Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 39

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Lời vừa dứt, bầu không khí xung quanh như đông cứng lại.

Đầu óc Cố Kỳ An trống rỗng, giống như một cái máy tinh vi nhất đột nhiên gặp sự cố, ngừng hoạt động.

Cho đến khi Tần Việt lùi lại phía sau một chút, cố gắng tìm kiếm phản ứng của cậu trong đôi mắt hổ phách nhạt màu đó.

Cố Kỳ An lấy lại tinh thần, đột ngột đưa tay đẩy lồng ngực đang kề sát ra, lùi lại phía sau hai bước: “Đừng đùa với tôi kiểu đó.”

Trên nét mặt và giọng nói của cậu không có chút vui mừng hay ngượng ngùng nào của một người được tỏ tình, chỉ như nghe thấy một tin tức khiến cậu kinh ngạc.

“Tôi không đùa.” Tần Việt lặp lại một lần nữa, “Cố Kỳ An, tôi thích em.”

Cố Kỳ An tỉnh táo lại: “Tần Việt, tôi cứ nghĩ anh không phải là loại người sẽ lẫn lộn giữa nhu cầu sinh lý và tình cảm.”

Cậu biết Tần Việt rất yêu thích cơ thể của mình, và cậu cũng có được kh*** c*m chưa từng có, đây cũng là lý do cậu cho phép đối phương hết lần này đến lần khác lên giường với mình.

Nhưng nói cho cùng, đó chẳng qua là một trong những cách để hai người đàn ông trưởng thành giải quyết nhu cầu sinh lý và giải tỏa áp lực.

“Không, tôi phân biệt rất rõ ràng.” Tần Việt lắc đầu, nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp của cậu “Tôi không có cách nào phủ nhận, tôi thích cơ thể của em, nhưng tôi càng thích hơn là chính con người em, Cố Kỳ An.”

“Anh thích tôi ở điểm nào?” Cố Kỳ An cảm thấy thật vô lý, “Trước đây chúng ta là đối thủ cạnh tranh đối chói gay gắt với nhau, chỉ vì lên giường vài lần mà anh đã thích tôi rồi sao?”

“Tôi —” Tần Việt có cả một đống lời muốn nói, nhưng cuối cùng chỉ đáp lại một câu, “Thích chính là thích thôi, làm gì có nhiều lý do như vậy?”

Mi mắt Cố Kỳ An khẽ rung động, nhìn chằm chằm anh không nói gì.

Ánh mắt của Tần Việt kiên định, giọng nói càng kiên định hơn: “Bất kể em có tin hay không, tôi sẽ dùng hành động thực tế để chứng minh cho em thấy, tôi thật sự thích em.”

“Không cần.” Cố Kỳ An tỉnh táo trả lời, “Anh muốn kết thúc quan hệ bạn tình, vậy chúng ta hãy trở lại trạng thái như trước đây.”

“Trạng thái trước đây, trạng thái trước đây là cái gì?” Tần Việt híp híp đôi mắt đen lại, sải bước đi về phía cậu, “Em muốn xóa sạch mọi chuyện đã xảy ra giữa chúng ta trong suốt thời gian qua?”

Cố Kỳ An nhíu mày, theo bản năng lùi lại phía sau, cho đến khi bị dồn đến trước ghế sofa, cậu dứt khoát ngồi xuống luôn.

Tần Việt dừng lại trước mặt cậu, thuận thế quỳ một bên gối xuống: “Cố Kỳ An, em thực sự có thể đối xử với tôi như trước đây sao?”

Cố Kỳ An mím môi: “Tại sao không thể?”

“Tôi thì không thể.” Biểu cảm của Tần Việt thay đổi, giọng nói gần như cầu xin, “Tôi không ép buộc em phải đáp lại tôi, tôi chỉ muốn em cho tôi một cơ hội để theo đuổi em, có thể chứ?”

Trong lòng của Cố Kỳ An rối bời, lời từ chối nghẹn lại ở cổ họng không thể nào nói ra ngoài.

Một người trời sinh kiêu ngạo như Tần Việt, lại bỏ xuống kiêu ngạo cùng tôn nghiêm quỳ gối trước mặt mình, hình ảnh này mang đến sự chấn động không kém gì câu “tôi thích em” vừa nãy.

Tần Việt thấy biểu cảm của cậu đã buông lỏng, bèn nắm lấy tay của cậu đặt lên ngực mình, hỏi lại một lần nữa: “Có thể cho tôi cơ hội này không?”

Dưới bàn tay là cơ ngực rắn chắc, bên dưới cơ ngực là trái tim đang đập, nhịp đập mạnh mẽ và đầy sức sống, làm lòng bàn tay Cố Kỳ An tê dại run lên.

