Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 25

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Trong phòng ngủ chỉ bật duy nhất một chiếc đèn đầu giường, ánh sáng vàng mờ ảo phác họa nên hai bóng người đang quấn quýt.

Cố Kỳ An ngồi trên chiếc eo săn chắc và vạm vỡ của người đàn ông, nhíu mày, biểu cảm dường như là khó chịu nhưng không phải hoàn toàn là đau đớn.

Một bên dây áo hai dây màu đen mỏng manh trượt xuống, để lộ nửa bên vai trắng nõn và lồng ngực hơi căng phồng, run rẩy theo từng cử động của cậu.

Chiếc váy trên người cậu quá ngắn, ngắn đến mức không cần cởi ra, vạt váy xòe ra vừa vặn che đi một mảng hỗn loạn, nhưng chỉ cần cử động mạnh một chút, mọi thứ sẽ lại như ẩn như hiện.

Tần Việt cắn răng, cơ bắp toàn thân cứng đờ, đôi bàn tay với những đốt xương rõ ràng trượt xuống từ vòng eo dẻo dai, siết chặt lấy hai đùi hơi đầy đặn, để lại vài vết ngón tay rõ rệt trên làn da trắng nõn, mịn màng.

Không biết đã qua bao lâu, Cố Kỳ An mềm nhũn như mất hết sức lực ngã vào người anh, khuôn mặt đỏ bừng, đôi mắt màu hổ phách cũng trở nên thất thần.

Tần Việt khàn giọng trêu chọc: “Tổng giám đốc Cố, đã hết sức rồi sao?”

Lòng bàn tay đầy mồ hôi của Cố Kỳ An chống lên cơ bụng của anh, muốn mượn lực để trượt xuống.

Nhưng Tần Việt lại đột ngột đứng dậy, như mãnh thú thoát lồng, đè cậu xuống dưới, hôn cậu một cách hung bạo và mạnh mẽ, đầu lưỡi gần như muốn thọc sâu vào cổ họng của cậu, như thể muốn chui thẳng vào cơ thể cậu.

Nụ hôn kết thúc, bàn tay to lớn của người đàn ông nắm lấy đầu gối mềm mại, giọng nói trầm khàn tuyên bố: “Vậy bây giờ đến lượt tôi rồi, Thất Thất.”

Cố Kỳ An không thể kiểm soát được mà rùng mình: “Tần Việt anh không… ưm…”

Âm cuối đột ngột biến mất trong không khí, hóa thành những âm tiết rời rạc.

Đêm dài đằng đẵng, Cố Kỳ An phải đến tận ba, bốn giờ sáng mới có thể nằm sấp trên giường ngủ thiếp đi, đương nhiên cũng không nhớ phải đuổi người đàn ông ra khỏi nhà mình.

Tần Việt nằm tựa vào bên cạnh cậu, v**t v* làn da đầy những vết bầm đỏ không rời tay.

Sau một lúc lâu, anh ghé sát lại, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng lên nửa bên má lộ ra của cậu: “Ngủ ngon mơ đẹp, Thất Thất.”

**

Cố Kỳ An ngủ một giấc rất sâu, khi tỉnh dậy, trên giường chỉ còn lại một mình cậu.

Cậu hơi cựa mình, cơn đau trong dự đoán không hề đến, bộ phận bị sử dụng quá độ đêm qua cũng không còn cảm giác đau rát, ngược lại có một chút mát lạnh, như thể đã được bôi thuốc.

Cố Kỳ An ngồi dậy, với tay lấy điện thoại đặt trên tủ đầu giường, mở màn hình ra mới phát hiện đã hơn mười giờ sáng.

Cậu đưa tay che mặt, không nhớ đã bao lâu rồi mình không ngủ đến giờ này mới thức dậy, may mà hôm nay là cuối tuần không phải đi làm.

“Kẽo kẹt” một tiếng, cánh cửa phòng ngủ đang khép hờ bị ai đó từ bên ngoài đẩy ra.

