Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Tần Việt nằm tựa trên ghế sofa, trong mắt không hề có sự căng thẳng của một người sắp bị trừng phạt, ngược lại tràn đầy sự hưng phấn rõ rệt.
Cố Kỳ An gỡ chiếc cà vạt màu xanh đậm ra khỏi cổ của anh, quấn quanh đầu ngón tay mình, thử độ chắc chắn.
Sau đó, cậu ra lệnh: “Đưa tay ra.”
Tần Việt nghe lời buông bàn tay lớn đang siết chặt vòng eo của cậu, đưa ra trước mặt.
Cố Kỳ An vòng cà vạt quanh hai cổ tay của người đàn ông, siết chặt rồi thắt một nút chết, đảm bảo đối phương không thể dễ dàng thoát ra.
Tần Việt nhướng một bên mày, trêu chọc: “Tổng giám đốc Cố, không ngờ em lại có sở thích này đấy.”
Cố Kỳ An khẽ nhếch môi: “Quy tắc hôm nay là, chỉ có tôi được phép chạm vào anh, anh không được phép chạm vào tôi.”
Tần Việt ngẩn người: “Ý gì?”
“Ý trên mặt chữ.” Đầu ngón tay Cố Kỳ An nhẹ nhàng mở cổ áo sơ mi đen, đầu ngón tay lành lạnh trượt xuống theo cơ ngực săn chắc đầy đặn.
Hô hấp của Tần Việt trở nên không theo quy luật, theo động tác của bàn tay kia, lồng ngực cũng phập phồng càng lúc càng mạnh.
Cho đến khi bàn tay đó chạm vào một bộ phận nào đó, cơ bụng rắn chắc căng cứng như đá ngay lập tức.
Bàn tay của Cố Kỳ An cực kỳ xinh đẹp, ngón tay thon dài trắng trẻo, lòng bàn tay mềm mại, mềm hơn cả đậu phụ và cũng ấm hơn.
Tần Việt đã tưởng tượng vô số lần về cảnh mình sẽ nắm chặt bàn tay đó, nhưng chỉ có điều anh chưa bao giờ nghĩ sẽ là Cố Kỳ An chủ động nắm lấy mình.
“Anh rất thích tay của tôi, đúng không?” Giọng Cố Kỳ An vừa nhẹ vừa mềm, như đang gãi đúng chỗ ngứa.
Hô hấp của Tần Việt trở nên nặng nề hơn: “Em, sao em biết?”
Cố Kỳ An cúi người xuống, đôi môi kề sát bên tai anh, khẽ chạm vào vành tai: “Anh nghĩ những hành vi b**n th** của anh, tôi đều không phát hiện ra hả?”
Tần Việt không nói gì, đôi mắt đen sâu thẳm cuộn trào d*c v*ng mãnh liệt, như thể có thể hút một người vào trong đó.
Nhiệt độ trong phòng khách không ngừng tăng lên, bầu không khí tràn ngập hơi ẩm và đặc dính hơi nước.
Lòng bàn tay Cố Kỳ An đỏ ửng, mồ hôi lấp lánh chảy ra, nốt ruồi nhỏ màu đỏ ở kẽ ngón tay càng trở nên đỏ rực một cách đầy mời gọi.
Những giọt mồ hôi trên trán Tần Việt trượt xuống dọc theo khuôn mặt, gân xanh ở thái dương không ngừng giật giật, anh theo bản năng nhấc hông lên, nhưng lại bị cậu vô tình ấn xuống.
“Tổng giám đốc Tần, đã chơi thì phải chịu thua.” Cố Kỳ An hờ hững nói, động tác chậm rãi đến mức trở thành một sự tra tấn, “Nếu không, lần sau tôi sẽ không chơi trò này với anh nữa.”
Tần Việt cắn chặt răng: “Thất Thất…”
Cố Kỳ An khẽ nheo mắt lại, cười như không cười nói: “Để tôi xem anh có thể nhịn được bao lâu, được không?”
