Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 33

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An vừa nghe xong giọng điệu đó, đã biết người đàn ông này đang tính toán ý đồ gì trong lòng.

Cậu giơ khẩu súng đã hết đạn trên tay lên, nòng súng đặt lên cơ ngực săn chắc của Tần Việt, từ từ trượt xuống: “Anh chắc chắn chứ, tổng giám đốc Tần?”

“Tôi chắc chắn a.” Ánh mắt Tần Việt di chuyển theo bàn tay xinh đẹp của cậu, “Tổng giám đốc Cố có chắc chắn không?”

Cố Kỳ An điều khiển nòng súng trượt xuống đến phần bụng dưới của anh, khi cảm nhận được cơ bụng của anh căng lên, cậu cũng cười: “Vậy thì tới thôi, tổng giám đốc Tần.”

Hai người di chuyển đến khu vực bia di động, bắn bia di động và bia cố định không cùng một cấp độ khó, vì mục tiêu sẽ di chuyển với tốc độ và hướng không cố định, không chỉ kiểm tra khả năng phản ứng nhanh của người bắn, mà còn yêu cầu khả năng phán đoán trước.

Tần Việt đeo lại kính bảo hộ và tai nghe cách âm, thu lại vẻ mặt lơ đễnh thường ngày, giơ súng sẵn sàng bắn.

Cố Kỳ An điều chỉnh tư thế, vẫn bình thản bóp cò.

Tiếng súng “đoàng đoàng đoàng” vang lên trong trường bắn, cả hai đều không nói thêm lời nào, tập trung bắn bia di động trước mặt.

Cả hai cùng bắn trúng bia cuối cùng, màn hình điện tử hiển thị tổng điểm của hai người.

“Lại là…” Tần Việt tháo kính bảo hộ, “Hòa nhau à.”

Cố Kỳ An mặt không cảm xúc: “Vậy thì làm thêm một ván nữa.”

“Hôm nay nhất định phải phân thắng bại sao?” Tần Việt giơ hai tay lên, làm tư thế đầu hàng, “Vậy tôi nhận thua.”

Cố Kỳ An nhíu mày: “Tại sao anh lại nhận thua?”

Cậu thấy, thắng là thắng, thua là thua, hòa có nghĩa là trong ván đấu này, không có người thắng cũng không có người thua.

“Bởi vì…” Tần Việt cố tình kéo dài âm cuối, thừa nước đục thả câu, “Bởi vì tôi đã nóng lòng muốn nhận sự trừng phạt của tổng giám đốc Cố rồi.”

Cố Kỳ An: “…”

Còn chưa kịp mở miệng mắng người, chiếc điện thoại đặt trong túi áo bỗng rung lên.

Cố Kỳ An đặt súng xuống, lấy điện thoại ra xem số gọi đến, rồi nghe máy: “Alo.”

Không biết ở đầu dây bên kia nói gì, Tần Việt thấy cậu nhíu mày lại.

“Được, tôi biết rồi.” Cố Kỳ An nhỏ giọng đáp, “Tôi đến ngay đây.”

Tần Việt bước lên một bước: “Có chuyện gì xảy ra vậy?”

“E rằng hôm nay không có cơ hội phân thắng bại rồi.” Cố Kỳ An tháo kính bảo hộ và tai nghe, “Tôi có chút việc, phải đi trước một bước.”

Tần Việt nhìn chằm chằm vào mặt cậu: “Chuyện gì quan trọng thế, tiện nói cho tôi biết được không?”

Cố Kỳ An do dự một chút, tránh nặng tìm nhẹ trả lời: “Không phải chuyện gì quá quan trọng, nhưng cần tôi đích thân đi xử lý.”

Tần Việt thấy cậu không muốn nói rõ, đoán chừng là chuyện liên quan đến nhà họ Mạnh hoặc Thịnh Thái, cũng không hỏi thêm, chỉ nói: “Vậy tôi đưa em đi?”

“Không cần, tài xế của tôi vẫn đang đợi bên ngoài.” Cố Kỳ An khẽ dừng lại, “Sau khi kết thúc, tôi sẽ nhắn tin cho anh.”

Đêm qua đã gọi anh đến nghĩa trang đón mình, cuối cùng cũng không được làm gì, hôm nay nhất định phải bù đắp lại, không thể để tổng giám đốc Tần làm tài xế cho mỉnh tốn công vô ích.

Khóe môi Tần Việt cong lên, đáp lại bằng giọng trầm: “Được, vậy tôi chờ tin nhắn của em.”

**

Cố Kỳ An rời khỏi trường bắn, ngồi lên xe của mình: “Chú Vương, đến bệnh viện.”

