Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cố Kỳ An ngồi trên ghế văn phòng, ngón tay thon dài kẹp một cây bút máy, đôi mắt màu hổ phách nhạt ẩn sau chiếc kính gọng vàng, vẻ mặt lạnh lùng.
Tần Việt cứ thế nhìn chằm chằm cậu, chầm chậm bước tới bàn làm việc.
Giống như một con dã thú đã phát hiện ra con mồi, trông có vẻ thong dong nhưng thực chất đang tìm thời cơ, chờ sẵn để lao tới cắn vào gáy con mồi.
Cố Kỳ An không hề tránh né ánh mắt của hắn, bình thản hỏi: “Tổng giám đốc Tần không mời mà đến, có chuyện gì vậy?”
Tần Việt dừng bước lại, chống hai tay lên bàn làm việc, cười như không cười nói: “Muốn gặp Thất Thất một lần, thật đúng là khó như lên trời a.”
Đôi mắt đen sâu thẳm của anh khóa chặt trên khuôn mặt xinh đẹp lạnh lùng, toát ra một tín hiệu nguy hiểm khó hiểu.
“Xin lỗi, tôi không hiểu anh đang nói gì.” Cố Kỳ An hơi ngước mắt lên, “Nếu tổng giám đốc Tần không có việc gì khác, xin mời về cho.”
Tần Việt hơi cúi người xuống, ngang tầm mắt với cậu: “Đừng vội phán án tử cho tôi, cho tôi một cơ hội giải thích có được không?”
“Tôi nghĩ tổng giám đốc Tần nhận nhầm người rồi.” Cố Kỳ An lạnh lùng đáp lại, “Tôi và tổng giám đốc Tần không quen biết, cũng không cần bất kỳ lời giải thích nào.”
“Tôi thừa nhận lúc đầu thêm WeChat của cậu là vì muốn khám phá bí mật.” Tần Việt phớt lờ thái độ chống đối của cậu, tự mình giải thích, “Nhưng tình hình hiện tại đã khác, tôi rất hối hận vì đã không kịp thời thú nhận thân phận của mình với cậu.”
Ngón tay của Cố Kỳ An đặt trên đùi hơi siết lại, nhưng trên mặt lại lộ ra một nụ cười vừa phải: “Dù anh và tôi đều biết rõ, nhưng nếu tôi không thừa nhận, thì anh có thể làm gì tôi, tổng giám đốc Tần?”
Tần Việt hơi nheo mắt lại, ngay lập tức đứng thẳng dậy, sải bước đi vòng qua bàn làm việc.
Cố Kỳ An còn chưa kịp phản ứng, chiếc ghế văn phòng đã bị anh kéo xoay về phía cửa sổ sát đất, cây bút máy trong tay cũng “cạch” một tiếng rơi xuống đất.
Tần Việt dùng đầu gối đẩy chân cậu ra, hai tay chống ở hai bên tay vịn, chỉ trong vài giây đã giam cầm cậu trong một khoảng không gian nhỏ hẹp.
Đồng tử Cố Kỳ An hơi co lại, mùi hương gỗ ấm áp toát ra từ người đàn ông xâm chiếm cậu, cậu theo bản năng muốn lùi lại, nhưng lưng lại chạm vào lưng ghế lạnh buốt.
“Lâu như vậy rồi, chúng ta gần như trò chuyện mỗi ngày, tôi tưởng quan hệ của chúng ta đã thân thiết không kẽ hở.” Tần Việt cúi xuống nhìn cậu, giọng nói đầy oán hận, “Thất Thất, cậu đúng là trở mặt nhanh quá.”
Khoảng cách giữa họ quá gần, gần đến mức khi Tần Việt nói chuyện, Cố Kỳ An thậm chí còn có thể cảm nhận được lồng ngực người đàn ông đang rung động.
Nhưng cậu không hề tỏ ra yếu thế, ngược lại còn ưỡn thẳng lưng: “Tránh ra.”
Tần Việt lại không lùi lại, ánh mắt từ đường quai hàm căng thẳng đến chiếc cổ trắng nõn, nói đầy ẩn ý: “Áo sơ mi cài chặt thế này, không khó chịu sao?”
Cố Kỳ An nhíu mày, giọng nói lạnh lẽo đến thấu xương: “Anh mà không tránh ra, tôi sẽ gọi bảo vệ đấy.”
Tần Việt đột nhiên bật cười, buông tay vịn ghế, bàn tay to lớn từ từ sờ xuống.
