Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 26

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Cố Kỳ An tỉnh táo lại, đưa tay đẩy khuôn mặt nóng hầm hập đang cọ vào cổ của mình: “Anh không có việc gì khác để làm sao?”

Tần Việt thuận theo lực đẩy của cậu nghiêng sang một bên, cười nói: “Chiều nay tổng giám đốc Cố bận rộn trong thư phòng, tôi ở phòng khách cũng đâu có rảnh rỗi.”

Cố Kỳ An vừa mới thoải mái xong, cả người vẫn còn đang thả lỏng, giọng nói cũng lười biếng: “Tôi còn tưởng việc làm ăn của tập đoàn Hoàn Vũ không thuận lợi, nên tổng giám đốc Tần mới rảnh rỗi như vậy.”

Tần Việt không để bụng sự mỉa mai của cậu, hỏi ngược lại: “Nếu thật sự việc làm ăn của tập đoàn Hoàn Vũ không thuận lợi, Thịnh Thái mất đi một đối thủ mạnh, không phải tổng giám đốc Cố nên vui mừng sao?”

Cố Kỳ An cười nhạo một tiếng: “Tôi muốn thắng, cần phải trông cậy vào việc đối thủ trở nên yếu đi sao?”

Tần Việt bị giọng kéo dài của cậu làm cho ngứa ngáy trong lòng, không nhịn được lại ghé sát vào trộm một nụ hôn.

Cố Kỳ An nhíu mày: “Nói chuyện đàng hoàng.”

“Được, tổng giám đốc Cố muốn thắng tôi đương nhiên dễ như trở bàn tay.” Tần Việt chống tay, ánh mắt đầy ý cười nhìn cậu, “Dù sao tổng giám đốc Cố đã nói rồi, tôi là bại tướng dưới tay cậu mà.”

Cố Kỳ An nhớ lại mình từng thực sự nói mấy chữ “bại tướng dưới tay” với Y, có chút không tự nhiên quay mặt đi.

Nhưng đây cũng là Tần Việt đáng đời, ai bảo anh giấu thân phận lừa dối mình.

Nghĩ đến đây, Cố Kỳ An lại thấy bực bội, dùng sức đẩy người đang chắn trước mặt ra, chuẩn bị rời khỏi bàn.

Tần Việt đưa tay đỡ lấy eo cậu, kịp thời chuyển hướng câu chuyện: “Vậy tối nay muốn ăn gì, tổng giám đốc Cố.”

Cố Kỳ An ngồi vào ghế, tiện miệng trả lời: “Mì sợi.”

Tần Việt dùng đầu ngón tay v**t v* những sợi tóc hơi ẩm ướt trên trán cậu, rồi lại cọ vào gò má vẫn còn ửng đỏ: “Được tổng giám đốc Cố, tuân lệnh.”

Ánh mắt Cố Kỳ An vô tình liếc xuống nửa th*n d*** của anh, chính giữa chiếc áo choàng ngủ màu đen nổi lên một đường cong rõ rệt.

Nhưng Tần Việt lại như không có chuyện gì, sải đôi chân dài đi mất.

Cửa thư phòng đóng lại, Cố Kỳ An mới phản ứng kịp, hình như mình đã bị đối phương dắt mũi.

Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, tay nghề nấu nướng của Tần Việt quả thật rất tốt, ngon hơn rất nhiều so với những món cậu ăn ở bên ngoài.

Tần Việt làm rất nhanh, nấu mì thịt băm rau cải, chiên thêm hai quả trứng, ăn kèm với món còn lại của buổi trưa, đơn giản mà lại thành một bữa ăn.

Cố Kỳ An ăn một bát mì, cảm thấy rất ngon miệng, lại thêm một bát nữa.

Một ngày ăn hai bữa cơm do người khác làm, cậu cảm thấy không tiện mở lời đuổi người, đành ngầm cho phép đối phương ở lại.

May mà Tần Việt rất biết điều, phạm vi hoạt động chỉ ở phòng khách và ban công, cũng không làm phiền cậu làm việc nữa.

Cố Kỳ An xử lý xong những email còn lại, đi vào phòng tắm tắm trước.

Khi đi ra, phát hiện Tần Việt cũng đã vào phòng ngủ, đang chống tay trên thảm tập chống đẩy hít đất.

Chiếc áo choàng ngủ màu đen trên người anh đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt vào tấm lưng rộng, phác họa rõ nét đường nét của cơ lưng, căng lên và phồng ra theo mỗi lần lên xuống.

