Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 38

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Ánh mắt Cố Kỳ An khẽ dao động, cậu nghiêng đầu đi tránh ánh mắt của Tần Việt: “Xin lỗi, là tôi đã không tìm hiểu rõ ràng.”

Cậu cũng không biết tại sao mình lại hành động bốc đồng như vậy, dường như ngay khoảnh khắc nghe được tin Tần Việt sẽ kết hôn, cậu đã mất đi một phần lý trí và khả năng phán đoán, thậm chí không cần xác minh mà trực tiếp kết luận đối phương là loại người tham lam muốn cả hai.

Có lẽ bởi vì, cậu quá căm ghét loại người này.

“Tôi không muốn nghe em xin lỗi.” Tần Việt xoay mặt cậu lại, “Tôi muốn em bồi thường cho tôi.”

“Anh…” Cố Kỳ An mím môi, “Anh muốn tôi bồi thường thế nào?”

Rõ ràng biết đối phương đang lấy cớ, nhưng cậu lại không tiện từ chối, vì chuyện hôm nay quả thực là cậu đã làm sai.

Đứng ở vị trí của Tần Việt mà suy nghĩ, nếu chính mình bị người khác hiểu lầm như vậy, chắc chắn cậu cũng sẽ cảm thấy phẫn nộ.

Tần Việt nhìn chằm chằm cậu vài giây, đột nhiên đổi giọng: “Lát nữa nói tiếp, ăn chút gì đã.”

Chủ đề thay đổi quá nhanh, Cố Kỳ An nhất thời chưa kịp phản ứng: “Hả?”

Tần Việt bị vẻ mặt ngơ ngác của cậu làm cho thấy đáng yêu, vừa yêu vừa hận bóp má cậu: “Bụng của em không đói hả?”

Nghe vậy, Cố Kỳ An mới cảm thấy bụng mình đúng là có chút đói.

Cả ngày hôm nay cậu không có chút khẩu vị nào, buổi tối lại vận động với cường độ cao, lúc này đúng là cần ăn uống để bổ sung thể lực.

Nhưng cậu nhìn thấy chiếc áo sơ mi ướt sũng của Tần Việt, khẽ nói: “Quần áo của anh ướt hết rồi, hay là đi tắm trước đi.”

Mặc dù người đàn ông này khỏe mạnh, nhưng dầm mưa cũng không tốt cho sức khỏe.

Tần Việt cong khóe môi: “Quan tâm tôi?”

Cố Kỳ An không được tự nhiên đưa tay đẩy anh: “Tùy anh.”

“Được, tôi đi tắm lại.” Tần Việt thuận theo lực đẩy của cậu lùi lại một bước, “Đợi tôi mười phút.”

Cố Kỳ An lấy bữa tối vừa đặt vào tủ lạnh ra, cho vào lò vi sóng hâm nóng, rồi bày lên bàn ăn.

Tần Việt tắm rất nhanh, khi trở lại phòng khách, thức ăn vừa lúc đã hâm nóng xong.

Hai người ngồi đối diện nhau, lặng lẽ ăn bữa tối có thể coi là bữa ăn khuya.

Cố Kỳ An vẫn có chút ngượng ngùng, trong đầu cũng đang suy nghĩ thứ mà đối phương muốn mình bồi thường rốt cuộc là gì.

Thực ra trong lòng cậu hiểu rất rõ, tạm thời Tần Việt không muốn kết thúc mối quan hệ này, nhưng vừa nãy cậu đã nói những lời tuyệt tình như vậy, bây giờ không biết phải làm sao để rút lại.

Sau khi ăn xong, Tần Việt đứng dậy dọn dẹp hộp thức ăn và vứt vào thùng rác.

Cố Kỳ An chủ động hỏi: “Bây giờ có thể nói thứ anh muốn bồi thường là gì chưa?”

“Không vội.” Tần Việt kéo tay cậu, đi về phía phòng ngủ, “Hôm nay đã rất muộn rồi, nghỉ ngơi trước đã.”

Cố Kỳ An: “…”

Rõ ràng hai người đã cãi nhau một trận lớn, nhưng Tần Việt lại có thể cư xử như chưa có chuyện gì xảy ra, ý là muốn khôi phục lại mối quan hệ như trước đây sao?