Lòng bàn tay nóng bỏng cọ vào mắt cá chân được bọc trong chiếc tất, đầu ngón tay luồn vào khe hở của ống quần tây: “Tổng giám đốc Cố, để tôi đoán xem, bên trong có phải đang giấu tất đen không?”
Hôm nay Cố Kỳ An mặc một đôi tất dài màu đen trang trọng, độ ấm từ đầu ngón tay xuyên qua lớp tất mỏng manh, làm bắp chân cậu không tự chủ run lên.
Tần Việt nhìn chằm chằm cậu, khuôn mặt vốn luôn lạnh lùng vì xấu hổ và tức giận mà lập tức ửng đỏ, đẹp đến mức khiến người ta không thể rời mắt.
Giây tiếp theo, Cố Kỳ An rút chân ra khỏi tay của anh, hung hăng đá một cước: “Cút đi!”
Tần Việt phản ứng rất nhanh, bàn tay to lớn nắm chặt lấy mắt cá chân mảnh mai, ấn lên đùi săn chắc của mình, khóe môi cong lên: “Xin lỗi, tôi quên mất, Thất Thất không thích đi tất đen, chỉ thích mặc váy xinh đẹp.”
Cố Kỳ An mím chặt môi, lồng ngực phập phồng theo nhịp thở.
Hai người giằng co, một người ngồi trên ghế, một người quỳ một gối, không khí trong văn phòng gần như ngưng trệ.
“Cốc cốc” hai tiếng, từ ngoài cửa loáng thoáng truyền đến giọng nói của trợ lý Lương: “Tổng giám đốc Cố.”
Tần Việt từ từ cúi cong người xuống, con dã thú đang ẩn mình cuối cùng cũng đã lao tới con mồi của mình.
Hơi thở nóng bỏng lướt qua tai Cố Kỳ An, vành tai mẫn cảm đỏ bừng như muốn rỉ máu.
Cậu nghe thấy người đàn ông thì thầm: “Tổng giám đốc Cố, cậu cũng không muốn bí mật mặc đồ nữ bị cấp dưới phát hiện đâu nhỉ?”
Sắc máu trên mặt Cố Kỳ An hoàn toàn biến mất, hàng mi đen rậm run rẩy nhẹ, giống như đôi cánh bướm bồn chồn.
Tần Việt nhìn khuôn mặt hiếm khi lộ ra một chút yếu đuối này, trái tim của anh như bị bóp nghẹt.
Anh vừa định nói lại rằng mình chỉ đùa thôi, nhưng lại bị Cố Kỳ An cắt ngang: “Trợ lý Lương có việc tìm tôi, lát nữa chúng ta nói chuyện.”
Tần Việt dễ dàng bị hai từ “chúng ta” làm cho hài lòng, buông tay ra: “Được, lát nữa chúng ta nói chuyện.”
Anh đứng thẳng người dậy, rất chu đáo xoay ghế lại.
Cố Kỳ An giơ tay đẩy gọng kính, rồi chỉnh lại chiếc áo vest bị nhăn, lúc này mới lên tiếng: “Vào đi.”
Trợ lý Lương đẩy cửa bước vào, nhìn thoáng qua đã thấy người đàn ông đang đứng sau lưng tổng giám đốc Cố.
Trông Tần Việt có vẻ tâm trạng tốt, ít nhất là tốt hơn nhiều so với lúc mới đến, anh khách sáo chào hỏi: “Trợ lý Lương, có việc gì không?”
Trợ lý Lương theo bản năng nhìn về phía tổng giám đốc Cố, xin ý kiến của đối phương.
Cố Kỳ An khẽ gật đầu: “Nói đi.”
“Đây là tài liệu mà ngài cần vào sáng nay, tôi đã sắp xếp xong rồi.” Trợ lý Lương đi tới bàn làm việc, đặt tệp tài liệu trong tay xuống bàn, “Và cả bản kế hoạch hợp tác dự án ở trên cùng này, cần ngài xem qua.”
“Được.” Cố Kỳ An cầm tài liệu lên xem một chút, rồi chuyển sang một bên.
Trợ lý Lương hỏi: “Vậy tổng giám đốc Cố, tôi ra ngoài trước nhé?”
Cố Kỳ An: “Cứ đi làm việc của cậu đi.”
Sau khi trợ lý Lương rời đi, Tần Việt hơi cúi người xuống, vòng tay ôm cả người lẫn ghế từ phía sau ra phía trước: “Tổng giám đốc Cố, chúng ta có thể tiếp tục được chưa?”
