Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 23

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Một giờ sau, Tần Việt giơ tay bấm chuông cửa.

Cánh cửa mở ra từ bên trong, để lộ một khuôn mặt xinh đẹp nhưng lạnh lùng.

Cố Kỳ An vừa mới từ trên giường thức dậy, tóc có chút rối bời, chiếc áo choàng ngủ trên người lại được quấn rất chặt, dưới cổ trắng nõn lờ mờ lộ ra một vài vết bầm tím.

Cậu nhìn người đàn ông đang đứng ở cửa, cụp mắt xuống, rồi quay người chầm chậm bước vào.

Tần Việt bước vào trước cửa, tiện tay đóng cửa lại, không để lộ cảm xúc gì mà quan sát xung quanh.

Cố Kỳ An ngồi xuống ghế sofa, khoanh tay trước ngực, vừa định lên tiếng thì bị đối phương giành trước.

Tần Việt vừa đi vừa nói: “Ăn chút gì đi đã.”

Cố Kỳ An nhìn anh: “Tôi không đói.”

“Cậu không đói, tôi đói.” Tần Việt dừng bước lại, đặt hai chiếc túi trong tay lên bàn trà, lấy hộp đựng đồ ăn ra từ một trong hai chiếc túi.

Cố Kỳ An cảm thấy khó hiểu: “Anh cố ý chạy đến nhà tôi để ăn tối?”

“Cũng không hẳn.” Tần Việt cười một tiếng, nhưng ý cười không chạm đến đáy mắt, “Không ăn no, làm sao có sức để thỏa mãn tổng giám đốc Cố đây?”

Cố Kỳ An hơi hé môi, những lời chửi thề đã đến đầu lưỡi lại nuốt ngược vào.

Tần Việt lần lượt mở hộp đựng đồ ăn ra, nào là súp gà thơm lừng, nào là mì và hoành thánh nóng hổi, đều là những món dễ tiêu hóa.

Buổi trưa Cố Kỳ An đã không ăn được mấy miếng, lúc này ngửi thấy mùi thơm của thức ăn, mới cảm thấy bụng hơi đói, nhưng trên mặt lại không hề biểu lộ ra.

Tần Việt ngẩng đầu hỏi: “Muốn ăn mì hay ăn hoành thánh?”

Cố Kỳ An hơi hất cằm: “Hoành thánh.”

Thôi vậy, bữa tối được đưa đến tận cửa mà không ăn thì thật lãng phí, hơn nữa lát nữa người nào đó mà nổi cơn thú tính, đêm nay lại có trò để làm nữa rồi.

Tần Việt cho hoành thánh vào súp gà, đẩy về phía cậu: “Ăn đi.”

Đây là lần đầu tiên hai người ăn cơm cùng nhau, bầu không khí không được tính là hòa hợp cho lắm.

Cố Kỳ An chuyên tâm ăn hoành thánh, cố gắng phớt lờ ánh mắt đang đặt trên mặt mình.

Cậu ăn uống rất tao nhã, ngậm miệng, nhai đều hai bên, má hơi phồng lên, trong mắt Tần Việt lại đáng yêu không tả nổi.

Ăn xong một bát hoành thánh súp gà, Cố Kỳ An đặt bát đũa xuống: “Tôi no rồi.”

Tần Việt chịu khó dọn dẹp hộp đựng đồ ăn, cho vào thùng rác, rồi đi rửa tay, mới đi đến trước ghế sofa, hỏi: “Không mời tôi vào phòng ngủ của cậu nhìn xem à?”

Cố Kỳ An mím môi, đứng dậy đi về phía phòng ngủ.

Tần Việt xách chiếc túi còn lại trên bàn trà, đi theo vào phòng ngủ.

Vừa bước vào, anh đã nhìn thấy chiếc gương soi toàn thân trong phòng ngủ, chắc chắn Thất Thất đã đứng trước chiếc gương này, ngoan ngoãn chụp những bức ảnh mặc váy gửi cho mình.

Cố Kỳ An quay người lại: “Nếu muốn làm thì nhanh lên.”

