Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 22

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Bờ môi của Tần Việt gần như thô bạo ép lên, mang theo khao khát cháy bỏng đã bị dồn nén bấy lâu.

Đầu óc Cố Kỳ An trống rỗng, bị người đàn ông cắn một cái, vì đau mà theo phản xạ hé môi.

đ** l*** n*ng b*ng thừa cơ cạy mở hàm răng của cậu, tiến thẳng vào trong, đầu lưỡi nếm được mùi rượu nồng nàn, càng trở nên hung hăng quấy đảo trong khoang miệng cậu.

Cố Kỳ An kịp hoàn hồn, lập tức không chịu thua kém mà đáp trả lại.

Cả hai đều thiếu kinh nghiệm hôn, dẫn đến khi hôn môi răng chạm răng liên tục, nhưng không ai chịu nhường ai một bước.

Chẳng mấy chốc, hơi thở mà Cố Kỳ An ngậm trong miệng đã cạn kiệt, cậu vẫn chưa biết cách hít thở, theo bản năng giơ tay túm lấy mái tóc đen của người đàn ông giật ra sau, muốn lấy lại hơi thở của mình.

Nhưng Tần Việt không những không buông cậu ra, mà còn rút tay còn lại ra, bàn tay to lớn giữ chặt gáy cậu, buộc cậu phải tiếp nhận nụ hôn ngày càng mãnh liệt.

Mãi đến khi giữa đôi môi dán chặt phát ra một tiếng nức nở, khi Cố Kỳ An thấy trước mắt tối sầm, tàn nhẫn cắn vào đầu lưỡi đang l**m láp mình.

Tần Việt khẽ rên một tiếng, vị tanh nhàn nhạt của máu lan tỏa giữa môi và lưỡi, k*ch th*ch gân xanh trên thái dương anh giật liên hồi.

Cố Kỳ An đẩy ngực anh ra, hít thở đều đặn, sau đó đưa tay cởi áo vest của anh.

Tần Việt vừa phối hợp động tác, vừa trêu chọc với giọng khàn khàn: “Gấp gáp không kịp đợi nữa rồi sao, tổng giám đốc Cố?”

“Câm miệng.” Cố Kỳ An mắng một tiếng, những ngón tay hơi run rẩy tiếp tục cởi nút áo sơ mi của người đàn ông.

Nhưng Tần Việt đâu có đủ kiên nhẫn, như một con thú dữ thoát lồng, anh hung hăng đè người xuống dưới, lại một lần nữa hôn lên đôi môi đã sưng đỏ vì bị cắn.

Chiếc áo choàng tắm trên người Cố Kỳ An đã sớm bung ra, anh dùng đầu gối đẩy hai chân thẳng tắp của cậu ra, ngón tay hơi thô ráp xoa bóp từ bắp chân trở lên, đầu ngón tay gần như bị làn da mịn màng mềm mại của chân cậu hút vào.

Mềm quá, mượt quá, non quá, cảm giác chạm vào còn đáng khao khát hơn nhiều so với những gì anh tưởng tượng khi nhìn thấy trong ảnh.

Cố Kỳ An bị hôn đến choáng váng, khó khăn nghiêng mặt đi, thở hổn hển nói: “Đủ rồi… trực tiếp đến đi.”

Tần Việt há miệng ngậm lấy phần thịt non mềm ở bên gáy cậu, hơi thở phả ra nóng bỏng đáng sợ: “Thất Thất chắc chắn… ăn được sao?”

“Nói nhảm quá nhiều.” Cố Kỳ An lật người một cái, vị trí của hai người lại hoán đổi cho nhau.

Cậu d*ng ch*n cưỡi lên trên cặp đùi săn chắc và vạm vỡ của người đàn ông, cúi đầu tháo thắt lưng ở eo của anh ta.

Bàn tay to lớn của Tần Việt luồn vào bên dưới chiếc áo choàng tắm, chạm vào một khoảng da mềm mại, ẩm ướt, dòng máu vốn đã sôi sục dâng trào xông thẳng lên não, đôi mắt đen sâu thẳm ngay lập tức phủ một lớp đỏ ngầu.

