Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Trong một tuần tiếp theo, Cố Kỳ An một mặt bận rộn xử lý những công việc lớn nhỏ của công ty, một mặt còn phải lo hồ sơ đấu giá cho khu đất ở Ninh Thành.
Sau đêm nói chuyện với Tần Việt, cả hai đều ngầm hiểu mà không nhắc lại về dự án này nữa.
Cho đến khi Thịnh Thái nộp tài liệu đấu giá cho chính quyền thành phố Ninh Thành, chỉ cần chờ chính phủ xem xét tư cách tham gia đấu thầu, rồi thông báo ngày đấu giá tại hiện trường.
Vào giờ tan làm ngày thứ Sáu, Mạnh Tư Diệu gõ cửa văn phòng tổng giám đốc, ló đầu vào: “Tổng giám đốc Cố, bây giờ anh có rảnh không?”
Cố Kỳ An ngẩng đầu khỏi đống tài liệu: “Có chuyện gì?”
“Không có gì đâu, anh Kỳ An.” Mạnh Tư Diệu đi vào văn phòng, tiện tay đóng cửa lại, “Em chỉ muốn hỏi anh là tối mai đến nhà ăn cơm, hay là ngày kia?”
Cố Kỳ An nhìn cậu ta: “Tối mai đi.”
“Được rồi!” Mạnh Tư Diệu cười híp mắt đáp, “Đến lúc đó em sẽ bảo dì Trương làm nhiều món ngon.”
Cố Kỳ An thu lại ánh nhìn: “Không có gì thì cậu có thể tan làm rồi.”
“Vậy em tan làm trước đây.” Mạnh Tư Diệu quay người, bỗng nhiên lại nhớ ra điều gì đó, “À đúng rồi anh Kỳ An, còn một chuyện em muốn nói với anh.”
Cố Kỳ An: “Nói đi.”
Mạnh Tư Diệu nhìn cậu với đôi mắt long lanh: “Là tổng giám đốc Lý của tập đoàn đầu tư Trác Huy ấy, anh ta rủ em đi dự tiệc, em đi được không?”
“Đây là tự do của cậu.” Cố Kỳ An nhướng mày, “Cậu hỏi ý kiến tôi từ khi nào thế?”
“Em sợ anh giận, lại nói em không lo làm việc đàng hoàng nữa mà.” Mạnh Tư Diệu thành thật trả lời, “Nhưng Lý Hạo khác với đám bạn hư hỏng trước đây của em, Thịnh Thái chúng ta đều đã hợp tác với tập đoàn đầu tư Trác Huy rồi mà đúng không!”
Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Mặc dù Lý Hạo mở tập đoàn đầu tư Trác Huy dựa vào gia đình, nhưng tầm nhìn đầu tư của anh ta không tồi, mấy năm nay tập đoàn đầu tư Trác Huy phát triển mạnh mẽ, quả thực không phải loại bao cỏ đời thứ hai tầm thường.”
“Bao cỏ đời thứ hai …” Mạnh Tư Diệu ngẫm nghĩ mấy chữ này, vẻ mặt do dự, “Anh Kỳ An, không phải anh đang nói em đấy chứ?”
Cố Kỳ An mỉm cười, khích lệ nói: “Ưu điểm lớn nhất của cậu chính là tự biết mình biết ta.”
“Cảm ơn — ây không đúng!” Mạnh Tư Diệu cảm ơn được một nửa mới phản ứng lại, “Em thừa nhận trước đây em không làm gì ra hồn, nhưng mấy tháng nay em đi theo anh, đều là chăm chỉ làm việc mà, sao lại còn nói em là bao cỏ chứ?”
“Được rồi, tan làm đi.” Cố Kỳ An đưa tay lên, “Tôi còn việc phải xử lý.”
Mạnh Tư Diệu lầm bầm rời đi, văn phòng trở nên yên tĩnh.
Cố Kỳ An tháo kính gọng vàng, ngửa đầu nhắm mắt tựa lưng vào ghế.
Chín giờ tối, cậu một mình trở về căn nhà trống rỗng.
Cố Kỳ An thay dép, đi đến phòng khách, mở tủ lạnh muốn lấy một chai nước uống.
Cửa tủ lạnh mở ra, những thứ đầy ắp bên trong đập vào mắt cậu.
