Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Chào mừng bạn đến với cộng đồng truyện lớn nhất VN - Metruyen.tv
Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan
Cố Kỳ An đứng trước bàn làm việc, cúi mắt nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại. Ánh sáng từ màn hình phản chiếu vào đôi mắt hổ phách, khẽ lay động.
Y: [Sao không nói gì vậy, Thất Thất.]
Y: [Bây giờ đã không thèm để ý đến tôi rồi sao?]
Cố Kỳ An hoàn hồn, gõ chữ trả lời: [Yên tâm, tôi không phải là người chỉ nhìn mặt.]
Y: [Không chỉ là mặt, còn có tính cách và những thứ khác nữa.]
77: [Tính cách cũng có thể thay đổi sao?]
Y: [Rất nhiều người có tính cách khác nhau giữa trên mạng và ngoài đời. Ví dụ, có người trên mạng là E*, nhưng khi gặp mặt lại là I.]
(*E: Viết tắt của Extrovert – người hướng ngoại. I: Viết tắt của Introvert người hướng nội.)
Cố Kỳ An nghĩ thấy khá hợp lý, những thứ cậu có thể tùy tiện gửi cho Y trên mạng, tuyệt đối không thể gửi cho người quen ngoài đời.
Chính nhờ lớp rào cản của đường dây mạng, con người mới dám bộc lộ con người thật của mình.
Nhưng nếu phá vỡ rào cản này, rất nhiều chuyện sẽ trở nên khác biệt.
77: [Đừng lo lắng, tạm thời tôi không có ý định gặp anh.]
Đối phương trả lời rất nhanh: [Tại sao?]
77: [Tôi đã nói với anh trước đó rồi, tôi vẫn còn một việc rất quan trọng chưa hoàn thành.]
Y: [Tôi biết, nhưng điều đó liên quan gì đến việc chúng ta gặp nhau?]
Cố Kỳ An ngồi xuống ghế, các ngón tay quen thuộc gõ gõ lên mặt bàn.
Lý do rất đơn giản, vì chưa đủ tin tưởng, đối phương biết cậu có sở thích mặc đồ nữ, trong tay thậm chí còn có những bức ảnh không mấy đứng đắn của cậu. Một khi đối phương biết danh tính thật của cậu, điều đó đồng nghĩa với việc họ có điểm yếu của cậu.
Cậu sẽ không chủ động trao điểm yếu của mình vào tay người khác.
Điện thoại “err” một tiếng, kéo suy nghĩ của Cố Kỳ An trởi lại.
Y: [Cậu vẫn chưa đủ tin tưởng tôi, đúng không?]
Cố Kỳ An rũ mi, khẽ thở dài.
77: [Hãy cho tôi, cũng cho cả chính anh, thêm chút thời gian nữa.]
Y: [Được, tôi sẽ đợi cậu sẵn sàng.]
Y: [Nếu cậu đồng ý, tôi cũng có thể nói bí mật của tôi cho cậu.]
Cố Kỳ An giật mình, không ngờ đối phương không chỉ dễ dàng nhìn thấu nỗi lo lắng của mình, mà còn chủ động đề nghị trao đổi bí mật.
Người này thật sự là…
Nhạy bén hơn, cũng dịu dàng và chu đáo hơn cậu nghĩ.
Ai cũng có bí mật của riêng mình, một khi đã là bí mật thì có nghĩa là không thể công khai, vậy bí mật của Y là cái gì?
77: [Ừm, tôi sẽ suy nghĩ thật kỹ.]
Y: [Ngoan.]
Cố Kỳ An khẽ nhướng mày, không ngờ lại có người dùng từ “ngoan” để miêu tả mình.
77: [Mắng ai đấy?]
Y: [Đây là lời khen, sao lại là mắng?]
Cố Kỳ An cười nhạo một tiếng, chữ “ngoan” nghe cứ như đang khen một chú mèo hay chú chó nhỏ, hoàn toàn không phải là từ có thể dùng để miêu tả mình.
77: [Thử nói lại xem.]
Y: [Xin lỗi Thất Thất, tôi sai rồi.]
Tốc độ quỳ gối của đối phương rất nhanh, thái độ nhận lỗi rất tốt, Cố Kỳ An lười chấp nhặt với anh ta nữa: [Biết sai thì phải sửa.]
Y: [Sửa, sửa ngay đây.]
Y: [Uống thuốc giải cảm chưa?]