Cố Kỳ An im lặng một lúc, hỏi: “Tần Việt, rốt cuộc anh muốn gì?”
Tần Việt một tay đặt lên vai cậu, khóe môi vô tình cọ qua mái tóc của cậu, giọng nói trầm thấp và mê hoặc: “Tôi muốn gì, Thất Thất thật sự không rõ sao?”
Cố Kỳ An nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, dường như đã hạ quyết tâm nào đó: “Được, tôi biết rồi.”
Tần Việt ngửi thấy mùi hương nhẹ nhàng và dễ chịu trên người cậu, có chút phân tâm: “Thật sao?”
Cố Kỳ An hơi nghiêng mặt đi: “Tôi còn có việc phải xử lý.”
Tần Việt đột nhiên nhớ ra điều gì đó, lấy điện thoại từ túi quần tây ra: “Chúng ta thêm lại WeChat đi.”
Cố Kỳ An cầm chiếc điện thoại trên bàn lên, mở khóa rồi vào WeChat, để anh ta quét mã.
Tần Việt quét mã rồi nhấn vào gửi yêu cầu kết bạn, mọi thao tác liền mạch: “Đồng ý đi, Thất Thất.”
Cố Kỳ An dưới sự thúc giục của anh ta, đồng ý yêu cầu kết bạn, rồi nhắc nhở: “Sau này đừng gọi tôi là Thất Thất nữa.”
Tần Việt dựa vào bàn làm việc: “Tại sao không thể gọi là Thất Thất?”
“Vì đó là biệt danh của tôi trên nền tảng livestream.” Cố Kỳ An nhàn nhạt đáp, “Tôi không muốn người khác liên tưởng đến tôi.”
“Vậy tôi nên gọi cậu là gì đây?” Tần Việt gõ gõ lên mặt bàn, suy nghĩ nghiêm túc, “Hay là trước mặt mọi người tôi vẫn gọi là tổng giám đốc Cố, còn khi chỉ có hai chúng ta thì gọi là Thất Thất nhé?”
Cố Kỳ An cụp mắt xuống: “Tùy anh.”
Tần Việt cất điện thoại, mỉm cười lùi lại: “Vậy tổng giám đốc Cố, tôi không làm phiền cậu làm việc nữa.”
Cánh cửa văn phòng lại đóng lại, lưng Cố Kỳ An đang căng thẳng bỗng nhiên thả lỏng, cả người tựa vào lưng ghế.
Bên ngoài, trợ lý Lương tiễn bóng lưng Tần Việt đi, khách sáo nói: “Tổng giám đốc Tần đi thong thả.”
Các cô thư ký trong văn phòng thư ký đầy tò mò, nhưng không ai dám mở lời hỏi.
Cuối cùng vẫn là Mạnh Tư Diệu hỏi: “Trợ lý Lương, rốt cuộc tiểu Tần tổng này đến tìm tổng giám đốc Cố có chuyện gì vậy?”
“Không rõ.” Trợ lý Lương đáp, “Làm tốt việc của mình đi, đừng tò mò những chuyện không nên tò mò.”
**
Tần Việt trở lại tập đoàn Hoàn Vũ vào giờ tan làm, mỉm cười mê người với mỗi nhân viên chào mình.
Trợ lý Phương vừa thấy vẻ mặt rạng rỡ của sếp nhà mình, trái tim đã treo lơ lửng trong họng hai ngày nay cuối cùng cũng trở lại vị trí ban đầu.
“Tổng giám đốc Tần.” Trợ lý Phương chạy theo sau bước chân của sếp, “Mọi việc thuận lợi chứ ạ?”
Tần Việt liếc hắn một cái: “Coi như cậu lập công chuộc tội.”
Trợ lý Phương vội đáp: “Cảm ơn tổng giám đốc Tần!”
Tần Việt bước vào văn phòng, rồi quay đầu lại nói: “Nếu chuyện này có người thứ ba biết, tôi sẽ hỏi tội cậu.”
“Tổng giám đốc Tần yên tâm, tôi đảm bảo giữ miệng kín như bưng.” Trợ lý Phương làm động tác khóa miệng, “Miệng của tôi chặt đến mức kéo cũng không cạy ra được.”
Tần Việt vẫy tay: “Được rồi, đi làm việc của cậu đi.”
Trợ lý Phương lùi ra khỏi văn phòng, không quên xác nhận hai lần rằng cánh cửa đã đóng chặt.