Chưa đợi Cố Kỳ An nghĩ thông suốt, cậu đã bị đưa vào phòng tắm, cậu đành tạm gác lại suy nghĩ.

Hai người đứng cạnh nhau trước bồn rửa mặt, đánh răng rửa mặt xong, quay lại chiếc giường lớn trong phòng ngủ.

Tần Việt đưa tay tắt đèn trần, nói nhỏ một câu chúc ngủ ngon: “Ngủ ngon, Thất Thất.”

Cố Kỳ An đáp: “Ngủ ngon.”

Nhưng sau khi chúc ngủ ngon, cậu nhắm mắt lại, lại không thể nào ngủ được, đầu óc trở nên vô cùng hoạt bát, bắt đầu xem lại những chuyện đã xảy ra tối nay.

Một lúc sau, Cố Kỳ An đột nhiên mở mắt, cuối cùng cũng tìm ra điểm không đúng.

Khi cậu nói “đến đây là hết,” câu “tôi cứ nghĩ chúng ta đang yêu đương” mà Tần Việt thốt ra là có ý gì?

Rõ ràng từ đầu chỉ là một cuộc giao dịch, cậu trả thân xác, đối phương giữ bí mật cho cậu, cả hai đều nên hiểu rõ ràng, tại sao Tần Việt lại nghĩ rằng bọn họ đang yêu nhau?

Hay nói cách khác, khoác lên mối quan hệ của bọn họ một cái tên “yêu nhau”, hành vi lên giường sẽ trở nên chính đáng hơn?

Cố Kỳ An chưa từng yêu đương với ai, cậu không biết một cuộc tình bình thường sẽ trông như thế nào, nhưng chắc chắn không phải như bọn họ.

“Sao vậy, không ngủ được?” Bên tai truyền đến giọng nói quen thuộc.

Cố Kỳ An không trả lời câu hỏi này, đột nhiên lật người cưỡi lên eo của người đàn ông.

Trong lòng Tần Việt giật mình, theo bản năng đưa hai tay đỡ lấy eo của cậu: “Thất Thất, em muốn làm cái gì?”

Cố Kỳ An đưa tay cởi dây buộc của áo choàng ngủ, cúi đầu hỏi: “Thứ anh muốn bồi thường, không phải cái này à?”

Đôi mắt hổ phách dưới ánh đèn vàng nhạt phát ra ánh sáng gần như trong suốt, tinh khiết và xinh đẹp đến mê hồn.

Tần Việt bị đôi mắt của cậu mê hoặc có chút ngây người, rất nhanh chóng lấy lại tinh thần, vội vàng lắc đầu: “Đương nhiên không phải cái này.”

Cố Kỳ An giật mình: “Vậy anh muốn tôi bồi thường thế nào?”

Yết hầu của Tần Việt trượt lên trượt xuống, giọng nói rõ ràng khàn hơn một chút: “Ngày mai tôi sẽ nói cho em.”

Cố Kỳ An khó hiểu nghiêng đầu một chút: “Tại sao phải đợi đến ngày mai?”

Tần Việt đáp: “Vì tôi vẫn chưa nghĩ xong phải nói thế nào.”

Cố Kỳ An suy nghĩ một chút, cẩn thận nhắc nhở nói: “Nếu là dự án liên quan đến tập đoàn, thì xin lỗi, tôi không thể đồng ý với anh.”

Tần Việt dở khóc dở cười, không nặng không nhẹ véo vào phần thịt mềm trên eo của cậu: “Trong lòng em, tôi lại là loại người mặt dày như vậy sao?”

Cố Kỳ An bị véo kêu khẽ một tiếng, cơ thể cũng vô thức vặn vẹo.

Bàn tay lớn của Tần Việt đang nắm lấy cậu bỗng siết chặt, sắc mặt cũng thay đổi: “Thất Thất, đừng lộn xộn.”

Cố Kỳ An cúi đầu nhìn xuống: “Anh chắc chắn, anh không muốn sao?”

Mặc dù cậu không hiểu Tần Việt đang giở trò gì, nhưng phản ứng của cơ thể anh lại rất thành thật.

Tần Việt nghiến răng, cố gắng dời ánh mắt khỏi làn da trắng nõn ửng hồng trên ngực mình: “Tôi buồn ngủ rồi, đêm nay ngủ sớm thôi.”