Cố Kỳ An cố gắng kiểm soát nhịp điệu, nhưng quá trình này quá dài và mệt mỏi.

Tần Việt dùng bàn tay to lớn siết lấy vòng eo thon, cắn răng chịu đựng, cuối cùng vẫn không nhịn được mà giúp cậu một tay.

Cố Kỳ An nhíu chặt mày, đôi mắt màu hổ phách vốn luôn lạnh lùng giờ đã lờ đờ, những lời chửi rủa cũng trở nên rời rạc…

Đôi bàn tay thon dài xinh đẹp đó ấn lên lồng ngực rắn chắc, t*m l*ng tr*ng n*n cong lên, đầu lại ngửa ra sau, đường cong chiếc cổ thon dài giống như một sợi dây đàn căng thẳng, vừa đẹp đẽ vừa mong manh.

Không lâu sau đó, khắp người Cố Kỳ An đều đổ một lớp mồ hôi mỏng, lòng bàn tay cũng ướt đến mức không thể giữ được mà trượt xuống.

Tần Việt lồng bàn tay to lớn của mình vào giữa các ngón tay cậu, đan mười ngón tay vào nhau một cách thân mật, những đốt xương thô ráp cọ xát và ép chặt ngón tay cậu, như thể không bao giờ biết mệt mỏi…

**

Sáng hôm sau, khi Cố Kỳ An được đồng hồ sinh học đánh thức đúng giờ, cảm giác đầu tiên mà não bộ truyền đến là đau.

Đau đầu, đau lưng, đau chân, một bộ phận khó nói nào đó càng sưng và đau nhức.

Cậu hít một hơi lạnh, ký ức đêm qua ùa về.

Sau khi lần đầu tiên do cậu chủ động kết thúc, cậu đi vào phòng tắm để tắm rửa, nhưng người đàn ông đã đi theo vào trong, nhất quyết muốn chen chúc với cậu dưới vòi sen.

Đang tắm, Tần Việt lại nói rằng vừa rồi mình phát huy chưa tốt, nửa dỗ nửa ép buộc cậu quay người lại, dựa vào những viên gạch ướt át…

Sau đó cậu được bế trở lại giường, nhưng một đêm dài vẫn còn lâu mới kết thúc.

Cố Kỳ An thường xuyên tập luyện, trên người cũng có cơ bắp săn chắc, tự nhận sức lực không tồi, nhưng cậu không ngờ rằng so với đối phương lại chênh lệch nhiều đến vậy.

Có một khoảnh khắc nào đó đêm qua, cậu suýt nghĩ rằng Tần Việt muốn làm thịt mình để trả thù việc bị cướp dự án trước đây.

Giọng nói hơi khàn mang theo tiếng khóc nức nở hiếm thấy, gần như sụp đổ: “Tần Việt anh có phải là người không…”

Nhưng Tần Việt đã hoàn toàn đỏ mắt, hai tay siết chặt eo của cậu không cho cậu trốn đi dù chỉ một chút, lặp đi lặp lại một cách tồi tệ: “Được hay không? Tôi rốt cuộc được hay không, hả?”

Cố Kỳ An nhắm mắt lại, xua tan những hình ảnh hoang đường và hỗn loạn khỏi đầu.

Nửa ngày sau, cậu ngồi dậy từ trên giường, khó khăn nhặt chiếc áo choàng tắm vương vãi bên giường khoác lên người, ngay khi mũi chân chạm đất, chân cậu mềm nhũn, suýt ngã trên tấm thảm.

May mà cậu kịp thời vịn vào tủ đầu giường, đứng vững lại, quay đầu nhìn người đàn ông đang ngủ rất say trên chiếc giường lớn, thầm chửi một tiếng: “Đồ chó.”

Không biết rốt cuộc đã nhịn bao lâu, đêm qua xả ra hết trên người mình.

Cậu đảo mắt nhìn xung quanh, trên thảm rải rác lộn xộn áo vest và áo sơ mi, trong thùng rác có vài chiếc đã căng đầy chất lỏng màu trắng…

Cố Kỳ An không đếm kỹ rốt cuộc là bao nhiêu chiếc, điều duy nhất may mắn là đêm qua đã luôn sử dụng biện pháp, nếu không hôm nay cậu có thể sẽ thực sự thảm rồi.

