Bị Kẻ Thù Truyền Kiếp Phát Hiện Mặc Đồ Nữ

Chương 19

Trước Tiếp

Tác giả: Trường Dã Mạn Mạn | Editor: Chan

Trợ lý Phương vừa đẩy cửa văn phòng, đã thấy tổng giám đốc Tần đang cầm điện thoại đứng phía sau cánh cửa.

Bốn mắt nhìn nhau, dường như hắn đọc được sát khí trong ánh mắt của tổng giám đốc Tần.

Trợ lý Phương theo bản năng lùi lại một bước: “Tổng giám đốc Tần, có phải tôi đã làm phiền ngài rồi không?”

Tần Việt nhíu mày quay người, đi về phía bàn làm việc: “Nói.”

Trợ lý Phương đành cứng rắn tiến lên: “Số liệu mà ngài cần đã được sắp xếp xong, ngài xem còn cần bổ sung gì nữa không.”

“Cứ để đó.” Tần Việt ngồi xuống ghế, não bộ hoạt động nhanh hơn nhiều so với khi ngồi trên bàn đàm phán.

“Vâng, vậy tôi xin phép ra ngoài trước.” Trợ lý Phương cẩn thận đặt tài liệu lên bàn, rồi nhanh chóng rời khỏi văn phòng.

Tần Việt ngước mắt, giọng nói lạnh lùng: “Đóng cửa cho chặt vào.”

Trợ lý Phương tuân lệnh, “Rầm” một tiếng, cửa văn phòng đóng chặt lại.

Tần Việt cúi đầu nhìn điện thoại, khung chat vẫn dừng lại ở giao diện cuộc gọi bị ngắt.

Suy nghĩ kỹ lưỡng, anh thăm dò gửi một tin nhắn: [Xin lỗi, vừa có một cuộc gọi đến.]

Gửi xong tin nhắn này, anh dán chặt mắt vào màn hình điện thoại, như thể sợ bỏ lỡ bất cứ điều gì.

“Tích tắc, tích tắc…” Đồng hồ treo tường chạy từng giây, thời gian dường như bị kéo dài vô tận.

“Ting” một tiếng, cuối cùng một tin nhắn mới cũng bật lên trong khung chat.

77: [Không sao.]

Tần Việt lập tức thở phào nhẹ nhõm, các dây thần kinh trên mặt đang căng thẳng cũng giãn ra.

Xem ra Cố Kỳ An không nghe thấy câu “Tổng giám đốc Tần” của trợ lý Phương, nếu không sẽ không bình thản trả lời anh như vậy.

Mặc dù anh đang từng bước sắp xếp, cố gắng để Cố Kỳ An từ từ chấp nhận rằng Y và Tần Việt thực ra là cùng một người, nhưng chủ động thú nhận và bị động bị bại lộ rõ ràng là hai chuyện khác nhau.

Y: [Vậy chúng ta tiếp tục gọi điện thoại nói chuyện nhé?]

77: [Anh cứ bận việc của mình đi, tôi cũng có chút việc cần xử lý.]

Y: [Được, vậy đợi tôi về rồi nói chuyện.]

Cố Kỳ An nhíu chặt mày, ngón tay xoa xoa thái dương.

Nếu cậu không nghe nhầm, lúc nãy đầu dây bên kia có một câu “Tổng giám đốc Tần” rất rõ ràng.

Trên thế giới này có rất nhiều người họ Tần, cũng có không ít tổng giám đốc hoặc giám đốc họ Tần, nhưng trùng hợp là ngay sau tiếng gọi đó, đối phương lập tức cúp điện thoại.

Có tật giật mình, làm điều khuất tất.

Cố Kỳ An cầm lại điện thoại, vào khung chat của hai người, rồi nhấn vào ảnh đại diện để xem trang cá nhân của đối phương.

Trang cá nhân của Y vẫn trống trơn, rõ ràng là tài khoản phụ giống như của mình.

Cố Kỳ An suy nghĩ một chút, thoát khỏi trang cá nhân, thực hiện chuyển khoản, kết quả chỉ hiển thị số WeChat, không có xác thực tên thật.

Y cũng cẩn thận giống như mình, cẩn thận quá mức.

Cố Kỳ An lại bắt đầu dùng ngón tay gõ lên mặt bàn, với tần suất nhanh hơn bình thường.

Bây giờ chỉ có hai khả năng, khả năng thứ nhất là Y thực sự quen biết Tần Việt, thậm chí Y đang làm việc tại tập đoàn Hoàn Vũ.

