Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 35

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Sáng thứ Bảy, Cố Kỳ An thức dậy như thường lệ, thay quần áo thể thao, chuẩn bị xuống phòng tập gym.

Cậu đứng trước gương lớn chỉnh lại cổ áo, đột nhiên nhớ đến chàng trai luôn bắt chuyện với mình ở phòng tập, bèn quyết định hoãn lại nửa tiếng rồi mới xuống.

Tập gym xong, Cố Kỳ An về nhà, pha một tách cafe.

Vừa mới uống được một ngụm, chuông cửa bỗng nhiên vang lên.

Cố Kỳ An đi ra cửa, nhìn qua màn hình giám sát thấy người đứng ngoài là một nhân viên giao hàng.

Cậu mở cửa, nhận lấy đồ ăn: “Cảm ơn.”

Cố Kỳ An đặt đồ ăn lên bàn ăn, vừa lúc điện thoại trên bàn rung lên.

Tần Việt: [Phải tập thói quen ăn bữa sáng thật tốt đấy.]

Tần Việt: [thả tim.gif]

Cố Kỳ An: [Hôm nay anh rảnh rỗi lắm à?]

Tần Việt: [Có bận thế nào cũng không cản trở việc tôi cho em ăn.]

Cố Kỳ An vô thức cong cong môi, mở hộp đồ ăn ra, ngồi xuống ghế bắt đầu bữa sáng.

Cậu ở nhà cả buổi sáng, đến buổi chiều lại đến công ty một chuyến.

Mạnh Tư Diệu cũng đã từ Ninh Thành trở về, vừa vào văn phòng đã lớn tiếng kêu: “Anh Kỳ An, em về rồi!”

Cố Kỳ An ngước mắt nhìn cậu ta: “Hôm nay cho cậu nghỉ, về nhà nghỉ ngơi đi.”

Mạnh Tư Diệu ngồi phịch xuống ghế sofa: “Chưa về đâu, tối nay chúng ta còn phải đi ăn mừng nữa.”

Bữa tối do Lý Hạo chủ trì, tại một câu lạc bộ tư nhân, cũng mời cả Trịnh Bác Văn đến.

“Lần này hợp tác với Thịnh Thái vui vẻ như vậy, phải cảm ơn anh Trịnh đã bắc cầu.” Lý Hạo đứng dậy nâng ly, “Ly này, trước hết kính anh Trịnh!”

Đợi hai người uống xong, Cố Kỳ An cũng đứng dậy: “Tôi cũng xin kính anh Trịnh một ly.”

“Anh em chúng ta có quan hệ gì chứ?” Trịnh Bác Văn cười híp mắt nhìn cậu, “Đừng nói những lời khách sáo đó nữa.”

“Anh Trịnh nói rất đúng.” Lý Hạo nhiệt tình kêu gọi, “Nào, vậy chúng ta cùng nhau uống một ly!”

Mạnh Tư Diệu rất hưởng ứng: “Nào nào nào! Uống!”

Tối nay mọi người đều rất phấn khích, sau ba tuần rượu, Mạnh Tư Diệu nằm gục trên bàn, không biết là say không biết trời đất là gì hay là ngủ gật.

Cố Kỳ An giơ tay, vỗ vai cậu ta: “Say?”

“Em không có say!” Mạnh Tư Diệu đột nhiên ngẩng đầu lên, lớn tiếng hét lên: “Em vẫn có thể uống, uống thêm một cân!”

Cố Kỳ An cạn lời, tiện tay rót một ly nước đưa đến trước mặt cậu ta: “Đừng uống nữa, còn uống nữa là ngộ độc cồn đấy.”

“Kỳ An, tối nay cậu không uống mấy nhỉ.” Lúc này, Trịnh Bác Văn ngồi đối diện lên tiếng hỏi, “Giành được dự án lớn như vậy, sao trông có vẻ không hào hứng thế?”

“Giành được dự án này, tôi đương nhiên rất vui.” Cố Kỳ An nói với giọng có chút áy náy, “Chỉ là gần đây dạ dày tôi không được khỏe, không dám uống nhiều.”

“Sao vậy, dạ dày không khỏe à?” Trịnh Bác Văn quan tâm hỏi, “Có muốn đến bệnh viện kiểm tra không, tôi có quen một chuyên gia về lĩnh vực này.”