Chú Vương nhìn cậu qua gương chiếu hậu, quan tâm hỏi: “Tổng giám đốc Cố, ngài không khỏe ở đâu sao?”

“Không phải.” Cố Kỳ An đáp, “Đi thăm chủ tịch Mạnh.”

Lúc này Chú Vương mới phản ứng lại: “Tôi hiểu rồi tổng giám đốc Cố, đi ngay đây.”

Khoảng một giờ sau, xe đến bệnh viện.

Cố Kỳ An xuống xe đi vào bệnh viện, băng qua từng tòa nhà phòng bệnh, cuối cùng đến khu phòng bệnh VIP.

Cậu đăng ký thông tin cá nhân tại quầy lễ tân ở tầng một, sau khi y tá xác nhận danh tính, dẫn cậu đến cửa thang máy, quẹt thẻ đặc quyền cho cậu.

Cố Kỳ An bước vào thang máy, đi lên tầng mười.

Cửa thang máy vừa mở ra, cậu đã chạm mặt với những nhân viên an ninh đứng hai bên.

Rõ ràng những nhân viên an ninh này đã quen biết cậu, kính cẩn chào: “Tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu, đi về phía phòng bệnh VIP.

Rất nhanh, cậu dừng lại trước cửa phòng bệnh, nhìn vào bên trong qua ô cửa kính.

Mạnh Nghiệp đang nằm trên giường bệnh nói gì đó, tốc độ rất chậm, trông rất khó khăn.

Hai gò má của ông hóp lại, da dẻ xám xịt không khỏe mạnh, những đợt hóa trị kéo dài khiến tóc ông rụng hết, thân hình cũng gầy hơn rất nhiều so với hai năm trước, bộ quần áo bệnh nhân mặc trên người rất rộng.

Mạnh Tư Diệu cúi đầu ngồi trên ghế cạnh giường nghe Mạnh Nghiệp nói chuyện, còn Tống Uyển Chi thì ngồi trên ghế sofa một bên.

Cố Kỳ An không làm phiền gia đình ba người bọn họ, lặng lẽ dựa vào cửa chờ đợi.

Một lúc sau, cửa phòng bệnh được mở từ bên trong ra.

“Cố Kỳ An.” Mắt Mạnh Tư Diệu đỏ hoe, “Anh sớm đã biết cha em bị bệnh, nhưng anh lại luôn giấu em, coi em như một thằng đần.”

Cố Kỳ An không hề biện minh một lời nào, ánh mắt bình tĩnh nhìn thẳng vào cậu ta.

“Tư Diệu…” Từ trong phòng bệnh truyền ra giọng nói già nua và yếu ớt của Mạnh Nghiệp, “Đừng trách Kỳ An, tất cả đều là ý của ba.”

Mạnh Tư Diệu quay đầu lại, hét lên một câu: “Cả hai người đều như vậy! Đều coi con là thằng đần!”

Nói rồi, cậu ta dùng sức đẩy Cố Kỳ An đang đứng ở cửa, sải bước đi ra ngoài.

Sau khi đứng vững lại, Cố Kỳ An bước vào phòng bệnh.

“Kỳ khụ khụ…” Mạnh Nghiệp ho một hồi, vẫy vẫy tay với cậu, “Kỳ An, cháu lại đây.”

Cố Kỳ An bước vài bước đến trước giường bệnh theo lời: “Chú Mạnh.”

“Lời Tư Diệu nói, cháu đừng để trong lòng…” Mạnh Nghiệp chậm rãi nói, “Nhưng bây giờ nó phát hiện ra cũng tốt, bệnh của chú… không kéo dài được bao lâu nữa rồi.”

“Chú đừng nói những lời như vậy.” Cố Kỳ An nói với giọng điệu bình tĩnh, “Để cháu liên hệ các chuyên gia ở nước ngoài…”

“Đừng phí công nữa, Kỳ An.” Mạnh Nghiệp vẫy tay yếu ớt, “Sức khỏe của chú, chú biết rõ nhất.”

Cố Kỳ An cụp mi mắt xuống, che đi vẻ thần sắc trong mắt.

“Hôm nay chú gọi cháu đến, là muốn nói với cháu một chuyện.” Mạnh Nghiệp thở dài một hơi, “Vì Tư Diệu đã biết tất cả, cháu hãy đẩy nhanh tiến độ giúp nó có được chỗ đứng ở Thịnh Thái đi.”

Cố Kỳ An ngước mắt lên: “Ý của chú là?”

“Dự án ở Ninh Thành trong tay cháu, hãy để nó làm, sau khi hoàn thành, thì danh chính ngôn thuận đề bạt nó lên.” Mạnh Nghiệp lấy lại hơi, “Còn chức vụ gì, cháu tự mình cân nhắc đi.”