Ánh sáng từ phòng khách chiếu vào phòng ngủ, người đàn ông cao lớn bước vào, dáng đi lười biếng, đúng kiểu một con thú lớn đã được ăn no.

Cố Kỳ An vươn dài cánh tay, lấy chiếc áo choàng ngủ khoác lên người.

“Chào buổi sáng, Thất Thất.” Tần Việt đi đến trước cửa sổ kéo rèm ra, rồi quay lại đi đến bên giường, “Có chỗ nào không thoải mái không?”

Giọng Cố Kỳ An mang theo chút khàn khàn: “Không có.”

Mặc dù đêm qua có nhiều khoảnh khắc cậu cảm thấy mình sắp bị xuyên thủng, người đàn ông thực sự ra tay rất mạnh để đóng đinh cậu vào giường, nhưng so với tình trạng thảm hại sau đêm đầu tiên, sự khó chịu hiện tại vẫn nằm trong phạm vi có thể chịu đựng được.

“Tuyệt vời.” Tần Việt nhếch khóe môi, khen ngợi với giọng đầy ẩn ý, “Thất Thất thích nghi nhanh thật đấy.”

Anh biết sức lực của mình dồi dào đến mức nào, cũng biết rất ít người có thể theo kịp thể lực của mình, nhưng màn thể hiện của Cố Kỳ An hoàn toàn vượt quá mong đợi của anh.

Vị tổng giám đốc Cố vốn luôn lạnh lùng, xa cách và cao ngạo, trên giường không chỉ chủ động mà còn rất phóng khoáng, vòng eo với lớp cơ bắp mỏng kia vừa dẻo dai lại linh hoạt, khi dùng sức gần như có thể khiến anh lập tức đầu hàng.

Ngay cả khi cuối cùng đã kiệt sức và gần như ngất đi, cơ thể nhạy cảm của cậu vẫn có thể phản ứng lại, ăn khớp với anh một cách kỳ lạ, như thể trời sinh ra là để anh…

“Tôi muốn đi tắm.” Cố Kỳ An vén chiếc chăn mỏng đắp trên người, “Anh về trước đi.”

Tần Việt thoát ra khỏi suy nghĩ, cười nói: “Tổng giám đốc Cố mặc quần vào, lại trở mặt không nhận người sao?”

Cố Kỳ An cười lạnh một tiếng: “Đừng nói như thể anh không sướng vậy.”

“Tôi đương nhiên sướng rồi.” Tần Việt nâng tay sờ cằm cậu, đầu ngón tay cọ xát lên đôi môi đỏ mọng, cắn chữ rất nặng, “Sướng đến bay bổng.”

Mặc dù đã trải qua rất nhiều lần, Cố Kỳ An vẫn chưa quen với sự vô liêm sỉ của đối phương, “bốp” một tiếng hất tay anh ra: “Nếu đã sướng rồi, thì đừng ở đây làm chướng mắt tôi nữa.”

“Tôi dù không đẹp bằng cậu, nhưng cũng coi là anh tuấn đi chứ.” Tần Việt khẽ nhướng mày, “Sao lại chướng mắt tổng giám đốc Cố được?”

Cố Kỳ An không thèm để ý đến anh nữa, đứng dậy khỏi giường, khi mũi chân chạm đất mới phát hiện hai chân vẫn còn nhũn ra.

Tần Việt nhanh tay lẹ mắt, đưa tay ra đỡ cậu một cái, cười hỏi: “Có muốn tôi bế cậu đi tắm không?”

“Không cần.” Cố Kỳ An đứng vững lại, chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ trên người, ánh mắt nhìn về phía chiếc váy hai dây màu đen nằm trên sàn.

Nói đúng hơn là không còn có thể gọi là váy nữa, chỉ là một mảnh vải đã bị tàn phá không ra hình thù gì, không chỉ bị xé rách, mà còn đầy những vết tích đáng ngờ.

