Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 28

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Nghi thức đính hôn trong sảnh tiệc đã chính thức bắt đầu, cha mẹ của cô dâu chú rể đang phát biểu cảm nghĩ.

Một tay của Cố Kỳ An vẫn đang bị người đàn ông nắm chặt trong lòng bàn tay, đành tạm thời thỏa hiệp: “Đợi về rồi nói.”

“Được, vậy tôi coi như tổng giám đốc Cố đã đồng ý với tôi rồi.” Tần Việt cười trầm thấp, buông tay cậu ra, sau đó lại chỉnh lại bộ vest và áo sơ mi bị nhăn nhúm cho cậu.

Cố Kỳ An dựa lưng vào tường, để mặc đối phương mò mẫm một lúc lâu, rồi mới đưa tay đẩy bức tường người đang chắn trước mặt mình ra.

Tần Việt thuận theo lực đẩy của cậu lùi lại một bước, đột nhiên lại đưa tay sờ lên đôi môi của cậu, giọng nói mang theo một chút mờ ám khó tả: “Làm sao đây, môi bị tôi hôn sưng lên rồi kìa.”

Cố Kỳ An hất tay anh ra, bực mình nói: “Anh còn không biết xấu hổ nói.”

“Tại tôi, tất cả là tại tôi.” Tần Việt không cần mặt mũi trả lời, “Tại tôi không thể cưỡng lại được sự cám dỗ của tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An: “…”

Cậu cạn lời quay người lại, khi kéo cửa kính ra thì nhắc nhở: “Ba mươi giây sau hãy ra ngoài.”

Cố Kỳ An nhìn quanh một lượt, may mắn là lúc này sự chú ý của mọi người đều đang tập trung vào sân khấu, nên không ai để ý đến tình hình ở ban công.

Cậu sải đôi chân dài, thong dong bước trở lại sảnh tiệc, tìm một vị trí không mấy nổi bật để đứng.

Sau khi phần phát biểu cảm tưởng kết thúc, người phục vụ từ hậu trường từ từ đẩy ra chiếc bánh đính hôn chín tầng, trong lời chúc của MC, hai nhân vật chính cùng nhau nắm tay cầm dao cắt bánh.

Phía dưới bùng nổ một tràng pháo tay nhiệt liệt, cũng có vài tiếng xì xào bàn tán.

“Này, sao tôi lại cảm thấy hai người trông không có vẻ gì là vui mừng thế nhỉ?”

“Hừm! Hôn nhân thương mại thôi mà, ai cũng hiểu cả!”

Phía bên kia, Mạnh Tư Diệu cuối cùng cũng chen qua đám đông: “Anh Kỳ An, anh vừa đi đâu vậy?”

“Ra ngoài hóng gió một chút.” Cố Kỳ An nhìn về phía cậu ta, phát hiện mặt cậu ta hơi đỏ, “Uống rượu?”

“Uống không nhiều lắm.” Mạnh Tư Diệu đưa tay xoa mặt, “Yên tâm đi anh Kỳ An, tối nay em sẽ không gây chuyện đâu.”

Cố Kỳ An tiện tay lấy một ly champagne: “Tốt nhất là thế.”

Chẳng mấy chốc, nghi thức đính hôn cũng kết thúc, nữ chính của bữa tiệc, Hà Thụy Oánh xách chiếc váy dài đi đến: “Mạnh Tư Diệu, cậu đến từ khi nào vậy?”

“Em đến lâu rồi, chị bận rộn nên không để ý đến em.” Mạnh Tư Diệu cười toe toét đáp, “Chúc mừng chị đính hôn nhé đàn chị, chồng sắp cưới đẹp trai đấy.”

“Tàm tạm thôi.” Hà Thụy Oánh đáp với giọng bình thản, ánh mắt rơi vào người Cố Kỳ An, “Vị này là?”