Trước đây, tủ lạnh của cậu chỉ có nước khoáng được xếp ngay ngắn, từ khi Tần Việt đến nhà, đồ trong tủ lạnh càng ngày càng nhiều hơn.
Ngoài trứng, bánh mì, sữa còn thừa, còn có cả hoa quả tươi đối phương vừa gọi giao đến ngày hôm qua.
Cố Kỳ An tìm một vòng, lấy ra một hộp dâu tây đỏ tươi mang đến bồn rửa.
Rửa sạch xong, cậu bưng chiếc đĩa nhỏ ngồi xuống ghế sofa bắt đầu ăn dâu tây.
Vừa ăn được vài quả, chiếc điện thoại đặt trên bàn trà rung lên.
Cố Kỳ An nuốt miếng dâu tây trong miệng, lại m*t nước dâu còn dính trên đầu ngón tay, vươn tay lấy điện thoại.
Tần Việt: [Tan làm chưa, tổng giám đốc Cố?]
Cố Kỳ An: [Về đến nhà rồi.]
Tần Việt: [Tôi cũng vừa về đến nhà.]
Tần Việt: [Ngày mai là thứ Bảy, cậu có kế hoạch gì không?]
Cố Kỳ An hừ một tiếng, vừa nhìn đã biết anh ta đang có ý đồ gì.
Cố Kỳ An: [Có rồi.]
Tần Việt: [Kế hoạch gì vậy?]
Cố Kỳ An: [Đi thăm một vị trưởng bối.]
Tần Việt khéo léo không hỏi thêm, lui một bước: [Vậy ngày kia thì sao? Cuối tuần cậu không có kế hoạch nào khác chứ?]
Cố Kỳ An: [Bây giờ vẫn chưa biết.]
Đầu bên kia im lặng một lát, màn hình điện thoại hiện lên một cuộc gọi thoại.
Điện thoại vừa kết nối, bên tai vang lên giọng điệu đùa cợt của đối phương: “Tổng giám đốc Cố đúng là người bận rộn, lịch trình kín mít vậy sao?”
Cố Kỳ An lạnh nhạt trả lời: “Sao bằng tổng giám đốc Tần, bận rộn vẫn có thể dành thời gian quấy rầy tôi.”
Tần Việt cười khẽ: “Dù tôi có bận đến đâu, chỉ cần là chuyện của cậu, tôi đều có thời gian.”
Cố Kỳ An khẽ động lông mày, rất nhanh lại trở lại bình thường: “Trong miệng tổng giám đốc Tần không có lấy một lời thật, tôi không dám tin.”
“Tổng giám đốc Cố không tin tôi cũng không sao, tôi sẽ dùng sự thật để chứng minh cho cậu thấy.” Giọng Tần Việt đầy ý cười, không thể nghe ra là đùa hay thật.
Đương nhiên Cố Kỳ An cũng không để câu nói này trong lòng, dù sao thì cậu đã quá quen với sự ba hoa của người đàn ông này.
Lúc này, Tần Việt lại nói qua điện thoại: “Nếu cậu không chắc cuối tuần có rảnh hay không, vậy tôi sẽ sắp xếp hai phương án.”
“Ừm.” Cố Kỳ An đáp lời, lười hỏi anh có sắp xếp gì, dù sao cũng chỉ là ở trên giường…
**
Chiều tối thứ Bảy, Cố Kỳ An mang theo món quà do Trợ lý Lương tỉ mỉ chọn, khởi hành đến biệt thự nhà họ Mạnh.
Xe dừng ở bên ngoài khu biệt thự, bảo vệ xác nhận danh tính rồi cho họ vào, xe tiếp tục đi thêm một đoạn đường, dừng lại trước một căn biệt thự.
Cố Kỳ An ngồi trong xe, nhìn qua cửa kính về phía cổng biệt thự.
Chú Vương quay đầu nhìn cậu: “Tổng giám đốc Cố, có vấn đề gì sao?”
“Không có.” Cố Kỳ An hoàn hồn, “Chú có thể đi loanh quanh đâu đó trước, tôi sẽ không ở lại quá lâu.”
“Vâng tổng giám đốc Cố.” Chú Vương đáp, “Chờ tin nhắn của ngài bất cứ lúc nào.”
