Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 24

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An cao ráo, chân dài, vai rộng eo thon, đứng đó đúng chuẩn một thân hình người mẫu.

Nhưng lúc này, người đàn ông đứng phía sau lưng cậu còn cao lớn và vạm vỡ hơn, ôm cậu vào trong vòng tay, lồng ngực của người đàn ông và lưng của cậu áp sát vào nhau một cách kỳ lạ, như thể trời sinh đã phải là như vậy.

Nhưng rất nhanh, Cố Kỳ An thoát khỏi sự kìm kẹp của đối phương, quay người lùi lại một bước: “Trùng hợp?”

Tần Việt cười như không cười hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ tổng giám đốc Cố nghĩ, tôi theo dõi cậu đến đây?”

Giọng Cố Kỳ An lạnh nhạt: “Trong lòng anh tự biết.”

“Tổng giám đốc Cố, cậu thực sự đã oan uổng cho tôi rồi.” Tần Việt tự biện minh cho mình, “Tôi đến câu lạc bộ này còn sớm hơn cả tổng giám đốc Trịnh.”

Cố Kỳ An cười khẩy một tiếng: “Anh dám nói lần đầu tiên chúng ta gặp nhau ở đây không phải do anh sắp đặt, anh cũng không cố tình xông vào phòng thay đồ?”

Tần Việt thấy cậu cười, cũng cười theo: “Tôi thừa nhận, lần đó đúng là cố tình xông vào để nhìn cậu.”

Nói xong, anh đột nhiên đưa tay ra, kéo người trước mặt vào lòng mình.

Cố Kỳ An nhíu mày: “Nói chuyện đàng hoàng, bớt động tay động chân đi.”

Tần Việt không những không buông ra, mà bàn tay đang giữ lấy vòng eo thon lại siết chặt hơn, hạ giọng hỏi: “Vậy cậu có biết, lần đó ở phòng thay đồ, tôi đã nghĩ gì không?”

Trong tiềm thức, Cố Kỳ An biết anh sẽ không nói ra lời nào hay ho, nên dứt khoát đáp: “Không muốn biết.”

Tần Việt ôm cậu tiến về phía trước, cho đến khi dồn cậu vào tủ quần áo: “Tôi đã nghĩ, cậu ở ngoài đời còn trắng và đẹp hơn trong camera livestream nhiều.”

Cố Kỳ An phớt lờ sự trêu chọc trong giọng nói của anh, hỏi ra nghi vấn trong lòng mình: “Tôi hỏi anh, rốt cuộc anh đã nhận ra tôi bằng cách nào?”

Cậu chưa từng lộ mặt hay nói chuyện trên nền tảng livestream, hệ thống cũng không thể tiết lộ thông tin thật của cậu, nên cậu vẫn luôn không thể hiểu nổi, rốt cuộc Tần Việt đã làm thế nào để kết nối cậu với Thất Thất.

Tần Việt cười một tiếng, cúi đầu ghé sát tai của cậu: “Tổng giám đốc Cố rất muốn biết sao?”

Hơi thở nóng bỏng của người đàn ông phả vào vành tai, Cố Kỳ An cảm thấy hơi ngưa ngứa, không tự nhiên nghiêng nghiêng đầu: “Thích nói thì nói, không nói thì thôi.”

“Tổng giám đốc Cố, tôi chỉ có thể nói…” Tần Việt đưa ra một tay lên, ngón tay có đốt xương rõ ràng kẹp lấy cằm cậu, bẻ mặt cậu quay lại đối diện với mình, “Tôi còn hiểu cậu hơn những gì cậu tưởng tượng đấy.”

Chữ cuối cùng vừa dứt, anh không thể kiềm chế được nữa, vội vã hôn lên đôi môi mà mình đã ngày đêm mong nhớ.

Cố Kỳ An há miệng cắn anh, nhưng anh không lùi lại, chiếc lưỡi đầy sức mạnh thừa cơ tiến vào khoang miệng của cậu, mạnh mẽ l**m lên vòm họng nóng ẩm.

Người trong lòng bị l**m đến mức eo mềm nhũn, sống mũi cũng thoát ra một tiếng rên khe khẽ dễ nghe.

Tần Việt bị k*ch th*ch đến tê dại cả da đầu, hôn cũng trở nên càn rỡ hơn.

Cố Kỳ An bị giam chặt dưới người anh, không thể né tránh nụ hôn thì chỉ có thể đáp lại, muốn giành lại thế chủ động.