Sở dĩ cậu cho phép Tần Việt đến nhà, một là cơ thể của cậu thực sự không thoải mái, lười ra ngoài nữa, hai là so với khách sạn, nhà của cậu vẫn an toàn hơn.

Dù sao khách sạn đông người và lộn xộn, không chừng sẽ bị người quen bắt gặp.

Tần Việt lập tức bị kéo về thực tại, nheo mắt đen lại: “Tổng giám đốc Cố gấp gáp vậy sao?”

Giọng Cố Kỳ An lạnh nhạt: “Nhanh kết thúc, tổng giám đốc Tần cũng có thể về nhà sớm.”

“Nhanh?” Tần Việt đặt đồ xuống, đi về phía cậu, “Tôi cứ nghĩ sau đêm qua, tổng giám đốc Cố đã hiểu được sức bền của tôi rồi chứ?”

Bước chân của người đàn ông không nhanh không chậm, nhưng lại giống như một con dã thú đang săn mồi, từng bước ép sát con mồi của mình.

Cố Kỳ An theo bản năng lùi lại, nhớ đến sự điên cuồng của đêm qua, một bộ phận nào đó dường như lại đau nhức hơn.

Rất nhanh, cậu đã bị dồn đến cuối giường, khi ngồi xuống giường thì khẽ nhíu mày.

Tần Việt quỳ một gối lên giường, giơ tay v**t v* chiếc cổ mềm mại của cậu, ngón tay với những đốt xương rõ ràng luồn vào cổ áo choàng ngủ, từ từ lần vào trong.

Cố Kỳ An bị hơi ấm từ đầu ngón tay anh làm cho nóng bừng, hàng mi đen dài run rẩy, cố nhịn không cử động.

Tần Việt nhìn biểu cảm trên khuôn mặt cậu, lòng mềm nhũn, hạ thấp giọng: “Thật sự coi tôi là cầm thú rồi sao?”

Cố Kỳ An ngước mặt lên, hỏi ngược lại: “Chẳng phải sao?”

“Đúng, tôi là cầm thú.” Tần Việt đột nhiên cúi xuống, cắn vào môi cậu, “Nhưng cầm thú thỉnh thoảng cũng sẽ có lương tâm trỗi dậy.”

Cố Kỳ An nghiêng mặt đi: “Không làm thì đi đi.”

“Tôi tốt bụng mang thuốc đến cho cậu, mà cậu lại vội vội vàng vàng đuổi tôi đi thế sao?” Tần Việt u buồn nói, “Nhỏ vô lương tâm.”

Cố Kỳ An hơi sững sờ: “Thuốc gì?”

Tần Việt buông tay ra, lấy ra vài tuýp thuốc mỡ từ trong túi trên bàn: “Thuốc do bác sĩ kê, bôi thuốc sẽ thấy dễ chịu hơn.”

Cố Kỳ An kịp thời phản ứng, nhưng không ngờ đối phương lại nghĩ đến chi tiết này, sắc mặt nhất thời có chút phức tạp.

Tần Việt cẩn thận đọc kỹ hướng dẫn sử dụng, bóc một tuýp thuốc: “Tôi bôi thuốc cho cậu.”

“Không cần.” Cố Kỳ An từ chối, “Tôi có thể tự làm.”

Phần lưng cậu cũng bôi được à?” Tần Việt cười như không cười nhìn cậu, “Yên tâm, chỉ bôi thuốc, không làm gì khác.”

Cố Kỳ An đối mặt với anh vài giây, giơ tay cởi dây buộc áo choàng ngủ, từ từ nằm sấp xuống giường.

Tần Việt ngồi bên mép giường, đưa tay kéo áo choàng ngủ xuống đến thắt lưng, vừa vặn dừng lại trên mông tròn và cong.

Ngón tay dính thuốc mỡ lạnh lẽo, nhẹ nhàng thoa lên những vết xanh tím trên lưng.

Cố Kỳ An lạnh đến mức rùng mình, vai hơi nhún lên, đôi xương bả vai xinh đẹp nhô ra, giống như một con bướm sắp vỗ cánh bay đi.