Cố Kỳ An im lặng một lúc lâu, cuối cùng mở miệng hỏi: “Nếu tôi nói không thì sao?”

“Vậy tôi cũng sẽ không từ bỏ.” Tần Việt nở nụ cười, “Em hiểu tôi mà, tôi có rất nhiều ưu điểm, da mặt dày coi như là cái lớn nhất, giỏi nhất là quấn quít bám chặt lấy em.”

Cố Kỳ An cũng bị chọc cho bật cười: “Anh nhận thức về bản thân mình khá rõ ràng đấy nhỉ.”

“Cười cười…” Tần Việt quỳ tiến lên phía trước một bước, trong đôi mắt đen thẫm lóe lên ánh sáng đầy hy vọng, “Vậy nên, tôi được phép theo đuổi em rồi chứ?”

“Tôi không biết theo đuổi trong lời nói của anh là gì, nhưng tôi phải nói rõ ràng với anh.” Cố Kỳ An rút bàn tay của mình về, giọng nói bình tĩnh, “Hiện tại tôi không có ý định yêu đương, bất kể anh làm gì cũng sẽ vô ích thôi.”

Trong tay Tần Việt trống rỗng, anh nắm lại thành một nắm đấm, “Hiện tại không có, không có nghĩa là tương lai không có, không làm thì sao biết là vô ích?”

Cố Kỳ An cụp mắt xuống: “Còn nữa, mối quan hệ của chúng ta ở bên ngoài vẫn chỉ có một loại.”

“Em yên tâm, tôi biết em có việc cần phải hoàn thành, tôi đảm bảo sẽ không biến thành trở ngại của em.” Tần Việt cam đoan với cậu, “Nếu có bất cứ điều gì tôi có thể làm, tôi sẽ dốc hết sức.”

“Không cần anh làm gì cho tôi cả.” Cố Kỳ An nhẹ nhàng trả lời, “Sớm một chút từ bỏ, chính là điều duy nhất anh có thể làm cho tôi.”

“Vậy thì xin lỗi.” Tần Việt cười đứng dậy, “Chỉ duy nhất chuyện này, tôi không làm được.”

Nói xong liền quay người, sải bước thẳng vào bếp.

“Anh về trước đi.” Cố Kỳ An cũng đứng dậy theo, “Lát nữa tôi gọi đồ ăn ngoài là được rồi.”

Tần Việt quay đầu lại cười với cậu: “Làm xong bữa tối cho em rồi tôi sẽ đi.”

Nói là vậy, nhưng làm sao Cố Kỳ An nỡ đuổi người đã nấu ăn đi với cái bụng rỗng, cuối cùng hai người vẫn cùng nhau ăn bữa tối. 

Sau khi ăn cơm xong, Tần Việt thành thạo dọn dẹp bàn ăn.

Cố Kỳ An nhìn đồng hồ treo tường, thúc giục: “Cũng muộn rồi, anh có thể đi được rồi.”

Tần Việt tranh thủ nói: “Tôi ngủ phòng ngủ phụ, tuyệt đối không làm phiền em.”

“Không được.” Cố Kỳ An vô tình từ chối nói, “Bạn tình có thể ở lại qua đêm, người theo đuổi thì không.”

Tần Việt nhìn chằm chằm cậu vài giây, miễn cưỡng cười vui nói: “Được rồi, tôi đi ngay đây.”

Cố Kỳ An tiễn anh đi ra cửa, đang định đóng cửa thì bị anh chặn lại.

Tần Việt nhỏ giọng hỏi: “Thất Thất, tôi vẫn có thể gọi em như vậy chứ?”

Cố Kỳ An đáp: “Tùy anh.”

“Cảm ơn em, Thất Thất.” Tần Việt nhìn chằm chằm cậu một lúc lâu, “Cảm ơn em đã cho phép tôi thích em.”

Trái tim Cố Kỳ An khẽ lay động, giây tiếp theo liền không chút lưu tình đóng sầm cửa lại, nhốt đôi mắt có thể mê hoặc lòng người kia ra bên ngoài.

Cậu quay người, lưng dựa vào cánh cửa, đưa hai tay che lại đôi tai không hiểu sao lại có chút nóng lên.

Một lúc sau, Cố Kỳ An thẳng người đi về phía phòng ngủ, biểu cảm đã khôi phục lại vẻ bình tĩnh.

Tần Việt từ trước đến nay không thích dễ dàng nhận thua, càng những thứ có tính thách thức càng có thể khơi dậy hứng thú của anh, có lẽ đối với anh lúc này, bản thân cậu chính là một hạng mục đầy thách thức khơi dậy lòng hiếu thắng của anh.