Cố Kỳ An lê hai chân run rẩy về phía phòng tắm, vào trong tắm qua loa một chút, thay một chiếc áo choàng tắm mới.

Cậu bước ra khỏi phòng tắm, đối mặt với người đàn ông đang ngồi tựa vào đầu giường.

Tần Việt nhìn chằm chằm vào cậu, nở một nụ cười mãn nguyện chỉ có ở dã thú sau khi ăn no: “Chào buổi sáng, Thất Thất.”

Cố Kỳ An không đáp lại, từ từ đi đến trước tủ quần áo, lấy ra bộ vest đang treo bên trong.

Tần Việt đứng dậy khỏi giường, chỉ quấn một chiếc khăn tắm quanh eo, đi đến sau lưng cậu, vòng cánh tay săn chắc, mạnh mẽ qua eo cậu: “Sao không để ý đến tôi, Thất Thất?”

Cố Kỳ An trả lời lạc đề: “Tôi phải đến công ty làm việc.”

Tần Việt cười khẽ một tiếng, giọng nói đầy ẩn ý: “Hôm nay Thất Thất vẫn còn sức đi làm, xem ra đêm qua tôi vẫn chưa đủ cố gắng.”

Cố Kỳ An: “…”

Trước khi cậu kịp mở miệng mắng, Tần Việt vội vàng nói thêm: “Hôm nay xin nghỉ một ngày, nghỉ ngơi được không?”

Cố Kỳ An hỏi ngược lại: “Tôi xin nghỉ với ai?”

“Đúng a, cậu là CEO, cậu có quyền quyết định.” Tần Việt dùng sống mũi cao thẳng cọ cọ vào má của cậu, “Tôi đã gọi dịch vụ phòng rồi, ngủ thêm một lát, ăn sáng cùng nhau nhé?”

Cố Kỳ An thoát khỏi vòng tay của đối phương: “Anh cứ ngủ tiếp đi, tôi phải đến công ty rồi.”

Tần Việt hơi sững sờ, không hiểu sao người đáng yêu đêm qua còn chủ động cưỡi lên người mình, ngủ dậy một giấc thái độ lại trở nên lạnh nhạt như trước.

Anh suy nghĩ một chút, cho rằng Cố Kỳ An đang ngại ngùng, lùi lại hai bước, ngồi xuống mép giường.

Cố Kỳ An vốn muốn vào phòng tắm thay quần áo, nhưng nghĩ lại thì những chỗ nên nhìn và không nên nhìn của nhau đều đã xem hết rồi, không cần phải rụt rè nữa.

Cậu quay lưng lại với Tần Việt, giơ tay cởi dây buộc áo choàng tắm.

Chiếc áo choàng tắm màu trắng rơi xuống, ánh mắt Tần Việt đột nhiên tối sầm lại.

Trên bờ vai trắng nõn đầy những vết đỏ, lan xuống tận xương bướm xinh đẹp, phía dưới là vòng eo thon gầy nhưng rất dẻo dai, hai bên có vài vết ngón tay rõ rệt, sau một đêm đã chuyển thành màu xanh tím, đặc biệt nổi bật trên làn da trắng bệch.

Xuống dưới nữa…

Tần Việt hơi lúng túng quay mặt đi, cố gắng kiềm chế người anh em nào đó đang rục rịch từ sáng sớm.

Trong lúc anh lấy lại bình tĩnh, Cố Kỳ An đã mặc xong áo sơ mi và quần tây, che kín những dấu vết không thể nhìn nổi trên người.

Sau đó đi đến trước gương soi toàn thân, thắt cà vạt một cách tỉ mỉ.

Tần Việt qua gương nhìn đôi tay linh hoạt của cậu, nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh đôi tay đó đang tháo cà vạt và thắt lưng của chính mình.

Ban đầu anh không dám thể hiện sự say mê của mình đối với đôi tay đó, mãi đến nửa đêm, khi Cố Kỳ An đã không còn tỉnh táo, anh mới nâng đôi tay đó lên, hôn từ lòng bàn tay đến đầu ngón tay, bao gồm cả nốt ruồi nhỏ màu đỏ ở kẽ ngón tay áp út.

