Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 61: Ngoại truyện: If 01

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Đầu tháng Chín, ánh nắng xiên qua khung cửa kính sạch sẽ rọi vào tòa nhà dạy học.

Tiết tự học sáng vừa kết thúc, còn hai mươi phút nữa mới đến tiết học đầu tiên, phòng học và hành lang chật kín những học sinh đang đùa nghịch ồn ào.

“Chết tiệt! Tin tức nóng hổi!” Đặng Lương chạy như bay xông vào lớp học, “Lớp mình hôm nay có một học sinh chuyển trường!”

“Thật hay giả? Đến từ đâu?”

“Nghe nói là chuyển từ trường trung học trực thuộc bên cạnh sang, thành tích học tập cực kỳ tốt!”

“Ôi trời, vậy chẳng phải là lão Lý đắc ý chết à?”

Giữa một tràng tiếng người ồn ào, một bóng người cao lớn chậm rãi bước vào lớp.

Tần Việt một tay đút túi, áo khoác đồng phục mở phanh ra, để lộ áo T-shirt đen bên trong, một bộ đồng phục đơn giản cứng nhắc lại được cậu ta mặc ra phong thái người mẫu.

“Anh Việt!” Đặng Lương nhanh như cắt chạy đến trước mặt cậu ta, “Tin nội bộ này, học sinh chuyển trường mới đến lớp mình hôm nay, là hạng nhất khối của trường trung học trực thuộc bên cạnh!”

Tần Việt kéo ghế ra, hờ hững đáp lại: “Thế à?”

“Chắc chắn luôn!” Đặng Lương ngồi ngược lên chiếc ghế trước mặt Tần Việt, “Anh Việt, sao tao cứ cảm thấy học sinh chuyển trường này nhắm vào mày thế nhỉ?”

“Lương Tử, mày đừng có mà nói linh tinh!” Phương Tiệm Hồng bên cạnh chen mồm vào, “Mặc kệ ai đến, vị trí hạng nhất khoa của Anh Việt của bọn mình không thể lay chuyển được, mày có hiểu không?”

“Anh Việt, tao không có ý đó—” Đặng Lương đứng dậy bóp cổ cậu ta, “Phương Tiệm Hồng, có phải là mày cố ý khiêu khích mối quan hệ giữa tao với Anh Việt không?”

Trong nháy mắt, hai người lao vào đánh nhau loạn xạ quanh bàn học.

Tần Việt không tham gia, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế, ngón tay gân guốc rõ ràng xoay bút hết lần này đến lần khác.

   

“Ồn quá, cả ngày chỉ biết cãi cọ!” Một giáo viên nam trung niên im lặng xuất hiện ở cửa sau lớp, lớn tiếng quát: “Tôi ngồi trong văn phòng mà vẫn nghe thấy tiếng các cậu, cả tòa nhà này, cái lớp ồn ào nhất là lớp chúng ta!”

Trong lớp im bặt ngay lập tức, các học sinh đang hóng gió ngoài hành lang cũng lặng lẽ lủi vào lớp.

Lão Lý chắp tay sau lưng đứng thêm vài giây, lúc này mới đi vào lớp từ cửa trước, hắng giọng: “Có một việc nói cho các em biết, hôm nay có một bạn học mới sẽ gia nhập lớp 1 của chúng ta.”

Nói xong, ông quay mặt nhìn ra ngoài cửa lớp, giọng điệu thân mật đến mức đáng kinh ngạc: “Bạn học Cố, vào đi.”

“Ối trời ơi….” Đặng Lương không nhịn được thì thầm với bạn cùng bàn, “Lão Lý siêu cấp đổi sắc mặt luôn!”

Trong lúc nói chuyện, một bóng người gầy gò cao ráo bước vào.

Cả lớp im lặng vài giây, sau đó bùng lên những lời bàn tán sôi nổi.

“Mau nhìn mau nhìn! Học sinh chuyển trường này đẹp trai quá!”

“Mẹ ơi, da trắng thế, mắt đẹp quá!”

…..