“Đau không?” Tần Việt trong lòng xót xa, động tác nhẹ nhàng hơn một chút.

Cố Kỳ An vùi mặt vào gối, khẽ đáp: “Không sao.”

Tần Việt bôi xong thuốc ở thắt lưng, quay lại đổi một tuýp thuốc mỡ khác.

Cố Kỳ An đợi một lúc, tưởng đã xong rồi, đang định đứng dậy, nhưng bàn tay nóng bỏng lại lén lút luồn vào bên dưới chiếc áo choàng ngủ.

“Tần Việt!” Cậu đột ngột quay mặt lại, đôi má ửng đỏ vì bị vùi đầu nãy giờ, “Không phải anh nói không làm gì sao?”

“Tôi làm gì đâu?” Biểu cảm của Tần Việt vô cùng trong sáng, “Chỉ bôi thuốc cho cậu thôi mà.”

Cố Kỳ An trừng mắt nhìn anh: “Chỗ này tôi có thể tự bôi.”

Trong đôi mắt màu hổ phách kia đọng một lớp hơi nước, đuôi mắt hơi cong lên, như thể có một chiếc móc.

Tần Việt bị trừng đến toàn thân sảng khoái, giữa lông mày tràn ngập ý cười: “Ngại cái gì, đêm qua chỗ này đã ăn —”

“Câm miệng.” Cố Kỳ An không muốn nghe thêm những lời tục tĩu của anh nữa, lật người lại kéo áo choàng ngủ lên, “Anh có thể đi được rồi.”

Tần Việt “chậc” một tiếng: “Tổng giám đốc Cố lại bắt đầu qua cầu rút ván rồi đấy.”

Cố Kỳ An lườm anh một cái: “Anh cũng vậy thôi, tổng giám đốc Tần không phải cũng rất giỏi chuyện này sao?”

Tần Việt nhướng mày: “Ý tổng giám đốc Cố là, chúng ta trời sinh một cặp?”

Cố Kỳ An: “…”

Trước đây cậu chỉ biết Y mặt dày, nhưng không biết Tần Việt ngoài đời còn mặt dày hơn cả tường thành.

“Thất Thất, tôi biết cậu vẫn còn giận chuyện tôi lừa dối cậu.” Tần Việt trở nên nghiêm túc, “Chuyện này hoàn toàn là lỗi của tôi, tôi không chối cãi.”

Cố Kỳ An hừ lạnh một tiếng: “Tổng giám đốc Tần có thể có lỗi gì chứ?”

Đáng trách thì trách chính mình, lại quá mất cảnh giác với một người bạn mạng xa lạ.

“Còn về chuyện đêm qua…” Tần Việt cân nhắc từ ngữ, “Tôi thừa nhận tôi có d*c v*ng với cậu, nhưng tôi không muốn coi nó là tình một đêm, rồi kết thúc tại đây.”

Cố Kỳ An nhíu mày, trong lòng thầm nghĩ người này quả nhiên là cảm thấy ngủ một lần chưa đủ.

Tần Việt vừa định nói tiếp, đã bị cậu cắt ngang: “Tôi hiểu ý của anh rồi, nhưng chúng ta phải có ba điều khoản.”

Tần Việt sững sờ: “Ba điều khoản gì?”

“Thứ nhất, ở bên ngoài chúng ta vẫn giữ trạng thái như trước, không để bất kỳ ai nhìn ra chúng ta có quan hệ không đứng đắn.” Cố Kỳ An ngước mắt nhìn chằm chằm vào anh, nói chậm rãi và rõ ràng, “Thứ hai, anh không thể đến tìm tôi để lên giường bất cứ lúc nào, cần cả hai chúng ta đều có thời gian và tự nguyện.”

Khi lời nói của cậu vừa dứt, sắc mặt Tần Việt càng lúc càng khó coi, trong đôi mắt đen sâu thẳm ẩn chứa một cơn bão.