Cố Kỳ An cài xong nút áo vest, chỉnh lại cổ tay áo, xoay người lại một lần nữa là vị tổng giám đốc Cố cao ngạo không thể với tới.

Tần Việt hoàn hồn: “Trợ lý của tôi đang trên đường rồi, đợi tôi thay đồ, tôi đưa cậu đến công ty.”

“Không cần đâu.” Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp, “Tôi đã gọi tài xế rồi.”

Tần Việt không ép buộc cậu, chỉ nói: “Vậy tan làm tôi đến đón cậu, tối nay cùng ăn cơm nhé?”

Cố Kỳ An im lặng một lúc, trả lời: “Tổng giám đốc Tần, tôi nghĩ chúng ta nên giữ khoảng cách như trước đây.”

Sắc mặt Tần Việt trầm xuống: “Ý gì?”

Cố Kỳ An nhìn thẳng vào mặt anh, giọng nói rất bình tĩnh: “Thịnh Thái và tập đoàn Hoàn Vũ luôn trong mối quan hệ cạnh tranh, chúng ta là người đưa ra quyết sách của hai công ty đối thủ, giữ khoảng cách cũng là chuyện rất bình thường, đúng không?”

Hai CEO của hai công ty đối địch lăn giường với nhau, một khi chuyện này bị lộ ra, chắc chắn sẽ gây ra một trận động đất lớn.

Đây cũng là lý do tại sao Cố Kỳ An lại chọn cách này để bịt miệng Tần Việt, từ giây phút bọn họ ngủ với nhau, cả hai đều có một điểm yếu lớn nằm trong tay đối phương.

Tần Việt giãn lông mày ra: “Tôi hiểu ý của cậu rồi, chuyện này quả thực là tôi đã không suy nghĩ kỹ lưỡng.”

Cố Kỳ An ừ một tiếng, cầm điện thoại trên bàn lên: “Tôi đi đây.”

Tần Việt chống tay trên giường nhìn cậu cười cười: “Trước khi đi, không có một nụ hôn tạm biệt sao?”

“Không có.” Cố Kỳ An không quay đầu lại, mở cửa phòng và rời đi.

Tần Việt hơi nheo mắt, luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Sao anh lại có cảm giác Cố Kỳ An giống một tên đàn ông cặn bã ngủ xong rồi bỏ chạy, mặc quần lên là vứt mình lại đây vậy?

Tần Việt bị ý nghĩ hoang đường của mình chọc cười, lắc lắc đầu, đứng dậy bước vào phòng tắm.

Hai mươi phút sau, trợ lý Phương gõ cửa phòng khách sạn.

Tần Việt vừa tắm xong, mở cửa cho người vào.

Mắt trợ lý Phương mở to trong một giây, rồi ngay lập tức cúi đầu xuống, không dám nhìn thêm một lần nữa b* ng*c trần của sếp.

Nếu hắn không nhìn nhầm, vài vết cào màu đỏ tươi trên lồng ngực vạm vỡ kia chắc là hàng mới ra lò.

Tần Việt đã thay xong vest, ngoài cửa lại có tiếng gõ cửa: “Xin chào, dịch vụ phòng.”

Trợ lý Phương đi tới mở cửa: “Tổng giám đốc Tần, ngài đã gọi dịch vụ phòng sao?”

Tần Việt đang cài nút tay áo, tiện miệng đáp: “Đúng, cậu thanh toán đi.”

“Không cần đâu thưa ngài, dịch vụ phòng của ngài đã có người thanh toán rồi.” Nhân viên phục vụ cười đáp.

Tần Việt dừng động tác, không nói gì.

Trợ lý Phương tiễn người đi, quay lại thăm dò hỏi: “Tổng giám đốc Tần, ngài…”

“Cái gì cũng đừng hỏi.” Tần Việt chỉnh lại tóc, “Đi thôi, về công ty.”

Trợ lý Phương: “Vâng, tổng giám đốc Tần.”