Ánh mắt Tần Việt đi theo cậu đến chiếc váy, giọng nói lại có thêm vài phần hồi tưởng: “Chiếc váy bị tôi xé hỏng rồi, hình như không thể mặc lại nữa.”

Trong đầu Cố Kỳ An cũng hiện lên một cảnh tượng nào đó, cậu quay mặt đi: “Cứ vứt đi là được.”

Dù sao trong tủ quần áo của cậu không chỉ có một chiếc váy này, mà ngay cả khi chiếc này không bị xé rách, cậu cũng không thể mặc lại nữa.

“Xin lỗi.” Tần Việt rất lịch sự xin lỗi, “Tôi sẽ tặng cậu những chiếc váy mới, coi như đền tội.”

Cố Kỳ An đi về phía phòng tắm: “Không cần.”

“Sao lại không được?” Tần Việt cười một cách khó hiểu, “Làm hỏng rồi, thì nên đền cho cậu cái mới.”

Cố Kỳ An lười tranh cãi với anh về chuyện vặt này, vào phòng tắm tắm qua loa, khi đi ra thì trong phòng ngủ lại không còn ai.

Cậu thay quần áo ở nhà, vừa bước ra khỏi phòng ngủ đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

Cố Kỳ An đi đến phòng khách, nhìn về phía nhà bếp.

Tần Việt đang bận rộn trong bếp quay lưng lại với cậu, mặc chiếc áo choàng ngủ của cậu, vì hai người có sự chênh lệch nhất định về chiều cao và vóc dáng, nên chiếc áo choàng ngủ của cậu mặc trên người anh trông có vẻ hơi chật.

Cố Kỳ An đứng yên tại chỗ, có chút ngẩn người.

“Tắm xong rồi à?” Tần Việt quay người lại thấy cậu, lên tiếng: “Vừa đúng lúc cơm cũng làm xong, lại đây ăn bữa sáng muộn nào.”

Cố Kỳ An đi tới: “Anh dậy từ khi nào thế?”

“Tám chín giờ gì đó, không ngủ được nên dậy thôi.” Tần Việt đặt đĩa đồ ăn trong tay lên bàn ăn, “Tôi thấy trong bếp và tủ lạnh của cậu chẳng có gì, nên đã mua một ít nguyên liệu rồi cho người mang đến.”

Cố Kỳ An dừng lại trước bàn: “Anh không cần làm mấy chuyện này.”

Tần Việt kéo ghế ra, giọng nói trêu chọc: “Tổng giám đốc Cố đêm qua đã đút tôi ăn no như vậy rồi, tôi không thể để tổng giám đốc Cố đói bụng được chứ?”

Cố Kỳ An: “…”

Dưới sự kiên trì của Tần Việt, cậu vẫn ngồi xuống ghế.

Trên bàn bày bốn món mặn và một món canh, một món sườn kho, một món cá vược hấp, một món bò xào, một món rau xào, và một bát canh gà nấm thơm lừng.

“Tôi biết cậu ở nước ngoài ăn đồ Tây ngán rồi, làm chút món Trung Quốc cho cậu nếm thử.” Tần Việt múc cho cậu một bát canh, “Nhưng tôi sợ không kịp thời gian, nên chỉ làm vài món, cậu cứ ăn tạm nhé.”

Cố Kỳ An nhớ lại khi họ nói chuyện, Y đã từng nói sẽ có cơ hội trổ tài cho mình xem.

Lúc đó cậu không để tâm đến lời nói của đối phương, chỉ coi đó là một cách để trò chuyện tán tỉnh, không ngờ có một ngày thực sự có thể ăn được món do chính tay đối phương nấu.

Cố Kỳ An cầm đũa lên, gắp vài lát thịt bò xào cho vào miệng.

Tần Việt ngồi đối diện, chăm chú nhìn cậu: “Mùi vị thế nào?”

Cố Kỳ An nuốt thức ăn trong miệng: “Cũng được.”

“Có thể nhận được đánh giá ‘cũng được’ của tổng giám đốc Cố, cũng coi như là một sự công nhận đối với tôi rồi.” Tần Việt hài lòng nhếch môi, gắp cho cậu một miếng sườn, “Ăn nhiều một chút.”