Cố Kỳ An không tránh ánh mắt của đối phương, tiếp tục nói: “Thứ ba, trong suốt thời gian duy trì mối quan hệ này, cả hai bên đều không được có vướng mắc tình cảm hay thể xác với người khác. Không có ý gì khác, chỉ là tôi không muốn bị cuốn vào một mối quan hệ quá phức tạp.”

Nói một cách thẳng thắn hơn, cậu không làm tiểu tam của bất cứ ai, cũng không muốn dùng chung một cơ thể với người khác, vì cậu sợ bẩn, cũng sợ mắc bệnh.

Sắc mặt Tần Việt tái xanh nhìn cậu chằm chằm, thật lâu sau đột nhiên bật cười: “Được, được lắm.”

Ngay sau đó, anh đột nhiên đứng dậy sải bước đi ra ngoài, “rầm” một tiếng, cửa phòng đóng lại vang trời.

Cố Kỳ An cảm thấy khó hiểu, đang thỏa thuận rất tốt, sao đột nhiên lại nổi giận như vậy?

“Rầm” một tiếng, cánh cửa lớn cũng bị đóng lại rất mạnh.

Cố Kỳ An lại nhíu mày, bắt đầu nghĩ lại ba điều kiện mình vừa đưa ra, có chỗ nào quá đáng không?

Lẽ nào là điều khoản thứ ba, Tần Việt không muốn duy trì mối quan hệ một đối một với mình?

Trong lúc cậu còn đang suy nghĩ, Tần Việt đã ngồi vào xe, đạp ga, chiếc Maybach lao đi với tiếng gầm rú.

Anh biết mình có lỗi trước, nên mấy ngày nay bất kể đối phương có châm chọc lạnh lùng thế nào, anh vẫn bám lấy không buông.

Nhưng dù anh có mặt dày đến đâu, cũng không thể chịu đựng Cố Kỳ An hết lần này đến lần khác từ chối mình, thậm chí chỉ coi mình như một bạn tình để giải tỏa d*c v*ng.

Nếu Tần Việt anh muốn tìm bạn tình, thì cần gì phải tốn công tốn sức đến vậy?

**

Hai ngày tiếp theo, tai của Cố Kỳ An được yên tĩnh.

Kể từ khi cuộc nói chuyện đêm đó đổ vỡ, Tần Việt đã không tìm cậu nữa, chắc hẳn là thực sự không muốn chấp nhận ba điều khoản của cậu.

Trong lòng Cố Kỳ An thở phào nhẹ nhõm, như vậy, chỉ cần sau này cố gắng giảm thiểu khả năng hai người gặp nhau, tốt nhất là tránh gặp mặt, thì chuyện này coi như đã qua.

Chiều thứ Bảy, Cố Kỳ An xử lý xong công việc trên tay, chuẩn bị đi gặp Trịnh Bác Văn theo lời hẹn.

Mạnh Tư Diệu đang cầm tài liệu chuẩn bị gõ cửa, thì cửa văn phòng đã mở ra từ bên trong.

Cố Kỳ An dừng bước: “Có chuyện gì không?”

“Tệp tài liệu này cần anh ký.” Mạnh Tư Diệu tò mò hỏi, “Tổng giám đốc Cố, anh định ra ngoài sao?”

“Ừ, ra ngoài một chuyến.” Cố Kỳ An ra hiệu, “Tài liệu cứ để trên bàn làm việc.”

Mạnh Tư Diệu đáp: “Vâng.”

Cố Kỳ An bước ra khỏi văn phòng, suy nghĩ một lát rồi quay đầu lại: “Tôi nhớ hình như đại học cậu là thành viên của đội tuyển tennis, đúng không?”

“Anh Kỳ An, hóa ra anh vẫn còn nhớ chuyện này sao?” Hai mắt Mạnh Tư Diệu sáng lên, hớn hở đáp, “Đúng vậy, đại học em là chủ lực của đội tuyển tennis trường, chỉ kém trình độ đánh của anh một chút thôi.”

Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Được, vậy cậu đi cùng tôi.”