Một giọt mồ hôi trượt từ một bên má xuống, men theo đường cằm sắc nét nhỏ xuống, khiến cậu nhớ đến những khoảnh khắc nào đó, khi người đàn ông này nằm trên người mình, mồ hôi nóng hầm hập nhỏ xuống, nóng bỏng đốt người.

Cố Kỳ An bỗng cảm thấy cổ họng hơi khô nóng, thu lại ánh mắt, chỉnh lại chiếc áo choàng ngủ: “Tôi tắm xong rồi.”

Tần Việt nghe thấy giọng của cậu, chống một tay xuống đất đứng dậy, giọng nói trầm thấp và bình ổn: “Đúng lúc, tôi cũng đi tắm đây.”

“Khoan đã, tôi lấy cho anh một chiếc áo choàng ngủ mới.” Cố Kỳ An đi về phía phòng thay đồ.

“Tôi có thể không lấy chiếc mới được không?” Tần Việt vô liêm sỉ đưa ra yêu cầu, “Tôi chỉ muốn mặc chiếc áo choàng ngủ mà cậu đã mặc, có mùi hương của cậu.”

Cố Kỳ An: “…”

Cậu không thèm để ý đến yêu cầu vô lý của người đàn ông, lấy ra một chiếc áo choàng ngủ hoàn toàn mới từ phòng thay đồ, đưa cho đối phương.

Tần Việt tắm rất nhanh, không lâu sau đã đi ra với một thân đầy hơi nước.

Cố Kỳ An mím môi, đứng dậy đi ra ngoài: “Anh đi theo tôi.”

Tần Việt không hiểu vì sao, nhưng vẫn đi theo cậu ra khỏi phòng ngủ.

Cố Kỳ An dẫn anh đến trước cửa phòng ngủ phụ, đẩy cửa phòng: “Tối nay anh ngủ phòng này.”

Tần Việt ngây người: “Cậu bảo tôi ngủ ở đây?”

“Tôi không quen ngủ chung giường với người khác.” Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp, “Anh cũng có thể chọn về nhà ngay bây giờ.”

“Sao lại không quen?” Tần Việt khẽ nhíu mày, “Đêm qua cậu ở bên cạnh tôi, rõ ràng ngủ rất ngon.”

“Đó là vì…” Cố Kỳ An nói được vài chữ, đột nhiên dừng lại, không nói tiếp nữa.

Đêm qua cậu đã mệt đến mức ngủ thiếp đi, nếu cậu trong trạng thái tỉnh táo, chắc chắn không thể ngủ chung giường với đối phương, lại còn ngủ ngon lành như vậy.

“Vì sao?” Tần Việt nhìn chằm chằm vào cậu, khóe môi hiện lên một nụ cười không mấy tốt đẹp, “Vì bị tôi làm cho ngất đi? Vậy đêm nay tôi sẽ cố gắng hơn nữa.”

“Câm miệng.” Vành tai Cố Kỳ An hơi nóng lên, lườm anh một cái, quay người rời đi, “Anh muốn ngủ hay không thì tùy.”

Tần Việt đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, quyết định vẫn là nghe theo sắp xếp trước, kẻo chọc giận tổng giám đốc Cố.

Ngày tháng còn dài, anh có rất nhiều thời gian và kiên nhẫn.

**

Sáng sớm hôm sau, Cố Kỳ An tỉnh dậy đúng giờ.

Cậu vệ sinh cá nhân xong, thay quần áo thể thao, chuẩn bị xuống lầu đi tập gym.

Trước khi ra khỏi nhà, cậu liếc nhìn về phía thư phòng, do dự một lát rồi vẫn đi thẳng xuống lầu đến phòng gym.

Bỏ qua những hành vi vô lại, với sự hiểu biết của cậu về Tần Việt, đối phương không phải là loại người sẽ dùng những thủ đoạn không chính đáng để đánh cắp bí mật thương mại.

Vì đêm trước đã quá sa đà, cơ thể vẫn chưa hoàn toàn hồi phục, Cố Kỳ An không dám tập luyện quá mạnh, sau khi kết thúc buổi tập, cậu trở về nhà, vừa vào phòng khách lại ngửi thấy mùi thơm của thức ăn.

Tần Việt cũng đã dậy, đang bận rộn trong bếp làm bữa sáng.

Cố Kỳ An hơi ngạc nhiên: “Anh dậy sớm thế?”

“Cậu quên rồi à, giờ giấc sinh hoạt của tôi và cậu gần giống nhau.” Tần Việt quay lại nhìn cậu, “Vừa hay, ăn sáng xong rồi đi làm.”