Tần Việt ngồi vào ghế giám đốc, lấy điện thoại ra vào WeChat, chăm chú nhìn vào ảnh đại diện của người mới kết bạn.
Nền ảnh đại diện là một ngày trời âm u, từ xa có một bóng người cầm dù, anh nhận ra ngay đó là chính Cố Kỳ An.
Tần Việt ngắm nhìn một lúc lâu, mới nhấn vào trang cá nhân của cậu ấy.
Đáng tiếc là, trang cá nhân trên tài khoản chính của Cố Kỳ An cũng trống rỗng như tài khoản phụ, như thể chưa bao giờ đăng trạng thái.
Tần Việt thoát khỏi hộp thoại WeChat, kìm nén sự thôi thúc muốn gửi tin nhắn quấy rầy đối phương.
Dù sao thì đây là WeChat đã thêm lại sau bao nhiêu vất vả, anh không muốn lại chọc giận tổng giám đốc Cố nữa.
Hơn tám giờ, Tần Việt xử lý xong những việc tồn đọng trên tay, chuẩn bị tan làm về nhà.
Anh vừa bước vào bãi đậu xe ngầm, chiếc điện thoại trong túi quần rung lên một tiếng “err”.
Tần Việt lấy điện thoại ra, ngây người khi nhìn thấy tin nhắn.
Cố Kỳ An: [Phòng 806.]
Ngay sau đó, một tin nhắn định vị lại bật lên trong hộp thoại.
Tần Việt nhấp vào định vị, đó là một khách sạn không xa tập đoàn Hoàn Vũ.
Lúc này anh mới phản ứng lại tin nhắn trước đó là gì, cặp lông mày anh tuấn nhíu lại.
Tần Việt: [Thất Thất, cậu đây là có ý gì?]
Cố Kỳ An: [Tôi chỉ đợi anh ba mươi phút.]
Tần Việt siết chặt ngón tay, chỉ do dự một giây, liền sải bước đi về phía chiếc Maybach đậu cách đó không xa.
Quãng đường lái xe hai mươi phút, anh chỉ mất hơn mười phút đã đến cổng khách sạn.
Giao xe cho nhân viên đỗ xe, Tần Việt bước vào khách sạn, đến quầy lễ tân: “Phòng 806 làm thủ tục nhận phòng.”
“Xin chào quý khách, phòng 806 nhận phòng phải không ạ?” Lễ tân kiểm tra máy tính xong, hỏi lại, “Bên tôi xác nhận với quý khách, người đăng ký nhận phòng là ngài Cố Kỳ An đúng không ạ?”
Tần Việt đáp: “Đúng.”
Lễ tân đưa cho anh một thẻ phòng mới: “Thang máy lên tầng tám rẽ trái là đến, chúc quý khách có một buổi tối vui vẻ!”
Rất nhanh, Tần Việt cầm thẻ phòng đến trước cửa phòng 806.
Anh đứng ngoài cửa hít một hơi thật sâu, trấn áp sự căng thẳng và bồn chồn khó hiểu trong lòng, giơ tay quẹt thẻ phòng.
“Tít” một tiếng, cửa phòng mở ra.
Tần Việt bước vào phòng, đảo mắt tìm kiếm một vòng, cuối cùng dừng lại ở một nơi, hơi thở bỗng nhiên ngừng lại.
Trong phòng chỉ bật đèn tường, Cố Kỳ An đang nằm tựa trên ghế sofa, trên người khoác một chiếc áo choàng tắm màu trắng rộng thùng thình, để lộ một mảng lớn làn da trắng nõn, dưới ánh đèn mờ ảo tỏa ra ánh sáng trong suốt như ngọc.
Nghe thấy tiếng động, cậu lười biếng mở mắt, nhìn về phía phát ra âm thanh.
Yết hầu của Tần Việt khẽ động, hai chân như không thể kiểm soát, tự động đi về phía ghế sofa.
Có lẽ Cố Kỳ An vừa tắm xong, khóe mắt và đuôi lông mày ửng đỏ bất thường, đuôi tóc ướt vẫn còn nhỏ nước, in từng vệt nước xuống chiếc cổ thon dài, biến mất ở chỗ cổ áo choàng tắm đang rộng mở.
“Cậu…” Tần Việt nghe thấy giọng nói của mình hơi khàn, “Thất Thất, cậu đang làm gì thế này?”
Cố Kỳ An nâng cằm nhìn anh, nhẹ nhàng hỏi ngược lại: “Chẳng lẽ, đây không phải là thứ anh muốn sao?”