Dưới sự thúc giục của người đàn ông, Cố Kỳ An đành phải đứng dậy đi vào phòng khách tìm hộp thuốc.
Cậu có thể chất tốt, bình thường ít khi bị bệnh, thỉnh thoảng có ốm cũng không đến bệnh viện, trong nhà cũng có sẵn khá nhiều thuốc.
Cố Kỳ An tìm được một hộp thuốc giải cảm, lúc này, tin nhắn của Y lại gửi đến.
Y: [Nhớ xem hạn sử dụng, nếu hết hạn thì gọi dịch vụ giao hàng.]
Cố Kỳ An một tay cầm điện thoại, tay kia cầm hộp thuốc kiểm tra ngày. Sau khi xác nhận chưa hết hạn, cậu trả lời: [Chưa hết hạn.]
Y: [Vậy thì tốt rồi.]
Trong nhà không có nước nóng, Cố Kỳ An phải đun nước rồi pha một gói thuốc giải cảm, chờ đến khi nguội, cậu nhíu mày uống cạn một hơi.
Thuốc vẫn là thuốc, dù có thêm đường cũng vẫn đắng.
Tiếc là hộp đường của cậu đã để ở văn phòng, cậu đành uống thêm chút nước nóng để làm loãng vị đắng trong miệng.
Uống xong, Cố Kỳ An cất ly, cầm điện thoại quay về phòng ngủ.
77: [Uống thuốc xong rồi.]
Ở màn hình bên kia, Tần Việt nhếch khóe môi: “Rõ ràng ngoan như vậy, lại không cho người khác nói. Đúng là một con mèo kiêu ngạo mà.”
77: [Lười gõ chữ rồi, nói chuyện bằng giọng nói nhé?]
Tần Việt “xì” một tiếng, bàn tay nắm chặt điện thoại.
Để Cố Kỳ An không nghi ngờ, anh đã đặc biệt tìm người học kỹ thuật giả giọng, thay đổi tông giọng của mình. Nếu không phải là người quá quen thuộc với anh, chỉ vài câu nói ngắn ngủi sẽ không thể nghe ra giọng thật.
Nhưng nếu gọi điện thoại bằng giọng nói, anh không thể đảm bảo mình sẽ không lộ sơ hở. Anh vẫn chưa sẵn sàng để lộ danh tính ngay lập tức.
Y: [Tôi vẫn đang ở ngoài, không tiện lắm.]
Y: [Tối mai đi, tối mai nói chuyện bằng giọng nói được không?]
77: [Được, tôi sao cũng được.]
Tần Việt thở phào nhẹ nhõm, quyết định tối nay không ngủ, thức đêm ôn lại các bài hướng dẫn giả giọng.
**
Ngày hôm sau, Cố Kỳ An đi làm như thường lệ. Trước khi vào văn phòng, cậu chào lại cô thư ký nhỏ đang cẩn thận chào mình: “Chào buổi sáng.”
Sau khi tổng giám đốc Cố vào cửa, thư ký Hứa thở phào: “May quá, may quá. Trông tâm trạng của tổng giám đốc Cố hôm nay khá tốt.”
Trợ lý Lương đi tới, khẽ nhắc nhở: “Làm tốt việc của mình đi, đừng suy đoán tâm trạng của tổng giám đốc Cố nữa.”
Thư ký Hứa rụt đầu lại: “Vâng, tôi biết rồi, trợ lý Lương.”
Buổi chiều, Cố Kỳ An nhận được điện thoại từ Trịnh Bác Văn.
“Kỳ An a, anh em mình lâu rồi không gặp.” Trịnh Bác Văn đi thẳng vào vấn đề: “Thứ bảy tuần này có rảnh không, cùng nhau chơi bóng?”
Cố Kỳ An đáp: “Không tiện rồi anh Trịnh, thứ bảy tuần này tôi có chút việc.”
“Vậy cậu chọn một ngày, tôi sẽ sắp xếp theo cậu.” Trịnh Bác Văn hào sảng nói: “Tôi có một dự án mới, muốn tìm thời gian nói chuyện với cậu.”
“Đợi tôi hỏi trợ lý xem, lịch trình thứ bảy tuần này có thể dời lại được không.” Cố Kỳ An nhấn vào số máy nội bộ trên bàn: “Trợ lý Lương, vào đây một lát.”