Tần Việt lười biếng vén mí mắt lên, ánh mắt dừng lại trên khuôn mặt dưới bục giảng, khẽ nheo mắt.

“Chào mọi người, tôi tên là Cố Kỳ An.” Cố Kỳ An bước lên bục giảng, đưa tay lấy nửa viên phấn trong hộp phấn, viết ba chữ như rồng bay phượng múa lên bảng đen, “Hy vọng sau này có thể hòa hợp với mọi người.”

Phần tự giới thiệu của cậu rất ngắn gọn, nhưng dưới bục vẫn vang lên tiếng vỗ tay nhiệt liệt, các bạn nữ trong lớp đặc biệt kích động.

“Bạn học Cố trước đây ở trường trung học trực thuộc là hạng nhất khối, thành tích rất xuất sắc.” Lão Lý càng nhìn càng hài lòng, “Xem ra sau này hạng nhất và hạng hai của khối, lớp chúng ta đều có thể bao trọn rồi.”

“Thầy ơi.” Tần Việt khẽ nhếch mày, cười cười hỏi, “Vậy thầy nghĩ hạng nhất là em, hay là bạn học Cố ạ?”

Cố Kỳ An theo tiếng nhìn xuống bên dưới, đột nhiên chạm phải đôi mắt đen nhánh chứa ý cười của ai đó.

Tần Việt ngồi ở chỗ của mình, khuôn mặt tuấn tú nở một nụ cười rất đẹp, lời nói là hỏi giáo viên chủ nhiệm, nhưng ánh mắt lại luôn dán chặt vào khuôn mặt của học sinh mới chuyển trường.

   

“Tần Việt, cạnh tranh lành mạnh nhé.” Lão Lý ra hiệu, “Dù hai đứa, đứa nào là thứ nhất đứa nào là thứ hai, tóm lại là phù sa không chảy ruộng ngoài là được.”

“Ha ha ha ha ha ha!” Cả lớp vang lên một tràng cười trêu chọc đầy thiện ý.

“Thôi nào, đừng cười nữa.” Lão Lý gõ vào bục giảng, rồi chỉ xuống dưới, “Cố Kỳ An, tạm thời em ngồi vào chỗ trống ở bàn thứ tư gần cửa sổ kia đi.”

“Vâng, thưa thầy.” Cố Kỳ An đáp, đeo cặp sách đi về phía chỗ ngồi được chỉ định.

Ánh mắt Tần Việt xoay vòng theo sự di chuyểnn của cậu, cho đến khi cậu ngồi xuống cũng không thu hồi.

“Anh Việt, nhìn gì thế?” Đặng Lương ngoái đầu lại, hỏi nhỏ, “Có phải đang đánh giá sức chiến đấu của học sinh chuyển trường không?”

“Nói gì đấy?” Tần Việt nhếch khóe môi, “Cái tay nhỏ chân gầy đó, chịu nổi một cú đấm của tao không?”

Đặng Lương: “Tao thấy không thể ha ha!”

Bên kia, Cố Kỳ An lấy sách vở và sổ ghi chép từ trong cặp ra, cụp mắt bắt đầu lật xem, dường như không hề hay biết gì về mọi ánh mắt săm soi và bàn luận xung quanh.

Một tiết học trôi qua rất nhanh, mười phút giải lao, mọi người kẻ ra ngoài thì ra ngoài, người ngủ bù thì ngủ bù, tranh thủ từng giây từng phút.

Tần Việt xoay bút trong tay, ánh mắt vô tình lại rơi vào chỗ chếch phía trước.

Cố Kỳ An ngồi trên ghế, lông mày mảnh dẻ, lưng thẳng tắp, nhìn từ góc độ của anh, chỉ có thể thấy nửa khuôn mặt với đường cong đẹp đẽ, hàng mi dài dày đặc, giống như những chiếc cọ nhỏ.

“Ê, Anh Việt.” Phương Tiệm Hồng sà tới, lầm bầm nói, “Mày có thấy học sinh chuyển trường mới đến hơi ra vẻ không?”

Tần Việt thu hồi ánh mắt: “Hả?”

