Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 40

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Tần Việt đột nhiên rụt ngón tay lại, chật vất dời ánh mắt đi: “Đừng đùa tôi, Thất Thất.”

Nhưng rõ ràng Cố Kỳ An vẫn chưa thấy đùa đủ, một tay chống lên lưng ghế sofa, nghiêng người từ từ tiến sát lại gần anh.

Tần Việt ngửi thấy mùi hương đặc trưng của cậu, không nhịn được hít sâu một hơi.

Cố Kỳ An giơ tay còn lại lên, đầu ngón tay móc vào cà vạt kéo về phía mình: “Tổng giám đốc Tần không thích tôi chơi như thế này sao?”

Tần Việt theo bản năng quay mặt lại, hơi thở lại kẹt cứng lại.

Theo động tác của Cố Kỳ An, cổ áo choàng ngủ càng mở rộng hơn, không chỉ để lộ mảng lớn da trắng nõn, mà b* ng*c hơi phồng lên ẩn dưới lớp vải cũng thấp thoáng hiện ra.

Giọng nói của Tần Việt càng trở nên khó khăn: “Thích, nhưng…”

Bàn tay đang móc vào cà vạt của Cố Kỳ An chuyển sang luồn vào bên trong áo vest, từ từ v**t v* lồng ngực rắn chắc, rồi dừng lại trên cơ bụng.

Cơ bụng dưới lòng bàn tay căng cứng ngay lập tức, nhưng giây tiếp theo, cổ tay của cậu đã bị một bàn tay lớn nắm chặt lấy.

Hai người gần như mặt đối mặt, khoảng cách gần đến mức Cố Kỳ An có thể cảm nhận rõ ràng hơi thở nóng bỏng và dồn nén của đối phương.

Ánh mắt Tần Việt nhìn cậu giống như một con thú đói, dường như giây tiếp theo sẽ thô bạo xé toạc chiếc áo choàng ngủ của cậu, sau đó hung hăng nuốt chửng cậu.

Nhưng rất nhanh, Tần Việt buông lỏng tay ra, giọng khàn khàn nói: “Em biết đấy Thất Thất, điều tôi muốn không chỉ là cơ thể của em.”

Cố Kỳ An giật mình, lặng lẽ lùi về khoảng cách an toàn.

Tần Việt thở hắt ra một hơi, lại động tay kéo ống quần, rồi đứng dậy rời khỏi ghế sofa: “Đã muộn rồi, tôi đi đây, em nghỉ ngơi sớm đi.”

Cố Kỳ An rúc vào trong ghế sofa, đáp lại: “Được, anh về đi.”

Tần Việt quay người đi về phía cửa, trước khi ra khỏi cửa lại nói một câu: “Thất Thất, ngày mai gặp.”

Cố Kỳ An miễn cưỡng nói: “Ai muốn gặp anh mỗi ngày chứ?”

“Tôi muốn gặp em mỗi ngày.” Tần Việt nở nụ cười, “Lần này đi thật đây.”

Cánh cửa đóng lại, phòng khách trở lại sự tĩnh lặng thường ngày.

Cố Kỳ An ngồi trên ghế sofa, một lúc sau mới đứng dậy đi về phía thư phòng.

**

Những ngày sau đó, cuối cùng Cố Kỳ An cũng không nhận được hoa ở văn phòng nữa.

Mặc dù Tần Việt không thực sự thực hiện câu nói “gặp mỗi ngày” của mình, nhưng hễ có thời gian rảnh là anh lại nghĩ đủ mọi lý do để đến gặp cậu một chuyến.

Đôi khi thậm chí không vào nhà, sau khi đưa đồ cho cậu xong, đứng ở cửa nhìn cậu hai cái rồi vội vàng rời đi.

Cố Kỳ An cảm thấy buồn cười, cậu cũng không phải ngày nào cũng có hứng thú đi quyến rũ người khác, hà cớ gì lại phải căng thẳng như vậy?

Tối thứ Bảy, tổng giám đốc Cố nhận lời mời tham dự một buổi tiệc, tiện thể đưa Mạnh Tư Diệu đi cùng.

Buổi tiệc này là một buổi tụ họp lớn của giới thượng lưu trong ngành, cậu gặp rất nhiều người quen ở đó, bao gồm cả Trịnh Bác Văn.