Cố Kỳ An mở cửa xe xuống, sải bước đi đến cổng biệt thự, nhấn chuông.
Vài giây sau, cánh cửa từ từ mở ra trước mặt cậu.
Cố Kỳ An bước vào biệt thự, đi thẳng về phía phòng khách.
Trong phòng khách lộng lẫy, một phu nhân khoảng hơn bốn mươi tuổi đang ngồi trên ghế sofa uống trà.
Bà ăn mặc sang trọng, làn da được chăm sóc tốt, chỉ ở khóe mắt có vài nếp nhăn do thời gian để lại, trông giống như một tiểu thư đài các chưa từng phải chịu khổ.
Cố Kỳ An bước lên hai bước, cất tiếng gọi: “Dì Tống.”
Tống Uyển Chi nghe thấy tiếng, ngước mắt lên, nở nụ cười hiền hậu và thanh lịch với cậu: “Đến rồi à, Kỳ An.”
“Gần đây công ty có quá nhiều việc, cháu không thể sắp xếp được thời gian.” Cố Kỳ An chào hỏi nói, “Dì Tống, sức khỏe của dì vẫn tốt chứ?”
“Không sao, dì biết cháu bận rộn quản lý công ty.” Tống Uyển Chi đặt chén trà xuống, “Sức khỏe của dì vẫn tốt, không có vấn đề gì lớn.”
“Vậy thì tốt rồi.” Cố Kỳ An đi đến trước ghế sofa, từ trong túi áo vest lấy ra một chiếc hộp nhỏ tinh xảo, “Cháu chuẩn bị một món quà nhỏ cho dì.”
“Cháu còn chuẩn bị quà à?” Tống Uyển Chi nhận lấy chiếc hộp, mở ra xem, là một đôi bông tai ngọc trai có phẩm chất tuyệt hảo, lấp lánh ánh sáng dịu nhẹ dưới ánh đèn.
“Đôi bông tai đẹp quá.” Tống Uyển Chi lộ vẻ yêu thích, khen ngợi nói “Kỳ An thật biết chọn, hơn Tiểu Diệu rất nhiều.”
Cố Kỳ An cụp mi mắt: “Chỉ cần dì thích là được.”
“Anh Kỳ An, cuối cùng anh cũng đến rồi!” Nhắc Tào Tháo Tào Tháo liền đến, Mạnh Tư Diệu từ trên lầu đi xuống, vừa thấy cậu đã tăng tốc chạy đến, “Vẫn là mẹ em có tiếng nói nhất, gọi một cái là anh đến ngay.”
“Con đó, cả ngày chỉ biết bám lấy anh Kỳ An.” Đối mặt với con trai, giọng Tống Uyển Chi trở nên thân mật, “Nếu con có thể dùng sự hăng hái này để học hỏi cách quản lý công ty từ anh Kỳ An, cha con cũng sẽ không tức giận đến mức cắt nguồn tiền của con nữa.”
Mạnh Tư Diệu không thèm để ý: “Ông ấy cắt thì cắt, dù sao bây giờ con cũng có thể tự nuôi sống bản thân rồi.”
Cố Kỳ An tiếp lời: “Dì Tống, gần đây Tư Diệu biểu hiện rất tốt.”
“Mẹ, mẹ nghe chưa?” Cái đuôi phía sau Mạnh Tư Diệu lại vểnh lên, “Anh Kỳ An khen con kìa!”
“Nghe rồi, nhưng con không được kiêu ngạo, phải tiếp tục cố gắng.” Tống Uyển Chi như thể thuận miệng nói, “Sau này đợi cha con lui về sau hoàn toàn, tập đoàn Thịnh Thái sẽ phải dựa vào con để gánh vác đấy.”
Mạnh Tư Diệu không tim không phổi trả lời: “Thế thì con cũng không sợ, không phải vẫn còn anh Kỳ An sao?”
Nụ cười trên mặt Tống Uyển Chi hơi cứng lại: “Cái đứa nhỏ này…”
“Tập đoàn Thịnh Thái mang họ Mạnh, sau này chắc chắn vẫn phải dựa vào cậu.” Cố Kỳ An nói với giọng điệu bình thản, “Tôi cũng không thể làm thuê cho Thịnh Thái cả đời được.”