Giống như lần hôn trước, cả hai không ai chịu nhường ai, vì vậy càng hôn càng mãnh liệt, trong phòng thay đồ yên tĩnh, tiếng “chụt chụt” của môi và lưỡi vang lên rõ rệt.

Cho đến khi chiếc điện thoại dán vào đùi Cố Kỳ An, “err err” rung lên.

“Pah” một tiếng, môi răng tách rời, Tần Việt chống tay ở hai bên người cậu, vừa th* d*c vừa nhắc nhở: “Có điện thoại, tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An dựa người vào tủ quần áo th* d*c một lúc, lấy điện thoại từ túi quần tây ra.

Cuộc gọi thứ hai vừa đến, cậu nhấn nút nghe: “Alo.”

Vừa cất lời, mới phát hiện giọng mình hơi khàn.

“Alo, Kỳ An.” Giọng Trịnh Bác Văn truyền đến từ đầu dây bên kia, “Tôi và Tiểu Mạnh đã thay đồ xong rồi, cậu đang ở đâu thế?”

Cố Kỳ An vừa định trả lời, vành tai bỗng tê dại.

Tần Việt đã ngậm lấy vành tai mềm mại của cậu vào miệng, dùng đầu lưỡi trêu chọc qua lại, bàn tay không yên phận luồn vào trong áo vest của cậu, cách lớp áo sơ mi xoa bóp phần eo nhạy cảm của cậu.

Cố Kỳ An cắn môi, tay còn lại dùng sức đẩy lồng ngực đang áp sát.

Nhưng người đàn ông đè lên người cậu như một ngọn núi nặng nề, đẩy thế nào cũng không xê dịch.

Không đợi được câu trả lời của cậu, Trịnh Bác Văn thúc giục: “Kỳ An, có nghe thấy không?”

“Ừm…” Cố Kỳ An cố gắng giữ vững hơi thở, không để đối phương nghe ra sự bất thường của mình, “Tôi đang ở trong nhà vệ sinh, đợi một lát.”

Trịnh Bác Văn đáp: “Được, vậy chúng tôi đợi cậu ở tầng một.”

Cố Kỳ An nhanh chóng cúp điện thoại, giơ tay tát một cái vào người đàn ông đang vùi mặt vào cổ mình: “Đứng dậy.”

“Bốp” một tiếng, Tần Việt nhanh chóng nắm lấy cổ tay của cậu, đưa đầu lưỡi ra l**m lòng bàn tay cậu.

Cố Kỳ An bị l**m đến nổi da gà khắp người, không biết là vì xấu hổ hay tức giận, hơi nóng từ sau tai lan đến hai má: “Tần Việt anh bị điên à?”

“Tôi bị điên.” Tần Việt lại cười, đôi mắt đen sâu thẳm lấp lánh một thứ ánh sáng kỳ lạ, “Bây giờ cậu mới biết, muộn rồi.”

Trái tim Cố Kỳ An run lên, cúi mắt lảng tránh ánh mắt của đối phương: “Buông ra, tôi muốn ra ngoài.”

Tần Việt: “Nếu tôi không buông thì sao?”

Giọng Cố Kỳ An trở nên lạnh lùng: “Tôi tưởng anh đến tìm tôi là vì đã đồng ý với ba điều khoản của tôi đưa ra.”

Tần Việt nhìn chằm chằm vào khuôn mặt xinh đẹp đó, vẻ mặt thay đổi vài lần, cuối cùng vẫn buông tay, lùi lại nửa bước.

Cố Kỳ An giơ bàn tay bị l**m lên, ghét bỏ lau vết nước trong lòng bàn tay lên chiếc áo thể thao mà người đàn ông đang mặc.

Tần Việt mặc kệ cho cậu lau, giơ tay chỉnh lại áo vest và áo sơ mi bị xộc xệch cho cậu: “Vậy thì… đêm nay gặp?”

Cố Kỳ An không đồng ý cũng không từ chối, đẩy anh ra đi về phía cửa phòng thay đồ.

Tần Việt ở sau phía sau lưng cậu lại nhấn mạnh một lần nữa: “Tổng giám đốc Cố, đêm nay gặp.”

**

Cố Kỳ An ra khỏi phòng thay đồ, xuống tầng một tìm họ.

“Anh Kỳ An!” Mạnh Tư Diệu đi tới đón, tinh mắt phát hiện ra sự bất thường của cậu, “Ơ, sao mặt anh có chút đỏ? Cả môi nữa…”

“Không sao, hơi nóng.” Cố Kỳ An cắt ngang, “Anh Trịnh, chúng ta đi thôi.”