Còn khả năng thứ hai…

Khả năng thứ hai thực sự quá hoang đường, hoang đường đến mức cậu không muốn suy nghĩ sâu hơn.

**

Sáng hôm sau trong cuộc họp, Cố Kỳ An có chút lơ đãng.

Khuôn mặt của tổng giám đốc Cố vừa tinh tế vừa đẹp, nhưng khi không có biểu cảm thì trở nên lạnh lùng như băng, tạo cảm giác áp lực vô cùng lớn.

“Tổng giám đốc Cố…” Thấy cậu cứ im lặng, mồ hôi trên trán giám đốc Trần sắp nhỏ giọt: “Có. có vấn đề gì sao?”

Cố Kỳ An hoàn hồn, ánh mắt dừng lại trên slide báo cáo, bình thản đáp: “Không có vấn đề, tiếp tục đi.”

“Vâng, vâng…” Trái tim đang treo ngược của giám đốc Trần trở về vị trí cũ, lưng cũng thẳng hơn: “Vậy tôi xin tiếp tục, tổng giám đốc Cố.”

Sau khi họp xong, Cố Kỳ An trở về văn phòng, đứng trước cửa sổ kính để hít thở.

Một lát sau, trợ lý Lương gõ cửa bước vào: “Tổng giám đốc Cố, đây là tài liệu cần ngài xem và ký.”

Cố Kỳ An đưa tay nới lỏng cà vạt: “Cứ để lên bàn đi.”

Trợ lý Lương đặt tài liệu lên bàn làm việc, chuẩn bị ra ngoài thì bị gọi lại.

“Trợ lý Lương.” Cố Kỳ An quay người hỏi: “Cậu có biết, gần đây Tần Việt có người mới xuất hiện bên cạnh không?”

Cậu và Tần Việt đã giao thiệp với nhau hơn một năm, cũng đã nắm rõ những người xung quanh anh ta. Nhưng cậu nghĩ thế nào cũng không tìm ra được người nào phù hợp với Y.

Trợ lý Lương nhất thời không hiểu ý của cậu: “Ý tổng giám đốc Cố muốn hỏi là?”

Cố Kỳ An mô tả đơn giản: “Một quản lý cấp cao của tập đoàn Hoàn Vũ, tuổi không quá ba mươi, chiều cao có lẽ cao hơn tôi, vóc dáng cũng khá ổn.”

Trợ lý Lương nghe càng lúc càng thấy kỳ lạ, nhưng vẫn lục lọi trong đầu một lượt rồi trả lời: “Có vẻ là không.”

Ngoài bản thân tổng giám đốc Tần, tập đoàn Hoàn Vũ còn có vị quản lý cấp cao nào trẻ tuổi và vóc dáng đẹp như vậy chứ…

Cố Kỳ An quay người lại: “Tôi biết rồi.”

Trợ lý Lương suy nghĩ, chủ động đề nghị: “Nếu ngài cần, tôi có thể tổng hợp một bộ tài liệu về các quản lý cấp cao của tập đoàn Hoàn Vũ cho ngài.”

Một trợ lý xuất sắc cần phải giải quyết mọi rắc rối cho tổng giám đốc càng nhiều càng tốt.

“Được.” Cố Kỳ An hơi dừng lại: “Càng sớm càng tốt.”

Hiệu suất làm việc của trợ lý Lương vẫn cao như mọi khi, trước giờ tan làm, Cố Kỳ An đã nhận được một tệp tài liệu điện tử dày cộm.

Cậu ngồi trên ghế tổng giám đốc, mở tệp tài liệu ra.

Văn phòng im lặng, chỉ có tiếng nhấp chuột chuyển trang.

Cố Kỳ An đọc rất nhanh, không lâu sau đã lật đến hồ sơ cuối cùng.

Tần Việt, CEO tập đoàn Hoàn Vũ.

Cố Kỳ An khẽ nhíu mày, ánh mắt dừng lại trên bức ảnh thẻ đính kèm trong tài liệu.

Bức ảnh này có lẽ được lấy từ trang web chính thức của tập đoàn Hoàn Vũ, dù là ảnh thẻ, khóe môi người đàn ông vẫn nở một nụ cười nửa miệng, toát lên vẻ đẹp trai phong lưu.

Cố Kỳ An rời mắt, bắt đầu đọc phần văn bản.

Tệp tài liệu này của trợ lý Lương rất chi tiết, chi tiết đến mức ghi lại cả Tần Việt tốt nghiệp trường trung học nào.