Tần Việt nhắm chặt mắt lại, cổ tay bị trói buộc liên tục dùng sức, gân xanh ở cẳng tay nổi lên, cơ bắp cuồn cuộn một cách đáng sợ…
Cho đến khi Cố Kỳ An cảm thấy đã chơi đủ, cậu mới khẽ lên tiếng: “Mở mắt ra, nhìn tôi.”
Yết hầu Tần Việt cuộn lên xuống dữ dội, anh nhắm chặt mắt hết sức chịu đựng.
Cố Kỳ An rút một bên tay rảnh ra, sờ lên yết hầu của anh: “Tần Việt, nhìn tôi.”
Tần Việt đột ngột mở đôi mắt đỏ ngầu ra, giây tiếp theo, mọi thứ như vỡ đê hồng thủy.
Cố Kỳ An hài lòng, đứng dậy rời khỏi đùi anh, chuẩn bị vào phòng tắm.
“Thất Thất…” Tần Việt gọi cậu từ phía sau, giọng nói khàn khàn không thể tả, “Cà vạt còn chưa cởi.”
Cố Kỳ An vừa đi vừa c** q**n áo, giọng nói lười biếng đáp lại: “Tự mình tìm cách đi.”
Nói đùa, cậu vừa mới chơi Tần Việt một cách phóng túng như vậy, giờ mà cởi trói cho anh, thì có khác gì tự tay mở cửa lồng cho một con thú dữ đâu?
Cố Kỳ An bước vào phòng tắm, rửa sạch những thứ trong lòng bàn tay, sau đó mở vòi sen, ngẩng mặt đón lấy dòng nước mát.
Sự u ám bao trùm trong lòng cả buổi chiều đều tan biến, dường như cậu đã tìm ra một cách giải tỏa căng thẳng hiệu quả hơn cả việc mặc đồ nữ livestream.
Giữa tiếng nước “rào rào”, đột nhiên có tiếng cửa kính trượt mở.
Cố Kỳ An khựng lại, theo bản năng quay đầu nhìn về phía cửa.
Bốn mắt nhìn nhau, cậu lập tức cảm nhận được sự nguy hiểm, theo bản năng muốn chạy trốn.
Nhưng phòng tắm chỉ có không gian như vậy, cậu dễ dàng bị Tần Việt tóm lấy, siết chặt eo và ấn vào bồn rửa mặt.
“Tổng giám đốc Cố chơi xong rồi.” Tần Việt há miệng cắn vào phần thịt mềm sau gáy cậu, phát ra tín hiệu của một con thú săn mồi, “Bây giờ, đến lượt tôi rồi.”
Đêm đó, từ phòng tắm đến phòng ngủ rồi đến trước cửa sổ kính, Cố Kỳ An vẫn không thể thoát khỏi người đàn ông như hình với bóng.
Thậm chí trước khi chìm vào ngủ mê, cậu vẫn còn thút thít mắng: “Tần Việt, anh thật không phải người…”
**
Sáng thứ Hai, Cố Kỳ An hiếm khi đi làm muộn gần nửa tiếng.
May mắn là trợ lý Lương đã nhận được thông báo trước, hoãn cuộc họp cấp cao lại nửa tiếng.
Cửa thang máy mở ra, tổng giám đốc Cố trong bộ vest chỉnh tề, mặt không cảm xúc bước ra, đi về phía văn phòng.
Trợ lý Lương đi theo phía sau, tận chức tận trách báo cáo lịch trình trong ngày hôm nay.
Cố Kỳ An vào văn phòng, khi ngồi xuống ghế cậu khẽ nhíu mày một cách khó phát hiện.
Trợ lý Lương quan sát sắc mặt của cậu: “Tổng giám đốc Cố, ngài không khỏe sao?”