Nhưng trong lòng cậu cũng hiểu rất rõ, loại hứng thú này sẽ không kéo dài quá lâu, Tần Việt sẽ sớm tìm được mục tiêu mới.

Hơn nữa, chỉ cần hoàn thành chuyện kia, cậu sẽ rời khỏi mảnh đất này.

**

Buổi sáng thứ Hai, Cố Kỳ An đang xem tài liệu cuộc họp cấp cao, cửa văn phòng bị gõ từ bên ngoài.

Cố Kỳ An: “Vào đi.”

Trợ lý Lương đẩy cửa bước vào: “Tổng giám đốc Cố, vừa có người gửi đến một bó hoa, người nhận là ngài.”

Mí mắt Cố Kỳ An giật giật, ngước mắt lên thấy một bó hoa hồng đỏ tươi kiều diễm.

Trợ lý Lương quan sát sắc mặt cậu, cẩn thận dò hỏi: “Tổng giám đốc Cố, bó hoa này có cần tôi giúp ngài xử lý không?”

Cố Kỳ An móc móc ngón tay: “Mang lại đây, tôi xem một chút.”

Trợ lý Lương nghe lời đi đến trước bàn làm việc, đặt bó hoa lên bàn.

Cố Kỳ An đưa tay cầm lấy tấm thiệp trong bó hoa, ánh mắt dừng lại trên nét chữ quen thuộc.

“Chúc tổng giám đốc Cố có một ngày thứ Hai thật tốt đẹp, cũng hy vọng tổng giám đốc nhìn thấy hoa sẽ nhớ đến tôi~”

Phía sau còn vẽ một khuôn mặt cười đơn giản, ký tên “Y”.

Cố Kỳ An bật cười vì tức: “Có bệnh thật đấy.”

Trợ lý Lương không dám nhìn vào tấm thiệp, càng không dám hỏi người gửi hoa rốt cuộc là ai mà lại gan to bằng trời như vậy.

“Cậu đi làm việc đi.” Cố Kỳ An đặt tấm thiệp xuống, “Mười phút nữa đến phòng họp.”

“Vâng, tổng giám đốc Cố.” Trợ lý Lương trả lời, lùi ra khỏi văn phòng.

Cố Kỳ An cầm lấy điện thoại trên bàn, gọi một cuộc điện thoại.

Điện thoại được kết nối rất nhanh, truyền đến một giọng nói đầy bất ngờ: “Tổng giám đốc Cố vừa sáng sớm đã nhớ tôi rồi sao?”

Cố Kỳ An: “…”

Tần Việt phối hợp cười, lại hỏi: “Nhận được hoa chưa?”

“Cách theo đuổi người khác của tổng giám đốc Tần, còn dừng lại ở mười năm trước à?” Cố Kỳ An dựa lưng vào ghế, lời nói đầy châm chọc.

“Tặng hoa thì là lỗi thời sao?” Tần Việt ngừng một chút, giọng nói có thêm mấy phần tủi thân, “Nhưng tôi chưa từng theo đuổi ai cả, em là người đầu tiên, không có kinh nghiệm cũng là chuyện bình thường, đúng không?”

Cố Kỳ An đáp: “Đã không biết, vậy thì đừng theo đuổi nữa.”

“Làm sao thế được? Tôi đâu phải là loại người bỏ cuộc giữa chừng.” Tần Việt nghiêm trang hỏi, “Hay là tổng giám đốc Cố dạy tôi, cách theo đuổi em đúng đi?”

Cố Kỳ An xì khẽ một tiếng: “Tôi điên rồi sao, lại dạy anh cách theo đuổi tôi?”

“Tôi sẵn sàng nộp học phí, dù đắt đến mấy cũng được.” Tần Việt ở đầu dây bên kia nói một cách khẩn thiết, “Thầy Cố, dạy tôi một chút đi.”

Đầu ngón tay Cố Kỳ An gõ gõ lên mặt bàn: “Anh chắc chứ?”

“Chắc chắn.” Tần Việt trả lời, “Chỉ cần thầy Cố nói ra, tôi nhất định sẽ làm theo.”

“Được thôi, vậy anh ghi lại đi.” Cố Kỳ An nhìn bó hoa hồng trên bàn làm việc, “Điều thứ nhất, không được gửi hoa đến văn phòng tôi nữa.”

“Được, nghe lời thầy Cố.” Tần Việt ngoan ngoãn đáp, đợi một lúc lại không thấy điều thứ hai, “Hết rồi sao?”

“Hết rồi.” Khóe môi Cố Kỳ An khẽ nhếch lên, “Cúp đây.”