“Kỳ An, tôi biết ngay hôm nay cậu cũng sẽ đến mà.” Trịnh Bác Văn vừa thấy cậu đã cười đi tới, quen thuộc vỗ vỗ vai cậu.

“Anh Trịnh.” Cố Kỳ An mỉm cười, “Mạnh Tư Diệu, chào đi.”

Mạnh Tư Diệu đang cầm ly Champagne nhìn ngang ngó dọc, nghe vậy ngoan ngoãn chào: “Chào tổng giám đốc Trịnh.”

“Tiểu Mạnh cũng ở đây à.” Trịnh Bác Văn nụ cười rất thân thiện, “Gọi tổng giám đốc Trịnh nghe khách sáo quá, cậu cứ gọi anh Trịnh giống Kỳ An đi.”

Mạnh Tư Diệu theo bản năng nhìn Cố Kỳ An, được cậu gật đầu xác nhận liền lập tức đổi giọng: “Chào anh Trịnh.”

“Tốt tốt tốt!” Trịnh Bác Văn cũng vỗ vai cậu ta, “Sau này thường xuyên qua lại, anh Trịnh sẽ chăm sóc cậu nhiều hơn.”

Trong lúc vài người nói chuyện, khóe mắt Cố Kỳ An liếc thấy một bóng người cao lớn.

Tần Việt trong bộ vest màu xám bạc được may đo vừa vặn, vừa xuất hiện đã thu hút ánh mắt của tất cả mọi người xung quanh.

Cách đám đông, hai người chạm mắt nhau, Cố Kỳ An bình thản thu lại tầm mắt.

“Đó không phải tiểu Tần tổng sao?” Trịnh Bác Văn cũng chú ý đến anh, như có điều suy nghĩ nói, “Một thời gian rồi không gặp tiểu Tần tổng, nghe nói gần đây Hoàn Vũ nhắm vào thị trường ở thành phố C.”  

“Đúng không?” Cố Kỳ An nhẹ nhàng trả lời, “Không rõ lắm.”

“Hai người vẫn cứ không hợp nhau như vậy a.” Trịnh Bác Văn nhìn biểu cảm của cậu, “Thực ra bỏ qua mối quan hệ cạnh tranh giữa Thịnh Thái và Hoàn Vũ, hai người có một số điểm khá giống nhau đấy.”

Cố Kỳ An không phản đối cũng không đồng tình, tiện tay cầm một ly Champagne từ người phục vụ: “Anh Trịnh, tôi đưa cậu ấy đi dạo một vòng.”

Trịnh Bác Văn gật đầu: “Đi đi.”

Cố Kỳ An giao lưu một vòng, giữa chừng khó tránh khỏi việc chạm mặt Tần Việt.

“Tổng giám đốc Cố, lâu rồi không gặp.” Tần Việt chủ động chào hỏi cậu, “Tổng giám đốc Cố gần đây đang bận dự án lớn nào sao?”

Cố Kỳ An: “…”

Rõ ràng tối qua vừa gõ cửa nhà mình, cái vẻ giả vờ này của Tần Việt mà nhận số hai thì không ai dám nhận số một.

Nghĩ đến đây, Cố Kỳ An không chút biểu cảm hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ tổng giám đốc Tần rất rảnh sao?”

“Hoàn toàn ngược lại, gần đây tôi cũng bận rộn lắm.” Tần Việt lắc lắc ly rượu trên tay, giọng nói đầy ẩn ý, “Đang bận việc đại sự của đời người.”

Những người xung quanh lập tức vểnh tai lên, dừng việc trò chuyện lại, cứ ngỡ sẽ nghe được tin tức nóng hổi nào đó.

Cố Kỳ An nhíu mày, lấy cớ có việc rời đi.

Mạnh Tư Diệu đi theo bên cạnh cậu, lẩm bẩm: “Anh Kỳ An, nghe ý của tổng giám đốc Tần kia là sắp đính hôn thật rồi a?”

Cố Kỳ An nghiêng mắt: “Cậu nghe tin từ đâu ra?”

“Là thư ký Hạ và thư ký Hứa ở văn phòng thư ký ấy, hai người đó là fan cuồng của tổng giám đốc Tần.” Mạnh Tư Diệu không chút ngần ngại bán đứng đồng nghiệp, “Em nghe hai người đó buôn chuyện, không ngờ người thừa kế của Hoàn Vũ cũng phải kết hôn thương mại.”

Cố Kỳ An không tiếp lời này, xem ra công việc ở văn phòng thư ký vẫn chưa đủ bão hòa.