Cố Kỳ An càng đọc, lòng càng chìm xuống.

Nếu có thể loại bỏ tất cả các khả năng khác, thì chỉ còn lại một khả năng cuối cùng, dù không thể tin nổi.

Bảy giờ tối, Cố Kỳ An bước ra khỏi văn phòng, trợ lý Lương và Mạnh Tư Diệu vẫn chưa tan làm.

Mạnh Tư Diệu đứng lên: “Tổng giám đốc Cố, anh tan làm rồi à?”

“Ừm.” Cố Kỳ An đáp: “Các cậu cũng về đi.”

Mạnh Tư Diệu lập tức tháo thẻ nhân viên, với tay lấy điện thoại trên bàn: “Khoan đã, em tan làm cùng anh.”

Cố Kỳ An không đáp lại, nhưng cũng không từ chối.

Hai người lần lượt vào thang máy, Mạnh Tư Diệu đảo mắt: “Anh Kỳ An, tối nay anh tiện đường chở em về nhà nhé.”

Cố Kỳ An nói ngắn gọn: “Không tiện đường.”

Mạnh Tư Diệu lùi một bước: “Hay là, anh cho em xuống nửa đường cũng được.”

“Ting” một tiếng, thang máy đã đến tầng một.

Cố Kỳ An bước ra khỏi thang máy: “Tự bắt taxi về đi.”

Mạnh Tư Diệu đi theo sau Cố Kỳ An, bám dai như đỉa: “Vậy để em đến nhà anh ngủ một đêm, được không?”

Cố Kỳ An dừng bước: “Cậu có chuyện gì, nói đi.”

“Em có chuyện gì đâu?” Mạnh Tư Diệu thản nhiên đáp: “Bình thường ở công ty em đâu có nói chuyện được với anh, chỉ muốn nhân tiện bồi đắp tình cảm riêng tư thôi.”

Cố Kỳ An nhìn cậu ta: “Nói thật.”

Mạnh Tư Diệu im lặng vài giây, hạ giọng: “Được rồi, em chỉ muốn hỏi anh, gần đây ông già có nói với anh điều gì kỳ lạ không?”

Cố Kỳ An sải bước, tiếp tục đi về phía trước: “Không.”

“Sao em cứ có cảm giác ông già hơi thần thần bí bí thế nào ấy.” Mạnh Tư Diệu sờ sau gáy: “Hôm qua ông ấy gọi điện cho em, nói một tràng những lời vô nghĩa.”

Cố Kỳ An lạnh nhạt hỏi: “Nói gì?”

Mạnh Tư Diệu hồi tưởng lại: “Bảo em học anh cách điều hành và quản lý công ty, nói rằng một ngày nào đó ông ấy không còn nữa, công ty sẽ phải dựa vào hai đứa mình gánh vác.”

Cố Kỳ An liếc nhìn cậu ta: “Cậu trả lời sao?”

“Tất nhiên em nói—” Mạnh Tư Diệu nhún vai: “Nếu phải trông cậy vào em, thì Thịnh Thái xong đời rồi.”

Cố Kỳ An thu lại ánh mắt: “Rồi sao nữa?”

“Nhưng mà nói đi cũng phải nói lại, em thật sự rất lâu rồi không gặp ông già, nghe giọng ông ấy mắng em hình như cũng không còn khỏe khoắn như trước nữa.” Mạnh Tư Diệu nói càng lúc càng nhỏ giọng: “Anh Kỳ An, anh nói xem có phải cơ thể ông ấy có vấn đề gì không?”

Đang nói chuyện, hai người đã đi ra khỏi cổng công ty.

Dưới màn đêm, vẻ mặt Cố Kỳ An bình thản như nước: “Không sao, đừng lo lắng.”

“Đúng nhỉ, em cũng thấy không có gì đáng lo.” Nghe đối phương nói như vậy, vẻ mặt Mạnh Tư Diệu trở nên nhẹ nhõm: “Em nghĩ ông ấy chỉ là vứt công ty cho anh, rồi tự mình đi du lịch hưởng thụ thôi.”

Cố Kỳ An đưa một tay lên, giúp cậu ta sửa lại cổ áo đang bị nhếch lên: “Nghe lời ba của cậu, học hành cho tử tế.”

Mạnh Tư Diệu có chút bất ngờ, lập tức được đà lấn tới: “Vậy anh Kỳ An, tối nay em—”

“Không được.” Cố Kỳ An thu tay lại, quay người đi về phía xe một cách dứt khoát: “Tự bắt taxi về đi.”