Cố Kỳ An đáp lời: “Cháu hiểu rồi.”

“Một khi đến ngày đó, đám cổ đông già kia chắc chắn sẽ không yên phận.” Trong đôi mắt đục ngầu của Mạnh Nghiệp lóe lên một tia sắc bén, “Kỳ An, cháu nhất định phải giúp chú trấn giữ đại cục.”

“Chú yên tâm.” Cố Kỳ An khẽ cúi đầu, “Cháu nhất định sẽ dốc hết sức mình.”

“Được rồi, cháu về trước đi.” Giọng Mạnh Nghiệp nghe có vẻ cực kỳ mệt mỏi, “Còn về phần Tư Diệu, nó vẫn còn trẻ, nhất thời không nghĩ thông suốt nên sinh ra giận dỗi với cháu, cháu chỉ cần dỗ dành nó một chút là được.”

“Đúng vậy, Kỳ An.” Tống Uyển Chi vẫn giữ im lặng từ nãy giờ cũng lên tiếng, “Bình thường Tiểu Diệu rất nghe lời cháu, cháu giúp chúng ta khuyên nhủ nó một chút nhé.”

“Được, cháu sẽ nói chuyện với cậu ấy.” Cố Kỳ An đồng ý, “Vậy cháu xin phép đi trước, chú Mạnh nghỉ ngơi cho khỏe.”

Mạnh Nghiệp nhắm mắt: “Đứa trẻ tốt, đi đi.”

Cố Kỳ An quay người rời khỏi phòng bệnh, tiện tay đóng cửa lại, trong đôi mắt hổ phách đó là một màu băng giá.

Cậu đi thang máy xuống lầu, đi đến cửa thì gặp Mạnh Tư Diệu đang ngồi trên bậc thang.

Cố Kỳ An lặng lẽ đi đến phía sau cậu ta, khẽ đá vào mông cậu ta một cái.

Mạnh Tư Diệu quay đầu lại, trừng đôi mắt đỏ hoe: “Đá em làm gì?”

“Người lớn rồi mà vẫn còn làm nũng.” Cố Kỳ An cúi đầu nhìn cậu ta, “Chính vì biết cậu sẽ có phản ứng như thế này, nên bọn họ mới giấu cậu.”

Mạnh Tư Diệu như một quả bóng bị xì hơi, toàn bộ sự tức giận đều xì ra hết, vẻ mặt đầy chán nản: “Anh Kỳ An, anh nói xem có phải em vô dụng thật không.”

“Vô dụng hay không, cậu vẫn là người thừa kế duy nhất của tập đoàn Thịnh Thái.” Cố Kỳ An lại đá cậu ta một cái, “Đứng dậy đi, tôi đưa cậu về.”

Mạnh Tư Diệu từ dưới đất đứng dậy: “Em không về đâu, tối nay em ở lại đây với ông già đi.”

“Có dì Tống ở đây rồi, không đến lượt cậu thể hiện.” Cố Kỳ An đi vòng qua cậu ta, bước xuống bậc thang, “Về nhà ngủ một giấc thật ngon, ngày mai chuẩn bị tiếp nhận dự án.”

“Tiếp nhận dự án?” Mạnh Tư Diệu theo kịp bước chân của Cố Kỳ An, “Lại có dự án mới à?”

Cố Kỳ An đáp: “Dự án ở Ninh Thành, bắt đầu từ ngày mai do cậu tiếp nhận.”

“Hồ sơ đấu thầu của dự án đó không phải đã hoàn thành rồi sao?” Mạnh Tư Diệu gãi gãi sau gáy, khó hiểu hỏi, “Bây giờ lại bắt em tiếp nhận làm gì?”

“Chỉ mới hoàn thành hồ sơ đấu thầu sơ bộ, toàn bộ dự án còn lâu mới xong.” Cố Kỳ An mở cửa xe, ngồi vào ghế sau, “Tôi là đang thông báo cho cậu, không phải đang bàn bạc với cậu.”

“Biết rồi biết rồi, em tiếp nhận là được chứ gì!” Mạnh Tư Diệu nhân cơ hội cũng chui vào trong xe, “Cho em đi nhờ một đoạn đi, anh Kỳ An.”

Cố Kỳ An nhẫn nhịn nhắm mắt lại, dịch sang một bên.

Vì không tiện đường, Chú Vương lái xe về Tê Giang Nhã Uyển trước.

Cố Kỳ An mở cửa xe bước xuống, quay đầu lại thì thấy Mạnh Tư Diệu cũng xuống theo.