Đầu dây bên kia, Trịnh Bác Văn bật cười, trêu chọc: “Cứ nhắc đến dự án mới là cậu lại rảnh ngay à?”
Cố Kỳ An lạnh nhạt đáp: “Nếu anh Trịnh không gấp, vậy chúng ta hẹn lại thời gian khác.”
“Đừng mà Kỳ An.” Trịnh Bác Văn vội vàng đổi giọng: “Cậu cứ xem thứ bảy có rảnh không đã, chuyện cần làm sớm thì không nên chậm trễ mà.”
Lúc này, có tiếng gõ cửa: “Tổng giám đốc Cố.”
Cố Kỳ An đặt điện thoại lên bàn, bật loa ngoài: “Vào đi.”
Trợ lý Lương đẩy cửa vào: “Tổng giám đốc Cố, ngài tìm tôi có việc gì?”
Cố Kỳ An đưa ánh mắt ra hiệu: “Xem lịch trình thứ bảy tuần này của tôi, có thể dời lại được không.”
Trợ lý Lương chỉ mất hai giây để hiểu ý tổng giám đốc Cố, lên tiếng đáp: “Nếu ngài cần dời lịch lại, tôi sẽ đi liên hệ ngay.”
“Được, dời lại đi.” Cố Kỳ An cầm lại điện thoại: “Anh Trịnh, vậy chúng ta gặp nhau ở sân bóng thứ bảy nhé?”
Trịnh Bác Văn đáp: “Không gặp không về.”
Sau khi cúp điện thoại, Cố Kỳ An hỏi trợ lý Lương đang đứng bên cạnh: “Chuyện tôi bảo cậu điều tra, có kết quả gì chưa?”
Trợ lý Lương do dự một chút: “Ngài hỏi… dự án của tập đoàn Hoàn Vũ ở Giang Thành sao?”
Cố Kỳ An: “Ừ.”
“Ngài đoán không sai, đúng là tập đoàn Hoàn Vũ đang nhắm vào công ty khoa học công nghệ về trí tuệ nhân tạo.” Trợ lý Lương báo cáo kết quả điều tra của mình một cách tận tâm: “Chỉ là công ty bọn họ chọn mới chỉ bắt đầu, nghe nói thời gian tiếp xúc cũng rất ngắn, giống như là…”
Cố Kỳ An tiếp lời: “Hành động nhất thời?”
Trợ lý Lương gật đầu: “Hiện tại xem ra là như vậy.”
Cố Kỳ An suy tư: “Tôi biết rồi, cậu đi làm việc đi.”
Trợ lý Lương đáp lời: “Vâng, tổng giám đốc Cố.”
Trong văn phòng lại trở nên yên tĩnh, Cố Kỳ An đưa tay tháo kính ra, bóp nhẹ sống mũi.
Từ sau dự án “Ốc đảo” lần trước, mỗi bước đi của Tần Việt đều nằm ngoài dự đoán của cậu.
Càng ngày cậu càng không thể đoán được đối thủ lâu năm này rốt cuộc muốn làm gì. Đây không phải là một tín hiệu tốt đối với cậu.
Ánh mắt Cố Kỳ An chuyển sang chiếc điện thoại màn hình đen trên bàn, trong đầu chợt hiện lên lời Y đã nói.
Ở một mức độ nào đó, Y nói đúng, không có bạn bè vĩnh viễn, cũng không có kẻ thù vĩnh viễn, chỉ có lợi ích vĩnh cửu.
Đáng tiếc là chừng nào cậu còn ở Thịnh Thái, cậu vẫn sẽ đứng ở thế đối lập với Tần Việt.
Buổi tối về đến nhà, Cố Kỳ An đi tắm trước, thay chiếc áo choàng tắm rộng rãi thoải mái, ngồi trong thư phòng, vừa xử lý email vừa đợi điện thoại.
Đến hơn chín giờ, cậu vẫn chưa nhận được tin nhắn mới.
Cố Kỳ An gõ gõ đầu ngón tay lên mặt bàn, cầm điện thoại lên gửi một tin nhắn cho Y.
77: [Anh còn đang bận?]
Y gần như trả lời ngay lập tức: [Đợi một chút, cho tôi ba phút.]
Tần Việt trả lời tin nhắn xong, ngước mắt nhìn vị giám đốc đang cúi đầu đứng trước bàn làm việc chờ bị mắng: “Được rồi, ra ngoài đi.”