**

Cố Kỳ An trở về nhà, nghỉ ngơi một lát, rồi đi vào thư phòng.

Cậu mở máy tính, gõ “Tần Việt” vào ô tìm kiếm trên trình duyệt, rồi nhấp vào mục hình ảnh.

Trên mạng có khá nhiều ảnh của tổng giám đốc Tần, phần lớn là ảnh tin tức khi tham dự hội nghị cấp cao trong ngành hoặc lễ ký kết, cũng có một vài bức ảnh chụp lén do cư dân mạng tải lên.

Phải thừa nhận rằng Tần Việt rất ăn ảnh, không thể tìm thấy một bức ảnh xấu nào.

Cố Kỳ An lướt qua một lượt, chọn một bức ảnh có độ phân giải cao rồi nhấp vào. Sau đó, cậu vào tài khoản WeChat phụ, tìm lại bức ảnh tự chụp mà Y đã gửi cho mình.

Ánh mắt cậu di chuyển qua lại giữa máy tính và điện thoại. Thật sự rất khó để liên kết người đàn ông có cơ bụng đang c** tr*n trong điện thoại với Tần Việt đang mặc vest chỉnh tề.

Cho đến khi cậu lật đến bức ảnh chụp cận cảnh bàn tay mà Y đã gửi, ánh mắt của cậu đột nhiên đơ lại.

Một lúc lâu sau, Cố Kỳ An thoát khỏi trình duyệt, đưa tay gập máy tính lại.

Tất cả những điều bất thường trong khoảng thời gian này, giờ đây đều có một lời giải thích hợp lý.

Tại sao Tần Việt đột nhiên xuất hiện bên cạnh mình với tần suất dày đặc. Tại sao Tần Việt lại dùng ánh mắt kỳ lạ đó để liên tục dò xét mình. Tại sao Hoàn Vũ lại vội vàng khởi động một dự án ở Giang Thành.

Thậm chí, những lần “tình cờ gặp mặt” ở sân bay và khách sạn lặp đi lặp lại, đều là những thông tin do chính bản thân mình tiết lộ cho đối phương.

Lúc này, cậu không muốn nhớ lại, trong những ngày qua, cậu đã trò chuyện với đối phương về bao nhiêu chủ đề không nên nói, đã gửi đi bao nhiêu bức ảnh không nên gửi.

Cố Kỳ An ngả người ra sau lưng ghế, ngửa mặt lên, từ từ đưa một tay lên, dùng mu bàn tay che mắt.

Đồng thời, Tần Việt trở về nhà cũ của nhà họ Tần.

Thông thường vào giờ này, ông nội đã đi ngủ rồi, trong nhà yên tĩnh. Anh đang chuẩn bị lên lầu thì nghe thấy tiếng gậy chống đất quen thuộc từ phía sau.

Tần Việt quay người: “Ông nội, muộn thế này rồi mà ông vẫn chưa ngủ ư?”

Ông nội Tần “hừ” một tiếng: “Đi theo ta vào thư phòng.”

Trong lòng Tần Việt đã đoán được ông nội muốn nói chuyện gì, nhưng vẫn cố ý giả ngu: “Ông nội, cháu lại phạm lỗi gì rồi?”

Ông nội Tần ngồi xuống trước bàn làm việc, hỏi: “Lần trước cháu nói với ta là đã có kế hoạch mới, chính là dự án mới ở Giang Thành đó sao?”

“Ông đừng thấy công ty đó mới bắt đầu, tiềm năng lớn lắm đấy.” Tần Việt dựa vào khung cửa trả lời: “Nhưng dự án lớn mà cháu nói, không phải cái này.”

Vẻ mặt ông nội Tần dịu đi một chút, nói với giọng chân thành: “A Việt, bình thường ta sẽ không can thiệp vào việc cháu quản lý công ty, nhưng trước khi đưa ra bất kỳ quyết định nào, cháu phải luôn nhớ rằng mình đang gánh trên vai cả tập đoàn Hoàn Vũ.”

Tần Việt đứng thẳng người, nghiêm túc đáp: “Ông nội, cháu chưa bao giờ quên điều đó.”

Ông nội Tần thở dài: “A Việt, ta biết cháu từ sau lần đầu tiên thua người trẻ tuổi họ Cố đó của Thịnh Thái—”

“Cố Kỳ An.” Tần Việt đột nhiên ngắt lời ông nội, lặp lại: “Cậu ấy tên là Cố Kỳ An.”