Trịnh Bác Văn đứng dậy, ánh mắt lướt qua gương mặt của cậu, nhưng không nói gì: “Được, chúng ta đi thôi.”

Họ lái xe đến một nhà hàng món ăn riêng đã đặt trước, không lâu sau, lại có thêm một người nữa đến.

Trịnh Bác Văn cười nói: “Lão Lý của đầu tư Trác Huy, chắc tôi không cần giới thiệu cho hai người nữa đâu nhỉ?”

“Anh Trịnh, nói đến thì tôi chính là người se duyên cho anh và tổng giám đốc Cố đấy.” Lý Hạo trêu ghẹo nói, “Bữa cơm này đáng lẽ đã phải mời từ lâu rồi, đúng không tổng giám đốc Cố?”

“Phải.” Cố Kỳ An khẽ cười, “Bữa hôm nay để tôi mời.”

“Giống nhau cả thôi, ai mời cũng như nhau.” Trịnh Bác Văn mời chào, “Nào, ngồi xuống đi.”

Mấy người ngồi vào bàn, Lý Hạo nhìn cậu trai trẻ ngồi bên cạnh Cố Kỳ An: “Đây là?”

“Tôi là Mạnh Tư Diệu.” Mạnh Tư Diệu ngẩng đầu lên, tự giới thiệu một cách thành thạo, “Tôi là trợ lý của tổng giám đốc Cố.”

“Ồ, thì ra là trợ lý của tổng giám đốc Cố.” Lý Hạo gật đầu, “Xem ra tổng giám đốc Cố ngay cả tuyển trợ lý cũng có yêu cầu về ngoại hình đấy.”

Mạnh Tư Diệu phản ứng vài giây: “Đây là đang gián tiếp khen tôi đẹp trai sao?”

Lý Hạo cười ha ha: “Tổng giám đốc Cố, cậu trợ lý nhỏ này của cậu thật thú vị.”

“Bạn nhỏ không hiểu chuyện, đưa đi ra ngoài để trải nghiệm cuộc sống.” Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp, “Nếu có lỡ lời gì, mong tổng giám đốc Lý bỏ qua.”

“Không không không.” Lý Hạo liên tục xua tay, “Tổng giám đốc Cố khách sáo rồi.”

Thức ăn và rượu được dọn lên bàn, mấy người vừa ăn vừa nói chuyện, Cố Kỳ An lúc này mới hiểu dự án mới mà đối phương muốn nói chuyện với mình là gì.

Tập đoàn đầu tư Trác Huy đã để mắt đến một khu du lịch mới, muốn kết hợp văn hóa địa phương để phát triển công viên giải trí theo chủ đề và khu dân cư du lịch, xây dựng một tổ hợp du lịch văn hóa, hiện đang tìm kiếm một công ty bất động sản lớn để hợp tác.

“Kỳ An, lão Lý vừa nói với tôi về dự án này, tôi đã nghĩ đến cậu ngay lập tức.” Trịnh Bác Văn đã uống vài ly rượu, nói nhiều hơn, “Thế nào, anh Trịnh đủ nghĩa khí chứ?”

“Cảm ơn anh Trịnh.” Cố Kỳ An rót đầy rượu vào ly, đứng dậy nói, “Tôi xin mời anh Trịnh một ly.”

“Ai nha, giữa chúng ta thì đừng khách sáo vậy chứ.” Trịnh Bác Văn giơ tay ngăn cậu lại, “Ngồi xuống, ngồi xuống mà uống.”

Cố Kỳ An ngồi về chỗ cũ, cụng ly với hắn từ phía xa, nhấp một ngụm nhỏ, rồi lại nâng ly với Lý Hạo: “Cũng phải cảm ơn tổng giám đốc Lý đã tin tưởng.”

Lý Hạo giơ ly rượu: “Tổng giám đốc Cố nói vậy, được hợp tác với tập đoàn Thịnh Thái mới là vinh hạnh của tôi.”

Cố Kỳ An liếc mắt ra hiệu với Mạnh Tư Diệu ở bên cạnh, cậu ta lập tức hiểu ý: “Tổng giám đốc Lý, tôi cũng xin mời anh một ly!”

Mạnh Tư Diệu cái gì cũng không giỏi, chỉ có uống rượu là rất lành nghề, hai người cứ thế uống, anh một ly tôi một ly, chẳng mấy chốc cũng bắt đầu xưng anh gọi em.

Một bữa cơm kết thúc, bốn người thì ba người say, chỉ có Cố Kỳ An là không uống nhiều.