“Vâng tổng giám đốc Tần, vậy tôi đi làm việc đây!” Vị giám đốc lập tức như được đại xá, nói xong liền nhanh chóng chuồn ra ngoài.
Tần Việt đưa tay nới lỏng cà vạt, hắng giọng.
Cả ngày hôm nay anh cứ canh cánh chuyện gọi điện thoại, tối qua Cố Kỳ An chủ động đề nghị gọi điện thoại với anh, cho thấy sự đề phòng của cậu ấy đã giảm bớt một tầng. Đương nhiên anh không thể bỏ qua cơ hội tốt này.
Thế mà hôm nay nhân viên dưới quyền lại làm việc ngu ngốc, khiến anh phải ở lại công ty, tăng ca mắng người.
Tần Việt đã sẵn sàng, nhấn gọi điện thoại.
Đối phương nghe máy rất nhanh, trong ống nghe vọng ra một giọng nói lạnh lùng nhưng rất êm tai: “Alo.”
Trái tim Tần Việt như bị cào một cái, hạ giọng đáp: “Chào buổi tối, Thất Thất.”
Đây là lần đầu tiên Cố Kỳ An nghe thấy giọng nói của đối phương gọi tên gọi thân mật của mình, vành tai cậu khẽ nóng lên.
“Ừm, chào buổi tối.” Cậu đáp lời, tiện miệng tìm một chủ đề: “Anh vừa rồi vẫn bận à?”
“Đúng vậy, tối nay phải tăng ca.” Tần Việt đáp: ”Tôi vẫn còn ở công ty đây.”
“Tôi cứ nghĩ anh ở nhà.” Cố Kỳ An dừng lại: “Vậy để anh về rồi gọi lại?”
“Không sao, trong văn phòng không có ai khác.” Tần Việt lập tức giải thích: “Tôi sợ cậu đợi lâu, vừa xong việc là gọi cho cậu ngay đây.”
Cố Kỳ An theo bản năng phủ nhận: “Tôi đâu có đợi.”
“Ồ?” Tần Việt khẽ cười: “Vậy ai là người chủ động gửi tin nhắn cho tôi?”
Cố Kỳ An ngả người ra sau lưng ghế: “Tôi chỉ hỏi anh có đang bận không thôi.”
Người đàn ông mặt dày hỏi lại: “Nhưng tôi tự động hiểu là cậu nhớ tôi, phải làm sao đây?”
Người đàn ông dùng giọng nói trầm thấp, ấm áp để nói những lời không biết xấu hổ, nhưng nghe cũng không thấy phản cảm.
Cố Kỳ An từ bỏ tranh cãi với anh ta, giọng lười nhác đáp: “Tùy anh hiểu thế nào cũng được.”
“Được thôi, vậy tôi coi như Thất Thất thừa nhận nhớ mình rồi.” Tần Việt khẽ nheo mắt đen lại, thản nhiên nói: “Thật trùng hợp, cả ngày hôm nay tôi cũng nhớ cậu.”
Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn lại tiếng thở nhẹ nhàng.
Tần Việt nhíu mày, đang thầm suy nghĩ xem mình nói có hơi quá lời không, thì nghe thấy tiếng “kẽo kẹt”, cửa văn phòng đột nhiên hé mở một khe hở.
Anh nhìn về phía cánh cửa, thầm mắng một câu “đồ vô dụng”, không chỉ làm việc không xong, mà ngay cả cửa cũng không đóng chặt được.
Tần Việt đứng dậy đi về phía cửa, định tự tay đóng cửa lại.
Đúng lúc này, người ở đầu dây bên kia bất ngờ lên tiếng: “Ừm.”
Tần Việt khựng lại: “Cái gì?”
Giọng Cố Kỳ An rất khẽ, mang theo một chút nghẹn ngào khó nhận ra: “Có hơi nhớ anh thật.”
Đầu óc Tần Việt trống rỗng một thoáng, chưa kịp đưa ra bất kỳ phản ứng nào, cửa văn phòng đã bị gõ hai cái.
Giây tiếp theo, một giọng nói vọng vào từ bên ngoài: “Tổng giám đốc Tần.”
Lông mày Tần Việt giật giật, dựa vào bản năng, anh dứt khoát cúp điện thoại.
**
Chan: Cuối cùng ngày này cũng đến =)))) Con gà nào chuẩn bị vặt lông thế :v