Cố Kỳ An không thích nói chuyện khi ăn, hai người cứ thế im lặng ăn.

Tần Việt luôn quan sát sở thích của cậu, phát hiện cậu ăn nhiều nhất là cá vược và thịt bò, canh cũng uống không ít.

Khi ăn gần xong, Cố Kỳ An đặt đũa xuống, ngước mắt hỏi: “Sao anh lại biết nấu ăn?”

Thái tử gia của tập đoàn Hoàn Vũ lớn lên trong vòng vây của mọi người, trong nhà chắc chắn không thiếu người giúp việc nấu ăn, làm sao lại có tay nghề nấu nướng tốt như vậy?

“Coi như là một sở thích cá nhân thôi.” Tần Việt nhìn cậu cười cười, “Mỗi người ít nhiều cũng phải có sở thích của riêng mình, đúng không?”

Cố Kỳ An lau miệng, không tiếp tục truy hỏi nữa.

Tần Việt lại trở nên hào hứng: “Nhưng mà số người được ăn cơm tôi nấu đếm trên đầu ngón tay, ngoài người nhà tôi ra, chỉ có mình cậu thôi đấy.”

Cố Kỳ An cụp mắt xuống: “Vậy là vinh hạnh của tôi rồi.”

Tần Việt lắc đầu, đính chính: “Không, là vinh hạnh của tôi.”

Mi mắt Cố Kỳ An khẽ run lên, đứng dậy chuẩn bị dọn bát đũa.

Tần Việt cũng đứng dậy: “Cứ để đó, tôi dọn cho.”

Cố Kỳ An dừng lại, không giằng co với anh, ngồi xuống ghế sofa.

Tần Việt dọn dẹp bàn, cho bát đũa vào máy rửa bát, rồi quay lại phòng khách.

Cố Kỳ An nhìn anh: “Cũng không còn sớm nữa, anh về đi.”

Tần Việt ngồi xuống ghế sofa bên cạnh cậu, giở thói vô lại: “Nấu ăn mệt quá, tôi muốn nghỉ ngơi một lát.”

Cố Kỳ An cảm thấy buồn cười: “Đêm qua sao không thấy anh than mệt?”

“Cái đó đâu giống nhau?” Tần Việt ghé sát lại gần cậu, “Một bên là vất vả nấu ăn, một bên là tận hưởng bữa ăn.”

Cố Kỳ An đẩy mặt anh ra: “Vậy anh cứ ở đây nghỉ ngơi đi, tôi phải xử lý công việc rồi.”

Tần Việt quay mặt đi, nhanh chóng hôn một cái vào lòng bàn tay cậu, còn phát ra tiếng.

Cố Kỳ An rụt tay lại như bị điện giật, đứng dậy rời khỏi ghế sofa.

Tần Việt nằm tựa vào ghế sofa: “Tổng giám đốc Cố cứ đi làm việc đi, đừng để ý đến tôi.”

Cố Kỳ An nhịn xuống, mím môi, đi về phía thư phòng.

Trong thư phòng, cậu xử lý các email tồn đọng, rồi chủ động liên hệ với Lý Hạo, hẹn thời gian cụ thể để nói chuyện về việc hợp tác dự án mới.

Vừa cúp điện thoại, còn chưa kịp đặt xuống thì lại có một cuộc gọi khác đến.

Cố Kỳ An nhìn màn hình hiển thị, sau vài giây mới nhấn nút nghe: “Chú Mạnh.”

“Kỳ An…” Giọng Mạnh Nghiệp nghe có vẻ yếu hơn lần trước, “Chú nghe Tư Diệu nói, hôm qua cháu đưa nó đi nói chuyện dự án à?”

Cố Kỳ An dựa lưng vào ghế: “Vâng, nhân tiện đưa cậu ấy đi gặp mọi người.”