“Không có gì.” Cố Kỳ An đưa tay nhận tài liệu từ tay trợ lý Lương, dặn dò, “Buổi chiều mở thêm một cuộc họp đột xuất, người phụ trách dự án Ninh Thành có sự thay đổi.”
Trợ lý Lương đáp: “Vâng, tổng giám đốc Cố.”
Cuộc họp bắt đầu sau mười phút, Cố Kỳ An lướt qua tài liệu cuộc họp.
“Err” một tiếng, điện thoại trên bàn rung lên.
Cố Kỳ An cầm điện thoại, vào WeChat xem tin nhắn.
Tần Việt: [Đến công ty rồi chứ?]
Tần Việt: [Đừng giận nữa mà Thất Thất, tôi nay tôi nấu bữa tối thịnh soạn cho em, tiện thể massage toàn thân luôn.]
Cố Kỳ An hoàn toàn không muốn trả lời, trực tiếp tắt màn hình điện thoại.
Bảy giờ tối, một ngày bận rộn cuối cùng cũng kết thúc.
Trên đường về nhà, Cố Kỳ An lại nhận được tin nhắn từ Tần Việt.
Tần Việt: [Thất Thất, tôi có việc phải đi công tác đột xuất, tối nay không qua được rồi.]
Cố Kỳ An khẽ xì một tiếng, tâm trạng bỗng nhiên có chút khó chịu.
Cậu định tiếp tục phớt lờ đi, thì hai tin nhắn mới lại hiện lên.
Tần Việt: [Em tan làm chưa?]
Tần Việt: [Tôi đã đặt một nhà hàng rất ngon cho em, khoảng một giờ nữa sẽ giao đến.]
Cố Kỳ An: [Anh đi công tác ở đâu?]
Tần Việt: [Cuối cùng cũng trả lời tôi rồi, hết giận chưa?]
Tần Việt: [Tôi phải bay đến thành phố C.]
Cố Kỳ An gõ gõ ngón tay lên đầu gối, trong đầu bắt đầu tìm kiếm những dự án lớn nào ở thành phố C gần đây có động tĩnh.
Sau khi về đến nhà không bao lâu, bữa ăn Tần Việt đặt cũng được giao đến.
Cố Kỳ An lấy các hộp thức ăn ra, mở ra thì thấy toàn là những món mình thích ăn gần đây, bày đầy một bàn nhỏ.
Cậu không nhịn được chụp một bức ảnh gửi cho đối phương, kèm theo một dòng chữ: [Đặt nhiều thế này, cho heo ăn à?]
Tần Việt gần như trả lời ngay lập tức: [Sao em có thể nói bản thân như thế, tôi không cho phép.]
Cố Kỳ An: […]
Tần Việt: [Em ăn đi, ăn không hết thì cất tủ lạnh.]
Cố Kỳ An đặt điện thoại xuống, bóc đôi chiếc đũa dùng một lần chuẩn bị ăn, màn hình điện thoại lại sáng lên.
Tần Việt: [Thất Thất, máy bay sắp cất cánh rồi.]
Tần Việt: [Đợi tôi về.]
Cố Kỳ An do dự vài giây, gõ vài chữ vào khung nhập: [Thượng lộ bình an.]
Chuyến công tác lần này của Tần Việt kéo dài hơn dự kiến.
Những ngày tiếp theo, Cố Kỳ An nhận được tin nhắn từ đối phương mỗi ngày.
Dường như Tần Việt rất bận, nhưng vẫn thỉnh thoảng tranh thủ thời gian quấy rầy cậu, như thể sợ vắng mặt vài ngày sẽ bị cậu lãng quên mất.
Rất nhanh, chính quyền thành phố Ninh cũng công bố ngày đấu thầu.
Lần đấu thầu này Cố Kỳ An không đi, để Mạnh Tư Diệu và Lý Hạo dẫn hai đội đến Ninh Thành.
Ngày mở thầu, Cố Kỳ An ngồi trong văn phòng, vừa xử lý công việc vừa chờ đợi kết quả.