“Không sao, bệnh vặt thôi.” Cố Kỳ An mỉm cười, “Cảm ơn anh Trịnh đã quan tâm.”

Trịnh Bác Văn nhìn cậu cười: “Tôi không quan tâm cậu, thì quan tâm ai?”

“Còn có tôi nữa này anh Trịnh!” Lý Hạo đang đỏ bừng mặt vì say cũng xen vào, “Anh cũng quan tâm tôi nhiều hơn chút đi, tôi cũng là đàn em của anh mà!”

“Em trai Lý, chú nói thế là hơi vô lương tâm rồi đấy.” Trịnh Bác Văn nâng ly rượu, chạm vào ly của hắn, “Nói thật lòng, anh cũng chăm sóc chú không ít đâu nhỉ.”

Lý Hạo liên tục gật đầu: “Phải phải phải…”

Ăn xong bữa tối, Trịnh Bác Văn còn muốn đi tăng hai.

“Anh Trịnh, để bữa khác đi.” Cố Kỳ An đỡ Mạnh Tư Diệu, khách sáo từ chối, “Cậu ấy uống quá nhiều rồi, tôi phải đưa cậu ấy về nghỉ ngơi trước.”

“Được, vậy hẹn bữa khác.” Trịnh Bác Văn sảng khoái đồng ý, rồi cảm thán một câu, “Kỳ An, cậu thật sự không dễ dàng gì.”

Cố Kỳ An hiểu ý tứ trong lời nói của hắn, nhưng không tiếp lời, chỉ nói: “Vậy chúng tôi đi trước đây.”

Trịnh Bác Văn đứng tại chỗ, dõi theo họ: “Đi đi, hẹn gặp lại.”

Cố Kỳ An khó khăn nhét người vào ghế sau, rồi chính mình cũng ngồi vào.

Xe vừa chạy được vài phút, Mạnh Tư Diệu đột nhiên “bộp bộp” vỗ vào cửa kính xe, có vẻ như muốn nôn.

Cố Kỳ An nói: “Chú Vương, tấp vào lề.”

Rất nhanh xe đã dừng lại bên đường, Mạnh Tư Diệu mở cửa xe, loạng choạng chạy thẳng đến bồn hoa, “oẹ” một tiếng nôn ra.

Cố Kỳ An ngồi trong xe, nhíu mày nhìn ra phía cửa sổ bên kia.

Mạnh Tư Diệu ngồi xổm bên đường nôn một lúc lâu, cuối cùng cũng từ từ dừng lại.

Cố Kỳ An nhận lấy chai nước khoáng đã được Chú Vương mở nắp, xuống xe đi đến phía sau cậu ta, đưa cho cậu ta: “Súc miệng.”

Mạnh Tư Diệu im lặng nhận lấy nước khoáng súc miệng, rồi uống thêm vài ngụm.

“Bảo cậu uống ít một chút mà không nghe.” Cố Kỳ An quay người, “Lên xe, đưa cậu về nhà.”

Mạnh Tư Diệu ngồi trên lề đường, đột nhiên nói ra một câu: “Anh Kỳ An, ông già thật sự sẽ chết sao?”

Cố Kỳ An khựng bước chân lại: “Không biết.”

Cậu vốn dĩ có thể nói những lời mơ hồ như thường lệ, nhưng vào lúc này, cậu đột nhiên lười bịa chuyện để an ủi đối phương.

“Em thật sự không hiểu, tại sao đang yên đang lành lại mắc phải căn bệnh đó…” Giọng Mạnh Tư Diệu nghe có vẻ rất đau khổ, “Trước đây lúc mắng em, rõ ràng ông ấy còn rất khỏe mạnh, sao nói bệnh là bệnh ngay được…”

Đôi môi mỏng Cố Kỳ An khẽ giật giật, lại nghe cậu ta tiếp tục hỏi: “Anh Kỳ An, anh nói xem bệnh của ông già có phải bị em làm cho tức mà ra không?”

“Không phải.” Cố Kỳ An tỉnh táo trả lời, “Đừng đổ lỗi bệnh của chú Mạnh cho bản thân, cậu không có ảnh hưởng lớn đến vậy đâu.”

Mạnh Tư Diệu im lặng, thỉnh thoảng lại hít hít mũi.