“Tại sao không thể chứ?” Mạnh Tư Diệu vẻ mặt không đồng tình, “Thịnh Thái có thể trả cho anh một mức lương đủ cao, thật sự không được thì chia cho anh một chút cổ phần cũng được mà, anh Kỳ An làm thuê cho ai mà chẳng là làm thuê?”
Cố Kỳ An còn chưa kịp nói, Tống Uyển Chi đã đứng dậy ngắt lời: “Thôi được rồi, không nói những chuyện này nữa, đi ăn tối thôi.”
Bữa tối rất thịnh soạn, đầy ắp sơn hào hải vị.
Tống Uyển Chi vừa nói chuyện với con trai, vừa gắp thức ăn cho cậu ta, cũng không quên quan tâm đến Cố Kỳ An: “Kỳ An, cháu muốn ăn món gì thì tự gắp nhé, cứ coi như ở nhà mình, đừng câu nệ.”
Cố Kỳ An đáp lời: “Vâng, dì Tống.”
Ăn xong, ba người lại ngồi trên ghế sofa tiếp tục trò chuyện.
Cố Kỳ An vốn nghĩ Tống Uyển Chi sẽ hỏi mình về chuyện tập đoàn, nhưng bà lại không hề nhắc đến, chỉ quan tâm đến những chuyện vụn vặt trong cuộc sống của cậu và lặp đi lặp lại dặn dò cậu phải chăm sóc tốt cho bản thân.
Mạnh Tư Diệu có chút không kiên nhẫn nói: “Thôi mà mẹ, những điều này ngay cả con nghe cũng đã nhàm tai rồi.”
“Cái đứa trẻ này, sao lại không có kiên nhẫn thế hả?” Tống Uyển Chi trách móc, khẽ đánh vào người cậu ta một cái.
Mạnh Tư Diệu nhào tới ôm tay bà, cười hì hì chuyển chủ đề: “Mẹ, khóe mắt của mẹ có phải có thêm một nếp nhăn không?”
Cố Kỳ An ngồi một bên, im lặng nhìn hai mẹ con họ tương tác với nhau.
Cho đến khi đồng hồ báo thức đã cài đặt trước reo lên, cậu lấy điện thoại ra từ trong túi áo: “Xin lỗi, cháu có điện thoại.”
Cố Kỳ An đi ra ban công, gọi điện cho Chú Vương: “Chú Vương, đến đón tôi đi.”
Cúp điện thoại, cậu trở lại phòng khách: “Dì Tống, cháu có chút việc cần xử lý, hôm nay xin phép về trước.”
“Hả?” Mạnh Tư Diệu lập tức đứng bật dậy, “Anh Kỳ An, tối nay không ngủ lại nhà sao?”
“Lần sau đi.” Cố Kỳ An đáp, “Chuyện này tôi phải đích thân đi xử lý.”
Mạnh Tư Diệu còn muốn giữ người lại, lại bị Tống Uyển Chi khẽ đánh một cái: “Tiểu Diệu, không được làm chậm trễ việc chính của anh Kỳ An.”
“Thôi được rồi…” Mạnh Tư Diệu không tình nguyện ngồi lại xuống ghế sofa, giọng cũng không vui, “Vậy anh đi lo việc đi, anh Kỳ An.”
Cố Kỳ An nói: “Dì Tống, dì giữ gìn sức khỏe, lần sau cháu sẽ đến thăm dì.”
“Cháu cũng vậy, Kỳ An.” Tống Uyển Chi dịu dàng đáp, “Hãy chăm sóc bản thân thật tốt, cũng phải vất vả nhờ cháu dạy dỗ Tiểu Diệu.”
“Đó là điều cháu nên làm.” Cố Kỳ An khẽ gật đầu, rồi quay lưng rời khỏi biệt thự.
Trên đường trở về, cậu một tay chống trán nhắm mắt giả vờ ngủ.
Một lúc sau, Cố Kỳ An đột ngột lên tiếng: “Chú Vương, đi đến nghĩa trang.”