Cố Kỳ An chớp chớp mắt, chậm rãi trượt từ trên người đàn ông xuống: “Vậy thì ngủ đi.”

Tần Việt không khỏi thở phào nhẹ nhõm, thầm ra lệnh cho thằng em của mình mau chóng bình tĩnh lại.

Cố Kỳ An quay lưng về phía anh, nhắm mắt lại để ngủ.

Một lúc sau, Tần Việt lại lên tiếng: “Thất Thất, tôi muốn hỏi em một câu.”

Cố Kỳ An: “Hỏi đi.”

“Nếu em đã quyết định kết thúc rồi, tại sao vẫn bằng lòng làm chuyện đó với tôi?” Tần Việt thấp giọng hỏi, “Lẽ nào là làm một cái trước khi chia tay trong truyền thuyết?”

Mí mắt Cố Kỳ An khẽ giật giật, ậm ừ đáp: “Ừm.”

“Em hư quá, Thất Thất.” Tần Việt ôm cậu từ phía sau, “Em muốn tôi cả đời này phải nhớ mãi không quên em, đúng không?”

Cố Kỳ An không phủ nhận cũng không thừa nhận, chỉ ngáp một cái: “Ngủ đi.”

**

Sáng hôm sau, khi Cố Kỳ An tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cậu.

Cậu đứng dậy xuống giường, thấy trên bàn có một mẩu giấy nhỏ, vươn tay cầm lên.

“Chào buổi sáng, Thất Thất. Bữa sáng đã làm xong rồi, em tỉnh dậy có thể ăn, tôi có việc phải về một chuyến, tối nay gặp lại.”

Chữ viết như người, chữ ký là hai chữ “Tần Việt” bay lượn như rồng bay phượng múa.

Cố Kỳ An đọc xong, định tiện tay vứt mẩu giấy vào thùng rác, nhưng động tác đột nhiên khựng lại, rồi lại đặt nó về trên bàn.

Cậu vào phòng vệ sinh đánh răng rửa mặt, thay một bộ đồ ở nhà rồi đến phòng khách ăn sáng.

Ăn xong bữa sáng, Cố Kỳ An vào thư phòng bắt đầu xử lý công việc hôm nay.

Trợ lý Lương gọi điện đến, báo cáo tình hình bữa tối tối qua, giọng nói áy náy: “Xin lỗi tổng giám đốc Cố, việc thúc đẩy dự án này có thể cần thêm một chút thời gian.”

“Không sao, đừng vội.” Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp, “Dự án này cậu cứ tiếp tục theo dõi đi, tôi tin cậu sẽ có được kết quả tốt.”

Giọng nói của Trợ lý Lương có chút do dự: “Tổng giám đốc Cố, tôi có thể…”

“Cậu đã ở bên cạnh tôi lâu như vậy, tôi rất hiểu năng lực làm việc của cậu.” Cố Kỳ An không cho hắn cơ hội từ chối, “Là trợ lý của tôi, cậu có thể giành được dự án này.”

“Cảm ơn sự tin tưởng của tổng giám đốc Cố.” Giọng nói của trợ lý Lương trở nên kiên định, “Tôi nhất định sẽ không phụ lòng tin tưởng của ngài.”

Cố Kỳ An cúp điện thoại, suy nghĩ một lát, lại gọi một cuộc điện thoại xuyên quốc gia.

Điện thoại được kết nối rất nhanh, đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của một người đàn ông trẻ tuổi, nói tiếng Anh trôi chảy và chuẩn xác, nghe là biết người bản xứ.

Cố Kỳ An cũng chuyển sang tiếng Anh để giao tiếp, sau vài lời chào hỏi đơn giản, cậu đi thẳng vào vấn đề chính: “Chuyện tôi nhờ cậu làm, cậu đã chuẩn bị xong rồi đúng không?”

“Yên tâm, mọi thứ đã sẵn sàng.” Đối phương tự tin đáp, “Chỉ đợi lệnh của cậu thôi.”

“Tốt.” Cố Kỳ An theo thói quen gõ lên mặt bàn, “Sẽ sớm thôi.”

“Khi mọi việc bên cậu kết thúc, cậu sẽ quay về ngay chứ?” Đối phương lại hỏi, “Chúng tôi cần cậu, Gu.”