Cố Kỳ An mở cửa xe: “Đi thôi, đưa cậu về nhà.”

“Nếu ông ấy thật sự chết, em sẽ không còn cha nữa…” Phía sau lại vang lên giọng của Mạnh Tư Diệu.

Bàn tay Cố Kỳ An đang nắm cửa xe siết chặt, sau vài giây ngắn ngủi lại trở lại bình thường, cậu ngồi vào xe: “Nếu cậu không lên, tôi sẽ bỏ mặc cậu ở đây.”

Mạnh Tư Diệu biết Cố Kỳ An luôn nói được làm được, vội vội vàng vàng trèo lên xe.

Mặc dù vừa nôn xong, nhưng cơn say của cậu ta rõ ràng vẫn chưa tan đi, lên xe không bao lâu đã ngủ gà ngủ gật.

**

Hơn nửa tiếng sau, chiếc Cayenne màu đen dừng dưới lầu Tê Giang Nhã Uyển.

Chú Vương quay đầu nói: “Tổng giám đốc Cố, ngài về nghỉ ngơi trước đi, tôi sẽ đưa Mạnh thiếu về nhà an toàn.”

Lời vừa dứt, Mạnh Tư Diệu đột nhiên tỉnh dậy, một tay ôm lấy cánh tay của người bên cạnh: “Không! Em muốn về nhà cùng với anh Kỳ An!”

Cố Kỳ An ghét bỏ nghiêng đầu sang một bên: “Không được, về nhà của cậu đi.”

“Em không về, trong nhà không có ai…” Giọng Mạnh Tư Diệu càng lúc càng nhỏ, kèm theo tiếng nấc nghẹn ngào rõ rệt, “Anh Kỳ An, đêm nay em không muốn ở một mình…”

Cố Kỳ An nhắm mắt lại, cuối cùng vẫn không mạnh mẽ gạt tay ra.

Trong thang máy, một tay cậu đỡ Mạnh Tư Diệu đang ngã trái ngã phải, tay kia thò vào túi lấy điện thoại.

Tần Việt: [Tổng giám đốc Cố, đêm nay khi nào tan làm vậy?]

Cố Kỳ An rất khó trả lời tin nhắn với tư thế hiện tại, đành phải đút điện thoại trở lại vào túi.

Tiếng “tinh” vang lên, cửa thang máy mở ra.

Cố Kỳ An dìu Mạnh Tư Diệu bước ra khỏi thang máy, đập vào mắt là một bóng người quen thuộc.

Bốn mắt nhìn nhau, giây tiếp theo, cậu dùng tốc độ nhanh như chớp kéo Mạnh Tư Diệu quay người trở lại.

Mạnh Tư Diệu choáng váng “a” một tiếng: “Anh Kỳ An, sao vậy?”

“Không có gì.” Cố Kỳ An lại quay đầu nhìn về phía cửa, phát hiện không còn một ai.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, dìu Mạnh Tư Diệu đến cửa, ấn mật khẩu.

Vào nhà xong, Mạnh Tư Diệu chỉ vào ghế sofa nói: “Anh Kỳ An, em… em ngủ trên ghế sofa là được.”

Cố Kỳ An không để ý đến cậu ta, đưa cậu ta vào phòng phụ.

Mạnh Tư Diệu nằm trên chiếc giường mềm mại, lại đưa tay kéo tay áo của cậu: “Anh Kỳ An, anh ở lại nói chuyện với em thêm chút nữa đi.”

“Không có gì để nói cả.” Cố Kỳ An lạnh lùng rút tay áo ra, “Ngủ đi.”

Dứt lời, liền quay người rời khỏi phòng, tiện tay đóng cửa lại.

Cố Kỳ An đi trở lại phòng khách, lấy điện thoại ra nhắn tin: [Anh còn ở đó không?]

Tần Việt trả lời ngay lập tức: [Mở cửa.]

Cố Kỳ An lộ vẻ do dự, không chắc chắn lúc này có nên mở cửa không.

Tần Việt: [Tôi biết mật khẩu nhà em.]

Cố Kỳ An: “…”

Cậu biết ngay mà, lúc mình nhập mật khẩu mở cửa chắc chắn đã bị anh nhìn trộm.

Cố Kỳ An đi đến cánh cửa, mở ra.