**

Cả ngày hôm đó, lần đầu tiên Cố Kỳ An trải qua cảm giác bồn chồn không yên.

Mặc dù trong lòng biết đêm qua mình sẽ chịu khổ, nên đã chuẩn bị đầy đủ từ trước, nhưng cuối cùng cậu vẫn đánh giá thấp kích cỡ và bản tính thú vật của đối phương.

Trợ lý Lương vừa báo cáo vừa nhìn sắc mặt của tổng giám đốc Cố, mở lời quan tâm: “Tổng giám đốc Cố, ngài cảm thấy không khỏe sao?”

Cố Kỳ An chống tay lên thái dương: “Không sao, cậu nói tiếp đi.”

“Vâng, tổng giám đốc Cố.” Trợ lý Lương đáp lời, làm tròn bổn phận báo cáo nốt phần còn lại.

Cửa văn phòng đóng lại, Cố Kỳ An thở ra một hơi, cẩn thận điều chỉnh lại tư thế ngồi.

Cậu không nhịn được thầm chửi trong lòng một câu: Đồ con lừa.

Khó khăn lắm mới đến giờ tan làm, Cố Kỳ An không muốn ngồi trên ghế văn phòng thêm một giây nào nữa, đứng dậy bước ra ngoài.

Các cô thư ký trong văn phòng thư ký nhìn thấy cậu, đồng thời giật mình.

Mạnh Tư Diệu cũng ngạc nhiên nói: “Tổng giám đốc Cố, hôm nay anh tan làm sớm vậy?”

“Ừ.” Cố Kỳ An khẽ gật đầu, “Mọi người làm xong việc cũng tan làm sớm đi.”

“Tuyệt vời, tổng giám đốc Cố cuối cùng cũng từ bỏ kế hoạch đè chết nhân viên của mình rồi.” Mạnh Tư Diệu vui vẻ nói, “Vậy em làm xong cái bảng này là tan làm đây!”

Cố Kỳ An liếc cậu ta một cái, tiếp tục đi về phía trước.

Mạnh Tư Diệu sải bước đuổi kịp cậu, hạ giọng quan tâm: “Nhưng mà anh Kỳ An, hôm nay sắc mặt anh trông tệ quá, có phải bị ốm không?”

“Không ốm.” Cố Kỳ An cố gắng đáp bằng giọng bình thường, “Đêm qua không nghỉ ngơi tốt.”

“Không bệnh là tốt rồi.” Mạnh Tư Diệu yên tâm, đùa giỡn, “Nếu anh mà đổ bệnh, tập đoàn Thịnh Thái của chúng ta cũng xong đời.”

Cố Kỳ An dừng bước, nghiêng đầu nhìn cậu ta: “Cậu thật sự nghĩ, Thịnh Thái không có tôi thì không được à?”

“Cái đó có thể giả được à?” Mạnh Tư Diệu nói với giọng điệu đương nhiên, “Ông già làm sếp đã phủi tay, em thì chẳng biết gì, không có anh thì Thịnh Thái còn tồn tại mới là lạ.”

Cố Kỳ An nhấn thang máy: “Không biết gì, thì học cho đàng hoàng.”

“Đang học đây, đang học đây.” Mạnh Tư Diệu cười hê hê trả lời qua loa, “Dù sao có anh ở đây, em cứ từ từ học thôi.”

Cố Kỳ An cụp mắt xuống, che giấu cảm xúc trong mắt.

Sau khi về đến nhà, việc đầu tiên Cố Kỳ An làm là tắm rửa thay đồ ngủ, sau đó nằm sấp lên giường, lúc này mới cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Không biết đã qua bao lâu, khi cậu đang mơ mơ màng màng ngủ, chiếc điện thoại trên tủ đầu giường rung lên hai cái.

Cố Kỳ An nhắm hờ mắt vươn tay lấy điện thoại, nhìn thấy tin nhắn WeChat thì tỉnh táo hơn vài phần.

Tần Việt: [Tan làm chưa?]

Tần Việt: [Tôi không đến Thịnh Thái tìm cậu nữa, cậu nói một địa điểm, tôi đến đón cậu được không?]

Cố Kỳ An: [Tôi về nhà rồi.]