Sau khi cúp điện thoại, cậu đứng dậy mang bó hoa hồng vào phòng nghỉ bên trong văn phòng.

Văn phòng tổng giám đốc người ra người vào, nếu để mọi người nhìn thấy bó hoa bắt mắt này, chưa đầy một ngày sẽ có vô số phiên bản tin đồn khác nhau.

Thứ Hai trôi qua với đủ các cuộc họp, tám giờ tối, Cố Kỳ An tắt máy tính, đứng dậy rời khỏi văn phòng.

Mạnh Tư Diệu vẫn còn đang tăng ca, nghe thấy tiếng động ngẩng đầu lên: “Tổng giám đốc Cố, hôm nay tan làm sớm a.”

Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp: “Là cậu tăng ca muộn đấy.”

Mạnh Tư Diệu nhìn kỹ khuôn mặt của cậu, đột nhiên lên tiếng: “Trông tổng giám đốc Cố hôm nay có tâm trạng khá tốt.”

Bước chân Cố Kỳ An khựng lại: “Có sao?”

“Tóm lại là nhìn tốt hơn so với thứ Sáu tuần trước.” Mạnh Tư Diệu cười hì hì trả lời, “Có tin gì tốt sao, chia sẻ với em đi?”

“Không có.” Cố Kỳ An đáp với vẻ mặt không cảm xúc, “Tiếp tục tăng ca của cậu đi.”

**

Cố Kỳ An trở về nhà, tắm rửa trước, khi ra ngoài cầm điện thoại mới phát hiện hơn mười phút trước đã nhận được một tin nhắn mới.

Tần Việt: [Tan làm chưa, tổng giám đốc Cố?]

Cố Kỳ An: [Vừa tắm xong, có việc gì?]

Tin nhắn vừa gửi đi, chuông cửa đã vang lên.

Cố Kỳ An đi ra khỏi phòng ngủ, bước đến sau cửa, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc trên màn hình camera.

Cậu chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ trên người, mở cửa ra: “Sao anh lại đến?”

“Tôi cũng vừa tan làm, đi ngang qua khu nhà của em, nghĩ bụng mang chút trái cây đến cho em.” Tần Việt giơ chiếc túi trên tay lên, ánh mắt lơ đãng dừng lại ở cổ áo choàng tắm.

Cố Kỳ An không vạch trần câu “đi ngang qua” của anh, thuận miệng hỏi: “Muốn vào ngồi một chút không?”

“Được.” Tần Việt lập tức đồng ý, sải bước vào trong, như thể sợ cậu sẽ đổi ý.

Cố Kỳ An đi về phía phòng khách, ngồi xuống ghế sofa chỉ đạo: “Trái cây để vào tủ lạnh là được rồi.”

Tần Việt lấy trái cây ra, phân loại cất vào các ngăn tủ lạnh, rồi rửa vài quả dâu tây và việt quất cho cậu, đặt lên bàn trà.

Cố Kỳ An ra hiệu: “Ngồi đi.”

Lúc này Tần Việt mới ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cậu, hai tay đặt ngay ngắn trên đùi, trên người toát ra vẻ gượng gạo chưa từng thấy.

Trong lòng Cố Kỳ An rất muốn cười, nhưng trên mặt lại không có biểu cảm gì: “Tôi muốn ăn dâu tây.”

Tần Việt nhận được mệnh lệnh, cầm một quả dâu tây từ trong đĩa đưa đến miệng cậu: “Tôi nếm thử rồi, dâu tây này ngọt lắm.”

Cố Kỳ An há miệng c*n l** q** d** tây, cứ thế ăn vào miệng từ tay của anh.

Dâu tây rất mọng nước, sau khi bị cắn, một phần nước chảy xuống bàn tay có khớp xương rõ ràng của Tần Việt.

Cố Kỳ An cụp hàng mi dài như cánh quạt, đưa đầu lưỡi đỏ ửng ra, l**m một chút nước trên ngón tay của anh.

Cơ bắp toàn thân Tần Việt cứng đờ, hơi thở lập tức trở nên gấp gáp hơn vài phần.

Cố Kỳ An ngước mi mắt dài lên, nhìn thẳng vào mắt anh, chậm rãi l**m thêm một lần nữa.

Yết hầu Tần Việt trượt lên trượt xuống kịch liệt hai lần, khi mở miệng thì giọng đã hơi khàn: “Đừng như vậy, Thất Thất…”

Khuôn mặt Cố Kỳ An nở một nụ cười xinh đẹp đến chói mắt: “Tôi làm sao, tổng giám đốc Tần?”

**
Chan: Cố Kỳ An: Tôi kèo trên =))))

Trước Tiếp