Bất kể mục đích ban đầu của Tần Việt khi tiếp cận cậu là gì, ít nhất cậu có thể chắc chắn rằng, bây giờ đối phương rất hứng thú với cơ thể của mình.
Bất cẩn bị người ta nắm được điểm yếu, cậu chỉ có thể chấp nhận chịu thua.
Nếu chỉ lên giường một lần, có thể bịt miệng Tần Việt, thì cái giá này đối với cậu hoàn toàn nằm trong phạm vi có thể chấp nhận được.
Tần Việt vừa nghe giọng nói của cậu liền biết cậu đã uống rượu, cúi đầu mới nhìn thấy trên bàn trà có một chai rượu vang đã gần cạn.
Cố Kỳ An nhìn theo ánh mắt của người đàn ông: “Sao, anh cũng muốn uống à?”
Tần Việt một lần nữa ngẩng đầu nhìn cậu, chỉ nhìn một cái, liền mạnh mẽ ra lệnh cho bản thân dời ánh mắt đi: “Cậu hiểu lầm rồi.”
Cố Kỳ An nghiêng đầu, thẳng thắn hỏi: “Ý anh là, anh không muốn lên giường với tôi?”
“Đương nhiên là muốn…” Tần Việt phủ nhận không do dự, vừa thốt ra lại nhận ra không đúng, “Bây giờ cậu không tỉnh táo, ngày mai chúng ta hãy nói chuyện.”
Nói xong, anh khó khăn xoay người lại, quay lưng lại với Cố Kỳ An và nói: “Cậu ngủ một giấc thật ngon đi, sáng mai tôi đến đón cậu.”
Cố Kỳ An đứng dậy khỏi ghế sofa, đi chân trần trên tấm thảm mềm mại, đi về phía anh: “Tần Việt.”
Chỉ gọi một tiếng tên mình, tai Tần Việt liền tê dại, hai chân đứng sững lại tại chỗ.
Cố Kỳ An thong thả đi đến sau lưng người đàn ông, đưa tay kéo cánh tay anh.
Tần Việt thuận theo xoay người lại, đối mặt với cậu, nhưng ánh mắt chỉ dám nhìn vào khuôn mặt của cậu.
Cố Kỳ An nhìn vào đôi mắt sâu thẳm của anh: “Tôi hỏi lại anh lần nữa, anh không muốn tôi sao?”
Yết hầu của Tần Việt trượt lên trượt xuống vài lần, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng: “Tôi…”
Cố Kỳ An đã nhận được câu trả lời, giơ tay lên, lòng bàn tay ấn lên cơ ngực săn chắc và đầy đặn, vừa đẩy vừa bước về phía trước.
Tần Việt bị đẩy lùi lại vài bước, cho đến khi chân chạm vào mép giường lớn, thuận thế ngã ngồi xuống.
Đệm giường rất mềm, ngay khi anh ngồi xuống liền bị lún xuống, rồi lại bật lên một chút.
Không đợi anh đứng dậy, Cố Kỳ An đã quỳ một gối g*** h** ch*n của anh, đầu ngón tay hơi ửng hồng móc lấy cà vạt của anh, chủ động kéo cà vạt của anh xuống.
Tần Việt dùng khuỷu tay chống đỡ nửa thân trên, dùng hết sức lực để kiềm chế dòng máu đang cuồn cuộn chảy khắp cơ thể, giọng nói khàn khàn không giống như giọng nói của mình: “Thất Thất, cậu xuống khỏi người tôi trước đã…”
Động tác của Cố Kỳ An khựng lại, ánh mắt liếc xuống dưới.
Chiếc quần tây màu xám khói đã căng đến cực điểm, độ cong nhô lên của một bộ phận nào đó rất đáng kinh người.
Có một khoảnh khắc, trong lòng cậu cảm thấy run sợ, thứ đáng sợ như vậy thì phải làm như nào…
Nhưng vì mọi chuyện đã phát triển đến nước này, đã lên lưng cọp thì không thể xuống được.
Cố Kỳ An hơi nhếch khóe môi, giọng nói có chút chế giễu: “Hay là, tổng giám đốc Tần thật ra không được?”
“Ầm” một tiếng, lý trí vốn đã lung lay của Tần Việt hoàn toàn sụp đổ.
Bàn tay nóng bỏng dùng lực nắm lấy vòng eo thon gọn, anh gần như nghiến răng từng chữ một nói: “Cố Kỳ An, đây là cậu tự chuốc lấy đấy!”