Cố Kỳ An về phòng ngủ tắm qua loa, rồi mặc vest chỉnh tề đi ra phòng khách.

Tần Việt cũng đã thay bộ vest mà mình mặc lúc đến, đang ngồi chờ cậu ở trên bàn ăn.

Cố Kỳ An chỉ cảm thấy cảnh tượng trước mắt có một sự kỳ lạ khó tả, ai có thể ngờ thái tử gia của tập đoàn Hoàn Vũ lại là một người đàn ông của gia đình biết nấu ăn.

Nhưng cậu lại nghĩ, còn có gì hoang đường hơn việc CEO của hai công ty đối thủ lại lăn lộn trên cùng một chiếc giường không?

Sau khi ăn sáng xong, Cố Kỳ An đứng dậy khỏi ghế: “Bát đũa không cần dọn, hôm nay có cô giúp việc đến dọn dẹp.”

“Được.” Tần Việt cũng đứng dậy, “Vậy cùng nhau ra ngoài đi làm nhé?”

Cố Kỳ An không cần suy nghĩ mà từ chối thẳng thừng: “Anh đi trước đi, tôi sẽ ra ngoài sau.”

Mặc dù những người sống trong tòa nhà này không quen biết nhau, nhưng để cho an toàn, tốt nhất vẫn là không để người khác nhìn thấy Tần Việt.

Tần Việt cũng đã đoán được sự lo lắng của cậu, khẽ nhún vai: “Vậy được.”

Trước khi ra khỏi cửa, anh quay người lại: “Hôm nay cũng không có một nụ hôn tạm biệt à?”

Cố Kỳ An ngay cả mí mắt cũng không nhấc lên: “Đi nhanh đi.”

Tần Việt “chậc” một tiếng, nhưng cũng không quấn quít bám chặt lấy: “Vậy hẹn gặp lại, tổng giám đốc Cố.”

Đợi đến khi anh rời đi, Cố Kỳ An cố ý đợi thêm năm phút nữa mới ra khỏi nhà xuống lầu.

Tần Việt đến công ty lúc tám giờ mười phút.

Trợ lý Phương nhìn thấy anh có chút giật mình: “Tổng giám đốc Tần, sao hôm nay ngài đến sớm vậy?”

Tần Việt đi về phía văn phòng tổng giám đốc: “Sao, tôi không thể đi làm sớm được à?”

“Có thể có thể có thể, tổng giám đốc Tần đang làm gương, tôi sẽ học tập ngài thật tốt.” Trợ lý Phương vội vàng đáp.

Tần Việt đẩy cửa văn phòng: “Bớt nịnh bợ đi.”

Trợ lý Phương đi theo vào, đột nhiên phát hiện bộ vest trên người sếp hình như vẫn là bộ đã mặc vào thứ Bảy.

Hắn hiểu rất rõ sếp của mình, trong một tuần sẽ không mặc lại cùng một bộ vest, trừ khi…

Tần Việt ngồi xuống chiếc ghế giám đốc, gõ gõ mặt bàn: “Đứng ngẩn ra đó làm gì?”

“Không có gì.” Trợ lý Phương lập tức tập trung mười hai phần tinh thần, đặt tài liệu trong tay lên bàn làm việc, “Tổng giám đốc Tần, đây là tài liệu dự án mà tuần trước ngài bảo tôi điều tra.”

Tần Việt đưa tay cầm lấy tài liệu trên bàn, mở ra xem.

Trợ lý Phương tổng kết báo cáo: “Khu đất mà tập đoàn đầu tư Trác Huy để mắt đến là đất quy hoạch du lịch văn hóa của chính quyền địa phương, xung quanh đã có các khu du lịch được phát triển tốt, sau khi chúng tôi khảo sát thị trường, tính khả thi của dự án là rất cao.”

Tần Việt khẽ gật đầu: “Cũng không tồi.”

Trợ lý Phương có chút do dự: “Tuy nhiên…”

Tần Việt: “Tuy nhiên cái gì?”

“Tuy nhiên tôi nhận được tin, tập đoàn đầu tư Trác Huy có ý định hợp tác với tập đoàn Thịnh Thái để phát triển dự án này.” Trợ lý Phương nhìn sắc mặt của ông chủ, cẩn thận trả lời.

Động tác lật tài liệu của Tần Việt khựng lại, nheo mắt: “Đúng không?”

“Ngài xem có cần…” Trợ lý Phương thăm dò đề nghị, “Tôi đi hẹn gặp ngay tổng giám đốc Lý của tập đoàn đầu tư Trác Huy không?”

Tần Việt đặt tài liệu xuống: “Khu đất này, vẫn chưa được đấu giá đúng không?”