Cố Kỳ An đưa tay tháo kính xuống: “Sẽ.”

Khi cậu hoàn thành những việc mình muốn làm, lúc đó còn có lý do gì để ở lại nữa đây?

Buổi chiều, Cố Kỳ An nhận được một tin nhắn WeChat.

Tần Việt: [Tổng giám đốc Cố, tối nay có thể cho tôi vinh dự được cùng ăn bữa tối không?]

Cố Kỳ An: [Ăn ở đâu?]

Tần Việt gửi đến một định vị, cậu nhấn vào xem, là một nhà hàng rất nổi tiếng ở địa phương, nghe nói phải đặt trước ít nhất một tháng mới có chỗ.

Cố Kỳ An: [Thôi đi, không an toàn.]

Tần Việt: [Em yên tâm, nhà hàng này có phòng riêng tư rất tốt, sẽ không bị người khác nhìn thấy đâu.]

Cố Kỳ An: [Vậy ảnh của anh và tcoo Lục, là bị chụp như thế nào?]

Tần Việt: [Nhà hàng tôi ăn với cô Lục là do cô ấy chọn, ai mà biết lại dễ dàng bị paparazzi chụp được như vậy.]

Cố Kỳ An không biết người đàn ông này lại đang có ý đồ gì, nhưng để an toàn, vẫn từ chối một lần nữa.

Trong thời gian này, nếu bị người ta phát hiện cậu qua lại mật thiết với tổng giám đốc tập đoàn Hoàn Vũ, sẽ rất bất lợi cho cậu.

Tần Việt: [Được rồi, vậy tôi vẫn đến nhà em nấu cơm cho em ăn vậy.]

Hơn một tiếng sau, Cố Kỳ An ở trong thư phòng nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.

Cậu đứng dậy hoạt động cổ, đi đến cửa mở ra.

“Chẳng phải anh có mật —” Cố Kỳ An đang nói được nửa câu, đột nhiên im bặt.

Thứ đầu tiên đập vào mắt là một bó hoa hồng đỏ tươi thắm, rực rỡ như một ngọn lửa đang bùng cháy.

Tần Việt lại đưa hoa đến gần cậu hơn, trên khuôn mặt tuấn tú sâu sắc đầy vẻ mỉm cười: “Tổng giám đốc Cố, nể mặt một chút đi.”

Cố Kỳ An lấy lại tinh thần, nhận lấy bó hoa từ trong tay anh: “Tặng tôi?”

“Đương nhiên là tặng em.” Tần Việt bước vào cửa, “Thích không?”

Cố Kỳ An chưa từng nói cho anh biết mình thích hoa gì, nhưng anh nhớ Thất Thất từng nói mình thích màu đỏ.

Cố Kỳ An ôm bó hoa quay người lại, đi về phía phòng khách: “Anh tặng hoa cho tôi làm gì?”

Tần Việt đáp: “Ăn mừng.”

Bước chân của Cố Kỳ An khựng lại, sau đó đặt bó hoa lên bàn: “Ăn mừng cái gì?”

Tần Việt đi đến trước mặt cậu: “Ăn mừng sự kết thúc của mối quan hệ bạn tình giữa chúng ta.”

Cố Kỳ An nhíu mày: “Ý của anh là…”

Chưa đợi cậu nói xong, Tần Việt đã mở miệng nói tiếp: “Bây giờ tôi muốn chính thức bắt đầu một mối quan hệ mới với em.”

Cố Kỳ An có chút hoang mang: “Mối quan hệ mới gì?”

Tần Việt nhìn thẳng vào mắt cậu, nghiêm túc trả lời: “Mối quan hệ giữa người theo đuổi và người được theo đuổi.”

Mắt Cố Kỳ An có chút trợn tròn mắt, dường như không hiểu nổi anh đang nói cái gì.

Tần Việt đưa hai tay nâng khuôn mặt của cậu lên, thở dài nói: “Em vẫn chưa hiểu sao, Thất Thất?”

Trái tim Cố Kỳ An đập thình thịch, nhịp tim đột ngột tăng nhanh, theo bản năng muốn đẩy đối phương ra.

Nhưng Tần Việt không cho cậu cơ hội trốn tránh, trán kề trán với cậu, giọng trầm thấp và trang trọng: “Tôi thích em, Cố Kỳ An.”

Trước Tiếp