Mạnh Tư Diệu liên tưởng đến bản thân, đột nhiên trở nên lo lắng: “Anh Kỳ An, anh nói xem có phải sau này em cũng phải đi con đường kết hôn thương mại, cưới một người mà em không yêu không?”

Cố Kỳ An đáp: “Cậu nghĩ nhiều rồi.”

“Cũng phải.” Mạnh Tư Diệu cười hì hì, “Có anh ở Thịnh Thái, làm sao đến lượt em phải bán sắc đi kết hôn thương mại chứ.”

Cố Kỳ An cụp mi mắt: “Yên tâm, không ai có thể ép được cậu.”

Mạnh Tư Diệu hoàn toàn yên tâm: “Anh Kỳ An, vẫn là anh tốt với em nhất.”

Sau khi buổi tiệc tan, Cố Kỳ An trở về Tê Giang Nhã Uyển, một mình đi thang máy lên lầu.

Tối nay cậu uống hơi nhiều rượu, lúc này cồn cũng ngấm rồi.

Cửa thang máy mở ra, Cố Kỳ An vừa bước ra khỏi thang máy, liền rơi vào một vòng ôm quen thuộc.

“Uống say rồi?” Tần Việt ôm lấy cậu, ngửi mùi rượu trên người cậu, “Tối nay tôi thấy em uống không ít rượu.”

“Không say.” Cố Kỳ An ngước mặt lên trong vòng tay của người đàn ông, “Sao anh lại đến nữa?”

Tần Việt cúi đầu cọ cọ trán cậu: “Còn không phải vì không yên tâm về em.”

Cố Kỳ An lườm trắng mắt anh: “Có gì mà không yên tâm chứ, tôi đâu phải con nít.”

“Nếu em là con nít, uống nhiều rượu như vậy, tôi phải đánh vào mông em rồi.” Tần Việt ôm cậu đi về phía cửa, rút một tay ra ấn mật mã.

Cố Kỳ An nhìn động tác của anh, thình lình nói một câu: “Ngày mai tôi phải đổi mật mã.”

“Đúng vậy a, sớm đã bị tôi biết rồi.” Tần Việt cười nhẹ một tiếng, “Vậy tại sao Thất Thất lại không đổi mật mã?”

Cố Kỳ An mím môi, thoát khỏi vòng tay của cậu, vịn vào tường đi vào trong nhà: “Anh quản tôi sao.”

Tần Việt cười lắc đầu, đi theo vào phòng khách.

Cố Kỳ An ngồi xuống ghế sofa, đưa tay nới lỏng cà vạt, ngả người ra sau dựa vào lưng ghế nhắm mắt nghỉ ngơi.

Tần Việt mở tủ lạnh lấy mật ong ra, pha một cốc nước mật ong, đợi nước nguội rồi bước đến trước ghế sofa: “Uống chút nước đi.”

Cố Kỳ An mở mắt ra, nhận lấy cốc nước từ tay anh.

Cậu uống không nhanh, nhưng vẫn có nước chảy ra từ khóe miệng, để lại một vệt ướt long lanh trên chiếc cổ trắng như ngọc.

Tần Việt vội vàng dời ánh mắt xuống tấm thảm dưới đất, không dám nhìn thêm một giây.

Cố Kỳ An uống xong nước, đặt cốc xuống đứng dậy, vừa đi vào trong vừa c** q**n áo.

Tần Việt đi theo phía sau, đỡ lấy chiếc áo vest cậu cởi ra: “Thất Thất, em nghỉ ngơi một lát rồi hẵng đi tắm.”

Cố Kỳ An quay người đối diện với anh, ngón tay khéo léo cởi khuy áo sơ mi: “Lo lắng cho tôi như vậy, có muốn vào giúp tôi tắm không?”

Tần Việt nuốt nước miếng một chút, khó khăn từ chối: “Cái này không tốt lắm đâu.”

Cố Kỳ An quay người, tiếp tục đi thẳng: “Không muốn giúp tôi, vậy thì ngậm miệng lại.”

Trong phòng tắm vang lên tiếng nước “ào ào”, Tần Việt đứng trong phòng ngủ, đi cũng không được mà ở lại cũng không xong.

Một mặt anh không yên tâm người say rượu, nhưng đối diện với Cố Kỳ An như vậy, mỗi giây trôi qua đều là một thử thách cho sự nhẫn nại của anh.