“Vẫn chưa.” Trợ lý Phương trả lời, “Khu đất này vẫn đang trong giai đoạn đấu giá.”

“Vậy là được rồi.” Giọng Tần Việt lơ đãng, nhưng đôi mắt đen sâu thẳm lại như một con thú dữ đang chăm chú vào con mồi, “Ai nói chúng ta nhất thiết phải hợp tác với tập đoàn đầu tư Trác Huy?”

**

Vài ngày sau, Cố Kỳ An vừa kết thúc một cuộc họp trực tuyến, thì cửa văn phòng đã bị gõ.

Trợ lý Lương bước vào: “Tổng giám đốc Cố, tổng giám đốc Lý của tập đoàn đầu tư Trác Huy đã đến.”

“Được.” Cố Kỳ An ngẩng mặt, “Mời tổng giám đốc Lý vào.”

Lý Hạo đang nói chuyện trên trời dưới biển với Mạnh Tư Diệu, nghe thấy Trợ lý Lương nói mời hắn vào văn phòng còn có chút luyến tiếc, dứt khoát lấy điện thoại ra: “Em trai Mạnh, hai chúng ta thêm WeChat đi.”

“Được thôi.” Mạnh Tư Diệu hào hứng lấy điện thoại ra, quét mã thêm WeChat, “Lát nữa rảnh, tôi rủ anh đi chơi.”

Lý Hạo thêm xong WeChat, cầm điện thoại vào văn phòng tổng giám đốc: “Tổng giám đốc Cố, lại gặp nhau rồi.”

“Tổng giám đốc Lý.” Cố Kỳ An đứng dậy khỏi bàn làm việc, bắt tay với hắn, “Làm phiền anh phải chạy đến đây.”

“Không phiền, không phiền.” Lý Hạo liên tục lắc đầu, “Được hợp tác với Thịnh Thái, sao lại ngại phiền chứ?”

Cố Kỳ An làm một động tác tay: “Mời ngồi.”

Thư ký Hạ đi vào rót trà cho hai người, rồi lặng lẽ rời khỏi văn phòng.

Lý Hạo uống một ngụm trà, lên tiếng: “Tổng giám đốc Cố, anh Trịnh đã nói với tôi rồi, thân phận của cậu trợ lý nhỏ nhà cậu không hề đơn giản đâu nhỉ?”

“Tôi cũng chỉ là nhận lời ủy thác của chủ tịch Mạnh.” Cố Kỳ An trả lời “Chuyện này, mong tổng giám đốc Lý coi như không biết gì.”

“Tôi hiểu, chủ tịch Mạnh muốn Mạnh thiếu bắt đầu từ cấp cơ sở, rèn luyện thật tốt.” Lý Hạo ra vẻ hiểu chuyện, có chút cảm thán, “Tổng giám đốc Cố cũng vất vả rồi, không chỉ phải quản lý một tập đoàn lớn như vậy, mà còn phải dành thời gian giúp chủ tịch Mạnh bồi dưỡng người kế thừa.”

Cố Kỳ An không tiếp lời hắn, lái câu chuyện sang dự án: “Về dự án phát triển công viên giải trí theo chủ đề và khu dân cư mà tổng giám đốc Lý đã đề xuất, bây giờ tiến độ thế nào rồi?”

Lúc này Lý Hạo mới nhớ ra mình đến đây có việc chính: “Tôi cũng đang định nói đây, tình hình là thế này…”

Hai người nói chuyện hơn nửa tiếng, Cố Kỳ An cơ bản đã nắm rõ tiến độ dự án.

“Theo tình hình hiện tại, điều quan trọng nhất là phải đấu giá được khu đất ở Ninh Thành này trước.” Cố Kỳ An nhắc nhở, “Vì tổng giám đốc Lý có thể để mắt đến khu đất này, thì chắc chắn cũng sẽ có người khác để ý.”

Lý Hạo không mấy bận tâm: “Chuyện này tôi không lo lắng, một khi chúng ta hợp tác, việc đấu giá khu đất này chẳng phải là nằm trong tầm tay hay sao.”

Giọng Cố Kỳ An bình tĩnh: “Nói là vậy, nhưng tôi luôn tin vào nguyên tắc ra tay trước là có lợi.”

“Tổng giám đốc Cố nói có lý.” Lý Hạo vỗ tay một cái, “Nếu đã vậy, chúng ta đẩy nhanh tiến độ thôi.”

Chín giờ tối, Cố Kỳ An kết thúc một ngày làm việc rời khỏi công ty.