Tần Việt: [Vậy tôi đến nhà tìm cậu nhé?]

Tần Việt nhấn gửi tin nhắn, xách một túi thuốc lớn bước ra khỏi cổng bệnh viện.

Ban ngày anh hồi tưởng lại và nhận ra, đêm qua nhất thời không kiểm soát được bản thân, số lần đòi hỏi hình như đã quá nhiều.

Anh lên mạng tìm kiếm một số thông tin liên quan, cảm thấy không đáng tin, vì vậy tan làm đã đến bệnh viện khám, tìm một bác sĩ Đông y già để kê thuốc.

Bác sĩ Đông y già còn dặn dò anh một cách chân thành: “Cậu nhóc, người trẻ tuổi phải biết kiềm chế, đường đời còn dài lắm.”

Tần Việt khiêm tốn gật đầu: “Được rồi Lão Chung, tôi hiểu rồi.”

Ở màn hình bên kia, Cố Kỳ An đang nằm sấp trên gối, dùng ngón tay mạnh mẽ gõ vào ô nhập liệu.

Cố Kỳ An: [Anh đến tìm tôi làm gì?]

Cố Kỳ An: [Đêm qua vẫn chưa ngủ đủ sao?]

Bên kia im lặng một lát, điện thoại đột nhiên rung liên tục.

Cố Kỳ An do dự vài giây, cuối cùng vẫn bắt máy.

Đầu dây bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của người đàn ông, xen lẫn tiếng gió ù ù: “Cố Kỳ An, cậu có ý gì?”

“Từ đêm qua đến giờ, anh cứ hỏi đi hỏi lại câu này.” Cố Kỳ An lạnh lùng đáp, “Tôi càng muốn biết, anh có ý gì?”

“Tôi…” Tần Việt ngừng lại, “Cậu trả lời tôi trước đi, đêm qua tại sao cậu lại lên giường với tôi?”

Cố Kỳ An không trả lời câu hỏi hiển nhiên đó, nhàn nhạt nói: “Mọi người đều là người trưởng thành, ai cũng có nhu cầu, coi như tình một đêm là được rồi.”

Tần Việt gằn từng chữ lặp lại: “Tình, một, đêm?”

Cố Kỳ An mím môi, lẽ nào còn có từ nào khác để định nghĩa sự điên cuồng của bọn họ đêm qua sao?

“Thất Thất, tôi nghĩ cậu hoàn toàn không hiểu, thứ tôi muốn là gì.” Tần Việt nói với giọng điệu chậm rãi, như đang kìm nén cảm xúc nào đó, “Nếu thứ tôi muốn không phải là tình một đêm thì sao?”

Cố Kỳ An nhíu mày: “Lẽ nào anh muốn làm bạn tình lâu dài với tôi?”

Bên kia dường như bị chọc tức đến bật cười, lại gặn giọng lặp lại: “Bạn tình lâu dài?”

Cố Kỳ An siết chặt điện thoại, hơi lo lắng đối phương nói thật.

Mặc dù nói một cách khách quan, Tần Việt về mọi mặt đều khá thiên phú dị bẩm, đặc biệt là tốc độ học hỏi tiến bộ kinh người, vì vậy đêm qua cậu cũng không phải là không thoải khoái.

Nhưng quá đà thì lại trở thành tra tấn, nhất là đến giờ bộ phận kia của cậu vẫn còn đau nhức.

Sau một khoảng im lặng ngột ngạt, Tần Việt lại lên tiếng: “Cho tôi địa chỉ nhà cậu.”

Cố Kỳ An từ chối: “Anh không cần đến, tôi muốn ngủ rồi.”

“Không phải nói muốn làm bạn tình lâu dài sao?” Tần Việt cười khẽ trong điện thoại, giọng nói lạnh lẽo, “Đêm qua vẫn chưa đủ đã, đêm nay tiếp tục.”

Cố Kỳ An: “?”

**
 Chan: Ban đầu ảnh chỉ nghĩ chơi chơi thôi, ai nhè khúc ngta trả tiền khách sạn rồi ảnh mới biết mình bị bao thiệt =)))))))))))

Trước Tiếp