Cố Kỳ An ở trong phòng tắm hơn hai mươi phút, dòng nước ấm không những không gột rửa được cơn say của cậu, ngược lại còn làm cồn trong cơ thể bốc lên.

Cậu nhíu đôi lông mày xinh đẹp, tắt vòi sen, tiện tay lấy áo choàng ngủ quấn quanh người, kéo cửa kính bước ra ngoài.

Tần Việt đang ngồi trước bàn xem điện thoại, nghe thấy tiếng thì ngước mắt lên, ánh mắt lập tức trở nên sâu thẳm.

Cố Kỳ An mặc một chiếc áo choàng ngủ bằng lụa, lớp vải mỏng bị dính nước, dán chặt vào cơ thể như một chiếc váy lụa, phô bày đường cong cơ thể tuyệt đẹp một cách rõ rệt.

Cậu vừa uống rượu lại vừa mới tắm xong, từng tấc từng tấc da thịt trắng nõn lộ ra đều ửng lên một lớp phấn hồng nhạt, giống như gốm sứ trắng thấm đẫm sắc son.

Tần Việt biết mình không nên nhìn nữa, nhưng ánh mắt lại như bị dán chặt vào cơ thể cậu, không thể rời đi.

Cố Kỳ An nhướng mày: “Sao anh còn chưa đi?”

“Tôi —” Tần Việt như bừng tỉnh khỏi giấc mơ, đứng dậy từ trên ghế, “Tôi đi ngay đây.”

Kết quả động tác quá mạnh, đầu gối vô tình đập vào góc bàn, phát ra một tiếng “cộp” trầm đục.

Cố Kỳ An nhìn vẻ tay chân lúng túng của anh, “phì” một tiếng bật cười.

Tổng giám đốc Tần lưu manh trước mặt cậu xưa nay mặt dày, hóa ra cũng có lúc bối rối đến thế này, trông hệt như một cậu choai choai mười bảy mười tám tuổi.

Tần Việt bực bội nhắm mắt lại, lặng lẽ quay người đi về phía cửa phòng.

“Bây giờ đi?” Cố Kỳ An đưa tay kéo cánh tay của anh lại.

Tần Việt lập tức dừng bước, giọng có chút kinh hỉ: “Ý của em là, đêm nay tôi có thể ngủ ở phòng ngủ phụ sao?”

Cố Kỳ An không trả lời, lòng bàn tay ấn ấn lên ngực anh, dùng sức đẩy anh đến mép giường.

Tần Việt theo quán tính ngồi xuống mép giường: “Thất Thất, em muốn —”

Cố Kỳ An bước đến d*ng ch*n ngồi vào lòng anh, nhẹ giọmg thì thầm dò hỏi: “Đã đến rồi, không làm gì đó mà đã đi rồi sao, tổng giám đốc Tần?”

Tần Việt theo bản năng đưa tay nắm lấy vòng eo mảnh mai kia, nhưng lại giật mình buông tay ra như bị điện giật, nắm thành nắm đấm chống lên giường: “Tôi đã nói trước khi em đồng ý yêu đương với tôi, tôi sẽ không chạm vào em nữa.”

Cố Kỳ An nhíu mày, biểu cảm trông có vẻ rất không vui.

Giống như trước đây làm bạn tình có gì không tốt, có nhu cầu thì làm, không có nhu cầu thì mỗi người bận việc của mình, tại sao nhất định phải yêu đương gì đó cơ chứ?

Tại sao cứ phải làm cho mối quan hệ đơn giản trở nên phức tạp như vậy?

Cố Kỳ An đưa tay bóp lấy cổ người đàn ông trước mặt, bắt anh ngửa mặt lên nhìn thẳng vào mình: “Anh chắc chắn, không muốn làm với tôi?”

Tần Việt nhịn đến bắp thịt toàn thân run rẩy, vẫn cắn răng trả lời: “Trừ khi em đồng ý với tôi.”

Cố Kỳ An cúi đầu nhìn xuống phía dưới của người đàn ông, chiếc quần tây màu xám căng cứng, gần như phác họa rõ ràng hình dạng đáng sợ.

Cậu khẽ nheo mắt, từ trên người Tần Việt lật người xuống, nằm xuống giường: “Vậy thì anh cứ nhìn đi.”

**
Chan: ??? Nhìn cái gì? @.@

Trước Tiếp