Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trong phòng tắm vang lên tiếng nước “rào rào”, giống như một tín hiệu đếm ngược nào đó.
Cố Kỳ An cụp mi mắt đứng trước gương sát đất, thắt dải băng trắng trước ngực, những ngón tay ửng đỏ không còn linh hoạt như bình thường.
Cậu chưa bao giờ mặc một chiếc váy khiến người ta cảm thấy xấu hổ đến thế, nhưng vì đã đồng ý, chỉ có thể tự tay mặc hai mảnh vải nhỏ bằng bàn tay này lên người.
Không lâu sau, Tần Việt đã sốt ruột kéo cửa kính, bước ra khỏi phòng tắm với toàn thân đầy hơi nước.
Ánh mắt anh rơi xuống chiếc giường, ánh mắt ngay lập tức trở nên sâu thẳm.
Cố Kỳ An đang ngồi ở cuối giường, lớp vải bán trong suốt của bộ đồng phục thủy thủ dán vào làn da trắng nõn, phần cổ áo chỉ có chiếc nơ bướm rộng có tác dụng che chắn, trước ngực còn có hai dải băng trắng đan chéo vào nhau.
Chiếc áo đồng phục thủy thủ ngắn đến đáng thương, viền ren ở gấu áo vừa vặn chạm đến eo, để lộ một đoạn eo săn chắc và mạnh mẽ, đường cơ bắp đẹp mắt nhưng không hề quá đà, trông giống như một cơ thể đàn ông trưởng thành vừa có tính thẩm mỹ vừa có sức mạnh.
Ánh mắt Tần Việt tiếp tục di chuyển xuống, yết hầu anh run mạnh một cái.
Chiếc váy ngắn màu trắng xòe ra, khó khăn lắm mới che được hết phần mông căng tròn, cặp đùi trắng như sữa cứ thế non nớt phơi bày trước mắt anh.
Ánh mắt nóng rực của người đàn ông như thể đang l**m trên da thịt, sự nóng ran ở vành tai Cố Kỳ An lan ra không kiểm soát, ngay cả cổ cũng nhuộm một tầng màu hồng nhạt.
Cậu không nhịn được đưa một tay lên giữ lấy vạt váy ngắn, nhưng đáng tiếc chỉ tốn công vô ích, đành nghiêng mặt: “Nhìn gì mà nhìn, muốn làm thì nhanh lên chút.”
Tổng giám đốc Cố tự cho rằng giọng điệu của mình lạnh lùng, nhưng không ngờ vì xấu hổ mà âm cuối lại bay bổng lên cao, nghe chẳng có chút sát thương nào.
Tần Việt cuối cùng cũng nhúc nhích, sải mấy bước lớn đến trước mặt cậu, lại quỳ một chân xuống, giọng nói trầm khàn: “Tổng giám đốc Cố, vẫn còn một thứ chưa mặc.”
Cố Kỳ An biết mình còn thiếu cái gì, còn chưa kịp mở lời từ chối, người đàn ông đã nhanh tay cầm lấy chiếc tất dài màu trắng vắt ở cuối giường: “Để tôi mặc cho cậu nhé, tổng giám đốc Cố.”
Bàn tay nóng bỏng nắm lấy mắt cá chân của cậu, Tần Việt nhấc chân cậu lên, đặt lên đùi mình, từ từ mặc chiếc tất trắng lên đôi chân dài thẳng tắp.
Phần lòng bàn tay hơi thô ráp lướt lên bắp chân, giống như một thứ gì đó đang bò trên chân, Cố Kỳ An theo bản năng co chân lại, nhưng bị người đàn ông nắm chặt mắt cá chân ghì lại, không thể nhúc nhích.
Chiếc tất chân trắng viền ren co dãn ở đùi, viền ren hơi chật, hằn một vết mờ lên da thịt mềm mại.
Ánh mắt Tần Việt tối sầm nhìn cậu, đột nhiên vồ tới há miệng cắn một cái.
“A…” Cố Kỳ An khẽ kêu, đưa tay túm tóc sau gáy của người đàn ông, “Tần Việt anh là chó à?”
Tần Việt quỳ dưới thân cậu, ngẩng đầu lên “gâu” một tiếng.
Khoảnh khắc tiếp theo, Cố Kỳ An bị con chó sói khổng lồ kia mạnh mẽ vồ ngã xuống chiếc giường mềm mại.
Tần Việt hôn rất mạnh và vội vã, như muốn nuốt chửng cậu, ăn vào bụng rồi mới cảm thấy yên tâm.
Cố Kỳ An mơ hồ nhận ra trạng thái của người đàn ông có vẻ không đúng, nhưng đã không còn cơ hội để trốn thoát…
Không biết qua bao lâu sau, chiếc tất trắng dài bị xé rách, treo lủng lẳng trên đôi chân mềm nhũn.