“Làm tốt lắm, Kỳ An.” Mạnh Nghiệp nói rất chậm, “Chú dạy nó hai mươi năm, còn không bằng cháu chỉ dạy vài tháng.”

Cố Kỳ An đáp: “Cậu ấy chỉ còn nhỏ thôi, sớm muộn gì cũng sẽ hiểu được tấm lòng của chú.”

“Mong là vậy.” Mạnh Nghiệp nói xong, đột nhiên thở dài một hơi, “Kỳ An à, bệnh của chú có lẽ… không thể khỏi được.”

Trong đôi mắt màu hổ phách của Cố Kỳ An lạnh lẽo, giọng nói vẫn bình tĩnh như mọi khi: “Sao lại thế được, bây giờ y học phát triển như vậy.”

“Cơ thể của chú, chú tự biết.” Mạnh Nghiệp hít một hơi, “Kỳ An à, bây giờ chú mới cảm nhận được, nỗi đau khổ của mẹ cháu lúc lâm chung rồi.”

Ngón tay Cố Kỳ An nắm chặt chiếc điện thoại, dùng sức đến mức các khớp ngón tay trắng bệch.

Mạnh Nghiệp tiếp tục nói: “Khi đó cháu ở nước ngoài, không ở bên cạnh mẹ, không biết bà ấy…”

“Chú Mạnh, cơ thể của chú bây giờ tốt hơn tình trạng của bà ấy khi đó rất nhiều.” Cố Kỳ An lạnh lùng cắt ngang, “Đừng nghĩ nhiều nữa, Thịnh Thái ở đây có cháu lo, chú cứ yên tâm dưỡng bệnh.”

“Được… đứa trẻ ngoan, có cháu là —” Mạnh Nghiệp ngừng lại, “Là phúc đứa lớn nhất đời chú.”

Khóe môi Cố Kỳ An cong lên một nụ cười chế giễu: “Chú Mạnh nói quá rồi.”

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói của nhân viên y tế, một lát sau Mạnh Nghiệp nói: “Bác sĩ đến rồi, vậy nhé Kỳ An.”

Cố Kỳ An cúp điện thoại, ném chiếc điện thoại lên bàn, phát ra một tiếng “cạnh” nặng nề.

Trước đây cậu không tin vào câu “Thiên đạo luân hồi”, bây giờ lại có chút tin rồi.

Nhưng cứ thế mà chết vì bệnh, chẳng phải quá dễ dàng cho hắn sao.

“Cốc cốc” hai tiếng, đột nhiên có tiếng gõ cửa.

Cố Kỳ An hoàn hồn: “Vào đi.”

Tần Việt đứng ở cửa, xin phép: “Có tiện để tôi vào không, tổng giám đốc Cố?”

Cố Kỳ An nói kiệm lời: “Không tiện.”

“Chẳng lẽ trong thư phòng của tổng giám đốc Cố có cất giấu bí mật gì của Thịnh Thái sao?” Tần Việt bưng một cốc nước bước vào thư phòng, “Vậy tôi càng phải vào xem cho rõ.”

Cố Kỳ An: “…”

Nếu nói người này ngoài mặt dày ra, còn có kỹ năng đặc biệt nào nữa, thì có lẽ là nói dối và logic của kẻ cướp.

“Chỉ đùa thôi, tôi sợ cậu khát nước.” Tần Việt đặt cốc nước trước mặt cậu, “Trong căn phòng này, thứ duy nhất hấp dẫn tôi, chỉ có cậu.”

Cố Kỳ An đưa tay đóng máy tính lại: “Còn chuyện gì nữa không?”

Tần Việt chống hai tay lên bàn làm việc: “Còn muốn hỏi cậu, buổi tối có muốn ăn gì không?”

Cố Kỳ An ngước mắt nhìn thẳng vào anh: “Tổng giám đốc Tần, nếu tôi cần người chăm sóc cuộc sống của mình, tôi có thể thuê người giúp việc.”

Tần Việt cười đáp: “Người giúp việc sao có thể chu đáo bằng tôi được.”