Tần Việt đứng ở cửa với vẻ mặt âm u, người đầy bụi bặm, hẳn là vừa từ thành phố C bay về.

Cố Kỳ An vừa định mở miệng nói, người đàn ông đã chen vào trước một bước, ôm chặt cậu vào lòng, cúi đầu hôn xuống.

Nụ hôn này gấp gáp hơn mọi khi, cũng thô bạo hơn rất nhiều, như thể đang giải tỏa một cảm xúc bị dồn nén.

Cố Kỳ An bị hôn đến mức không thể thở nổi, môi dưới bị anh vừa cắn vừa kéo, vừa đau vừa tê dại.

“Ưm…” Cậu không nhịn được nhéo vào bắp tay Tần Việt, nhưng cơ bắp rắn chắc không hề nhúc nhích, tức đến mức cậu cũng há miệng cắn lại một cái.

Tần Việt bị đau, lùi lại một chút, rồi lại đưa tay bóp gáy của cậu, tiếp tục quấn lấy đôi môi gần như tê liệt của cậu.

Tiếng nước vang vọng trong phòng khách yên tĩnh, Cố Kỳ An lo lắng người đang ngủ trong phòng phụ sẽ đột nhiên ra ngoài, chỉ có thể túm lấy cổ áo vest của người đàn ông lùi về phía sau.

Hai người như cặp song sinh dính liền, loạng choạng đi vào phòng ngủ.

Tần Việt vẫn không ngừng đòi hôn, như thể mắc phải một căn bệnh kỳ lạ mà không hôn một giây sẽ chết ngay lập tức.

Cố Kỳ An không tiếp tục chiều chuộng anh nữa, dùng sức đẩy anh ra, không nặng không nhẹ tát cho anh một cái.

Tần Việt lập tức như bị nhấn nút tạm dừng, dựa người vào tường không nhúc nhích.

Cố Kỳ An thở hổn hển mắng: “Vừa về đã phát điên cái gì đấy?”

“Tôi không báo trước cho em biết hôm nay tôi về, là muốn tạo cho em một bất ngờ.” Ánh mắt Tần Việt u ám nhìn chằm chằm vào cậu, “Không ngờ, thứ tôi nhận lại được lại là em đưa một thằng đàn ông khác về nhà.”

“Cái gì mà thằng đàn ông khác?” Cố Kỳ An nhíu mày, “Mạnh Tư Diệu, anh không nhận ra cậu ta à?”

Tần Việt cười lạnh, nói: “Đương nhiên tôi nhận ra, cậu ta có hóa thành tro tôi cũng nhận ra.”

“Anh đừng có mà âm dương quái khí với tôi.” Cố Kỳ An kiên nhẫn giải thích, “Cậu ấy giành được dự án ở Ninh Thành, tối nay đi tiệc ăn mừng uống say không về được.”

“Uống say, cho nên em mới đưa người về nhà.” Tần Việt cắn răng, “Nếu tối nay tôi không đến —”

Cố Kỳ An ngắt lời anh: “Rốt cuộc anh muốn nói gì?”

Cơ mặt Tần Việt giật giật, không nói tiếp nữa.

Cố Kỳ An cũng lười giải thích thêm, kéo cà vạt, quay người đi về phía phòng tắm.

Tần Việt nhanh chóng đi theo, ôm chặt lấy cậu từ phía sau, nhỏ giọng nói lời xin lỗi: “Xin lỗi Thất Thất, lúc nãy tôi quá xúc động.”

Lý trí mách bảo anh rằng Cố Kỳ An tuyệt đối không phải loại người sau khi yêu đương với mình mà còn dây dưa với những người đàn ông khác.

Nhưng giây phút tận mắt chứng kiến, anh vẫn đã lâu không mất kiểm soát.

Cố Kỳ An nghiêng mặt: “Xúc động cái gì?”

“Tôi…” Tần Việt cảm thấy khó nói, cầm tay của cậu đập lên mặt mình, “Xin lỗi, đã làm em đau.”

Đầu ngón tay Cố Kỳ An co lại, trong lúc nhất thời dở khóc dở cười: “Buông tôi ra trước, tôi muốn đi tắm.”

“Tắm chung.” Tần Việt mặt dày cọ cọ vào cậu, “Để tôi hầu hạ tổng giám đốc Cố tắm rửa, lấy công chuộc tội …”

Trước Tiếp