Đầu gối của Cố Kỳ An cũng bị cọ đến đỏ ửng, cuối cùng chịu không nổi quỳ trên ga trải giường cố gắng bò về phía trước, nhưng lại bị anh nắm lấy mắt cá chân kéo trở lại.
Tần Việt cắn lên vành tai của cậu, dùng giọng nói khàn khàn không ngừng khen ngợi, nhưng những lời nói ra lại tục tĩu hơn bao giờ hết.
Cố Kỳ An bị ép đến gần như sụp đổ, giọng nói nức nở đứt quãng mắng: “Tần Việt đồ súc sinh… anh nói, nói sẽ, sẽ hạ thủ… lưu tình…”
Tần Việt cắn vào khớp xương nổi lên ở sau gáy cậu, như một con dã thú lớn đang cắn vào gáy bạn tình, mơ mơ hồ hồ trả lời: “Tôi chỉ nói lát nữa sẽ hạ thủ lưu tình thôi mà, Thất Thất…”
Cố Kỳ An cuối cùng cũng hiểu ra, mình lại bị lừa thảm hại rồi…
**
Sáng hôm sau, Cố Kỳ An tỉnh dậy, theo bản năng muốn lật người, nhưng vô tình làm căng cơ, một cảm giác ê ẩm khó tả dọc theo xương sống lan đến thắt lưng.
Cậu phải mất một lúc lâu mới thích nghi được với những di chứng sau khi vận động quá sức.
Lúc này, cánh cửa phòng bị người từ bên ngoài nhẹ nhàng đẩy ra.
Tần Việt lặng lẽ đi đến bên giường, phát hiện người đang nằm sấp trên giường đã mở mắt, lúc này mới lên tiếng: “Tỉnh rồi à?”
Cố Kỳ An mặt không cảm xúc nhìn chằm chằm anh ta: “Ngay bây giờ, ngay lập tức, biến khỏi tầm mắt tôi.”
“Sao vậy, tổng giám đốc Cố?” Tần Việt không những không biến, mà còn ngồi xuống mép giường, “Không thoải mái ở đâu sao?”
Cố Kỳ An nhắm mắt lại, bất kể đối phương nói gì, trong mắt cậu đều giống như mèo khóc chuột giả vờ từ bi.
“Tổng giám đốc Cố đừng giận, để tôi xoa bóp cho cậu, được không?” Tần Việt vén chiếc chăn mỏng đắp trên eo cậu, ánh mắt chạm phải những vết tích không thể nhìn nổi trên eo và hông, không khỏi có chút chột dạ.
“Đồ chó.” Cố Kỳ An lại mắng một câu.
“Được được được, tôi là đồ chó.” Tần Việt quay người lấy lọ tinh dầu trên bàn, đổ ra lòng bàn tay làm nóng, rồi nhẹ nhàng ấn lên thắt lưng của cậu.
“Hít…” Cố Kỳ An hít một hơi khí lạnh, thắt lưng treo lơ lửng không khỏi run rẩy hai cái.
Tần Việt nhẹ nhàng dỗ dành: “Tôi làm nhẹ nhàng, một lát sẽ dễ chịu ngay.”
Lực xoa bóp của bàn tay lớn vừa nhẹ vừa chậm, đợi tinh dầu thẩm thấu vào da mới từ từ tăng lực.
Cố Kỳ An được xoa bóp thoải mái hơn nhiều, nhắm mắt lại mơ mơ màng màng ngủ.
Cho đến khi bàn tay xoa bóp của người đàn ông lại bắt đầu trở nên không đứng đắn.
“Tần, Việt.” Cố Kỳ An mở mi mắt đen và dày, “Anh muốn chết à?”
“Tạm thời thì không.” Tần Việt rụt tay lại, vô liêm sỉ cúi người hôn lên lưng cậu “Bữa trưa làm xong rồi, dậy ăn đi.”
Cố Kỳ An từ chối cái ôm của người đàn ông, tự mình quấn áo choàng tắm, xuống giường đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân.
Tần Việt vẫn làm bốn món và một món canh như thường lệ, có tôm, thịt, cá, rau củ và cả canh gà tẩm bổ, ngửi thôi đã thấy thèm ăn.
Đêm qua Cố Kỳ An đã tiêu hao quá nhiều năng lượng, may mà vừa thức dậy đã có thức ăn để bổ sung thể lực.
Mặc dù lúc này cậu nhìn người đàn ông ngồi đối diện có khó chịu đến mấy, cũng phải thừa nhận món ăn Tần Việt làm rất hợp khẩu vị của mình.
Ăn uống no nê, Cố Kỳ An tựa lưng vào ghế sofa, lạnh lùng nhìn đối phương dọn dẹp nhà bếp.