Khoảng mười một giờ trưa, cậu nhận được điện thoại từ Mạnh Tư Diệu.
Điện thoại vừa kết nối, đầu dây bên kia đã vang lên một giọng nói phấn khích: “Trúng rồi trúng rồi! Chúng ta trúng thầu rồi anh Kỳ An!”
Cố Kỳ An ngả người ra sau ghế, biểu cảm rất điềm tĩnh: “Tốt, tôi biết rồi.”
“Anh Kỳ An, sao anh không phấn khích chút nào vậy?” Mạnh Tư Diệu líu lo nói, “Anh không biết đâu, đây là lần đầu tiên em tham gia một cuộc đấu thầu, khi công bố kết quả, tim em suýt nữa nhảy ra ngoài!”
“Ừm.” Cố Kỳ An đáp, “Lần đầu thì khó tránh khỏi căng thẳng, sau này tham gia nhiều sẽ quen thôi.”
Mạnh Tư Diệu “a” một tiếng: “Anh Kỳ An nói đúng, nhưng bây giờ em vẫn rất phấn khích!”
Cố Kỳ An suy nghĩ một chút, hỏi: “Tập đoàn Hoàn Vũ hôm nay cử ai tham gia đấu thầu?”
“À đúng rồi, suýt nữa thì em quên nói với anh chuyện này!” Mạnh Tư Diệu hạ giọng, “Hoàn Vũ không tham gia cuộc đấu thầu hôm nay!”
Cố Kỳ An ngồi thẳng người: “Hoàn Vũ không tham gia đấu thầu?”
“Đúng vậy, họ hoàn toàn không nộp hồ sơ dự thầu.” Mạnh Tư Diệu phân tích, “Em nghĩ là họ biết mình không thể thắng Thịnh Thái, sợ lại thua thêm một lần nữa, nên dứt khoát bỏ cuộc từ sớm.”
Cố Kỳ An đưa tay tháo kính, nhắm mắt lại: “Biết rồi.”
“Anh Kỳ An, tối nay bọn em định tổ chức một buổi tiệc ăn mừng nhỏ.” Mạnh Tư Diệu “hê hê” cười, “Đợi bọn em về rồi, chúng ta cùng làm một buổi lớn hơn.”
“Đi đi.” Cố Kỳ An khẽ dừng lại, “Đừng uống quá nhiều, chú ý chừng mực.”
Mạnh Tư Diệu cam đoan: “Yên tâm đi, em biết chừng mực mà!”
**
Buổi tối khi trở về nhà, Cố Kỳ An tắm rửa xong, quấn áo choàng tắm ngồi trên ghế sofa.
Đầu ngón tay ửng đỏ lơ lửng trên màn hình điện thoại, một lúc sau, cậu chủ động gửi tin nhắn cho Tần Việt.
Cố Kỳ An: [Bận xong chưa?]
Tần Việt: [Gần xong rồi, đợi tôi mười phút.]
Mười phút sau, điện thoại trong tay Cố Kỳ An rung lên.
Cậu nhấn nút nghe, đưa điện thoại lên tai: “Alo.”
Giọng nói trầm ấm từ tính của Tần Việt vang lên: “Hiếm khi em chủ động nhắn tin cho tôi, có phải muốn hỏi về chuyện đấu thầu hôm nay không?”
Cố Kỳ An đáp một tiếng: “Ừm.”
Tần Việt không trả lời thẳng, mà hỏi ngược lại: “Em cảm thấy là chuyện gì?”
Cố Kỳ An đứng dậy, đi đến trước cửa sổ kính: “Làm sao mà tôi biết anh lại lên cơn điên gì.”
“Ha ha…” Tần Việt cười khẽ ở đầu dây bên kia, “Tôi thừa nhận, chủ động từ bỏ dự án này có liên quan đến em, nhưng cũng không phải là hoàn toàn.”