“Đây là anh trai của em, Cố Kỳ An.” Mạnh Tư Diệu ra vẻ khoe khoang, “Thế nào, đẹp trai hơn chồng sắp cưới của chị chứ?”

“Thì ra là anh trai của cậu.” Hà Thụy Oánh đùa, “Trước đây tôi cứ nghe Mạnh Tư Diệu nhắc đến việc có một người anh trai đẹp trai tuyệt trần, còn tưởng cậu ta nói khoác, không ngờ là thật.”

Cố Kỳ An không tiếp lời cô ấy, chỉ nói: “Chúc mừng cô Hà.”

Hà Thụy Oánh nhìn ngắm hai người một vòng, đột ngột hỏi: “Hai người là anh em ruột sao?”

Cố Kỳ An như có như không nhíu nhẹ hàng lông mày: “Không phải.”

Mạnh Tư Diệu cũng ngây người, sau đó hỏi: “Chị thấy chúng em có giống nhau không?”

Hà Thụy Oánh lại cẩn thận nhìn khuôn mặt của hai người họ, không chắc chắn: “Hình như có chút giống, nhưng cũng không giống lắm…”

“Đàn chị bị mù mặt hả.” Mạnh Tư Diệu cười ha ha một cách vô tư, “Em và anh Kỳ An không có quan hệ máu mủ, làm sao có thể giống nhau được chứ!”

“À, thì ra là vậy…” Hà Thụy Oánh cũng cười, “Tôi còn đang thắc mắc sao hai anh em lại không cùng họ.”

“Xin lỗi.” Cố Kỳ An ngắt lời hai người, “Mọi người cứ trò chuyện, tôi xin phép đi trước một lát.”

Mạnh Tư Diệu hoàn toàn không nhận ra sự khác thường của cậu: “Ồ được, anh đi đi anh Kỳ An.”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu, quay người đi về phía bàn tiệc chính.

Tổng giám đốc Hà đang bắt tay một người khác để nói chuyện, thấy cậu đi đến liền lên tiếng chào hỏi: “Tổng giám đốc Cố, vị này là tổng giám đốc Lâm của tập đoàn đầu tư Thành Ngang, hai người chưa biết nhau nhỉ?”

Cố Kỳ An mỉm cười: “Bây giờ thì biết rồi.”

“Ha ha ha! Xem ra tổng giám đốc Cố cũng là người sảng khoái!” Tổng giám đốc Lâm chủ động đưa tay ra, “Ngưỡng mộ đã lâu, hôm nay cuối cùng cũng được gặp người thật rồi!”

Cố Kỳ An bắt tay với đối phương: “Tổng giám đốc Lâm khách sáo rồi.”

Mấy người trò chuyện với nhau một lát, Cố Kỳ An nhân cơ hội thêm WeChat của cả hai người, rồi cất điện thoại: “Tổng giám đốc Hà, tôi có chút việc, hôm nay xin phép đi trước.”

“Được, được, tổng giám đốc Cố cứ bận việc của cậu.” Tổng giám đốc Hà lại nắm tay cậu, “Hôm khác chúng ta tụ tập riêng.”

Cố Kỳ An đáp: “Nhất định.”

Kết thúc việc xã giao, cậu đi xuyên qua đám đông tìm Mạnh Tư Diệu.

Đi được vài bước, có người không cẩn thận va vào vai cậu.

Cố Kỳ An ngước mắt, nhìn vào một đôi mắt đen sâu thẳm đầy ý cười.

“Tổng giám đốc Cố, đi đường phải cẩn thận đấy.” Tần Việt cười như không cười nhìn cậu “Va vào tôi không sao, nếu tổng giám đốc Cố bị thương thì đó mới là chuyện lớn.”

“Cảm ơn tổng giám đốc Tần đã quan tâm.” Cố Kỳ An lạnh nhạt nói, “Nhưng tôi đi đường thường sẽ không va phải ai, trừ khi gặp người không có mắt.”