“Ta biết ngay mà, cháu vẫn cứ để mắt đến nó!” Ông nội Tần vỗ bàn, đưa tay chỉ vào anh: “Ta đã nói với cháu từ lâu rồi, người làm quản lý tối kỵ việc đưa ra quyết định một cách bốc đồng. Nhưng chính cháu không nhận ra sao, cứ đụng đến thằng bé đó là cháu lại mất lý trí!”

Tần Việt im lặng một lát, rồi nhỏ giọng đáp: “Cháu thừa nhận lúc đầu, cháu chỉ muốn thắng cậu ấy, nhưng bây giờ thì không phải nữa rồi.”

Ông nội Tần nghi ngờ: “Thật không?”

Tần Việt gật đầu: “Thật.”

“Như vậy mới phải chứ, cháu việc gì phải gây khó dễ với nó?” Ông nội Tần cho rằng cháu trai cuối cùng cũng tỉnh ngộ: “Đúng rồi, sau khi Cố Kỳ An đến Thịnh Thái, nó đã làm được không ít dự án lớn, nhưng nó cũng chỉ là một người ngoài được nhà họ Mạnh mời đến, liệu có thể yên ổn ở Thịnh Thái được mấy năm nữa?”

Tần Việt nhíu mày, muốn nói điều gì đó, nhưng lời đến miệng lại nuốt vào.

“Tập đoàn Hoàn Vũ có được thành công như ngày hôm nay không phải chỉ trong một sớm một chiều. Cháu hoàn toàn không cần phải tranh hơn thua nhất thời với nó.” Ông nội Tần tiếp tục giáo huấn: “Ai cười sau cùng, người đó mới là người chiến thắng cuối cùng. Cái đạo lý này không cần ta nói, cháu cũng phải hiểu.”

Tần Việt: “Cháu hiểu rồi, ông nội.”

Ông nội Tần phẩy tay: “Được rồi, ta không nói nhiều nữa. Đi nghỉ đi.”

“Vâng, ông nội.” Tần Việt đáp lời: “Ông cũng nghỉ sớm nhé.”

Nói xong, anh quay người rời khỏi thư phòng.

Trở lại phòng ngủ, Tần Việt ngồi xuống ghế sofa, lấy điện thoại từ túi quần ra.

Anh mở tài khoản WeChat phụ, nhấn vào khung chat với Thất Thất.

Tin nhắn cuối cùng dừng lại lúc mười một giờ đêm qua. Sau khi về nhà, anh đã nhắn tin cho Cố Kỳ An ngay lập tức. Cậu ấy trả lời rất nhanh, nhưng lại nói là phải đi ngủ trước.

Sau khi hai người chúc nhau ngủ ngon, hôm nay không có thêm bất kỳ tin nhắn nào.

Tần Việt nhìn chằm chằm vào dòng chữ cuối cùng một lúc lâu, rồi đột nhiên đặt điện thoại xuống, quyết định đi tắm trước.

Dòng nước lạnh buốt xối thẳng xuống, anh nhắm mắt, đưa tay quẹt nước trên mặt.

Với tính cách của Cố Kỳ An, nếu cậu ấy biết Y chính là mình, phản ứng không thể nào bình thản như vậy.

Nhưng không hiểu sao, trực giác đã rèn luyện bao năm qua mách bảo anh rằng, chuyện này có lẽ không đơn giản như thế.

Tần Việt tắt vòi sen, tùy tiện dùng khăn lau khô nước trên người, rồi lấy một chiếc khăn tắm quấn quanh thắt lưng, bước ra khỏi phòng tắm.

Anh cầm chiếc điện thoại trên ghế sofa, chuẩn bị gửi một tin nhắn. Suy đi tính lại, anh quyết định gửi một bức ảnh để thăm dò trước.

Tần Việt cầm điện thoại quay lại phòng tắm, lau khô hơi nước trên gương, đối diện với gương điều chỉnh góc độ và ánh sáng, tạo dáng một cách rất tự nhiên. Đường cong của bắp tay trước căng đầy và uyển chuyển.

Chụp được một bức ảnh cơ bụng ưng ý, anh cắt bỏ phần đầu của mình, rồi quay lại tài khoản WeChat phụ, nhấn gửi ảnh.

Giây tiếp theo, một dấu chấm than màu đỏ tươi hiện ra bên cạnh bức ảnh cơ bụng ướt át.

**

Chan: Này thì mỹ nam kế với chúng tôi =))))))))))))))))))))))))))

Trước Tiếp