Cả nhóm rời khỏi nhà hàng, Mạnh Tư Diệu và Lý Hạo khoác vai nhau đi phía trước, Cố Kỳ An đi sau đỡ Trịnh Bác Văn.

“Kỳ An này, hôm nay cậu mời, tôi cũng không khách sáo rồi.” Trịnh Bác Văn nói, “Hôm khác nhất định phải để tôi mời lại đấy.”

“Được.” Cố Kỳ An đáp, “Vậy thì tôi liền đợi.”

“Cậu đấy, cứ nói lời hay.” Trịnh Bác Văn nhéo một cái lên vai cậu, “Nếu không phải hôm nay bàn chuyện dự án của lão Lý, còn chưa chắc đã hẹn được cậu ra ngoài.”

“Sao lại thế?” Cố Kỳ An dìu hắn đến bên cửa xe, để hắn ngồi vào, “Chỉ cần có thời gian, anh Trịnh gọi là tôi đến.”

“Ha ha được! Tôi nhớ rồi!” Trịnh Bác Văn phất phất tay, “Đợi tôi hẹn lại cậu.”

Cố Kỳ An đóng cửa xe, lùi lại hai bước.

Bên kia Mạnh Tư Diệu cũng đã tiễn tổng giám đốc Lý đi, bước đi loạng choạng tiến về phía cậu: “Anh Kỳ An, chúng ta về nhà thôi?”

Cố Kỳ An xoay người lại: “Đi thôi.”

Trên xe, Mạnh Tư Diệu lớn miệng khoe công: “Anh Kỳ An, anh nói xem tối nay em thể hiện thế nào?”

Cố Kỳ An mở cửa sổ xe xuống hết cỡ, xong việc mới lên tiếng đáp: “Uống rượu thì coi như đúng sở trường của cậu.”

“Đúng thế! Bàn về uống rượu…” Mạnh Tư Diệu vừa nói vừa thấy không đúng, “Không phải, anh chỉ cần nói cho em biết tối nay em có giúp được anh không thôi!”

Cố Kỳ An “ừm” một tiếng, coi như là khẳng định.

“Em biết mà!” Mạnh Tư Diệu khó khăn lấy điện thoại từ trong túi ra, “Em phải khoe với ông già một phen mới được.”

Cố Kỳ An nhắc nhở: “Bây giờ đã muộn rồi, chắc chú Mạnh đã nghỉ ngơi.”

“Ồ đúng rồi, chắc ông già đã ngủ rồi.” Mạnh Tư Diệu lại nhét điện thoại vào túi, lẩm bẩm, “Hèn gì ông già luôn nói em không bằng một phần mười của anh, em thấy ông ấy chỉ mong anh là con ruột của ông ấy thôi.”

Mí mắt Cố Kỳ An khẽ động, ánh mắt chợt trở nên lạnh lẽo, bàn tay đặt trên cửa sổ xe cũng siết lại.

“Nhưng anh biết em nói với ông ấy thế nào không?” Mạnh Tư Diệu hoàn toàn không nhận ra sự bất thường của cậu, cười hề hề nói, “Em nói với ông ấy, mọi nhân đều có quả, quả báo của ông ấy chính là sinh ra em, ha ha ha!”

Cố Kỳ An từ từ thả lỏng ngón tay, cười rất nhẹ: “Cậu cũng có tự biết mình đấy chứ.”

Mạnh Tư Diệu vỗ đùi một cái: “Thế thì đây cũng coi như là một ưu điểm khác của em đi!”

Hơn nửa tiếng sau, xe dừng lại ở cổng khu chung cư.

Cố Kỳ An từ chối lời đề nghị của Mạnh Tư Diệu muốn ở lại nhà mình, xuống xe để tài xế đưa cậu ta về nhà an toàn.

Cậu một mình đi lên lầu, vừa bước ra khỏi thang máy đã nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang dựa vào cửa.

“Về rồi sao, tổng giám đốc Cố.” Tần Việt chào cậu với nụ cười trên môi, không biết đã đợi ở đây bao lâu rồi.

Cố Kỳ An đi tới, ấn mật mã cửa, mở cửa nhà.

Vừa bước vào, đã bị người đàn ông đi theo phía sau kẹp lấy gáy, xoay người lại, cắn lên môi mình.

“Uống rượu?” Tần Việt vừa hôn vừa ép cậu đi vào phòng khách, vẫn có thể nói chuyện trong lúc hôn: “Thơm quá.”

Cố Kỳ An bị ép lùi lại đến trước ghế sofa, ngồi xuống rồi lại bị đè lên lưng ghế.