Tần Việt bật cười: “Tổng giám đốc Cố nói như thế, chẳng lẽ đang ám chỉ tôi không có mắt?”

“Tổng giám đốc Tần nói đùa rồi.” Cố Kỳ An trả lời với vẻ mặt không cảm xúc, “Tôi không có ý đó, trừ khi tổng giám đốc Tần cố ý.”

Hai người nhìn nhau, không ai chịu nhường ai, những người xung quanh chứng kiến chỉ cảm thấy bầu không khí tràn đầy mùi thuốc súng.

Một lát sau, Tần Việt là người đầu tiên nghiêng người, lịch sự làm một cử chỉ: “Tổng giám đốc Cố mời.”

Cố Kỳ An không thèm để ý đến anh, đi thẳng về hướng mà mình đã định trước đó.

Cho đến khi cả hai rời đi, những người khác mới dám bàn tán.

“Tôi đã nghe nói, tổng giám đốc Cố của Thịnh Thái và tiểu Tần tổng của Hoàn Vũ dường như không hợp nhau, không ngờ quan hệ của hai người lại tệ đến thế.”

“Theo tôi được biết, tổng giám đốc Cố đã cướp không ít dự án từ tay tiểu Tần tổng, quan hệ của hai người này mà tốt được mới là lạ!”

“Đúng vậy, vừa rồi tôi suýt nữa đã nghĩ hai người họ sẽ đánh nhau ngay tại chỗ rồi…”

**

Trên đường trở về, Mạnh Tư Diệu cứ nói luyên thuyên không ngừng.

Cố Kỳ An một tay chống trán, chỉ im lặng lắng nghe, không đưa ra bất kỳ ý kiến nào.

Hơn bốn mươi phút sau, xe từ từ dừng lại ở lối vào một căn biệt thự.

Tài xế Vương lên tiếng: “Mạnh thiếu, ngài về đến nhà rồi.”

“Nhanh thế a.” Mạnh Tư Diệu vẫn còn cảm thấy chưa thỏa mãn, “Anh Kỳ An, hay là tối nay anh ở lại đi, phòng của anh vẫn luôn được giữ lại mà.”

“Không được.” Cố Kỳ An từ chối, “Tôi về còn phải tiếp tục xử lý công việc.”

“Cuồng công việc…” Mạnh Tư Diệu không nhịn được nhỏ giọng lầm bầm, “Thật không biết ông già trả cho anh bao nhiêu tiền lương, đáng để anh làm việc cật lực thế này.”

Cố Kỳ An khẽ nâng cằm: “Xuống xe.”

“À đúng rồi, hai hôm nữa mẹ em về đấy.” Mạnh Tư Diệu bỗng nhiên nhớ ra điều gì đó, “Cuối tuần anh đến nhà ăn cơm nhé, cũng lâu rồi bà ấy không gặp anh.”

Cố Kỳ An nhắm mắt lại: “Nói sau đi.”

“Được rồi.” Mạnh Tư Diệu mở cửa xe đi xuống, “Vậy mai gặp lại nhé, anh Kỳ An.”

Cánh cửa đóng lại, chiếc Cayenne từ từ rời khỏi biệt thự.

Chú Vương lái xe từ trước đến nay luôn nhanh và ổn định, Cố Kỳ An ngủ một giấc trên xe, khi tỉnh dậy đã đến khu chung cư rồi.

“Tổng giám đốc Cố, ngài tỉnh rồi?” chú Vương nhìn qua gương chiếu hậu thấy cậu đã mở mắt.

Cố Kỳ An cử động cổ: “Đến nơi sao không gọi tôi?”

Chú Vương cười ngô nghê nói: “Thấy ngài có vẻ rất mệt mỏi, nên muốn để ngài ngủ thêm một chút.”