Mặc dù thuốc mỡ mà Tần Việt đưa cho khá hiệu quả, hai ngày nay các chỗ trên cơ thể của cậu đã hồi phục gần như hoàn toàn, nhưng để tham gia một môn thể thao cường độ cao như tennis, có thể vẫn sẽ có chút ảnh hưởng.

Mạnh Tư Diệu đầy hứng khởi: “Chúng ta đi đâu vậy a?”

“Câu lạc bộ tennis tư nhân AP.” Cố Kỳ An đơn giản trả lời, “Nhân tiện đưa cậu đi gặp tổng giám đốc Trịnh của tập đoàn Đằng Phi.”

Ba giờ chiều, Cố Kỳ An dẫn Mạnh Tư Diệu cùng bước vào câu lạc bộ tennis.

“Kỳ An! Tôi ở đây.” Trịnh Bác Văn vừa nhìn thấy người, đã vẫy tay từ xa.

Cố Kỳ An đi tới, cười cười: “Anh Trịnh, lâu rồi không gặp.”

Trịnh Bác Văn đứng dậy, choàng tay qua vai cậu, trêu chọc: “Cậu là người bận rộn, muốn gặp cậu một lần thật không dễ.”

“Anh Trịnh nói quá rồi.” Cố Kỳ An khéo léo xoay người lại, “Anh Trịnh, hôm nay tôi có dẫn theo một người bạn nhỏ đến.”

“Bạn nhỏ?” Lúc này Trịnh Bác Văn mới chú ý đến cậu trai trẻ đẹp trai, tươi sáng đi sau lưng cậu, “Đây là?”

“Chào tổng giám đốc Trịnh, tôi là Mạnh Tư Diệu.” Mạnh Tư Diệu giới thiệu bản thân một cách tự tin.

“Mạnh Tư Diệu?” Trịnh Bác Văn suy tư hỏi, “Chủ tịch Mạnh là…”

“Anh Trịnh, cậu ấy vẫn còn đang trong giai đoạn học hỏi.” Cố Kỳ An lái sang chuyện khác, “Hôm nay tôi đưa cậu ấy đến, cũng là muốn anh chỉ bảo cho cậu ấy một chút.”

“Ồ, đương nhiên không thành vấn đề rồi!” Trịnh Bác Văn đồng ý ngay lập tức, “Không nói đến chuyện khác, trong lĩnh vực tennis này, tôi vẫn có thể dạy cho bạn nhỏ một chút kinh nghiệm.”

Mấy người đi thay đồ, rồi tập hợp tại sân trong nhà.

Thời tiết càng ngày càng nóng, sân chơi của họ cũng được chuyển từ ngoài trời vào trong nhà.

Cố Kỳ An ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, vừa uống nước vừa xem trận đấu.

Trên đường đến đây, cậu đã dặn dò Mạnh Tư Diệu, hôm nay trên sân đấu phải tùy cơ ứng biến, không được để Trịnh Bác Văn thua quá thảm hại, cũng không được để hắn thắng quá dễ dàng.

Ban đầu Mạnh Tư Diệu còn giữ sức, nhưng càng đánh càng hứng thú, cậu ta ném hết lời dặn của cậu ra sau đầu, cuối cùng vẫn kéo giãn tỷ số và thắng Trịnh Bác Văn.

“Ồ zê!” Mạnh Tư Diệu vì quá phấn khích mà ném vợt, chạy đến chỗ Cố Kỳ An người đầy mồ hôi, “Anh Kỳ An, em thắng rồi!”

Thấy cậu ta hào hứng như vậy, Cố Kỳ An cũng không làm mất hứng, vặn nắp một chai nước đưa cho cậu ta, tiện miệng khen: “Không tồi, không có bỏ phí.”

Cái đuôi phía sau Mạnh Tư Diệu gần như vểnh lên: “Đó là chuyện đương nhiên, em cũng đâu phải là đồ vô dụng!”

Cố Kỳ An lại mở một chai nước khác, đi đến trước mặt Trịnh Bác Văn đang cúi người thở hổn hển: “Anh Trịnh, uống chút nước đi.”