Cố Kỳ An cụp mi mắt, trong lòng hiểu rõ đối phương đã để tâm đến những lời nhắc nhở của mình.
Tần Việt tiếp tục nói: “Lần này tôi đến thành phố C là để khảo sát một dự án mới, hiện tại kết quả đều như ý muốn của tôi.”
Cố Kỳ An cười cười: “Anh đang nói đến dự án Thành An đúng không?”
Giọng Tần Việt có chút do dự: “Không lẽ em…”
Cố Kỳ An từ tốn nói: “Cứ an tâm đi, tôi hoàn toàn không có hứng thú với dự án đó.”
Đầu dây bên kia im lặng vài giây, khi Tần Việt mở miệng trở lại, lời nói mang theo chút dò xét: “Hai năm nay, em đã giúp Thịnh Thái giành được không ít dự án lớn, những dự án này về cơ bản đều có vốn đầu tư cao, nhưng chu kỳ hoàn vốn thường khá dài, em…”
“Tổng giám đốc Tần.” Cố Kỳ An ngắt lời anh, “Tôi cảm thấy với mối quan hệ giữa chúng ta, không thích hợp để nói chuyện công việc quá nhiều.”
Tần Việt nhận ra sự không hài lòng trong giọng nói của cậu, liền lập tức chuyển chủ đề: “Tôi đi công tác lâu như vậy, em có nhớ tôi không?”
Cố Kỳ An lạnh lùng đáp lại: “Không.”
Tần Việt lại xác nhận lần nữa: “Thật sự không nhớ một chút nào?”
Cố Kỳ An quay người đi vào trong: “Không một chút nào.”
“Tôi không tin.” Tần Việt lại cười, “Mọi người đều nói tiểu biệt thắng tân hôn mà.”
Cố Kỳ An: “…”
Câu ngạn ngữ này dùng như vậy sao? Có thể dùng để miêu tả mối quan hệ hiện tại của bọn họ sao?
“Thất Thất, tôi rất nhớ em.” Không đợi được câu trả lời của cậu, Tần Việt than thở, “Nhớ đến mức tim, gan, phổi cũng có chút đau rồi.”
Cố Kỳ An khựng bước chân lại, chỉ cảm thấy trên cánh tay nổi lên một lớp da gà.
Cậu mơ hồ cảm thấy trạng thái của đối phương không đúng lắm, thái độ dính dính bết bết này giống như là…
Cố Kỳ An bất thình lình hỏi một câu: “Anh nhớ tôi cái gì?”
“Chỗ nào cũng nhớ.” Giọng Tần Việt thay đổi, “Nhớ cái miệng mắng chửi tôi của em, nhớ bàn tay đánh tôi của em, còn nhớ em ở dưới thân tôi…”
Mấy từ cuối cùng quá khó nghe, Cố Kỳ An nhíu mày đưa điện thoại ra xa một chút.
Không sao, người đàn ông ở đầu dây bên kia vẫn là Tần Việt mà mình quen thuộc.
**
Chan: Ẻm tưởng chồng ẻm bị ma nhập =))) hoặc bị người khác trọng sinh vô =)))) Rõ rồi, ẻm đang trả thù Mạnh gia, ẻm cố tình giành dự án lớn nhiều năm, sau này ẻm rút thì em Diệu ăn đủ >_ nhưng mà tui thấy Diệu xứng đáng bị vậy, vì cái câu nói vô tư của ẻm kêu “làm thuê ở đâu cũng là làm thuê” thật sự quá chó :v
À đúng rồi, mấy cái Ninh Thành với cái gì Thành ở mấy chương trước á (Tui đang đau đầu quá không nhớ rõ) nó là thành phố Ninh đó, mà tui thấy để thành phố Ninh không hay nên cố tình để Ninh Thành, còn thành phố C thì tui quen rồi nên tui để vậy (Này là do cá nhân của tui thôi nha, mọi người hoan hỉ bỏ qua sự không đồng nhất này nhé)