“Không sao, tôi về nhà nghỉ ngơi.” Cố Kỳ An khựng lại một chút, “Ngày mai chú đến gặp Trợ lý Lương, nói là tôi muốn tăng lương cho chú.”

“Thật sao tổng giám đốc Cố?” chú Vương vui mừng khôn xiết, liên tục cảm ơn, “Cảm ơn! Cảm ơn tổng giám đốc Cố! Tôi nhất định sẽ làm việc thật tốt!”

Nói rồi, ông nhanh nhẹn xuống xe từ ghế lái, đi đến ghế sau mở cửa: “Tổng giám đốc Cố, mời ngài!”

Cố Kỳ An xuống xe, một mình đi thang máy lên lầu.

Cửa thang máy mở ra, cậu vừa bước ra ngoài đã bị một bàn tay đột nhiên xuất hiện bịt lấy miệng từ phía sau.

Trái tim Cố Kỳ An đập thình thịch, khuỷu tay theo bản năng cong lại, dùng sức thúc vào người phía sau.

Phía sau truyền đến một tiếng r*n r* kêu đau: “Tổng giám đốc Cố, cậu còn học cả đấu vật nữa à?”

Cùng lúc đó, Cố Kỳ An cũng ngửi thấy mùi hương quen thuộc, cơ thể lập tức thả lỏng, nhưng cơn giận cũng bốc lên: “Tần Việt anh bị điên à?”

Đúng là cậu đã học đấu vật, lúc mới ra nước ngoài chưa quen cuộc sống, vì có khuôn mặt đẹp kiểu Á Đông, lúc đầu đã bị bắt nạt không ít.

Để thoát khỏi sự bắt nạt, cũng như để rèn luyện sức khỏe, cậu đặc biệt tìm một huấn luyện viên người Trung Quốc học một số kỹ thuật đấu vật, tuy không tinh thông nhưng đủ để đối phó những lúc gặp nguy hiểm.

Tần Việt gác cằm vào hõm cổ cậu, cách lớp áo hôn lên vai của cậu một cái: “Không phải tôi muốn tạo cho cậu một bất ngờ sao?”

Cố Kỳ An cười lạnh nói: “Sao tôi không thấy bất ngờ ở đâu cả?”

Tần Việt giả vờ kêu lên một tiếng: “Ai u, xương sườn của tôi hơi đau, đừng nói là gãy rồi nhé?”

“Gãy thì cũng đáng đời anh.” Cố Kỳ An thoát ra khỏi vòng tay của anh, quay người ấn vào vị trí xương sườn của anh, “Đau không?”

“Hít…” Tần Việt hít một hơi khí lạnh, “Nếu cậu có thể chủ động hôn tôi một cái, chắc là sẽ không đau nữa.”

Cố Kỳ An vung tay tát một cái: “Cút.”

“Rồi rồi, không lộn xộn.” Tần Việt biết điểm dừng, ôm cậu đi về phía cửa, “Đi, vào nhà trước đã.”

Lúc này Cố Kỳ An mới nhìn thấy một cái hộp lớn đặt dưới đất: “Đây là gì?”

Tần Việt cúi xuống nhặt cái hộp lên, cầm trong tay: “Đây là quà tôi muốn tặng cho cậu.”

Cố Kỳ An hơi ngạc nhiên: “Anh không có việc gì tự dưng tặng quà cho tôi làm gì?”

“Vì muốn tặng thôi.” Tần Việt thúc giục, “Mau mở cửa đi.”

Cố Kỳ An nhấn mật mã, vặn tay nắm cửa bước vào cửa trước.

Tần Việt đi theo vào, đặt chiếc hộp trong tay xuống trước ghế sofa, sốt ruột nói: “Chúng ta cùng nhau đi tắm đi.”

Cố Kỳ An quay đầu nhìn nhìn anh một cái: “Tôi muốn tắm trước, anh đợi tôi ra rồi hãy vào.”