“Anh Kỳ An, em chưa bao giờ đến nhà mới của anh cả.” Mạnh Tư Diệu nhìn cậu với đôi mắt long lanh, “Đêm nay em đến nhà anh ở nhé, tiện thể anh kể cho em nghe về tình hình của dự án ở Ninh Thành.”

“Không được.” Cố Kỳ An từ chối thẳng thừng, “Chú Vương sẽ đưa cậu về nhà.”

“Rốt cuộc tại sao lại không được chứ?” Mạnh Tư Diệu không chịu, đoán bừa, “Chẳng lẽ trong nhà anh có giấu người?”

Cố Kỳ An nhíu mày: “Nói bậy bạ gì đấy?”

“Cái từ đó nói sao nhỉ —” Mạnh Tư Diệu đột nhiên vỗ tay, “Kim ốc tàng kiều phải không?”

Cố Kỳ An: “…”

Cậu không muốn cãi nhau với Mạnh Tư Diệu nữa, đi vòng qua xe đích thân nhét cậu ta trở lại vào xe: “Chú Vương, lái xe.”

Mạnh Tư Diệu vỗ vỗ vào cửa kính xe: “Anh Kỳ An, anh nói thật với em đi, em sẽ không nói cho ai biết đâu ái ái —”

Chú Vương nhấn ga chạy đi, chỉ để lại một tiếng vọng lại.

Cố Kỳ An khẽ thở phào nhẹ nhõm, quay người bước vào trong.

Cửa thang máy mở ra, ngước mắt lên liền thấy một bóng người cao lớn đang đứng cạnh cửa sổ.

Nghe thấy tiếng động, Tần Việt nghiêng mặt nhìn cậu: “Về rồi.”

“Tôi quên nhắn tin cho anh.” Cố Kỳ An hỏi, “Anh đến từ lúc nào?”

“Không lâu lắm.” Tần Việt cười như không cười nói, “Vừa hay nhìn thấy em với trợ lý nhỏ lôi lôi kéo kéo ở dưới lầu.”

Cố Kỳ An: “…”

Không phải, cậu với Mạnh Tư Diệu lôi lôi kéo kéo lúc nào?

Tần Việt thấy cậu không nói gì, ánh mắt trở nên tối tăm: “Vậy chuyện gấp mà em nói, chính là cố ý đi lau mông cho cậu ta đúng không?”

“Ở vị trí nào, làm việc đó.” Cố Kỳ An đi về phía cửa, “Lau mông cho Mạnh Tư Diệu cũng là một trong những trách nhiệm của tôi.”

Vẻ mặt Tần Việt giãn ra, ý cười cuối cùng cũng hiện rõ trong mắt: “Tổng giám đốc Cố, không ngờ em lại có tiềm năng làm vú em đấy.”

Cố Kỳ An mở cửa nhà: “Cút.”

“Tôi không cút.” Tần Việt bước vài bước lớn vào trong, vòng tay từ phía sau ôm lấy eo cậu, “Tôi mà cút rồi, ai sẽ phục vụ tổng giám đốc Cố đây?”

Hơi thở nóng ấm của người đàn ông phả vào gáy, Cố Kỳ An nhạy cảm rùng mình một cái.

Tần Việt cũng nhận ra, cười khẽ một tiếng, nắm eo cậu xoay người lại trong vòng tay mình, cúi đầu hôn xuống.

Hai người đã gần một tuần không hôn nhau, khoảnh khắc môi chạm môi tựa như tia lửa va chạm, bùng cháy ngay lập tức.

Môi lưỡi quấn quýt, không ai chịu nhường ai, trong nụ hôn mãnh liệt, Cố Kỳ An bị anh đẩy ngã lên ghế sofa, đôi môi bị m*t cắn đến gần như tê dại.

Tần Việt có chút thô lỗ kéo vạt áo sơ mi của cậu ra, ngón tay không nặng không nhẹ cọ xát trên làn da mềm mại.

Cố Kỳ An cảm nhận được một tín hiệu nguy hiểm nào đó, xoay người ngồi lên đùi anh, đổi vị trí của cả hai.

Tần Việt ghì chặt vòng eo cậu, cách hai lớp quần tây đã rục rịch muốn động.

“Khoan đã…” Cố Kỳ An thở hổn hển, “Hôm nay Tổng giám đốc Tần đã thua tôi, còn nhớ không?”

Yết hầu Tần Việt trượt lên trượt xuống, giọng khàn khàn thừa nhận: “Đúng, tôi thua em rồi.”

“Vậy thì…” Cố Kỳ An đưa tay cởi cà vạt của anh, đầu ngón tay móc vào nút thắt kéo xuống, “Đêm nay, tổng giám đốc Tần sẽ phải mặc cho tôi xử lý.”

**
Chan: Là chơi thú nhún hả?

Trước Tiếp