Phương Tiệm Hồng chậc một tiếng: “Chỉ là cảm giác thôi, trông có vẻ khó gần ấy.”

Tần Việt ngăn lại: “Được rồi, còn chưa hiểu rõ, đừng vội bình phẩm về người ta.”

“Nhưng tao nói thật lòng nhé Anh Việt, hạng nhất khối của trường trung học trực thuộc vẫn có trọng lượng đấy.” Phương Tiệm Hồng cẩn thận thăm dò, “Sao nào, mày có cảm thấy chút áp lực nào không?”

Tần Việt trả lời một cách lảng tránh: “Vị trí hạng nhất khối này giành được quá dễ dàng rồi, có thêm một đối thủ cạnh tranh cũng không tệ.”

   

Phương Tiệm Hồng: “Đây là lời của con người có thể nói được à….”

“Chỉ là không biết, cậu ta có đủ tư cách làm đối thủ của tôi hay không thôi.” Tần Việt đứng dậy, đi về phía bục giảng.

Lối đi hai bên không hẹp lắm, nhưng cậu ta cố ý đi về phía gần cửa sổ, khi đi ngang qua bàn của Cố Kỳ An, gấu áo vô tình làm rơi cây bút nước đặt ở mép bàn.

“Cạch” một tiếng, Tần Việt dừng bước, quay người cúi xuống nhặt bút.

Vừa lúc Cố Kỳ An cũng đang cúi người, vừa nắm lấy cây bút nước, ngón tay khô ráo ấm áp của nam sinh đã khẽ lướt qua mu bàn tay của cậu.

Ngón tay cậu khẽ co lại một chút, nhanh chóng rút tay về, đứng thẳng người.

“Xin lỗi, bạn học Cố.” Tần Việt cũng đứng thẳng dậy, bóng người cao lớn phủ xuống một vùng bóng râm, gần như bao trùm hoàn toàn cậu.

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Không sao.”

Ánh mắt Tần Việt quét qua cuốn sổ ghi chép đang mở trước mặt cậu, rồi dừng lại trên khuôn mặt cậu: “Chữ của cậu rất đẹp.”

“Cảm ơn.” Cố Kỳ An khẽ nghiêng đầu, “Còn chuyện gì không?”

Khóe môi Tần Việt ngậm một nụ cười như có như không: “Không có gì, chỉ là muốn xem hạng nhất khối của trường trung học trực thuộc thường ghi chép như thế nào thôi.”

“Tôi không còn là học sinh của trường trung học trực thuộc nữa rồi.” Cố Kỳ An ngước mắt nhìn đối phương, thẳng thắn hỏi, “Cậu lo lắng tôi sẽ cướp mất vị trí hạng nhất của cậu?”

Tần Việt hơi cúi người xuống, một tay chống lên bàn học: “Tự tin có thể thắng tôi đến vậy hả, bạn học Cố?”

Bọn họ đứng rất gần, gần đến mức cậu ta có thể ngửi thấy mùi hương trên người Cố Kỳ An, một mùi hương thơm mát thoang thoảng, giống như quần áo được giặt bằng xà phòng, rồi phơi khô dưới ánh nắng.

Rất sạch sẽ, cũng rất dễ chịu.

“Có tự tin hay không cũng không quan trọng.” Cố Kỳ An đáp lại ánh mắt đối phương, giọng điệu lạnh lùng, “Lần thi tới sẽ rõ.”

Tần Việt nhìn chằm chằm vào đôi mắt hổ phách nhạt màu xinh đẹp đó, dường như có thứ gì đó đang nhảy múa trong đôi mắt đen nhánh vốn tĩnh lặng của cậu ta.

“Leng keng…” Đúng lúc bầu không khí căng thẳng này, tiếng chuông vào học vang lên.

   

Tần Việt đứng thẳng người, khôi phục lại vẻ hờ hững đó, rồi lại cười đầy ẩn ý với Cố Kỳ An: “Vậy thì hãy chờ xem nhé, bạn học Cố.”

Trước Tiếp