“Cảm ơn.” Trịnh Bác Văn đứng thẳng dậy, nhận lấy chai nước trong tay cậu và uống cạn hơn nửa chai.

“Bạn nhỏ không hiểu chuyện, đánh bóng chỉ biết lao thẳng về phía trước.” Cố Kỳ An nói, “Anh Trịnh đừng để bụng.”

“Không có!” Trịnh Bác Văn liên tục xua tay, “Trừ lần trước đánh với cậu, đã lâu rồi tôi không đánh sảng khoái như vậy, thua một cậu trai trẻ hai mươi mấy tuổi cũng không mất mặt.”

Cố Kỳ An cười: “Phẩm chất trên sân bóng thể hiện phẩm chất con người, anh Trịnh rộng lượng quá.”

“Được rồi, cậu đừng tâng bốc tôi nữa.” Trịnh Bác Văn cười đến mức khóe mắt hằn nếp nhăn, “Đi, nghỉ ngơi một lát, tối nay tôi dẫn hai cậu đi thử món mới.”

Mấy người đi về, Mạnh Tư Diệu đã hết phấn khích, bắt đầu cảm thấy chột dạ, ánh mắt cứ liếc nhìn Cố Kỳ An.

Cố Kỳ An nhận ra ánh mắt của cậu ta, nhưng cố tình không để ý.

Trịnh Bác Văn vào phòng thay đồ trước, Mạnh Tư Diệu chộp lấy cơ hội, hạ giọng hỏi: “Anh Kỳ An, anh có giận em không?”

Cố Kỳ An liếc cậu ta một cái: “Tôi giận gì chứ?”

“Thì…” Mạnh Tư Diệu ấp úng, “Em vừa rồi không nghe lời anh, thắng tổng giám đốc Trịnh.”

“Cậu cũng biết à, may là tổng giám đốc Trịnh không chấp nhặt với cậu.” Cố Kỳ An đáp, “Nhưng tổng giám đốc Trịnh không chấp nhặt với cậu, không có nghĩa là người khác cũng không. Sân bóng như thương trường, cậu thật sự nghĩ tôi đưa cậu đến đây để giao lưu học hỏi kỹ thuật đánh bóng với người ta chắc?”

“Ồ…” Mạnh Tư Diệu nửa hiểu nửa không, “Hình như em hiểu ra một chút rồi.”

Cố Kỳ An không nói thêm nữa: “Vào trong tắm rửa, thay đồ đi.”

Mạnh Tư Diệu ngửi mùi mồ hôi trên người mình: “Vâng, vậy em vào tắm đây.”

Hôm nay Cố Kỳ An không vận động, chỉ ngồi trên ghế sofa bên ngoài đợi họ.

Một lúc sau, màn hình điện thoại của cậu đột nhiên bật lên một tin nhắn.

Trái tim Cố Kỳ An đập thình thịch, sau vài giây mới nhấn vào WeChat.

Tần Việt: [Phòng thay đồ số 216.]

Cố Kỳ An quay đầu lại, đảo mắt tìm kiếm một vòng, dừng lại ở cửa phòng thay đồ cách đó không xa.

Cậu nhớ lại cảnh tượng lần đầu tiên gặp Tần Việt ở đây, bây giờ nghĩ lại, lúc đó chắc chắn đối phương đã nghi ngờ mình rồi, nên mới xông vào phòng thay đồ, chỉ để xác định thân phận của mình.

Lúc này, một tin nhắn mới lại bật lên trong khung chat.

Tần Việt: [Tổng giám đốc Cố muốn tôi đích thân ra ngoài, đón cậu vào à?]

Cố Kỳ An cất điện thoại, đứng dậy đi về phía phòng thay đồ số 216.

Cậu đẩy cửa, vừa bước vào đã bị một bóng người cao lớn ôm chặt từ phía sau.

Tần Việt dùng hai tay khóa chặt người cậu vào lồng ngực của mình, vùi mặt vào hõm cổ của cậu, hít một hơi thật sâu, mới chậm rãi mở lời: “Trùng hợp thật đấy, tổng giám đốc Cố.”

Trước Tiếp