Chú Vương nhìn cậu qua gương chiếu hậu: “Tổng giám đốc Cố, bây giờ đã muộn rồi, đi đến nghĩa trang thì…”
Cố Kỳ An biết ông đang lo lắng điều gì: “Bác cứ thả tôi ở cổng nghĩa trang là được, sau đó có thể tan làm.”
Chú Vương kinh ngạc: “Vậy ngài về bằng cách nào?”
“Không cần lo cho tôi.” Cố Kỳ An đáp, “Đi thôi.”
Khoảng hơn nửa giờ sau, chiếc Cayenne màu đen dừng lại ở lối vào nghĩa trang.
Mặc dù có đèn đường, nhưng nghĩa trang vào ban đêm vắng lặng như tờ, ngay cả giữa mùa hè cũng toát ra một luồng khí lạnh lẽo.
Cố Kỳ An xuống xe, đóng cửa lại: “Chú về đi.”
Nói rồi, cậu đi về phía những bậc thang của nghĩa trang.
Chú Vương ngồi trong xe, vẻ mặt rối bời nhìn theo bóng lưng đang đi xa.
Con đường này Cố Kỳ An đã đi vô số lần, thuộc lòng trong tâm trí, không lâu sau đã đi đến trước ngôi mộ quen thuộc.
Cậu mở đèn pin điện thoại, chiếu vào bó hoa bách hợp đã héo tàn trước bia mộ, rồi di chuyển đến bức ảnh đen trắng trên bia.
“Bà Cố, hôm nay đột nhiên rất nhớ người, nên đến thăm người đây.” Ánh mắt Cố Kỳ An dịu dàng, giọng điệu còn dịu dàng hơn, “Mong là không làm phiền người nghỉ ngơi.”
Những người khác đều sợ nghĩa trang, nhưng nếu trên đời này thực sự có linh hồn, thì mẹ của cậu chắc chắn sẽ đứng trước mặt để bảo vệ cậu như khi còn sống, vậy thì cậu còn có gì phải sợ hãi cơ chứ?
Cố Kỳ An ngồi xổm xuống, ngón tay v**t v* khuôn mặt đang cười trong bức ảnh, khẽ hỏi: “Bà Cố, người nói xem, rốt cuộc dì Tống có biết chuyện không?”
Nếu không biết, thì dì Tống cũng chỉ là một người đáng thương bị chồng lừa dối, nếu biết, thì bà ấy chính là kẻ đồng lõa.
Nhưng nếu bà ấy thực sự biết, thì làm thế nào mà bà ấy có thể đối với cậu không có một chút hiềm khích, thậm chí còn quan tâm đến cuộc sống hàng ngày của cậu như vậy?
Cố Kỳ An thở dài, từ từ tựa trán vào bức ảnh, giống như hồi nhỏ mỗi khi bị ốm không thoải mái, cậu đều dùng cái trán non nớt của mình áp vào trán mẹ, tìm kiếm sự an ủi.
Chỉ là người mẹ ngày xưa ấm áp, còn người mẹ bây giờ lạnh lẽo, sẽ không bao giờ cho cậu bất kỳ sự phản hồi nào nữa.
Không biết đã qua bao lâu, Cố Kỳ An nghe thấy tiếng bước chân từ phía sau.
Cậu mở mắt ra, trên mặt không hề có sự hoảng sợ.
“Thất Thất, tôi đến rồi.” Một giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên trong nghĩa trang tối đen, mang theo một sức mạnh kỳ lạ khiến người ta cảm thấy yên tâm.
Cố Kỳ An muốn đứng dậy, nhưng vì ngồi quá lâu nên chân đã tê cứng, cơ thể lắc lư hai cái.
Tần Việt bước nhanh tới, một tay ôm lấy cậu vào trong lòng: “Cẩn thận.”
Cố Kỳ An ngửi thấy mùi gỗ đàn hương, thần kinh vô thức thả lỏng, ngón tay nắm lấy cổ áo của người đàn ông, cằn nhằn: “Chậm thật.”
“Tổng giám đốc Cố, tiểu nhân đã dùng tốc độ nhanh nhất để bay đến rồi.” Tần Việt bất lực cười cười, lại hỏi, “Còn đi được không?”
Cố Kỳ An thử cử động chân: “Không được, để tôi từ từ hồi phục đã.”
Tần Việt không nói hai lời, trực tiếp bế xốc cậu lên.\