Mùi rượu nồng nàn lan tỏa giữa môi và lưỡi của hai người, cậu đột nhiên cảm thấy choáng váng, như thể rượu đã ngấm.

Một lúc lâu sau, Cố Kỳ An cuối cùng cũng có thể th* d*c một hơi: “Đi tắm trước đã…”

Tần Việt nhìn thoáng qua xuống phía dưới cậu, giọng nói khàn khàn trêu chọc: “Tổng giám đốc Cố đợi được sao?”

Cố Kỳ An co đầu gối lại, không nhẹ không nặng đỉnh vào anh một cái: “Tôi thấy người không đợi được là người khác.”

Tần Việt khẽ rên một tiếng, bàn tay to lớn lần mò lên đôi chân dài được bọc trong quần tây: “Nếu đã không đợi được, vậy thì…”

“Đi tắm trước đã.” Cố Kỳ An trừng mắt anh một cái cảnh cáo.

“Được được được, đi tắm trước.” Tần Việt giơ hai tay lên, làm một động tác đầu hàng.

Cố Kỳ An đứng dậy khỏi ghế sofa đi vào trong, theo thói quen vừa đi vừa kéo cà vạt c** q**n áo.

Tần Việt nhìn những động tác lơ đễnh nhưng lại đầy kh*** g** của cậu, chỉ cảm thấy chiếc quần tây càng lúc càng bó chặt khó chịu, dứt khoát cũng c** q**n áo ra, đi theo vào phòng tắm.

Đây cũng không phải là lần đầu tiên hai người tắm chung, Cố Kỳ An lười phải nói chuyện nhiều với anh, tự mình mở vòi sen, ngẩng mặt đón nhận dòng nước ấm.

Tần Việt chen vào dưới vòi sen, giơ tay vuốt hết mái tóc đen ướt sũng lên, rồi cúi đầu hôn cậu.

Sau khi uống rượu, cảm xúc của Cố Kỳ An mãnh liệt hơn bình thường, khi bị người đàn ông ép vào tường, cậu cũng không phản kháng nhiều.

Sau lần đầu tiên kết thúc, Tần Việt cẩn thận lau khô người cho cậu, quấn áo choàng ngủ rồi bế cậu về phòng ngủ.

Cố Kỳ An vốn muốn từ chối kiểu bế công chúa, nhưng do giữ một tư thế quá lâu, chân hơi mềm nhũn nên cậu dứt khoát để anh chăm sóc.

Tần Việt chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, lại ra phòng khách pha một cốc nước mật ong, bưng về cạnh giường đút cho cậu uống.

Cố Kỳ An tựa vào đầu giường, giọng nói sau khi được giải tỏa toát lên vẻ lười biếng: “Còn muốn tiếp tục không?”

Có lẽ vì uống rượu nên cơ thể thư giãn hơn, hoặc cũng có thể là đối phương không ra tay quá mạnh, lần này trải nghiệm trong phòng tắm tốt ngoài mong đợi.

Tần Việt cúi xuống l**m đi vệt nước trên môi cậu, cười một cách đầy ẩn ý: “Thất Thất, hình như đã lâu rồi tôi không thấy cậu mặc váy.”

Lông mày của Cố Kỳ An khẽ giật một cái: “Hôm nay không muốn mặc.”

Tần Việt nhướng mày: “Nhưng tôi muốn xem.”

Cố Kỳ An mắng: “Cút.”

“Phòng thay đồ ở bên kia đúng không?” Tần Việt phớt lờ lời chửi rủa của cậu, đứng thẳng người dậy, “Tôi đi chọn cho cậu một chiếc váy xinh đẹp.”

Cố Kỳ An mím môi, bắt đầu suy nghĩ hành động dẫn sói vào nhà của mình có phải là sai lầm rồi không.

Một lát sau, Tần Việt quay lại phòng ngủ với một chiếc váy hai dây màu đen quen thuộc trên tay.

Cố Kỳ An: “…”

Tần Việt đi về phía giường, đưa chiếc váy lên ngửi trước mặt cậu, cười cười hỏi: “Còn nhớ lần trước cậu mặc chiếc váy này chụp ảnh cho tôi không?”

Cố Kỳ An nhớ lại bức ảnh đã chụp ở khách sạn lúc đó, sau tai âm thầm bốc lên một luồng hơi nóng.

“Bây giờ tôi có thể nói cho cậu biết, khi nhìn thấy bức ảnh đó, tôi đã muốn làm gì.” Tần Việt quỳ một gối lên giường, giọng nói trầm thấp và rõ ràng, “Muốn làm, chết cậu.”

Trước Tiếp