Dọn dẹp xong, Tần Việt đi đến trước mặt cậu: “Tổng giám đốc Cố, còn gì cần tôi làm không?”
“Không.” Cố Kỳ An giơ một tay lên, chỉ về phía cửa chính, “Bây giờ anh có thể biến khỏi tầm mắt tôi rồi.”
Tần Việt nhìn cậu mấy giây, xác định cậu đang nói thật, biết ý lùi lại một bước: “Được, tôi thay quần áo rồi đi.”
Cố Kỳ An khẽ nâng cằm: “Nhanh lên.”
Tần Việt quay người đi về phía phòng ngủ, đi được hai bước lại quay lại, nhặt chiếc gối ôm trên ghế sofa nhét vào sau lưng cậu: “Như vậy thoải mái hơn.”
Cố Kỳ An điều chỉnh lại tư thế, thắt lưng ê ẩm có gối tựa quả thực cảm thấy dễ chịu hơn.
Vài phút sau, Tần Việt lại xuất hiện trước mặt cậu trong bộ vest màu đỏ rượu sến sẩm của mình.
Trong đầu Cố Kỳ An lướt qua bốn chữ lớn: “Mặt người dạ thú”.
“Vậy tôi đi nhé, tổng giám đốc Cố.” Tần Việt vừa đi vừa quay đầu lại, “Tôi đi thật đây.”
Cố Kỳ An cầm chiếc gối ôm khác ném về phía anh: “Cút mau.”
“Rầm” một tiếng, cánh cửa lớn đóng lại.
Cố Kỳ An ngồi trên ghế sofa rất lâu, rồi mới từ từ đứng dậy đi về phía phòng ngủ.
Ga trải giường của đêm qua đã được thay mới và giặt sạch, đang phơi trên ban công của phòng ngủ.
Cố Kỳ An nhìn chiếc ga trải giường bay bay theo gió, bỗng nhớ ra điều gì đó, lại đi kiểm tra thùng rác.
Ngay cả thùng rác cũng mới được thay, sạch sẽ không có gì cả.
Cố Kỳ An nhíu mày, cầm điện thoại trên bàn lên, vào WeChat.
Cậu xóa Tần Việt khỏi danh sách chặn, rồi gửi một tin nhắn.
Cố Kỳ An: [Anh không lấy thứ gì không nên lấy từ nhà tôi đi đấy chứ?]
Tần Việt trả lời rất nhanh, có thể là vì đang lái xe, anh gửi tin nhắn thoại: “Tổng giám đốc Cố đang nói đến thứ gì, chẳng lẽ nhà bị mất đồ sao?”
Cố Kỳ An: [Anh không lấy là được rồi.]
Tần Việt lại gửi một tin nhắn thoại, giọng điệu nghe có vẻ không có ý tốt: “Ồ xin lỗi, tôi quên mất, tôi đã mang chiếc váy nhỏ mà tổng giám đốc Cố mặc đêm qua đi rồi.”
Cố Kỳ An nắm chặt điện thoại, trả lời hai chữ: [b**n th**.]
“Cảm ơn tổng giám đốc Cố đã khen.” Tần Việt cười đáp, “Tôi sẽ cố gắng hơn nữa.”
Cố Kỳ An: “…”
Cậu không trả lời tin nhắn của đối phương nữa, đặt điện thoại xuống và nằm sấp trên giường để dưỡng sức.
Cố Kỳ An ngủ thêm hai tiếng nữa, sau khi tỉnh dậy thì đi vào thư phòng xử lý công việc.
Cậu làm việc quên cả thời gian, cho đến khi nhận được tin nhắn WeChat mới phát hiện bên ngoài cửa sổ đã là ban đêm.
Mạnh Tư Diệu: [Anh Kỳ An, cuối tuần sau anh đến nhà ăn cơm nhé?]
Cố Kỳ An: [Không rảnh.]
Mạnh Tư Diệu: [Anh bớt nói dối đi, cuối tuần sao có thể không rảnh, đừng nói với em là cuối tuần anh cũng phải đến công ty tăng ca nhé!]
Cố Kỳ An: [Dự án ở Ninh Thành đang gấp, là trợ lý của tôi, lẽ nào cậu không rõ sao?]
Đầu bên kia im lặng một lúc, rồi lại gửi tin nhắn mới.
Mạnh Tư Diệu: [Dù dự án có gấp đến đâu, cũng không làm ảnh hưởng đến việc anh ăn cơm mà!]
Mạnh Tư Diệu: [Thôi được rồi em nói thật, thật ra không phải em muốn anh đến, là mẹ em nhớ anh, nhất định bắt em gọi anh đến nhà ăn cơm.]
Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, tần suất gõ ngón tay lên mặt bàn cho thấy trong lòng cậu có chút bực bội.
Gần một phút sau, cậu mới gõ chữ vào khung chat.
Cố Kỳ An: [Được, nói với dì là cuối tuần này tôi sẽ đến thăm dì.]
Mạnh Tư Diệu: [Tuyệt vời, em đi nói với mẹ em ngay đây!]
Cố Kỳ An tắt điện thoại, tựa lưng vào ghế, dùng ngón tay ấn vào thái dương đang giật giật.
Một lúc sau, cậu lại cầm điện thoại lên, quay số một số quen thuộc.
Sau hai tiếng “tút tút”, cuộc gọi được kết nối, đầu dây bên kia vang lên một giọng nói trầm thấp, mang theo vài phần ngạc nhiên: “Tổng giám đốc Cố, nhanh như vậy đã nhớ tôi rồi sao?”
Cố Kỳ An không nói gì, chỉ có tiếng hít thở nhẹ nhàng truyền qua dòng điện đến tai đối phương.
Tần Việt nhanh chóng nhận ra sự biến động cảm xúc của cậu, giọng nói trở nên nghiêm túc: “Sao vậy, Thất Thất?”
Cuối cùng Cố Kỳ An cũng lên tiếng, nhưng lại đưa ra một câu hỏi: “Tần Việt, anh là loại người không từ thủ đoạn để có thể đạt được mục đích sao?”
“Ở một khía cạnh nào đó, tôi đúng là loại người đó.” Tần Việt thẳng thắn trả lời, “Từ nhỏ đến lớn, thứ tôi muốn không nhiều, nhưng chỉ cần là thứ tôi muốn, nhất định phải nắm được trong tay.”
Là người thừa kế của tập đoàn Hoàn Vũ, có thể nói là từ nhỏ anh muốn gió có gió, muốn mưa có mưa, cuộc đời đối với anh dễ như trở bàn tay.
Cho đến khi, anh gặp được Cố Kỳ An.
Cố Kỳ An không nói gì, đầu dây bên kia lại cười bổ sung: “Nhưng Thất Thất cứ yên tâm, tôi chưa từng làm chuyện gì phạm pháp cả.”
Cố Kỳ An khẽ xì một tiếng: “Ai biết được?”
“Cậu không tin tôi sao?” Tần Việt đáp một cách phóng khoáng, “Tổng giám đốc Cố cứ việc đi điều tra, điều tra ra gì đó thì coi như tôi thua.”
“Tôi không rảnh để điều tra anh.” Cố Kỳ An dừng lại một chút, đổi chủ đề, “Về khu đất ở Ninh Thành, anh thực sự muốn có nó sao?”
Tần Việt “chậc” một tiếng, chậm rãi ung dung nói: “Tôi còn tưởng tổng giám đốc Cố gọi điện vì nhớ tôi, hóa ra là đến thăm dò quân tình à.”
Trong giọng điệu của đối phương xen lẫn một chút thất vọng khó nhận ra, nhưng lại bị Cố Kỳ An bắt được.
Cậu im lặng một lát, trả lời: “Không phải tôi đến thăm dò quân tình, tôi chỉ muốn nói với anh, khu đất này chưa chắc đã đáng để Hoàn Vũ bỏ ra số tiền lớn để đấu giá.”
Tần Việt dò hỏi: “Cậu muốn tôi từ bỏ việc cạnh tranh khu đất này với Thịnh Thái?”
“Chính sách của chính quyền địa phương thay đổi lớn, giờ đây các ngân hàng lại rất thận trọng trong việc cho vay các dự án du lịch văn hóa, nhưng nếu Hoàn Vũ muốn cạnh tranh với Thịnh Thái để đấu giá khu đất này, chắc chắn sẽ phải trả một khoản tiền đất khổng lồ.” Cố Kỳ An bình tĩnh phân tích, “Chắc anh cũng đã làm khảo sát rồi, mức độ phát triển của các điểm tham quan xung quanh khu đất này còn chưa đủ, số lượng dân cư xung quanh cũng không lớn, ngay cả khi mọi thứ diễn ra suôn sẻ, chu kỳ thu hồi vốn của dự án này cũng phải vượt quá năm năm.”
“Những gì cậu nói tôi đều biết rõ.” Tần Việt hỏi ngược lại, “Vậy tại sao Thịnh Thái lại nhất định phải đấu giá khu đất này?”
Cố Kỳ An không trả lời câu hỏi này, chỉ mỉm cười: “Ngay cả khi Hoàn Vũ cứ khăng khăng muốn cạnh tranh khu đất này với Thịnh Thái, kết quả cũng chỉ có một.”
“Được thôi.” Tần Việt cũng cười, “Vậy thì cứ chờ xem sao, tổng giám đốc Cố.”