Vừa bước chân vào nhà, cậu đã nhận được một tin nhắn WeChat.

Tần Việt: [Tổng giám đốc Cố, tan làm chưa?]

Cố Kỳ An cất điện thoại, đi tắm trước.

Mấy ngày nay Tần Việt không chạy đến làm phiền cậu, nhưng tin nhắn hàng ngày thì không thiếu, giống như lúc hai người chưa gặp mặt nhau.

Còn việc cậu có trả lời tin nhắn hay không và trả lời lúc nào, thì phải xem tâm trạng của cậu.

Cố Kỳ An vừa lau tóc vừa đi ra, chiếc điện thoại đặt trên bàn đang “err err” rung lên.

Cậu đi tới, nhận cuộc gọi, bật loa ngoài.

“Thất Thất…” Từ đầu dây bên kia truyền đến một giọng nam đầy vẻ oán trách, “Sao lại không trả lời tin nhắn của tôi?”

“Không thấy.” Cố Kỳ An thản nhiên đáp một cách qua loa, “Đi tắm.”

Tần Việt cười: “Thì ra là tôi hiểu lầm Thất Thất rồi.”

Cố Kỳ An đặt khăn lau tóc xuống: “Có chuyện gì không?”

“Không có chuyện gì thì không thể gọi điện cho cậu sao?” Tần Việt hạ giọng hỏi, “Mấy ngày không gặp, tổng giám đốc Cố không nhớ tôi sao?”

Cố Kỳ An nói kiệm lời: “Không.”

Tần Việt hỏi tiếp: “Một chút cũng không nhớ sao?”

Cố Kỳ An: “Một chút cũng không.”

Tần Việt cũng không giận: “Nhưng tôi nhớ cậu, làm sao đây?”

Cố Kỳ An ngồi xuống ghế: “Đó là chuyện của anh, hỏi tôi có ích gì?”

“Haiz, thật là lạnh lùng…” Tần Việt giả vờ thở dài, rồi đột ngột chuyển hướng, “Vậy tổng giám đốc Cố có muốn biết, mấy ngày nay tôi bận rộn cái gì không?”

Không đợi Cố Kỳ An lên tiếng, anh đã chủ động khai báo: “Tôi để mắt đến một khu du lịch mới, định đấu giá để phát triển công viên giải trí, tổng giám đốc Cố có muốn giúp tôi tư vấn không?”

Cố Kỳ An nhíu mày: “Anh nói là khu đất ở Ninh Thành?”

“Sao tổng giám đốc Cố biết?” Tần Việt giả vờ ngạc nhiên, “Chẳng lẽ tổng giám đốc Cố cũng để mắt đến khu đất đó?”

Cố Kỳ An cười lạnh: “Tần Việt, anh đừng giả vờ với tôi.”

“Chuyện này tôi thực sự không giả vờ với cậu.” Giọng Tần Việt vô cùng trong sáng vô tội, “Nếu sớm biết cậu cũng để mắt đến…”

“Thế nào?” Cố Kỳ An cắt ngang lời hắn, “Anh sẽ rút lui sao?”

Tần Việt im lặng một lát, rồi nghiêm túc trả lời: “Thất Thất, một dự án lớn như vậy, chắc chắn không phải tôi nói rút là có thể rút được.”

“Chỉ là nói đùa thôi.” Cố Kỳ An cụp mắt, giọng nói không lạnh không nóng đáp.

Cậu và Tần Việt cũng không phải là lần đầu tiên cùng để mắt đến một dự án, nếu đối phương chỉ vì đã lên giường với mình mà từ đó cố ý tránh né sự cạnh tranh giữa hai công ty, thì ngược lại mới là bất thường nhất.

“Tôi biết cậu nói đùa.” Tần Việt hạ thấp giọng, “Cậu không giận là được rồi.”

Cố Kỳ An giơ một tay lên: “Không có gì thì cúp máy đây.”

Tần Việt vội vàng lên tiếng: “Khoan đã, tôi còn chưa nói xong.”

Cố Kỳ An: “Nói đi.”

“Có thể gọi video không?” Giọng Tần Việt vừa dụ dỗ vừa cầu xin, “Thất Thất, tôi muốn gọi video cho cậu.”

Cố Kỳ An theo bản năng muốn từ chối, nhưng không biết nghĩ đến điều gì, lại đồng ý: “Được.”

Tần Việt lập tức cúp cuộc gọi thoại, gọi lại bằng video.

Vừa kết nối, màn hình đã hiện lên đầy rẫy cơ ngực và cơ bụng.

Cố Kỳ An: “…”

Trước Tiếp