“Chúng ta chỉ là mỗi người một nhu cầu, ngoài chuyện lên giường, không cần có thêm bất kỳ mối liên hệ thừa thãi nào khác.” Giọng Cố Kỳ An lạnh nhạt, “Tôi rất không thích người khác xâm phạm vào không gian riêng tư của mình, tổng giám đốc Tần có hiểu không?”

Cậu không biết đối phương vì đã ngủ với mình, nên theo thói quen coi mình là người yếu thế để chăm sóc, hay là muốn có được thứ gì đó khác từ mình.

Bất kể là trường hợp nào, đối với cậu cũng không phải là tin tốt và cậu cũng không thể cho phép.

Nụ cười trên mặt Tần Việt từ cứng đờ dần dần biến mất, anh hạ giọng hỏi: “Mọi thứ tôi làm hôm nay đều rất thừa thãi đối với cậu, đúng không?”

Cố Kỳ An im lặng vài giây, đáp lại một chữ: “Đúng.”

Môi Tần Việt mím lại thành một đường thẳng, ánh mắt nhìn chằm chằm vào cậu sâu thẳm không thấy đáy.

Ngay khi Cố Kỳ An nghĩ rằng đối phương lại sắp đóng sầm cửa bỏ đi, người đàn ông đột nhiên sải bước đi vòng qua bàn làm việc.

Cậu còn chưa kịp lên tiếng, đã bị Tần Việt dùng hai tay siết eo bế lên bàn làm việc.

Cố Kỳ An nhíu mày: “Tần Việt anh lại nổi điên gì thế?”

“Không phải cậu nói ngoài chuyện lên giường, mọi thứ khác đều thừa thãi sao?” Giọng Tần Việt rất kỳ lạ, như thể được nặn ra từ trong cổ họng, “Vậy thì làm chuyện không thừa thãi nữa đi.”

“Anh bị điên à?” Cố Kỳ An không nhịn được mắng, “Đây là thư phòng, không phải giường.”

“Ai nói phải làm trên giường?” Tần Việt cười cười, cúi đầu xuống hôn cậu.

Cố Kỳ An nghiêng mặt tránh né nụ hôn, đôi môi nóng bỏng rơi xuống má, rồi đi xuống cổ, xương quai xanh, dùng răng cắn mở nút áo ở nhà.

Lúc này Cố Kỳ An mới nhận ra anh đang làm thật, vừa định giơ chân đạp thì anh lại tiếp tục di chuyển xuống dưới lớp áo.

Tần Việt cứ thế quỳ một gối trước mặt cậu, độ cao của bàn làm việc vừa vặn.

Những ngón tay của Cố Kỳ An chống trên mặt bàn co lại, kêu khẽ lạc giọng: “Tần Việt anh…”

Tần Việt lại như thể được khuyến khích, tiến lên hoàn toàn không cho cậu thời gian để từ từ thích nghi.

Cố Kỳ An một chân gác lên vai và tấm lưng rộng lớn của anh, không thể kiểm soát mà đưa tay còn lại lên, túm lấy mái tóc đen sau gáy người đàn ông.

Cậu nhắm mắt lại, ngửa cổ họng trắng bệch và yếu ớt ra sau, trong đầu vốn còn hỗn loạn, giờ trở nên trống rỗng.

Một lúc sau, Tần Việt đứng dậy, hôn lên môi cậu.

Vị đắng nhàn nhạt trao đổi giữa môi và lưỡi của hai người, Cố Kỳ An ghét bỏ thè lưỡi ra, nhưng lại bị đối phương quấn lấy.

Mãi đến khi cậu không thở được nữa, anh mới tốt bụng lùi lại một chút.

“Tổng giám đốc Cố, nể tình tôi đã tận tâm tận lực phục vụ cậu như vậy…” Tần Việt ở bên tai cậu, hạ thấp giọng cầu xin, “Tối nay cho tôi ở lại một hôm nữa nhé, được không?”

Trước Tiếp