cậu dậy.
Cố Kỳ An ấn tay anh xuống, ngước mắt nhìn anh, đôi môi hồng mỏng hé mở: “Anh không muốn phần thưởng này à?”
Yết hầu Tần Việt nuốt nước bọt dữ dội hai cái, bàn tay lớn bóp chặt khuôn mặt xinh đẹp đó, ngón cái vô thức nhấn vào đôi môi mềm mại, giọng nói khàn đặc không thể diễn tả: “Bảo bối, anh sợ em bị thương…”
Thực ra trong lòng Cố Kỳ An cũng có chút sợ hãi, nhưng Tần Việt đã làm cho cậu rất nhiều lần, cậu cảm thấy mình cũng nên có qua có lại.
Nghĩ đến đây, cậu khẽ mỉm cười: “Em thử xem có ăn được hay không.”
Giây tiếp theo, Tần Việt cắn chặt răng hàm, ngón tay gân guốc của anh thô bạo đẩy mạnh vào khóe miệng cậu.