Theo kinh nghiệm của hai lần trước, chỉ cần hai người tắm cùng nhau, Tần Việt sẽ không thể nhịn được.

Thoải mái thì thoải mái thật, nhưng làm trong phòng tắm thì quá tốn sức.

“Được thôi.” Tần Việt dứt khoát đồng ý, “Vậy cậu đi tắm trước đi.”

Cố Kỳ An thấy anh đột nhiên trở nên ngoan ngoãn như vậy, trực giác mách bảo chắc chắn anh đang âm mưu trò xấu gì đó.

Vẻ mặt Tần Việt bình thường đến mức có chút ngây thơ: “Sao lại nhìn tôi như thế?”

“Không có gì.” Cố Kỳ An thu lại ánh mắt, đi về phía phòng ngủ.

Cậu nán lại trong phòng tắm rất lâu, biết rõ đêm nay Tần Việt sẽ không dễ dàng buông tha cho mình, có chút thấp thỏm, nhưng phản ứng của cơ thể lại là một chút…

Mong đợi.

Mặc dù ban đầu sẽ có chút đau đớn, nhưng đến cuối cùng, đầu óc hoàn toàn trống rỗng, cơ thể mệt mỏi đến mức không cần nghĩ ngợi gì mà chìm vào giấc ngủ, cảm giác này sẽ khiến người ta nghiện.

Cố Kỳ An tắt vòi sen, lau khô người, quấn áo choàng ngủ bước ra khỏi phòng tắm.

Vừa ra ngoài, cậu đã thấy Tần Việt đang đứng ở cuối giường, trên tay cầm hai chiếc tất trắng nửa trong suốt.

Cố Kỳ An nhíu mày một cái: “Anh cầm cái gì trong tay thế?”

“Tất chân.” Tần Việt cúi xuống nhặt chiếc váy ngắn màu trắng trên giường lên, đưa cho cậu xem, “Tặng kèm khi mua bộ đồng phục thủy thủ.”

“Đây là quà anh muốn tặng tôi?” Cố Kỳ An lùi lại phía sau một bước, “Tôi không mặc.”

“Sao vậy?” Tần Việt nở nụ cười với cậu, “Không phải Thất Thất thích mặc váy xinh đẹp sao?”

Chiếc áo trên giường cũng ngắn đến đáng thương, phần vải trước ngực là ren nửa trong suốt, chỉ có chiếc nơ bướm đó mới miễn cưỡng che được một chút gì đó.

Cố Kỳ An chỉ liếc thoáng qua một cái đã biết bộ đồ này không phải là đồng phục thủy thủ đàng hoàng gì cả: “Tôi không thích loại này, muốn mặc thì anh tự đi mà mặc.”

“Mặc đi mà Thất Thất, tôi muốn thấy cậu mặc.” Tần Việt dùng giọng nói trầm thấp, đầy nam tính dụ dỗ, “Chỉ cần cậu mặc, đêm nay tôi sẽ hạ hủ lưu tình.”

Bốn chữ “hạ thủ lưu tình” này khiến Cố Kỳ An có chút do dự, hoàn toàn không nhớ lần trước mình mặc váy đã bị hành hạ thảm hại đến mức nào.

“Lại đây nào Thất Thất.” Tần Việt tiếp tục dụ dỗ, “Tôi đã đặc biệt mua cho cậu rồi, cậu mặc vào chắc chắn sẽ rất xinh đẹp.”

Cố Kỳ An mím môi, cuối cùng vẫn đi về phía giường.

Tần Việt hài lòng nhếch khóe môi, đôi mắt đen nhìn chằm chằm vào cậu, lóe lên ánh sáng như sói.

**
 Chan: Ủa nếu mà ông Mạnh này có vợ con đàng hoàng sao lại qua lại với mẹ Cố? Đừng nói là ổng lừa bà Cố làm tiểu tam đó nhé =))))

Trước Tiếp